Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 9: Chapter 9: Tro tàn

Cuộc trò chuyện giữa bọn lính đã cung cấp cho tôi nhiều thông tin hơn tôi mong đợi. Từng câu nói của chúng không chỉ phơi bày phần nào cấu trúc của tổ chức mà còn khơi gợi một loạt nghi vấn đang âm ỉ trong tôi. Giờ đây, tôi có thể chắc chắn một điều: bọn chúng không phải là quân ngoại xâm. Thậm chí, khả năng cao là chúng có liên hệ chặt chẽ với quân cảnh vệ. Có lẽ, từ đầu đến giờ, chúng tôi chưa từng bị tấn công bởi thế lực nào bên ngoài. Những đợt tấn công, càn quét mà tôi từng chứng kiến có lẽ đều là những cuộc thanh trừng do chính những kẻ này thực hiện, dưới vỏ bọc của những cuộc chống phá từ các thế lực bên ngoài.

Một chi tiết khác khiến tôi chú ý: chúng dường như không biết rõ mặt nhau, hoặc cũng có thể trước nhiệm vụ này, chúng còn chưa biết nhau. Có thể chúng làm việc theo kiểu: chỉ nhận lệnh và thực thi mà không cần biết danh tính của đồng đội. Nếu vậy, việc tôi mạo danh tên lính số 4 vẫn còn tạm an toàn, ít nhất là trong lúc này.

Dù vậy, trong đầu tôi, vô số câu hỏi vẫn không ngừng lởn vởn. Chúng từng nói: “đã bắt được mục tiêu”. Điều này khớp với bức ảnh của tôi và Cira phía dưới tờ giấy. Nhưng rõ ràng, chúng mới chỉ bắt được Cira, tại sao lại nói như thể kế hoạch đã hoàn thành? Liệu tôi cũng là mục tiêu, hay chỉ là người có liên quan? Và nếu thật sự Cira là trung tâm của kế hoạch này, thì tại sao? Con bé có gì mà chúng phải dốc sức truy bắt như thế?

Tôi tiếp tục bước, men theo đường hầm dẫn sâu xuống lòng đất. Chân vẫn di chuyển, nhưng tâm trí tôi thì đang chạy đua với hàng trăm giả thuyết. Đường hầm dài và gần như thẳng tắp, không khó để xác định phương hướng. Dựa vào bản đồ tôi tìm được trước đó, tôi dần nhận ra mình đang đi ra khỏi khu vực trung tâm thung lũng. Một ý nghĩ bất chợt ập đến: Tệ thật. Càng đi, tôi càng tiến gần hơn đến căn cứ của bọn chúng, có nghĩa là khả năng giải cứu Cira sẽ ngày càng mong manh.

Lo lắng bắt đầu siết chặt lấy tôi như một sợi dây thừng. Tim tôi thắt lại, đầu óc như bị kéo căng. Tôi hiểu rõ: mình cần một kế hoạch, một cách nào đó để cứu em trước khi quá muộn. Nếu tôi không hành động, mọi thứ sẽ đổ vỡ không thể cứu vãn. Mỗi giây phút trôi qua, tiếng thở hổn hển của tôi vừa như hối thúc, vừa như nhắc nhở rằng thời gian không chờ đợi ai. Tiếng thở của tôi mỗi lúc một gấp. Không phải vì mệt, mà vì thời gian đang trôi qua từng giây, và tôi biết rõ rằng hy vọng có thể mất đi, nhưng quyết tâm thì không bao giờ được phép tắt.

Sau một lúc lâu suy nghĩ, tôi vẫn chẳng tìm được cách nào thật sự khả thi cả. Có vẻ như cuối cùng tôi cũng chỉ còn cách liều mạng. Tôi chỉ còn cách tìm cơ hội đánh gục bọn chúng rồi đưa Cira bỏ chạy.

Hoặc nếu cần thiết, tôi phải giết hết chúng.

Tại thời điểm này, tôi không cho phép bản thân quyền nhân nhượng với kẻ thù. Càng cố cứu lấy nhiều thứ chỉ khiến tôi càng đánh mất nhiều hơn mà thôi. Dù biết rõ việc này chẳng có vẻ gì sẽ thành công, tôi vẫn chẳng thể nghĩ ra được cách nào khác. Nên tôi chỉ có thể liều mình và cầu nguyện rằng tôi sẽ thắng mà thôi.

