86_EIGHTY SIX - Chương 3: Chapter 3: CHƯƠNG I: NỖI BUỒN CỦA QUÁI VẬT(P1)
Mùa xuân năm ngoái, sau hơn hai năm kể từ khi trở thành Processor, Rito Oriya bị điều ra Đội Phòng vệ 1 Chiến khu 1 Mặt trận phía Đông Khu 86 Cộng hòa, tên thường gọi Spear Head.
Đội Phòng vệ 1 Chiến khu 1 các mặt trận thực chất là "bãi xử lý phế thải cuối cùng" mà Cộng hòa lập ra hòng tận diệt những Tám Sáu sống sót quá lâu. Thông thường, đối tượng bị điều chuyển ra đây là Processor có từ bốn đến năm năm thực chiến. Trường hợp mới chiến đấu hai năm như Rito là hơi sớm. Sớm so với mốc thời gian đó.
Cộng hòa cho rằng chiến tranh sẽ kết thúc vào năm thứ mười, khi Legion đạt giới hạn tuổi thọ. Rito và các Tám Sáu đều biết điều này không đúng, nhưng lũ lợn trăng đâu có hiểu gì về chiến sự. Bởi vậy chúng tin vào cái giới hạn đó và nóng lòng tìm cách khử hết đám "gia súc" trước khi hòa bình lập lại.
Đến giờ Rito vẫn nhớ như in cái ngày đợt tổng tiến công nổ ra.
"Chạy đi, lũ nhóc! Vào trong Gran Mule hay đi đâu cũng được, thoát khỏi đây mà tìm đường sống đi!" Tổ trưởng tổ bảo dưỡng, người lớn tuổi nhất căn cứ, hét lên thúc giục.
Rito cùng mười hai Processor nghe theo, nhảy lên bạn đồng hành Juggernaut, rút về phía Nam. Lúc ấy là ngay sau khi tin Gran Mule thất thủ truyền khắp tuyến đầu, rồi một nữ Handler lớn hơn Rito ít tuổi tuyên bố Cộng hòa đã diệt vong, Tám Sáu đã được tự do.
Nhóm Rito không muốn vùi thây ở Cộng hòa. Nếu chết thì nơi họ bỏ mình phải là chiến trường nơi đông đảo đồng đội ngã xuống trước.
Vì vậy họ đi theo đơn vị đã kêu gọi lập cứ điểm độc lập bên trong Khu 86.
Tổ trưởng tổ bảo dưỡng, trung úy Aldrecht bảo Rito có thể tin tưởng Handler kia và tìm được đường sống nếu đi theo cô ta, nhưng cậu vẫn khó mà đặt niêm tin vào một ả lợn trắng xa lạ.
Aldrecht và tổ bảo dưỡng không đi cùng họ.
"Bọn tao là một lũ khốn, chỉ biết khoanh tay đứng nhìn lũ nhóc chúng mày lần lượt chết đi."
Khi nói những lời đó, cả Aldrecht và tổ bảo dưỡng đều cười với vẻ mặt thanh thản lạ thường.
Tổ bảo dưỡng ở Khu 86 gồm cựu quân nhân Cộng hòa bị bỏ lại chiến trường và những người sống sót từ đợt chiêu binh đầu tiên. Nhờ có kiến thức và kĩ năng nhất định trong sửa chữa Juggernaut, họ không bị "xử lý" dù đã mất khả năng chiến đấu do bị thương. So với các Tám Sáu khác, mạng sống của họ cao giá hơn.
Vì chính lẽ đó mà mười năm qua, họ phải giương mắt nhìn đám lính thiếu niên với sinh mạng rẻ mạt như hàng dùng một lần bị ép chiến đấu đến chết. Chắc hằn suốt thời gian đó, họ đã không ngừng tự nguyền rủa sự bất lực và thảm hại của chính mình.
"Có lẽ việc chôn chân ở đây, đợi lũ sắt vụn đến kết liễu đời mình là cái kết hợp lý đối với bọn tao. Bọn tao chẳng còn nơi nào để đi ngoài chỗ này nữa rồi."
Cuối cùng cũng được giải thoát khỏi đau khổ và dẫn vặt, được chuộc tội sau bao năm phải quên đi mà sống, họ cười thanh thản trong khi vác lên vai súng trường xung kích, súng máy đa năng, súng phóng tên lửa cũ kĩ chẳng biết lôi từ đâu ra.
Tiếng nhả đạn vang lên ngay sau khi Rito ra khỏi căn cứ. Mấy món hỏa lực chuyên dụng cho bộ binh ấy yếu hơn cả Juggernaut, hoàn toàn không chống nổi Legion. Không gian rung chuyển vài lần bởi tiếng pháo 120 li quen tai đến phát ghét của Löwe, tiếng xả súng inh tai của Ameise, sau đó chìm vào im lặng vĩnh viễn.
Rito tìm tới căn cứ phòng vệ gần Mặt trận phía Nam, chủ lực là Đội Phòng vệ 1 Chiến khu 1 - Razor Edge. Đó là đơn vị lớn mạnh nhất mà Rito từng biết, nhưng cũng hao hụt nặng nề chỉ sau thời gian ngắn.
Giữa lúc đó, họ được cứu viện bởi lực lượng gồm feldres và bộ binh giáp phục của Liên bang Giad - nước láng giềng phía bên kia lãnh địa Legion. Trong số đó có một dòng feldres màu trắng khiến Rito cảm thấy thân thuộc, dù chưa từng thấy trước đây.
Giờ ngẫm lại, cậu nghĩ có lẽ Shin đã lái một trong những Reginleif ấy.
"Đội trưởng Nouzen..."
Shin hơn Rito ba năm tuổi đời, bốn năm tuổi quân, là đội trưởng đơn vị đầu tiên của cậu ở Khu 86. Sau nửa năm phục vụ tại đây, anh bị điều tới Spear Head. Rito tưởng anh đã hi sinh trong lúc chiến đấu hay thực hiện nhiệm vụ trinh sát đặc biệt.
Rito chỉ báo với anh tin Aldrecht đã hi sinh, chứ chưa thuật lại lời ông nói vào phút cuối hay cách ông ra đi. Cậu nghĩ khi đó, Shin đã buồn. Hẳn "Tử thần" - người tự gán cho mình trách nhiệm lưu giữ tên và kí ức về đồng đội đã khuất - cũng muốn làm điều tương tự cho ông chú bảo dưỡng quái tính và cấp dưới của ông.
Nhưng có lẽ Shin không thể thông cảm cho cậu.
Nếu không kể mồ chôn Processor - Đội phòng vệ 1 Chiến khu 1, thì tỉ lệ hi sinh cao nhất thuộc về lớp lính mới. Vì thiếu kinh nghiệm thực chiến, ngay cả người có tiềm năng vẫn mất mạng nếu thiếu may mắn. Sau nửa năm, quá nửa quân số sẽ tử trận.
