A Virtue In The Dark - Chương 13: Chapter 13: LANCE IV
[ 24/08/589, Làng Oak, dãy Suvanier, Seth ]
Sáng.
Lance, Jodan cùng Fouran, Thorin, Fiven và Sixon đang trên đường đến Rockrune. Đêm qua, trong tiệc mừng hoàn thành nhà thờ, Jodan đã thỉnh cầu Lance cho phép anh ta trở về Rockrune một chuyến. Jodan muốn tìm kiếm những người sống sót và mang đến Oak để chăm sóc. Lance chấp thuận và kết quả là năm người đã lên đường từ khi mặt trời còn chưa mọc.
Đi hết con đường mòn dọc thung lũng thì mặt trời cũng vừa thức giấc. Nắng sớm đỏ au như màu huệ tây. Sương sớm ướt đẫm trên đám lau sậy tưởng như có ai trùm lên chúng một mảnh vải the dệt từ hơi nước. Vài con chim dậy sớm hót in ỏi đằng cánh rừng ở ngọn núi xa.
“Tôi thắc mắc các anh vượt biên kiểu gì đấy?”, Lance vừa đi vừa nói.
“Chúng tôi lội sông, thưa ngài”, Fouran nói.
“Trái phép?”, Lance hỏi.
“Đúng là như vậy, thưa ngài”, Fouran đáp.
Lance cũng đã ngờ ngợ từ đầu. Việc mang súng bắn tỉa qua cửa khẩu là điều không thể. Cậu thở dài một hơi. Lần này họ sẽ đường hoàng đi qua cửa khẩu chứ không cần phải chui rút như đám này đã từng. Theo lời lão Gus thì cửa khẩu giữa Seth và Theresia vẫn mở cửa cho thương nhân và khách bộ hành. May thay, cái cửa khẩu đó dẫn thẳng đến Rockrune, quê hương của Jodan. Đám này đã phải vòng xuống tít phía nam để lội sông nên mới mất cả ngày trời chứ đi bằng cái đường thẳng này thì chẳng mất bao nhiêu thời gian cả. Nghĩ đến đây Lance lại thấy thú vị, côn đồ và xã hội đen khác nhau cũng ở chỗ đấy.
Một âm thanh động cơ gầm rú khiến Lance chú ý, cậu phóng tầm mắt nhìn về phía ngọn núi. Một chiếc xe tải đang luồn lách qua cung đường đèo uốn lượn.
“Trên kia có đường ư?”, Lance hỏi.
“Con đường đó dẫn thẳng ra tiền tuyến Dantu”, Jodan đáp, “Nó rất nổi tiếng đấy.”
“Vì nhiều người chết hay sao?”, Lance hỏi.
Jodan lắc đầu, “Nghe nói hoàng đế Aron Frizt đã đào ba ngày ba đêm để tạo ra con đường đó.”
“Ông ta là quái vật hay sao thế?”, Lance kinh ngạc.
Thảo nào Aether không trị được, Lance nghĩ rồi bất giác gật gù. Cái thiên mệnh này rõ ràng không phải là đánh trực tiếp vào Aron mà là trừ khử những căn nguyên của ông ta. Liệu Aether có biết Aron mạnh đến như vậy không, Lance không biết, nhưng có một điều cậu có thể chắc chắn đó là không được để lộ mặt trước con quái vật kia. Có lẽ Aron đã biết Aether đang rụt rịch cũng không chừng, Lance lại nghĩ.
Mãi mê với dòng suy tư, Lance đã đi rất xa khỏi dãy Suvanier từ lúc nào không hay biết. Nắng trên thảo nguyên sưởi ấm không khí làm Lance thấy nóng lên. Quần áo ẩm ướt do dính sương trên kẽ lá cũng đã khô ráo và tung bay theo mấy cơn gió nhẹ lùa ngang. Phía trước Lance, trong mười dặm tầm mắt không có gì ngoài đồng cỏ đã úa vàng đi nhiều. Đỉnh Jahirr trắng xóa đứng sừng sửng, cao chót vót như đâm thủng bầu trời. Hai bên cánh là rừng lá rộng cách con đường Lance đi độ vài dặm xa.
Lance đi thêm mấy dặm nữa thì đến một con đường trải nhựa. Đứng bên vệ đường, Lance như không tin vào mắt mình.
“Trời đất ơi…”, Lance thốt lên, “Ai lại dựng đường nhựa ở đây thế?”
Con đường phẳng lỳ rộng trên dưới hai mươi thước. Nó được kẻ vạch và đặt biển hiệu giao thông đàng hoàng tử tế y hệt hệ thống đường xá ở trái đất.