Tôi cứ thế từ từ thu hẹp khoảng cách với 3 tên lính trước mặt, nét mặt chúng thoạt nhìn có vẻ lơ đễnh, không hề chú ý tới những gì đang diễn ra xung quanh. Tôi nín thở, cố gắng giữ cho tiếng bước chân thật nhẹ nhàng, không làm chúng phát hiện. Trái tim đập thình thịch, nhưng tôi phải làm chủ nó. Từng giây trôi qua đều quý giá như mạng sống của Cira. Tôi nghĩ đến những vũ khí mà mình có thể sử dụng – một con dao bên hông trái, một khẩu súng ngắn bên hông phải và khẩu súng lửa trên tay. Tuy lượng sát thương mà khẩu súng lửa gây ra là lớn nhất, tuy nhiên nó lại có tầm ảnh hưởng quá lớn. Hơn nữa, tôi lại không quen dùng loại vũ khí này, nên sẽ rất dễ gây ra tổn thương cho chính mình hoặc tệ hơn, lửa có thể lan đến chỗ Cira. Vì vậy tôi cần phải đối chọi với 3 người bọn chúng chỉ với một con dao và một khẩu súng ngắn. Nó có thể không phải là một vũ khí mạnh mẽ, nhưng trong một tình huống như thế này, sự bất ngờ cũng có thể tạo ra sự khác biệt giữa sự sống và cái chết. Càng tiến gần hơn, tôi càng nhận ra rằng bọn chúng không hề có dấu hiệu phòng thủ. Bản thân bọn chúng cũng có vẻ như không quen thân gì, nên khả năng chúng phối hợp với nhau cũng thấp đi. Thật dễ dàng để nhận ra đây là một đoàn lính không gắn bó, nhưng họ vẫn là một mối nguy hiểm lớn đối với tôi và Cira.

Khi khoảng cách giữa tôi và những kẻ địch đã thu hẹp đủ gần, tôi không còn do dự nữa. Bàn tay tôi nhanh chóng rút lấy con dao trong túi áo, và trong một khoảnh khắc nơi lý trí bị bóp nghẹt bởi hành động bộc phát, tôi lao thẳng về phía trước. Đôi chân tưởng chừng như bị ghì chặt xuống mặt đất giờ lại chuyển động theo bản năng, như thể có một lực vô hình đẩy tôi về phía trước, vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua mọi rào cản. Mục tiêu đầu tiên là tên lính mang số 3, kẻ trước đó còn bắt chuyện với tôi. Tôi không để bản thân có thời gian suy nghĩ. Tôi vung tay, đâm mũi dao thẳng vào cổ hắn. Hắn gào lên, tiếng hét chứa đựng sự đau đớn và bất ngờ bị nghẹn lại giữa cổ họng. Nhưng tôi không dừng lại. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi không làm tôi chùn bước, mà trái lại, nó thúc giục tôi tiếp tục lao về phía trước.

Tiếng la hét kêu cứu vang lên, khiến hai tên lính kia quay đầu lại. Không để lỡ cơ hội, tôi giương khẩu súng trong tay và bóp cò.

Khẩu súng giật mạnh, viên đạn bay trượt điểm chí mạng và nhưng vẫn găm vào bắp chân của tên số 1, làm gã đánh rơi cái bao và khuỵu xuống trong cơn đau đớn.

“Mày làm cái quái gì vậy!” Tên lính còn lại hoảng hốt kêu lên, nhưng âm thanh ấy chưa kịp kết thúc thì tôi đã lao tới, tay cầm dao, lưỡi dao phản chiếu những ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn pin.

Tên lính vừa nhận ra nguy hiểm và chuẩn bị rút súng thì tôi đã đâm con dao vào cổ tay hắn. Quyết tâm trong tôi như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Mọi thứ xung quanh như hòa tan trong cuộc chiến, và tôi cảm nhận được dòng máu nóng chảy qua từng nhịp đập của trái tim mình. Cảm giác hồi hộp, lo âu và lý trí săn sóc quấn chặt lấy nhau. Không cho hắn một cơ hội nào để phản công, tôi lập tức kề họng súng vào cổ hắn rồi bóp cò khiến hắn đổ gục hay tức khắc. Tiếng súng nổ khô khốc. Máu từ hắn phun ra, bắn đầy lên mặt khiến cảm giác ghê rợn trong tôi chợt lóe lên. Dẫu vậy, tôi hiểu rõ thời gian không đợi chờ ai. Tôi quay phắt lại, nơi tên lính bị thương vẫn đang loạng choạng cố đứng dậy. Không còn đường lùi. Tôi biết phải kết thúc hắn trước khi hắn kịp trở thành mối đe dọa thực sự.

Nhưng khi tôi còn chưa kịp làm gì, một tiếng súng vang lên, xé toạc không gian như nhát dao cắt phăng mọi hy vọng. Một cơn đau nhói từ chân truyền thẳng vào từng dây thần kinh, khiến tôi lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất. Trước mắt tôi là tên số 3, kẻ tưởng chừng đã gục ngã. Hắn vẫn sống, máu trào ra từ cổ, một tay giữ chặt vết thương, tay còn lại run rẩy giương súng về phía tôi. Mắt hắn dại đi, miệng lẩm bẩm như cầu khẩn:

“Chết tiệt… tao không thể chết ở đây… chỉ còn chút nữa thôi…”

Tôi gồng người, cố gắng quay lại, nâng khẩu súng để phản công. Nhưng chưa kịp ngắm, một viên đạn khác đã găm thẳng vào cổ tay tôi. Cơn đau sắc lạnh khiến súng rơi khỏi tay, và tôi gào lên, không chỉ vì đau, mà vì cảm giác bị tước đoạt sức mạnh, bị bóp nghẹt ý chí. Trong cơn hấp hối, tôi gom hết chút sức tàn, rút con dao và ném về phía hắn. Nhưng hắn tránh đi rất nhanh, lưỡi dao chỉ lướt nhẹ qua vai. Ánh mắt hắn lúc này không còn hoảng loạn nữa, mà đầy sát khí. Cảm nhận được sát ý đang dâng trào trong tôi, hắn không chần chừ mà bóp cò thêm lần nữa. Viên đạn găm thẳng vào ngực khiến tôi bật ngửa, máu trào lên cổ họng.