Thời gian ấy Rito ở một đơn vị quy tụ toàn người có biệt hiệu như Shin và Raiden. So với những đơn vị khác, tỉ lệ hi sinh ở đây thấp hơn, vì ai nấy đều dày dạn kinh nghiệm. Thay vì buộc phải làm quen với cảnh chiến hữu lần lượt nổ tung xác, Rito được dạy cách chiến đấu để sống sót. Sau khi họ ra đi, cậu đã có thể bảo vệ đông đội mới, không nhiều thì ít.
Bởi vậy, Rito vẫn chưa quen với việc đó.
Nên cậu không nói ra. Vì Shin đã đối mặt với việc đó nhiêu đến nỗi bị gán cho biệt danh Tử thần, chắc chắn không hiểu nỗi sợ của cậu.
Tàu đang di chuyển tới mặt trận tiếp theo. Đăm đăm nhìn hình ảnh của chính mình in trên ô cửa sổ tối mịt, Rito thì thầm bằng giọng rất nhỏ để khỏi làm đồng đội bên cạnh thức giấc, và không đến được đôi tai nghe thấu tiếng vong hồn.
"Đội trưởng. Em thật sự vẫn... rất sợ chết... hay phải thấy ai đó chết..."
Ngoài cửa sổ, tiếng tàu chạy trên đường sắt cao tốc dội liên hồi vào bóng tối tù đọng trong đường hầm, tựa tiếng gầm váng tai của con thú khổng lồ bị rách thanh quản. Âm thanh lúc trầm lúc bổng như một bản Basso Continuo (Một kiểu trình diễn phổ biến ở thời Baroque, dành cho nhạc cụ âm vực trầm, kết hợp với một nhạc cụ phím hoặc dây phím) không ngừng ùa vào tai, khuấy đảo nỗi bất an vô định, xới tung những kí ức mơ hồ.
Vừa bần thần lắng nghe tiếng ồn đó, Shin vừa thả mình vào dòng suy tư.
Họ đang băng hầm Ryugai - đường hầm dài nhất thế giới, nằm trên tuyến Shuhyo thuộc mạng đường sắt cao tốc Tây lục địa, từng nối liền Đế quốc Giad với Vương quốc Liên hiệp Roa Gracia. Sau khi khôi phục một phần tuyến đường này, gần đây người ta đã cho tàu chạy lại để phục vụ mục đích quân sự.
Legion tận dụng mọi thứ trên vùng đất cướp được từ con người để phục vụ chiến tranh. Loài người cũng vậy. Sau khi chiếm lại hành lang đường chính, người ta đã khôi phục đường sắt cao tốc từng được Legion bảo vệ và duy trì nhằm vận hành Morpho.
Trên tàu chở sĩ quan, các Tám Sáu tuổi thiếu niên ngồi kín những khoang ghế đối diện nhau dọc lối đi. Họ cùng mặc quân phục xám thép của Liên bang, song mỗi người vẫn mang trên mình "màu sắc" riêng.
"A", Shin sực nhớ ra, mắt nheo lại, vẫn hướng ra ô cửa sổ đen ngòm.
Đây là tiếng ồn cậu từng nghe trên đường ra trại tập trung mười một năm về trước.
Cậu bị nhồi vào tàu vận chuyển gia súc, chật tới nỗi không có kẽ hở mà cựa mình, lượng không khí ít ơi để thở cũng đặc quánh hơi người. So với khi ấy, mọi thứ đều khác, chỉ có âm thanh là y hệt.
Hễ nhớ lại, Shin liên thấy nôn nao khó chịu.
Đột nhiên bị chửi rủa và chế nhạo, bị đấy ra một nơi chẳng rõ là đâu. Nỗi hoảng loạn và bất an lúc ấy đã bị gạt khỏi kho kí ức suốt bấy lâu nay. Nhưng khi sống dậy, nó vẫn chân thật như vừa mới xảy ra.
Trong khi đó, dù lần ngược dòng kí ức thế này, Shin cũng không thể nhớ rõ gương mặt cha mẹ khi che chở cậu khỏi biển người ngày ấy - lúc cậu còn là một đứa trẻ, hay biểu cảm của anh trai vào đêm hôm nào.
"... Không phải anh không nhớ nổi... Mà là không muốn nhớ."
Giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông bạc đột ngột vọng về, làm cậu bất giác cau mày.
"Để tiếp tục tin rằng chúng chưa từng tồn tại, chứ không phải bị ai cướp mất."
"Rằng con người là giống loài đê hèn."
Không hẳn.
Đâu phải cậu cố tình không hồi tưởng. Giờ đây dù không nhớ, cậu cũng chẳng gặp vấn đề gì cả.
"Shin?"
Quay ra, Shin thấy Raiden đang ngồi xuống ghế đối diện.
"Sắp tới thành phố Rogvolod rồi. Chỗ đó lạnh hơn Liên bang nhiều, nhớ mặc áo khoác trước khi xuống."
"Ừ."
Ra khỏi hầm là tới ngay ga cuối của chuyến tàu này. Đoạn đường từ đó trở đi có khác biệt về quy cách đường ray, nên phải đổi sang tàu khác. Với đội quân vài nghìn người, cộng thêm Juggernaut nặng hơn 10 tấn mỗi máy, việc đổi tàu sẽ mất kha khá thời gian.
Đường sắt là phương tiện phù hợp cho vận tải cao tốc quy mô lớn. Bằng một chuyến tàu, quân đội có thể triển khai nhanh chóng lượng lớn nhân sự và vũ khí.
Cường quốc phương Bắc không dễ dãi đến mức cho tàu của nước khác chạy thẳng vào Vương đô - đầu não quyền lực quốc gia, dù đã có mối giao hảo lâu đời hay là đồng minh chống Legion đi nữa.
"Cơ mà, Vương quốc Liên hiệp à... Nói sao nhỉ, bọn mình đi được xa hơn đã nghĩ đấy chứ."
"Ừ..."
Hai năm trước, họ vẫn nghĩ sẽ chẳng thể thoát khỏi Khu 86. Vậy mà giờ đã ở đây.
Tầu đang chạy qua đường hầm xuyên dãy Ryugai ở biên giới Tây Bắc của Liên bang, tiến tới một đất nước lạ lẫm - Vương quốc Liên hiệp Roa Gracia.
Quốc gia quân sự này nỗi tiếng với ngành khai thác đầu mỏ và vàng, vừa là láng giêng thân cận bậc nhất vừa là kẻ địch giả tưởng của Đế quốc Giad. Kể từ khi Đế quốc sụp đổ, Roa Gracia trở thành nước quân chủ chuyên chế duy nhất và cuối cùng trên lục địa. Đây chính là chiến trường tiếp theo của Lữ đoàn Biệt kích Cơ động 86.
"Mục tiêu hàng đầu của chiến dịch lần này là bắt giữ Legion chỉ huy với mã định danh 'Nữ hoàng tàn nhẫn' ở Mặt trận phía Nam Vương quốc Liên hiệp."