“Không thể tin nổi”, Lance nói.
“Ngài giáo chủ sao thế?”, Jodan hỏi.
Lance chỉ tay vào con đường, hỏi bằng giọng khẩn trương “Con đường này là sao vậy?”
“Ồ…”, Jodan đáp, “Từ đây đi thẳng rồi vòng qua khu rừng đằng kia là đến Catavasley”, Jodan vừa nói vừa chỉ tay ra xa.
“Không… Ý bổn tọa không phải thế…”, Lance nói.
Jodan nghiêng đầu nhìn Lance, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối.
“Đường xá thế này phổ biến ở đây ư?”, Lance hỏi.
“Chỉ là con đường nhựa thôi, có gì mà ngài thấy lạ vậy?”, Jodan hỏi ngược lại.
Lance như đang trên mây. Cậu vốn nghĩ khoa học công nghệ ở đây chỉ ngang ngửa thời trung cổ, còn M24 và điện đóm xuất hiện như những biến số kỳ quặc. Không ngờ Aron Frizt đó đã làm đến mức này. Nếu có đường nhựa tức là công nghiệp khai mỏ và nguồn năng lượng của hắn rất dồi dào, đồng nghĩa chính trị và quân đội cũng ở mức ngang ngửa nhà trắng, thậm chí vượt trội hơn nhờ ma thuật. Nghĩ đến đây, Lance rùng mình sợ hãi. Lão già Aether chết giẫm, Lance nắm chặt nắm đấm nhìn thẳng lên bầu trời với vẻ giận dữ.
“Chết tiệt…”, Lance hét lớn.
Tiếng hét của cậu bị không gian bao la nuốt chửng, không một tiếng vọng nào quay trở lại. Lance hít thở sâu mấy hơi để tự trấn an. Cậu quay lại nhìn mấy tông đồ thì thấy họ đang bày ra vẻ mặt khiếp hãi.
“Xin lỗi các anh, tôi kích động quá”, Lance nói, “Đi tiếp thôi.”
Jodan lại đi trước dẫn đường, Lance nối gót và bốn tông đồ còn lại cũng lẽo đẽo theo sau.
Nguy thật, Lance nghĩ, thoạt đầu cậu chỉ định dựng một tôn giáo để mở rộng ảnh hưởng ra khắp thế giới. Với giáo hội, Lance có thể thâm nhập sâu vào nội bộ các quốc gia, từ đó tạo cơ hội điều tra về mấy cái căn nguyên kia. Nhưng bây giờ câu chuyện đã khác, Lance có thể sẽ phải đối mặt với cả đống khí tài quân sự, hoặc thậm chí là bom nguyên tử nếu không may sảy chân. Một cơn gió mạnh thổi ngang làm cậu rùng mình.
Con đường nhựa đưa đoàn người đến khu rừng biên giới, một cái cửa khẩu được đặt ở đây. Lance đã chuẩn bị từ trước. Dù là cướp bóc thì cả bọn tông đồ cũng có cái thẻ công dân của Theresia. Riêng Lance cũng có cho mình một cái thẻ công dân Seth.
Cửa khẩu vắng tanh, chỉ có hai chiến sĩ biên phòng đang ở đây và điều đó làm Lance khó hiểu. Thế quái nào một tuyến đường trọng yếu lại vắng vẻ như vậy. Một người lính biên phòng đã thấy Lance, anh ta đứng nghiêm chờ đợi.
Mãi đến khi Lance đã ở trong tầm giao tiếp, anh ta mới cất tiếng, “Chào buổi sáng, đây là cửa khẩu Dantu-Rockrune”
“Chào cán bộ”, Lance đặt tay trước ngực nhẹ cúi người ra vẻ đạo mạo.
Mấy tông đồ cũng lập lại y hành động của cậu.
“Chúng tôi là người hành hương muốn đến Rockrune để truyền đạo”, Lance nói, “Chúng tôi có thể qua cửa khẩu không?”
Người binh sĩ có vẻ thả lỏng một chút, dáng đứng không còn cứng ngắt nữa.
“Không vấn đề”, người chiến sĩ nói, “Có thông tin về hổ nanh kiếm đang hoành hành ở bên kia biên giới, mọi người hãy cẩn thận…”
“Chúng tôi sẽ lưu ý”, Lance nói với một nụ cười mỉm.
“Mọi người cho tôi mượn thẻ công dân một chốc nhé”, người binh sĩ nói.
Sáu cái thẻ công dân lập tức được giao cho người chiến sĩ nọ.
“Có thu phụ phí không, thưa cán bộ?”, Lance hỏi.
Người chiến sĩ lắc đầu cười nhẹ, nói “Thủ tục hành chính không cần phụ phí, anh đừng lo.”
