A Song of Blossoms and Thorns - Chương 14: Chapter 14: Câu trả lời không thỏa đáng
“Sao chúng ta không cùng tiếp tục tiết học lịch sử nhỉ?” Thấy được vẻ sững sờ của tôi, hắn nói tiếp. “Từ khi thiên thạch rơi xuống, các Sentient bắt đầu xuất hiện. Những kẻ với năng lực vượt trội hơn đồng loại của chúng đã đến và phá tan đi những trật tự vốn có. Chẳng ai lý giải được vì sao. Nên những con người tầm thường mới thần thánh hóa bọn chúng như những sứ giả của thần linh. Nhưng quả thật chúng cũng chỉ là những con người phàm tục trong thân xác của thần thánh, chúng cũng mang trong mình những khao khát và dục vọng như bao kẻ khác. Nhưng thế giới này lại quá đỗi yếu ớt đối với chúng, như những đứa trẻ chơi đùa với lâu đài cát. Nên cái thời điểm lâu đài đó vụn vỡ cũng đến. Đó là ngày đất nước này bị chia tách. Nội chiến xảy ra khắp nơi, số người chết không đếm xuể.”
“Những thứ đó tôi đã được nghe rồi, ông có thể tập trung vào trọng tâm được không?” Tôi cắt ngang.
“Cậu cứ bình tĩnh đi, tôi sẽ nói đến ngay thôi. Thật ra, các Sentient không xuất hiện một cách ngẫu nhiên. Chúng không chỉ xuất hiện rải rác khắp nơi mà được sinh ra theo những nguyên lý rất cụ thể. Từ trước khi đất nước này thống nhất, tổng thống đã tìm ra những yếu tố chi phối mạnh mẽ đến sự xuất hiện của các Sentient. Và yếu tố mạnh mẽ nhất chính là thiên thạch đã lao xuống thung lũng này. Những ghi chép mà chúng tôi thu thập được cho thấy, thiên thạch này đã tạo ra một nguồn năng lượng rất đặc biệt, làm cho các Sentient xuất hiện với mật độ cao nhất xung quanh khu vực này. Cả một vùng đất, một thung lũng rộng lớn, nơi mà sức mạnh từ thiên thạch ấy vẫn còn vương vấn. Càng gần thiên thạch, số lượng Sentient càng tăng lên, và việc kiểm soát chúng trở thành một thách thức lớn.”
Hắn ngừng lại, ngước nhìn tôi một cách lạnh lùng. Tôi không thể che giấu được sự bối rối và căng thẳng đang dâng lên trong lòng. Mọi thứ quá phức tạp và tôi chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của chúng.
“Để có thể kiểm soát số lượng cũng như sự tồn tại của các Sentient, cái tên khu vực 12 đã được tạo ra…”
“Để giam cầm bọn họ?” Tôi cắt ngang vì không thể giữ được bình tĩnh.
“Là để bảo vệ họ khỏi thế giới bên ngoài, đồng thời cũng bảo vệ thế giới bên ngoài khỏi họ. Là đôi bên cùng có lợi thôi. Đơn giản là tôi làm những gì cần phải làm, và tôi không muốn nhận lại sự thù hằn hay cảm giác biết ơn nào từ các cậu đâu.” Nói rồi hắn cười với một giọng điệu đáng ghét khiến tôi khó chịu.
Những lời nói của hắn khiến mọi thứ càng trở nên mơ hồ và khó hiểu. Hắn nói những điều lớn lao, những lý do có vẻ hợp lý, nhưng mỗi lần tôi bắt đầu cảm thấy an tâm một chút thì lại có một câu hỏi mới xuất hiện trong đầu.
“Tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời mà tôi cần.” Tôi nói, không thể che giấu sự bối rối trong lòng.
“Câu trả lời đó, tôi chắc chắn sẽ cho cậu biết. Nhưng đó sẽ là thông tin cuối cùng mà tôi chia sẻ với cậu. Sau đó, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Đến lúc đó, tôi hy vọng cậu sẽ không có thêm câu hỏi nào nữa. Thế nên trước đó nếu cậu có thắc mắc nào, tôi sẵn sàng giải đáp mọi thứ trong phạm vi thẩm quyền của mình cho cậu.” Hắn nói, giọng điệu đầy ẩn ý.