Cùng là sĩ quan, nhưng Lena, Grethe và Anett ở cấp tá nên được bố trí toa riêng nhằm đề cao uy quyền của sĩ quan thượng cấp và đảm bảo cơ mật. Trong quân đội, thông tin chỉ được tiết lộ trên cơ sở need-to-know (chỉ tiết lộ thông tin mà một người cần biết vào thời điểm cần thiết), mà phạm vi cần biết của chỉ huy và Processor là khác hẳn nhau.
Trên toa tàu hạng nhất ốp gỗ màu hổ phách bóng loáng, họ ngồi thảo luận bên chiếc bàn họa tiết yosegi (phong cách lắp ghép các khối gỗ nhiều kích thước, chất liệu và màu sắc khác nhau thành đồ gia dụng/trang trí) tinh tế, trước mặt là trà nóng còn tỏả khói.
Lena gật đầu tiếp lời Grethe. "Máy chỉ huy đó được cho là nắm giữ manh mối về 'thông điệp của Legion mà đại úy Nouzen bắt gặp trong chiến dịch trấn áp ga trung tâm thành phố Charité vừa qua."
Nó là Ameise, lớp máy duy nhất được hoàn thiện trước cái chết của thiếu tá Zelena Birkenbaum - nhà nghiên cứu của Đế quốc Giad, "mẹ đẻ" của Legion.
Trải qua bạo loạn hậu chính biến, hồ sơ nhân sự đính kèm ảnh chân dung của Zelena vẫn không bị thất lạc. Sau khi xác nhận với Shin - người duy nhất nhìn thấy "lời nhắn", Ban Thông tin cho rằng có khả năng đó là gương mặt của cùng một người.
"Tới tìm ta đi."
Lâu nay lũ máy móc giết chóc luôn thẳng tay tàn sát bất kì thế lực nào chống lại Đế quốc, không bắt tù binh, càng không có khái niệm thương lượng. Thế mà nay lại gửi thông điệp cho kẻ thù. Thật khó hiểu.
Việc Shin sở hữu ngoại hình đặc trưng của quý tộc Đế quốc có thể là một nguyên nhân.
Hiện tại Legion là máy tự hành, nhưng không phải vì mất kiểm soát, mà vì mất người ra lệnh. Chúng chỉ đang làm theo mệnh lệnh cuối cùng của Đế quốc. Từ đó có thể giả định rằng, Legion nhận định việc không có mệnh lệnh mới trong suốt nhiều năm là bất thường, và đang tìm kiếm chỉ huy thay thế.
"Nếu bắt được cô ta, có thể chúng ta sẽ thu được thông tin mới về Legion, hoặc biết đâu là manh mối để chấm dứt chiến tranh."
Ngay cả khi Zelena không có ý định tiết lộ, cô ta vẫn là người chịu trách nhiệm phát triển Legion. Lấy được mã dừng khẩn cấp hay mật khẩu truy cập quyền quản lý từ cô ta là đủ rồi.
"Đúng vậy. Vương quốc Liên hiệp đã đồng ý giao cô ta cho Liên bang, với điều kiện được cung cấp thông tin và tham gia toàn bộ quá trình điều tra. Vì vậy sau khi bắt giữ và vô hiệu hóa, hãy mang cô ta về cho tôi. Tình trạng thế nào cũng không thành vấn đề, miễn bộ xử lý trung tâm còn nguyên vẹn."
Anett nghiêng đầu ra chiều thắc mắc: "Không ngờ phía Vương quốc lại chấp nhận điều kiện như vậy. Tôi tưởng nước quân chủ chuyên chế như họ không đời nào muốn thỏa hiệp với những nước toàn 'thường dân' như Cộng hòa hay Liên bang?"
"Họ chẳng còn đủ vị thế để mà bận tâm vấn đề ấy nữa rồi. Lần này Liên bang cử người sang, tất nhiên cũng vì mục đích trao đổi công nghệ, nhưng thực chất chính là gửi cứu trợ cho họ mà."
"Thật khó tin... Trước chiến tranh Legion, Vương quốc từng là một siêu cường được các nước khác nể sợ gọi là cú già phương Bắc. Vậy mà giờ lại đang ở bên bờ vực sụp đồ."
Trong các quốc gia và vùng lãnh thổ còn tồn tại, Roa Gracia là cường quốc mạnh thứ hai chỉ sau Giad. Tuy kém xa Liên bang về dân số và diện tích, Vương quốc đã vượt qua đợt tổng tiến công và còn có thể điều quân đi triệt hạ Morpho. Tại sao một nước hùng mạnh như vậy lại đột ngột lâm vào hoàn cảnh hiện tại?
"Cũng đâu có gì lạ. Từ khi Chó Chăn Cừu trở thành chủ lực, chiến sự trên mọi mặt trận đều ác liệt thêm." Grethe nói rồi nhấp một ngụm cà phê tổng hợp.
Hiểu ý Grethe, Lena hơi nhăn mặt.
Chó Chăn Cừu. Legion có trí tuệ, được sản xuất hàng loạt bằng "nguyên liệu" là dân Cộng hòa bị bắt trong đợt tổng tiến công.
Trong trận chiến ở nhà ga ngầm, hẳn địch đã kịp chuyển dữ liệu cấu trúc não về căn cứ chính trước khi bỏ cứ điểm sản xuất. Kể từ đó, các mặt trận của Liên bang và các nước lân cận đều ghi nhận báo cáo về thủ đoạn tác chiến phức tạp và tinh vi của Legion. Có lẽ Chó Chăn Cừu đang dần thay thế Cừu Đen - Legion cấp thấp sử dụng cấu trúc não không nguyên vẹn.
"Theo kế hoạch, thiếu tá Penrose và tôi phụ trách trao đổi công nghệ, đại tá Milizé đảm nhận công việc ở tiền tuyến. Dự kiến sau chiến dịch này, một số đơn vị của quân đội Vương quốc sẽ được cử sang hoạt động tại Lữ đoàn Biệt kích. Vì vậy hãy tranh thủ quan sát, nắm bắt thực lực của họ đi nhé." Grethe mỉm cười. "Ở nhiệm vụ lần này, chúng ta sẽ huy động toàn bộ 4000 quân. Đã đến lúc phát huy sức chiến đấu thật sự của Lữ đoàn Biệt kích Cơ động 86."
Anett lại thắc mắc. "Tôi nghe nói có hơn 10.000 Tám Sáu sống sót được Liên bang bảo hộ kia mà? Hình như khá nhiều người không tự nguyện nhập ngũ."
Tại quân đội Liên bang, Processor Tám Sáu được coi như sĩ quan đặc biệt và tiếp nhận giáo dục bậc cao trong thời gian tại ngũ. Sống ở trại tập trung từ bé, họ chưa được giáo dục sơ cấp tử tế. Do đó, thời gian học của họ dài hơn các sĩ quan đặc biệt khác. Hình thức đào tạo từ xa được đổi thành học trực tiếp tại trường sĩ quan ở gần trụ sở chính. Một phần tư nhân sự đến trường luân phiên theo lịch cụ thể, kết hợp nghỉ ngơi định kì. Tính cả lực lượng tham gia huấn luyện thì chỉ có thể huy động tối đa 4000 Processor một lúc.