Tôi nằm đó, toàn thân đau nhói. Tên số 1, dù bị thương ở chân, cũng đã đứng dậy. Hắn nhấc súng lên, chĩa thẳng vào tôi. Hành động đó đã dập tắt chút ít hy vọng còn lại của tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn cảm thấy gì ngoài sự tê liệt. Cơ thể không nghe lời, hơi thở dồn dập hòa cùng máu đang tuôn ướt ngực áo. Tôi ho sặc sụa, thị lực bắt đầu nhòe đi. Ánh sáng từ chiếc đèn pin dưới đất cứ thế quay cuồng như một chiếc bóng xa lạ. Vậy là hết rồi. Những gì còn lại trong tôi là cảm giác bối rối, cay đắng vì nhận ra: tôi còn không đủ sức tự cứu lấy mình, huống chi là cứu lấy Cira.

Mọi chuyện không thể kết thúc thế này được, tôi còn chưa làm được gì cho Cira. Tôi chưa thể cho em ấy một cuộc sống đầy đủ, chưa thể cho em ấy hạnh phúc. Vậy mà giờ đây tôi lại còn chẳng thể bảo vệ được cuộc sống hiện tại của em ấy.

“Mày là ai, sao mày tìm được đến đây?” Một trong số chúng đã hỏi, giọng nói vẫn thở dốc. Không nhận được câu trả lời, hắn cúi xuống, giật phăng mũ và mặt nạ của tôi ra. Khi thấy được gương mặt tôi, sắc mặt hắn ngay lập tức biến đổi.

“Ê khoan đã, mau đưa cho tao danh sách mục tiêu!” Hắn gắt gỏng với tên đồng bọn. Một tờ giấy nhàu nát giống hệt như thứ tôi từng thấy trong túi James được rút ra, quẳng sang cho tên kia. Hắn đọc lướt xuống, và sự hoảng loạn nhanh chóng xuất hiện.

“Trời ạ, mày vừa bắn chết mục tiêu A rồi thằng ngu”.

Tôi nằm đó, trên mặt đất lạnh lẽo, thở từng hơi nặng nhọc. Chiếc đèn pin của tên lính chiếu thẳng vào mặt khiến tôi nheo mắt lại. Những cơn choáng váng bắt đầu xâm chiếm đầu óc tôi. Từng lời hai tên lính nói như thể bị bóp méo bởi chính máu đang dâng đầy trong tai tôi. Giọng chúng cứ thế dần trở nên mơ hồ, hòa lẫn vào nhau thành âm thanh lộn xộn, rồi nhỏ dần đi. Tôi cảm thấy cơ thể mình lạnh dần đi, tay chân co cứng lại, còn hơi thở thì ngày một yếu ớt. Tôi lết từng chút đến cái bao trước mặt, thều thào gọi tên Cira, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng khô rát. Có lẽ do tai tôi đã không thể nghe được nữa, hoặc do cổ họng tôi đã chẳng thể thốt nên lời. Dần dần tôi chẳng còn cảm nhận được gì xung quanh, ánh sáng trước mắt cũng dần mờ nhạt, còn đầu tôi dần trở nên trống rỗng.

Tôi sắp chết rồi sao?

Thì ra... cái cảm giác ấy là như vậy.

Ký ức từ từ trôi qua tâm trí tôi như một thước phim quay chậm, mỗi khung hình như đều được dệt nên từ những sợi tơ mỏng manh của ký ức. Tôi nhìn thấy hình ảnh người mẹ mà tôi yêu quý hơn cả bản thân mình. Gương mặt bà vẫn hiện lên trong nỗi nhớ, ánh mắt ngập tràn lo lắng nhưng cũng đầy yêu thương. Bà đang ngồi trên giường bệnh với nhịp thở yếu ớt. Bà nắm chặt lấy tay tôi, cái nắm ấy dịu dàng nhưng cũng chẳng còn tí sức lực. Bà nhẹ nhàng đặt vào tay tôi một vật gì đó và thều thào bên tai tôi những lời mà tôi không thể nghe rõ. Tôi cố gắng nắm chặt bàn tay ấy nhưng đã nhận ra sức nặng trên vai mình khi bà gục xuống. Vậy ra mẹ quay về đây là để nhắc nhở nhiệm vụ của con sao? Nhưng mà con đã không thể làm được rồi mẹ à.

Con xin lỗi mẹ.

Anh xin lỗi em, Cira.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free