Câu nói của hắn như một lời thách thức hơn là mời gọi. Suốt từ nãy đến giờ, tôi đã liên tục xâu chuỗi lại những thông tin mà mình tiếp thu được. Nhưng quả thực tiếp thu một lượng lớn như thế này có hơi quá sức với tôi. Trong khi đó, tôi lại cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đang bắt đầu tan rã, từng lớp sự thật được lột bỏ, để lại những khoảng trống không thể lấp đầy bằng lời giải thích. Tôi đã sống một cuộc đời mờ mịt, tôi đã sống mà chẳng ý thức đến mọi thứ xung quanh. Tôi chỉ xuôi theo dòng chảy đó, không bao giờ thật sự dừng lại để suy nghĩ về lý do mình tồn tại hay vì sao thế giới tôi nhìn thấy lại nhỏ bé đến thế này. Nhưng chỉ trong ngày hôm nay, tất cả những gì tôi biết đều bị xáo trộn, cứ như tôi đã thức dậy khỏi một giấc mơ dài vậy. Từng sự thật được hé mở, hết cái này đến cái khác khiến tôi khó lòng tiêu hóa nổi. Chẳng những thế, có thể còn rất nhiều bí mật mà tôi chưa chạm tay đến. Giờ đây tôi không biết mình phải vén thêm bao nhiêu bức màn nữa mới có thể nhìn rõ được sự thật. Cái cảm giác bối rối, sợ hãi và cũng một chút hối tiếc tràn ngập trong tôi. Tôi đã đến quá gần sự thật, và giờ đây tôi không thể quay lại được nữa. Tôi phải đối mặt với nó, dù cho sự thật có thể sẽ đẩy tôi vào một ngã rẽ mà tôi không bao giờ tưởng tượng ra được. Dựa theo những gì hắn nói, sau khi cho tôi biết lý do hắn bắt Cira đi, tôi và hắn sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Có lẽ nào ý hắn là: hắn sẽ không giao Cira ra, mà sau cuộc trò chuyện này, tôi sẽ bị đuổi khỏi đây, còn Cira vẫn sẽ bị bắt ở lại đây sao?
“Thế nào, chắc hẳn cậu có nhiều thắc mắc lắm chứ?” Giọng hắn vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, nhưng đôi mắt hắn lại có vẻ như đang tìm kiếm một phản ứng từ tôi.
Có lẽ vẫn còn quá sớm để tôi đưa ra kết luận. Tôi vẫn có thể đưa ra thêm những câu hỏi để làm rõ những góc khuất mơ hồ trong cái hiện trạng mà tôi đang cố vẽ ra. Tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu. Những câu hỏi trong đầu tôi vẫn tiếp tục xoay vần. Từng mảnh ghép của sự thật dường như vẫn chưa đầy đủ. Tôi không thể vội vàng đưa ra kết luận khi mà tất cả những gì tôi có lúc này chỉ là những mảnh vỡ của một câu chuyện còn đang dang dở. Nhưng rõ ràng, một điều là tôi phải tiếp tục đi tìm lời giải đáp. Vì nếu tôi không làm thế, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể hiểu được mình thực sự là ai trong thế giới này, và cái giá tôi phải trả cho sự tồn tại của mình sẽ là gì.
Một thoáng sau đó, sau khi đã sắp xếp lại các giả thuyết trong đầu tôi bắt đầu lần lượt đặt ra những câu hỏi:
“Giờ đây tôi không thể chắc được bao nhiêu phần thông tin tôi được tiếp thu từ nhỏ đến giờ là thật, nên tôi sẽ xác định lại từng cái một, như vậy được chứ?”
“Được thôi, chắc chắn rồi, không vấn đề gì. Nhưng như tôi đã nói, tôi sẽ lắng nghe tất cả, nhưng chỉ trả lời những thứ tôi có thể trả lời mà thôi.”
“Được vậy tôi sẽ bắt đầu với những đợt lánh nạn, những lần mà các người nói là do quân xâm lược, rốt cục nó là cái gì và nhằm mục đích gì? Và tại sao đợt lánh nạn lần này lại ít người hơn bình thường?”
“À à, nói thế nào nhỉ. Chúng tôi gọi nó là những đợt càn quét. Vì nhiều lý do mà thỉnh thoảng chúng tôi cần tập trung một nhóm người vào chung một chỗ để dễ dàng làm một nhiệm vụ nào đó. Rõ ràng là lấy lý do sơ tán khi bị quân xâm lược tấn công là cái cớ tốt nhất rồi. Đặt mạng sống của những người dân ra trước mũi súng thì sẽ dễ khiến họ nghe lời hơn nhiều. Tiếp đến là mục đích nhỉ, có nhiều việc phải làm trong những đợt càn quét lắm, nhưng đợt của cậu đặc biệt làm tôi bận rộn. Chúng tôi tập hợp những Sentient tiềm năng, những người có khả năng sẽ thức tỉnh thành một Sentient trong tương lai. Dĩ nhiên là không phải toàn bộ họ đều là Sentients, nhưng muốn khiến họ tin đó là một đợt di tản thì phải tập hợp cả người nhà họ nữa, nếu không thì sẽ khiến họ nghi ngờ mất, cậu là một ví dụ. Chúng tôi sẽ chọn ra những cá nhân có ích với hoạt động của chúng tôi và bắt chúng về, còn những kẻ còn lại toàn bộ sẽ bị giết, những thương vong sẽ được quy hết thành chết dưới tay quân xâm lược. Lý do cậu thấy ít người không phải vì đợt này có ít người phải di tản mà là bản thân cậu đã được đưa tới một hầm trú ẩn khác, nơi chỉ gồm những mục tiêu mà chúng tôi nhắm đến. Giống như lùa một con chuột vào bẫy dính vậy. Nói thật ra thì đợt càn quét của của cậu là một trong những đợt đông nhất rồi đó. Thế nên có lẽ khung cảnh lúc đó sẽ tàn khốc lắm nhỉ? Có làm cậu sợ không?” Nói đến đó, hắn quay sang nhìn tôi và nở một nụ cười giễu cợt.