Tiện nói thêm, hình thức học từ xa bị hủy bỏ còn là vì năm người được bảo hộ đâu tiên quá bận xử lý tàn cuộc sau đợt tổng tiến công, cũng như thành lập Lữ đoàn Biệt kích, đâm ra bỏ bê học hành.
Tuy nhiên, tính kiểu gì cũng không ra 4000 quân lại là một nửa của hơn 10.000 người sống sót.
"Vì số đó không tính những người vốn thuộc tổ bảo dưỡng, giờ chuyển sang bảo dưỡng Reginleif, cùng với những đứa trẻ chưa thể hoặc đã mất khả năng chiến đấu, hay không muốn tham chiến nữa."
Có nghĩa, đó là con số sau khi trừ đi trẻ em còn quá nhỏ, người bị tổn hại về cả thể chất lẫn tinh thần sau chiến trạnh, người không muốn gia nhập quân đội.
"Những đứa trẻ đó... ừm... được đối xử thế nào ạ?"
Ngay cả Liên bang cũng đang gặp khó khăn trong việc bảo hộ lượng lớn thương binh và trẻ mồ côi trong suốt hơn mười năm chống Legion.
"Chúng được đưa tới cơ sở chuyên biệt hoặc gửi cho người bảo hộ. Cũng như nhóm đại úy Nouzen, Tám Sáu được các gia đình cựu quý tộc, quan chức cấp cao kí giấy nhận nuôi. Hầu hết chỉ là nhận nuôi trên danh nghĩa, nhưng cũng chính vì vậy, họ không thể xử tệ với chúng. Giấy trắng mực đen, việc này gắn liền với danh tiếng của chính họ mà."
Sau hơn mười năm kể từ khi Liên bang chuyển đổi thể chế từ đế quốc sang dân chủ, tinh thần về nghĩa vụ quý tộc vẫn còn rất mạnh. Hoạt động từ thiện là một ví dụ. Hiện nay, khi mà chế độ phân chia giai cấp đã chính thức bị bãi bỏ, có lẽ đây là cơ sở cuối cùng để giới cựu quý tộc tự phân biệt mình với "dân thường".
Lena thở dài nhẹ nhõm. "Vậy thì tốt rồi..."
"Trong hợp tác với Vương quốc Liên hiệp cũng vậy. Nỗi ám ảnh phải duy trì phẩm giá và thể diện của hoàng tộc đôi khi cũng có ích, nhỉ?"
Việc đưa quân và sĩ quan chỉ huy sang Lữ đoàn Biệt kích với tư cách sĩ quan biệt phái làm việc dưới quyền Lena cũng là động thái thể hiện "nghĩa vụ quý tộc". Do Lena là đại tá, Vương quốc còn chủ động "giáng" quân hàm của sĩ quan nọ từ tướng xuống tá để khỏi gây mâu thuẫn cấp bậc.
"Sĩ quan chỉ huy của Vương quốc là người hoàng tộc phải không nhỉ?"
"Phải. Là ngũ hoàng tử Viktor Idinarohk. Điện hạ là nhân tài của Vương quốc, mới 18 tuổi đã đảm nhận vị trí tư lệnh quân phòng vệ Mặt trận phía Nam, viện phó Viện Công nghệ Hoàng gia. Đồng thời là người sở hữu dị năng của thế hệ hiện tại."
Khi nói về dị năng, Grethe rất thản nhiên. Còn một người lớn lên ở Cộng hòa như Lena thì vẫn thấy tương đối lạ lẫm.
Dị năng có ở những gia tộc lâu đời với xác suất rất nhỏ, hiện vẫn còn vài trường hợp ở Liên bang Giad, vì mười một năm trước nước này vẫn là đế quốc do tầng lớp quý tộc làm chủ. Một số người kế thừa dị năng nhập ngũ và rất được tín nhiệm nhờ kĩ năng đặc biệt, có độ tin cậy ngang ngửa hoặc thậm chí vượt máy móc hiện đại.
Ngược lại, ở Cộng hòa, dị năng đã biến mất cùng chế độ phân chia giai cấp từ sau cuộc cách mạng 300 năm trước. Muốn duy trì huyết thống thuần chủng mà không phải chịu hậu quả do kết hôn cận huyết, các gia tộc cần đảm bảo số thành viên đông đảo, mà điều này đòi hỏi quyền lực và tài chính. Vì vậy khi tầng lớp quý tộc bị thu hồi đất đai và tước quyền thu thuế, họ không còn khả năng duy trì điều đó nữa.
Lữ đoàn Biệt kích có hai người sở hữu dị năng, là Shin và Frederica. Nhưng từ góc nhìn của mình, Lena cứ cảm thấy có gì đó không thỏa đáng.
Hơn nữa sau chiến dịch trước, Shin đã nằm bệt mấy ngày do cơ thể bị dị năng ảnh hưởng trầm trọng. Tình trạng này không xảy ra thường xuyên, trận ấy đặc biệt khốc liệt do sự xuất hiện của Chó Chăn Cừu nên cậu mới mệt đến thế. Nhưng nếu dị năng đi kèm gánh nặng như vậy, thật lòng Lena không thể đồng tình với việc sử dụng nó như một lẽ tự nhiên.
Grethe bảo ngũ hoàng tử là người sở hữu dị năng "của thế hệ hiện tại"
Nếu điều đó có nghĩa là không tồn tại hai người có dị năng ở cùng một thế hệ... thì phải chăng dị năng tác động xấu đến con người và rút ngắn tuổi thọ của họ?
"Dị năng của hoàng tử cụ thể là gì ạ?"
"Nói một cách dễ hiểu thì, khi mới năm tuổi, Viktor điện hạ đã một tay phát triển mô hình trí tuệ nhân tạo Mariana - nền tảng của Legion sau này. Hoàng tộc nước họ sinh ra thiên tài như vậy đấy. Hiện tại điện hạ cũng góp công lớn trong việc phát triển và cải tiến hệ thống điều khiển feldres của Vương quốc... Mặt khác, cậu ta bị gọi là 'Vua tử thi', 'Rắn lục', và còn có tin đồn đã bị truất quyền kế vị."
Anett kinh ngạc hỏi lại. "Hả? Truất!? Không phải từ bỏ, mà bị tước quyền ư?"
"Lại còn bị gọi là 'Rắn lục'..!?"
Trong văn hóa Tây lục địa, răn là biểu tượng của sa ngã và ác quý. Đây lại là loài rắn có nọc độc chết chóc làm thối rữa da thịt, dù thế nào đi nữa cũng chẳng phải biệt danh hay ho dành cho một hoàng tử.