Những lời nhẹ như lông ngỗng của anh ta làm Lance toát mồ hôi. Thể loại tiềm lực kinh tế khủng khiếp gì vậy, Lance nghĩ. Aron Frizt có thể gồng gánh cả bộ máy quan liêu mà không cần thu phí hành chính. Lance không dám tưởng tượng hơn nữa, ông ta đúng là một con quái vật không chỉ về sức mạnh mà còn về cả thao lược. Lance cảm thấy một cơn lạnh buốc chạy dọc sống lưng, da đầu cậu tê dại từng cơn. Có lẽ đây là kẻ địch kinh khủng nhất trong cuộc đời làm đàm phán viên của cậu, Lance tự nhủ.
Nhận lại thẻ công dân từ người chiến sĩ biên phòng, Lance còn nhận thêm một tờ xin phép nhập cảnh nữa.
“Thưa cán bộ, tờ đơn xin phép này là sao vậy?”, Lance hỏi.
“Ồ. Khi đến cửa khẩu phía Rockrune, mọi người chỉ cần đưa tờ giấy này ra thì sẽ được nhập cảnh, không cần phải làm thủ tục nữa”, người chiến sĩ đáp.
“Thì ra là vậy”, Lance đáp, cậu trưng ra một nụ cười thân thiện giả tạo, “Cảm ơn cán bộ nhé…”
Lance cười thầm trong lòng.
Thanh chắn ngang lộ được giở lên. Lance cùng các tông đồ đi qua cửa khẩu một các thuận lợi.
Bên kia cửa khẩu, con đường nhựa bị đứt mạch. Thay vào đó là một con đường mòn trải đá vô cùng sơ sài và gập ghềnh. Dọc lối đi cây cối um tùm, cỏ dại và lá khô tràng xuống che phủ cả nửa mặt lộ. Cuốc bộ đến lúc mặt trời đứng bóng thì cái cửa khẩu bên phía Theresia mới xuất hiện.
Từ xa, Lance đã thấy hai bóng người canh gát với một khẩu súng trên tay. Kia là AK-47 phải không nhỉ, Lance tự hỏi.
Một trong số họ đã thấy Lance và các tông đồ. Khác với mong đợi của Lance, hai người nọ chỉ đứng yên quan sát chứ không có phản ứng gì cả, điều này làm cậu không hiểu. Mãi đến khi Lance vào tầm đối thoại, một người mới bước về phía họ và đứng nghiêm, đặt một tay lên tráng.
“Đây là cửa khẩu Rockrune-Dantu, các vị không được phép đi tiếp”, người chiến sĩ biên phòng nói lớn.
Lance lùi về phía sau để cho Jodan lên tiếp chuyện. Dầu sao một kẻ từng là quý tộc Theresia như anh ta sẽ phù hợp hơn một kẻ lạ hoắc như cậu.
“Chào đồng chí”, Jodan nói trong khi thực hiện y hệt động tác của người chiến sĩ biên phòng.
Lance thấy một cái trợn tròn mắt thoáng vụt ngang trên gương mặt người chiến sĩ nọ.
“Tôi là Osa Lycano, con trai út của tử tước Osto Lycano”, Jodan nói.
“Anh có bằng chứng không?”, người chiến sĩ khẽ chau mày.
Jodan lấy từ trong túi áo ra cái thẻ công dân của mình rồi đưa cho người chiến sĩ xem.
“Thành thật xin lỗi ngài”, người chiến sĩ dịu giọng trở lại, “Tôi vẫn không thể để ngài qua cửa…”
Một âm thanh trầm đục ầm ầm phát ra cắt lời anh ta. Đó là tiếng thở ngắt quãng của một bầy mèo lớn. Khu rừng bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ. Chim muôn đi đâu mất, chỉ còn tiếng lá xào xạc trên tầng cao cùng tiếng dế mèn thé từng hồi ghê rợn.
“Tôi nghĩ anh nên để chúng tôi vào khu vực an toàn thì hơn”, Lance nói.
“Ừm…”, người chiến sĩ gật đầu, vẻ mặt căng thẳng thấy rõ.
Anh ta bước mau vào trong chốt. Lance cùng các tông đồ được phép tạm trú chứ chưa được nhập cảnh. Đứng bên trong căn chòi gỗ chắc chắn, Lance hé mắt nhìn qua khung cửa sổ. Một hiện diện ma lực kinh khủng đang tiến lại gần cậu. Hai lính biên phòng cầm chặc khẩu AK-47, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm cả bàn tay run rẩy.