“Vậy là… rất nhiều người đã bị giết đúng không, kể cả những người không liên quan?”
“Không nhiều lắm, có thể nói là chẳng thấm bao nhiêu so với dân số ở đây. Như tôi đã nói trước đó, những đợt càn quét rất ít khi xảy ra. Thường thì chỉ khi có mệnh lệnh trực tiếp từ tổng thống thì nó mới được thực hiện.”
“Vậy… vì sao họ phải chết?” Tôi hỏi, giọng không giấu được cảm xúc đang dần bộc lộ ra. “Chỉ vì sinh ra với những năng lực khác thường thôi sao? Chỉ vì họ là Sentient ư? Như thế là tội ác sao, chỉ vì họ tồn tại?”
Hắn mỉm cười, nhưng trong ánh mắt không có chút gì là chế giễu hay thương hại. Chỉ có một thứ gì đó lạnh lùng và rất thật.
“Cậu nói đúng, ừ phải, cũng có lý…nhưng một phần thôi” – hắn đáp, giọng nói chậm rãi như thể đang kể lại một sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết, chỉ là chẳng ai dám nói ra. “Chúng ta, tôi, cậu và cả những kẻ đã phải chết nữa; việc chúng ta sinh ra đã là một tội lỗi rồi dù ta không được chọn lựa, không được quyết định. Có điều, những kẻ đó… họ đơn giản là một tội ác lớn hơn thôi.”
“Tội ác gì chứ?” tôi gằn giọng, không kìm được trước những câu nói đầy thách thức của hắn. “Ông thử nói xem, tội lỗi của họ là gì?”
Hắn không trả lời ngay, mà ngửa đầu nhìn lên trần nhà một lúc rồi quay sang nói:
“Cũng không thể trách cậu được. Bởi đất nước mà tôi từng chứng kiến và đất nước trong mắt cậu... là hai nơi hoàn toàn khác biệt. Tôi đã thấy một quốc gia bên bờ diệt vong, những thành phố hóa thành tro tàn, đói khát và thù hận ngập tràn, xác người chất đống trên đường. Nơi tôi gọi là ‘quê hương’ hóa ra chỉ là chiến trường đỏ lửa. Cậu có biết vì sao không? Là vì sự xuất hiện của Sentient. Chính chúng ta đã trở thành mồi lửa. Là chất xúc tác, là ngòi nổ khiến mọi xung đột âm ỉ bùng lên không thể kiểm soát.
Thế bây giờ cậu đã biết tội lỗi của chúng là gì chưa. Cái gọi là ‘khác biệt’ ấy cậu hiểu không? Nó không chỉ tạo ra sự nổi bật đâu, mà còn là sự khác thường, bất thường, dị biệt. Sự khác biệt, khi đạt đến một mức độ nhất định, sẽ bắt đầu thách thức những quy chuẩn vốn được xem là bất biến. Và khi quy chuẩn bị thách thức, thì hỗn loạn sẽ trỗi dậy. Mà thế giới này… nó rất giỏi trong việc thích nghi. Nhưng cái thích nghi đó lại chẳng hề nhẹ nhàng chút nào. Nó thích nghi bằng cách chọn lọc, bằng cách loại bỏ. Để tồn tại, hoặc cái khác biệt phải bị triệt tiêu, hoặc cái bình thường phải biến mất hoàn toàn để cái khác biệt ấy trở thành điều bình thường duy nhất còn lại.”
Hắn ngừng lại một nhịp, giọng trầm hơn.
“Sự thỏa hiệp đôi khi còn tạo ra thêm mâu thuẫn. Nhưng mâu thuẫn thì không, nó chẳng tạo ra được gì ngoài chính nó cả. Các Sentient, dù vô tình hay cố ý đi nữa, đã trở thành nguyên nhân của những cuộc nội chiến không hồi kết. Có thể vài trăm năm nữa, người ta sẽ nhìn lại và nói rằng chúng ta đã mở ra một kỷ nguyên mới. Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, thứ duy nhất mà sự tồn tại của chúng ta mang lại là hỗn loạn. Là chết chóc. Là tội lỗi. Thế cậu đã hiểu rõ hết chưa, đã biết cái tội lỗi đó nặng nề đến chừng nào chưa? Hay cậu vẫn nghĩ... chỉ vì khác biệt mà điều đó không phải là tội lỗi sao?”
Tôi đã chẳng thể trả lời câu hỏi đó. Chẳng thể mở lời, cũng chẳng dám nghĩ đến câu trả lời.
Giọng hắn không còn lạnh như ban đầu, nhưng lại nặng nề hơn gấp bội. Như thể từng lời nói ra đều mang theo hàng vạn xác người, từng ánh mắt oán hận, từng tiếng thét thất thanh của những kẻ vô tội bị cuốn vào cơn ác mộng mà họ không thể thoát ra.