"Bù lại, Viktor điện hạ được trao quyền hành khá lớn. Nghe nói đức vua và thái từ - người anh cùng mẹ cũng rất yêu thương điện hạ. Trong cuộc chiến giành hoàng vị giữa thái tử Zafar với nhị hoàng tử và trưởng công chúa - hai người con của thiếp thất, Viktor về phe Zafar và được coi như cánh tay phải đắc lực của thái tử điện hạ, một người nổi danh tài giỏi.
"
"Từ đâu mà cô có thông tin chi tiết cỡ này...?"
Grethe bình thản nhún vai. "Chúng tôi mở lại tuyến đường sắt này từ mùa đông, trước khi đại tá sang Liên bang. Sau đó nối lại giao lưu với Vương quốc, tuy chỉ ở quy mô rất hạn chế, chủ yếu là về mặt quân sự."
"À..."
"Sau đó người của Phòng Tình báo xâm nhập hoặc bát lại liên lạc với nhân sự được phái sang Vương quốc từ trước... Có lẽ phía họ cũng làm tương tự."
Giad và Roa Gracia sở hữu mối quan hệ hữu nghị lâu đời giữa hai nước quân chủ chuyên chế láng giềng, đồng thời ngâm coi nhau là mối nguy tiềm ẩn. Điều này vẫn đúng cho đến hiện tại, khi Đế quốc đã sụp đổ và Legion đang hoành hành.
"Nhân tiện, đại tá Milizé này."
Nghe giọng điệu như chuẩn bị tán gẫu về thời tiết, Lena không mảy may đề phòng. Riêng Anett thì đoán được trước, bèn lằng lặng ngồi dịch ra xa.
"Cô với đại úy Nouzen cãi nhau à?"
"Hả...!?" Lena sặc trà.
"Dạo này tôi không thấy hai người nói chuyện gì cả. Suốt từ lúc từ Cộng hòa trở về đến giờ."
"À thì..." Cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía Anett.
Cô bạn thân tỉnh bơ ngoảnh phắt đi, "Tớ không biết gì hết nhé."
"Tôi hiểu đây là chuyện riêng tư, và cũng không có ý tọc mạch. Nhưng tình trạng này kéo dài lâu quá rồi. Chỉ huy tác chiến và đội trưởng đơn vị thiết giáp mà thiếu giao tiếp thì sẽ gây trở ngại cho chiến dịch sắp tới đấy."
"Tôi hiểu..."
Từ sau hôm đó, Lena chưa nói chuyện tử tế lại với Shin.
"...Các anh vẫn đang bị Cộng hòa, bị lợn trắng chúng tôi giam cầm."
"Điêu đó... khiến tôi rất buồn."
Cũng không phải họ tránh mặt nhau. Hai người vẫn trao đổi bình thường về công việc. Chỉ là... Ngoài công việc thì không biết nói gì nữa.
Trước kia họ có thể hàn huyên chuyện thường nhật khi đã hoàn thành nhiệm vụ báo cáo, liên lạc, hoặc vô tình gặp ở hành lang. Giờ thì không. Bàn xong việc là rơi vào im lặng căng thẳng, rồi cuộc trò chuyện khép lại trong khó xử. Tình trạng trên đã kéo dài đến nay.
Lena không nghĩ mình đã nói sai. Song giờ cô đang tự hỏi, không biết cách nói đó có hơi áp đặt không.
Khi ấy Shin thoáng kích động, nhưng lập tức lấy lại vẻ lãnh đạm, chỉ có giọng là không vui.
"Tôi không hiểu..."
Từng lời thấm đượm xa cách, cùng với ý bối rối từ tận thâm tâm.
"Chuyện này đáng giận vậy sao, Lena?"
Ánh mất Shin nói lên rằng cậu không hiểu điều gì khiến cô lo sợ, hơn thế nữa, điều gì khiến cô buồn. Như thể lời nói, tâm tư của cô hoàn toàn xa lạ với cậu. Shin đứng đó trong hình hài con người, nhưng lại như con quái vật ngây thơ và dị biệt.
Lena muốn tin là Shin bối rối vì cô nói điều này quá đột ngột. Cô không muốn nghĩ rằng họ khác nhau đến mức nói cùng một ngôn ngữ, nhìn cùng một sự vật, ở cùng một nơi mà vẫn không thể hiểu nhau.
Không đúng. Không chỉ có vậy.
Bấy giờ, lửa phẫn nộ bùng lên trong cặp mắt đỏ, rồi bị vẻ xa cách dập tắt, cuối cùng chỉ còn bối rối.
Tận sâu trong đó, một tia sáng tổn thương lóe lên, hệt ánh mắt đứa trẻ con khi bất ngờ bị đánh bởi người mình không ngờ tới. Như thể cậu chưa từng nghĩ Lena sẽ nói những lời như vậy với mình.
Các Tám Sáu từng nói "chiến đấu đến cùng và tiến bước không ngừng" chính là tự do và niềm tự hào của họ. Để chứng minh điều đó, sau khi sang Liên bang, họ vẫn chọn tiếp tục chiến đấu trên tuyến đầu.
Vậy mà cô lại bảo Shin "Các anh vẫn đang bị giam cầm", bảo họ vẫn ở Khu 86 và chưa tiến được bước nào. Một sự xúc phạm nặng nề khó đong đếm xuể.
Lena không muốn đối diện với sự thật là bằng việc tỏ ra đau buồn, cô đã đạp lên niềm tự tôn duy nhất của họ và khiến họ tổn thương...
Ngay khi nhận thức được điều đó, cô cảm thấy căm ghét bản thân tột độ.
Thực tế, cô mới là kẻ trốn chạy và lảng tránh. Trốn khỏi việc đã xúc phạm và làm tổn thương cậu.
"Đại tá..?"
Hai năm trước cũng vậy.
Tự cho là mình đứng về phía họ, thấu hiểu họ, kì thực chưa từng nỗ lực tìm hiểu họ, thậm chí chẳng hỏi tên ai. Trong tâm có ý tốt, song lại để cảm xúc và sự thương cảm một chiều của mình làm tổn thương họ.
"Đại tá Milizé."
Mình chẳng thay đổi gì hết. Chẳng biết rút kinh nghiệm. Tệ quá. Xấu hổ quá...
"Đại tá, này."
Lỡ vì chuyện này mà bị ghét thì phải làm sao...!?
"Lena, bình tĩnh nào."
Lena giật mình ngẩng lên.
Grethe cùng Anett đang nhìn cô chằm chăm. Khi đó cô mới nhận ra mình đã ôm đầu gục xuống bàn từl úc nào.
Grethe cười khổ.
"Trầm trọng hơn tôi nghĩ nhỉ?"
"Tôi, tôi xin lỗi..."
"Chà, thực ra hai người chỉ mới gặp nhau, bất đồng ý kiến hay cãi cọ là chuyện đương nhiên thôi." Grethe mỉm cười với đôi môi tô son đỏ như thường lệ. "Đại úy Nouzen không về thẳng căn cứ được phân công, mà sẽ cùng chúng ta tới Vương đô. Có kha khá thời gian để nói chuyện trước khi bắt đầu chiến dịch đấy. Hai người tranh thủ làm lành hộ tôi nhé."
"À này." Raiden nói mà mắt vẫn hờ hững nhìn ô cửa sổ tối om, giọng như sắp tán gẫu, khiến Shin hoàn toàn mất cảnh giác. "Mày cãi nhau với Lena hả?"
Ngay khoảnh khắc liếc sang theo phản xạ, Shin đã tự lật tẩy mình.
Chống căm tì một tay lên khung cửa sổ, Raiden nhìn lại cậu, hả hê nhướng một bên chân mày.
"Sao mày..."
"Sao trăng gì.. Mày tưởng mày giấu được tao á? Đúng là cái đô chẳng bao giờ nhận thức được tình trạng của bản thân."
Hơi khó chịu vì đột ngột bị châm chọc, Shin bất giác gườm trả đôi mắt màu xanh thép, rồi thở dài và lại nhìn ra cửa sổ đen ngòm.
"Tao nghĩ chưa đến mức cãi nhau..."
Ở Khu 86, Shin từng cãi vã, đúng hơn là ẩu đả thừa sống thiếu chết không ít lần, bởi Tám Sáu thường căm ghét những kẻ mang huyết thống Đế quốc - nước châm ngòi chiến tranh. Theo cậu, "bất đồng ý kiến" chưa thể xem là tranh cãi. Tuy vậy...
"Cô ấy nói bọn mình vẫn đang mắc kẹt ở Khu 86."
Raiden mãi mới lên tiếng. "... Hờ."
Shin nheo mắt khó chịu, rồi kìm lại, có lẽ vì người nói là Lena. Cậu biết những lời đó không có ý xấu. Thế mà cậu vẫn giận, bởi đã quá quen với cảm xúc ấy.
"Điều đó... khiến tôi rất buồn."
Nghe những lời ấy, bản năng lập tức mách bảo Shin hãy phản bác. Nhưng những gì dâng lên trong lòng cậu chỉ là nỗi bối rối cực độ và cơn đau thoáng qua.
Một phần tất nhiên là do cậu không hiểu Lena lo ngại điều gì. Nhưng trên hết là vì cậu không biết, rốt cuộc ý phản kháng của mình có nguồn cơn từ đâu.
Để tiếp tục tin rằng con người là giống loài đê hèn?
Để quay lưng với thế giới lạnh lùng, tàn độc?
Đó chẳng phải sự thật hay sao?
Bản chất con người và thế gian là vậy.
Thế giới không cần loài người, nên nó vô cùng thờ ơ, tàn khốc với nhân loại. Kẻ nào đối xử với người khác bằng ác ý thì lại càng muôn phần tàn nhẫn.
Đấy là điều mà trại tập trung và Khu 86 đã dạy cho cậu, thông qua không ít bài học thấm thía.
Vậy thì khi cậu chỉ ra điều đó, cớ gì Lena lại khó chịu đến thế? Cậu nói ra sự thật thôi mà?
Phải chăng vì cô thương hại và tội nghiệp cho cậu? Đúng là Shin từng nói với Grethe rằng bọn cậu không cần lòng thương hại. Nhưng thú thật, giờ cậu chẳng để ý nữa rồi. Cậu không bận tâm những kẻ cao ngạo ngoài kia nghĩ gì về mình, cũng chẳng có nghĩa vụ chơi trò cảm thông với họ.
Nếu vậy thì, tại sao...?
Shin không cả hiểu điều gì làm Lena đau lòng, nên dù không muốn làm cô buồn, cậu cũng chẳng biết phải xử lý thế nào. Cậu mơ hồ cảm thấy mình bị tránh mặt, và thực tế họ vẫn chưa nói chuyện bình thường trở lại.
Kết cục, như sợ một vết bầm bị đau khi chạm vào, cả hai không nhắc lại chuyện đó nữa. Tình trạng khó xử cứ tiếp diễn.
"Shin, ê."
Rời khỏi mạch suy tư, Shin thấy Raiden đang huơ tay trước mặt. Nhận ra mình đã trầm ngâm hồi lâu, cậu nhìn sang thăng bạn.
"Hừm... Mày thay đổi thật rồi." Raiden cười khổ.
"..?"
"Thôi quên đi." Raiden cau có đáp. "Mà với kiểu lái của mày thì chắc Undertaker lại sớm tanh bành thôi. Lúc ấy thì liệu mà lấy cớ nói chuyện với cô nàng... Máy mày đúng là chẳng khác gì hangar queen."
Hangar queen là từ lóng, chỉ những cỗ máy thường xuyên hỏng hóc, thời gian bảo dưỡng trong kho dài hơn cả thời gian thực chiến. Các đợt xuất kích lẻ tẻ đã thế, gặp chiến dịch lớn thì Undertaker càng bị phá tan nát, nên mới bị gọi như vậy.
"Ông chú Aldrecht quát tháo vụ đó suốt nhỉ..."
"Ừ..."
"... Tao không cần mày xin lỗi mà cần mày sửa đổi cơ! Cứ đánh kiểu bất cần ấy rồi có ngày chết cho xem!"
Rito kể, Aldrecht và tổ bảo dưỡng đã hi sinh trong đợt Legion tổng tiến công. Tất cả, trong cùng một ngày.
Shin không hẳn vô cảm khi biết tin, mặt khác cũng nghĩ đấy là chuyện không sớm thì muộn.
Tám Sáu coi chiến địa là quê hương, đồng đội là ruột thịt, lấy việc "chiến đấu đến cùng" làm niềm kiêu hãnh. Một ngày nào đó, họ sẽ phải ngã xuống.
Đó cũng là suy nghĩ của tổ trưởng tổ bảo dưỡng, ông chú mang dòng máu Alba nhưng lại chọn sát cánh cùng Tám Sáu. Tuy thế...
"Giá mà ông ấy sống sót." Không nhìn lại Raiden, Shin nói tiếp, "Nếu cầm cự đến lúc quân cứu viện tới thì ít ra cũng được xem ảnh gia đình. Tìm hài cốt thì khó, nhưng ông ấy có thể tìm đến nơi họ bỏ mình."
Aldrecht luôn mong gặp lại vợ và con gái, không như Shin hầu như chẳng còn chút kí ức nào. Với ông, có lẽ chỉ cần như vậy là đã nguôi ngoai ít nhiều.
Một lúc nào đó Tám Sáu sẽ phải chết. Song không có nghĩa là họ muốn chết. Aldrecht và những người đã ra đi trước mắt Shin đều vậy.
"Ữ, khi chiến tranh kết thúc, ông ấy có thể đi thăm mổ họ theo cách đó." Raiden thở dài, ngả người ra trước. "Mà thực hư thế nào hả Shin? 'Zelena' mà mày thấy muốn chấm dứt chiến tranh à?"
"Cũng chưa biết thế nào."
Khối máy siêu vi dạng lỏng mang hình dáng phụ nữ ấy không có tính năng phát âm. Hiển nhiên không thể dò đoán cảm xúc hay ý chí của nó thông qua tiếng nói. Tất cả những gì Shin thấy là vài lời "Tới tìm ta đi" Chưa rõ thông điệp đó có mục đích gì, có thực sự dành cho Shin, cho những con người còn sống hay không.
"Đàm phán hoặc cung cấp thông tin thì còn hiểu được, chứ chỉ với cái đó mà mơ tới khả năng chấm dứt chiến tranh thì... Thật lòng mà nói, tao thấy hơi viển vông. Cứ cho là Vương quốc chưa tiết lộ hết thông tin đi. Kể cả thế, chiến sự cũng chẳng dễ kết thúc đâu."
Chiến tranh Legion đã nghiêm trọng đến độ khắp lục địa chẳng còn chỗ nào bình yên. Hòa bình thuộc về quá khứ xa xôi lắm rồi. Tuy vậy...
"Nhưng nếu có thể chấm dứt chiến tranh... thì tốt."
"Tôi muốn cho người khác ngắm biển."
Shin muốn cho cô thấy những điều cô chưa biết, không thể biết khi mà thế giới còn bị Legion chiếm giữ. Cậu từng nói sẽ lấy đó làm lý do chiến đấu, và đến nay vẫn chưa quên.
Cậu không kì vọng, vì biết đó là ước mơ hão huyền. Nhưng nếu có ngày cuộc chiến thật sự kết thúc...
Raiden thoáng trầm ngâm.
"Ừ. Nếu chiến tranh chấm dứt..."
Shin phần nào hiểu vì sao Raiden bỏ dở câu nói.
Họ đã có thể hi vọng, rằng sau bao năm miệt mài chiến đấu, một lúc nào đó chiến tranh sẽ khép lại. Song họ chưa thể hình dung viễn cảnh sau đó, bởi chiến trận là tất cả những gì họ từng biết và thấy.
Cất lên tiếng "uỳnh" lớn, tàu thình lình lao ra chỗ sáng. Vậy là sau chưa đầy hai mươi phút, tàu cao tốc đã băng qua đường hầm tốn hai mươi năm xây dựng.
Giác mạc đang quen với bóng tối thì bất ngờ gặp ánh sáng mặt trời, khiến họ chỉ thấy một màu trắng xóa, mất một lúc mới dần trông rõ cảnh vật.
Hai người lặng lẽ nhìn ra ngoài.
Kính chống đạn dày có độ xuyên thấu thấp khiến khung cảnh ngả xanh.
Dù sang một đất nước khác, không khí vẫn thật hiu quạnh. Hậu phương vắng bóng dân thường. Dân bản địa đã phải bỏ lại nhà cửa, quê hương để chuyền đi nơi khác. Những bông tuyết mỏng manh lất phất rơi, xen lẫn hạt tuyết lớn bám bụi bạc, phủ trắng bình nguyên. Vài tần tích bị bỏ hoang từ lâu nằm rải rác giữa không gian mênh mông thiếu vắng sự sống con người, lạnh lẽo và tĩnh lặng hệt chiến địa Khu 86.
Tại nhà ga thành phố Rogvolod, Vương quốc Liên hiệp Roa Gracia.
"Thế nhé, bọn tớ thẳng tiến về căn cứ đây. Tên là gì ấy nhỉ? Pháo đài Revich?"
"Ư... Xin lỗi, lại để việc phiện phức cho các cậu."
"Ôi dào, dù gì tớ cũng là tiền bối. Khâu vận tải thì đã có đội thiếu tá bên ban tham mưu lo. Các cậu cố hộ tống đại tá, Lena với những người khác chu đáo nhé."
Theo vẫy tay chào rồi bước lên tàu chuyển tiếp. Sau lưng cậu, côngtenơ Juggernaut bắt đầu được xếp dỡ. Hàng nghìn feldres và phương tiệp của Lữ đoàn Biệt kích sẽ được chuyển tới căn cứ pháo đài Revich, tuyến đầu của Vương quốc. Một nửa đi trong hôm nay, một nửa ở lần tiếp theo. Để đánh lừa lớp báo động Rabe, việc vận tải được tiến hành dưới vỏ bọc "luân chuyển quân cho lính lui về hậu phương nghỉ ngơi".
Tiễn Theo xong, Shin quay người nhìn Rogvolod, thành phố nằm dưới chân dãy Ryugai, hiện là đô thị xa nhất về phía Nam Vương quốc còn dân cư sinh sống.
Như mọi người nói lúc ở trên tàu, trời lạnh và có tuyết nhẹ. Phố xá tối om do phải hạn chế ánh sáng, ngâm thể hiện tình trạng thiếu năng lượng. Dưới ánh sao đêm, Shin lờ mờ thấy bên ngoài thành phố có một công trình hình chữ nhật với mái vòm khổng lò, chắc là nhà máy điện hạt nhân cung cấp điện cho hệ thống sưởi - đặc trưng của vương quốc phương Bắc lạnh giá.
Soạt. Shin chợt nghe tiếng bước chân giẫm lên lớp tuyết mỏng ở sau lưng.
"Nouzen."
Người vừa gọi đeo huy hiệu hình xe lửa. Đó là Erwin Marcel, bạn cùng khóa với Shin ở trường sĩ quan đặc biệt, điều phối viên xe chỉ huy Vanadís của Lena.
"Ra là cậu chưa xuất ngũ."
"Tôi không lái Vanargand được nữa. Trong đợt tổng tiến công, chân tôi bị phế rồi." Marcel nói, mặt nhìn xuống chân phải.
Qua tiếng bước chân, Shin đoán Marcel không gặp trở ngại gì khi đi lại. Song theo lời Marcel, cậu bị gãy xương phức hợp. Khi xương gãy đâm xuyên da thịt, nó làm đứt cả dây thần kinh. Không ảnh hưởng đến sinh hoạt hẳng ngày, nhưng là di chứng hết đời đối với phi công - công việc đòi hỏi phản xạ tức thời, chậm chỉ một phần mười giây cũng đủ mất mạng.
"Mà cậu bảo 'chưa xuất ngũ' là có ý gì? Sĩ quan đặc biệt mà ra quân là hết đường kiếm miếng ăn, đâu như Tám Sáu các cậu."
"Tôi không thấy tên cậu trên danh sách tái cơ cấu đơn vị thiết giáp của Sư đoàn 177, cũng không thấy đài quốc gia nêu tên cậu trong bản tin công bố liệt sĩ. Nên tôi tưởng cậu đã xuất ngũ... Không ngờ cậu lại chuyển sang làm điều phối viên của Lữ đoàn Biệt kích."
"Để ý kĩ thế cơ à. Tôi tưởng cậu không quan tâm bất cứ ai hay bất cứ điều gì xảy ra quanh mình chứ."
Marcel từng nghĩ Shin là kiểu máu lạnh vô cảm, điều cậu không ưa từ hồi học cùng trường sĩ quan. Đứng trên chiến địa khốc liệt hệt địa ngục mà Shin cứ trơ trơ, khiến Marcel có cảm giác nỗi sợ hãi trong tim mình bị nhìn thấu và giễu cợt.
"À, về Nina...."
Shin nheo mắt trước cái tên bất ngờ. Nina là em gái Eugene, cậu bạn cùng khóa hi sinh trước cuộc tổng tiến công. Cô bé từng gửi thư cho Shin, chất vấn cậu tại sao lại giết anh trai mình. Cậu đã xé bỏ bức thư ấy.
"Tôi không nên cho con bé biết Eugene ra đi như thế nào... Cũng không nên đưa lá thư đó cho người sắp bước vào trận tử chiến. Lẽ ra chỉ nên kể rằng Eugene đã mất, rồi tỏ lòng tiếc thương, thế mà tôi lại nói cả những lời không đâu. Tôi muốn tìm ai đó để đổ lỗi, và đã đổ lên đầu cậu... Xin lỗi cậu." Marcel cúi gập người.
Shin lắc đâu, đoạn hỏi. "Con bé thế nào rồi?"
Mất cha mẹ từ khi còn chưa biết mặt họ, giờ người thần cuối cùng là anh trai cũng đã hi sinh, không biết Nina sống ra sao.
"À... Con bé ổn. Vì tội ác của Cộng hòa, dân Alba ở Liên bang không còn được tôn trọng. Nhưng vì có anh trai phục vụ cho quân đội nên con bé không gặp rắc rối gì, và dân chấp nhận cái chết của Eugene rồi."
Shin từ từ nhắm mắt.
Nina đã chấp nhận cái chết của anh trai, hiểu rằng anh sẽ không bao giờ trở về, và thôi chờ đợi. Nếu vậy...
"Vậy... thì tốt rồi."
Marcel thoáng bất ngờ, rồi mỉm cười. "Ừ."
Marcel vừa rời đi thì Frederica tiến lại gần. Cô bé đã đứng đó theo dõi được một lúc.
"Như vậy cũng được à? Người đó..."
"Anh không để tâm đâu... Chuyện qua lâu rồi."
Frederica ngán ngấm liếc cậu. Shin đáp bằng một cái nhún vai, đoạn nhìn xuống mái đâu nhỏ nhăn.
Frederica cung góp mặt trong nhóm tiến về Vương đô, bên cạnh lữ đoàn trưởng Grethe, chỉ huy tác chiến Lena, tốp sĩ quan kĩ thuật gồm Anett và vài người nữa, các đội trưởng đội phó kì cựu của đội thực chiến - lần lượt là Shin và Raiden, Shiden và Shana.
"Giờ hỏi thì đã muộn, nhưng em có ổn không đó? Đi cùng mọi người đến Vương đô thế này?"
Cả việc tham gia chiến dịch hiệp đồng tác chiến với quân đội nước ngoài nữa.
Người ngoài không thể biết được diện mạo hiện tại của cựu nữ hoàng Đế quốc, đứa trẻ bị đưa lên ngai vàng khi còn đỏ hỏn, ngay trước chiến tranh Legion. Nhưng vì Frederica kế thừa dị năng, Shin không yên tâm để cô bé lộ diện trước người ngoại quốc.
"Hứ", Frederica khịt mũi. Tiếng họ bị át đi bởi tiếng động cơ máy xếp dỡ côngtenơ, ở ngay cạnh nhau mới nghe thấy, không lo bị nghe lén. Có vẻ Frederica cũng biết Shin chủ ý chọn thời điểm này để hỏi chuyện.
"Việc ta ở đây chính là câu trả lời."
Cô bé không lo bị phát hiện.
"Hoàng tộc Giad đã là con rối của giới đại quý tộc suốt hai thế kỉ. Vốn dĩ ngay từ khi Đế quốc ra đời, các dị tộc đã khiến huyết thống hoàng gia bị lai tạp. Đừng nói dân thường, quý tộc cấp thấp còn chẳng biết mặt hoàng đế. Dị năng của hoàng tộc thì suy yếu và dần biến mất do tình trạng hỗn huyết kéo dài. Vì vậy ngay cả tên 'Mắt Tím' Idinarohk cũng khó lòng ngờ nổi ta chính là nữ hoàng Augusta."
"Đó là cách gọi người sở hữu dị năng của hoàng tộc Idinarohk", Frederica bổ sung. Ở mỗi thế hệ, họ lai sinh ra thiên tài xuất chúng, như thiếu niên phát minh mô hình trí tuệ nhân tạo vượt xa thời đại kia.
"Với lại, vài tướng lĩnh của Mặt trận phía Tây đã biết sự tồn tại của ta... Nếu không thì đã chẳng phát bản thu âm ghi lại cuộc trao đổi giữa Milizé và anh sau khi triệt hạ Kiriya."
Shin nhăn nhó khi nhớ lại cuộc họp với các tướng tá mà cậu bị buộc phải tham dự. Cậu không muốn hồi tưởng hay đả động tới trải nghiệm như tra tấn ấy lần nào nữa, nên chưa từng để ý.
Ngắm lại thì việc phát bản ghi âm gốc quả có hơi lạ. Máy thu âm chỉ ghi tiếng của Processor và đầu liên lạc bên ngoài, nhưng khi đó Frederica ngồi cùng buồng lái với cậu, không thể đảm bảo tiếng cô bé không lẫn vào.
Lúc ấy Ernst đã gọi tên Frederica.
"Vì họ đã biết, nên khỏi cần lo họ tiết lộ?"
"Nói đúng hơn thì.." Frederica nghiêng đầu như có ưu tư xen lẫn lo ngại. "Chắc anh cũng đã cảm nhận được ít nhiều. Ông ấy là một con rồng lửa. Một con rồng đặt lý tưởng lên trên tất thảy, sẵn sàng thiêu rụi cả bản thân lẫn thế giới để theo đuổi nó. Trên đời không còn gì đủ sức ngăn ông ấy làm điều đó."
"..."
Người cha nuôi trên giấy tờ đã đôi lần bộc lộ biểu cảm đối lập với vẻ hiền lành thường ngày, thốt những lời sáo rỗng không ăn nhập với ý quan tâm, thể hiện lòng chân thành hời hợt gượng gạo... và sự tàn nhẫn đằng sau phát ngôn hôm nào.
"Nếu vì những lý do đó mà phải giết trẻ con để sống sót, thì loài người nên bị hủy diệt đi cho rồi."
"Nếu có kẻ lấy ta làm cái cớ hòng lật đổ Liên bang... Nếu có kẻ ngu ngốc tới mức vì dục vọng cá nhân mà đẩy Liên bang và phần còn lại của thế giới vào nguy hiểm, trong lúc chiến tranh Legion còn chưa thấy hồi kết... Thì với ông ấy, loài người đáng bị hủy diệt."