Từ trong rừng, một con hổ nanh kiếm trắng toát bước ra, con ngươi của nó vàng rực như hoàng hôn, thân hình đồ sộ cao phải bằng hai người trưởng thành. Sau lưng nó là cả một bầy lớn, con nào con nấy nặng không dưới nửa tấn, bộ lông vàng cam và đôi mắt đen nhánh. Con hổ trắng đang nhìn qua ngó lại như tìm kiếm điều gì. Mấy con hổ sau lưng nó cũng vậy, chúng vươn cao đầu đón lấy cơn gió và hít lấy hít để như đang đánh hơi. Cặp nanh vàng sậm của chúng trông như có thể xé xác bất kỳ sinh vật sống nào.
Lance rùng mình, ớn lạnh từng cơn. Thảo nào Rockrune bị hủy diệt dễ dàng đến vậy, cậu nghĩ. Nếu có mấy con hổ này trong tay, Lance có thể dễ dàng xưng hùng xưng bá, hoặc ít nhất là sống an toàn mà không lo ngại bị tấn công vũ trang.
Chợt con hổ trắng bước về phía cái chốt. Hai binh sĩ nọ đã nạp đạn vào tư thế ngắm bắn. Khi con hổ chỉ còn cách họ độ năm trước, hai tiếng súng phát ra. Lance như không tin vào mắt mình, viên đạn chạm vào da con nổ, nó lún nhẹ xuống rồi bị nảy bật ra rơi xuống đất.
“Chuyện quái gì vậy?”, một chiến sĩ nói bằng giọng run rẩy đầy sợ hãi.
Đạn được nạp và cò được bóp liên tục. Vỏ đạn vươn vãi khắp sàn gỗ. Từ lúc nào, hộp đạn đã rỗng và không còn lên đạn được nữa. Hai chiến sĩ ngồi phịch xuống sàn nhà, ôm chầm lấy nhau. Họ run bần bật từng cơn, răng lợi cũng khua vào nhau nghe lộp cộp. Mấy tông đồ của Lance cũng không khá hơn, họ đã ngất xỉu từ lúc viên đạn đầu tiên được khai hỏa.
Con hổ gầm lên qua khung cửa sổ, nước bọt nồng nặc mùi thối rữa bay thẳng vào trong cái chốt. Hai chiến sĩ cuối cùng cũng ngất liệm đi.
Lance với tay quẹt đi thứ nước dãi kinh tởm trên mặt rồi phẩy chúng khỏi áo.
“Chớ có hù dọa bổn tọa, nghiệt súc”, Lance trừng mắt nhìn con quái thú trước mặt.
Con hổ lại gầm lên một tiếng ghê rợn như sấm dồn, nó nhe cặp nanh chết chóc đâm thẳng về phía Lance. Cậu tránh né rồi tông cửa chạy ra ngoài, đứng giữa khoảng đất trống trước cửa khẩu. Lance nhìn quanh, cậu đang bị bao vây bởi ít nhất ba mươi cặp nanh hung tợn.
“Nếu các ngươi chọn giết chóc thì đừng trách bổn tọa nhẫn tâm”, Lance gằng giọng đe dọa.
Con hổ trắng liếc nhìn Lance, tỏ rõ thái độ khinh khi và xem thường. Nó nhìn mấy con hổ chung quanh rồi ngoắc ngoắc chi trước như đang ra thứ hiệu lệnh gì đó mà chỉ chúng mới hiểu.
Một con nanh kiếm vàng lao về phía Lance, nó nhe cái nanh ra sẵn sàng cho một cú ghim tàn nhẫn. Lance lách người qua một bên, bình tĩnh né tránh. Con hổ tiếp đất, Lance thực hiện một cú chặc tay ngay gáy làm con vật bất tỉnh ngay lập tức. Nó nằm phịch xuống đất nghẹo cổ qua một bên, lưỡi thè ra chảy dãi ào ào.
Cũng phải thôi, Lance nghĩ. Nắm đấm của cậu thừa sức để phá nát cả tảng đá lớn thì xá gì cái cổ mỏng manh của con thú này.
“Đứa nào muốn chết thì nhào vô, bổn tọa sẽ giết tất cả”, Lance vênh mặt nói lớn.
Cậu nhìn quanh. Lũ hổ đã lùi về sau, mặt chúng cau lại ra vẻ đề phòng. Con hổ trắng cũng đối mặt với Lance một cách nghiêm túc, nó gầm lên rồi nhìn chằm chằm cậu bằng con mắt vô cùng dữ tợn. Con hổ bên cạnh Lance đã tỉnh lại, nó không tấn công nữa mà chạy một mạch về phía đồng tộc.
“Ngươi đã không giết anh ta?”, con hổ trắng cất tiếng.
“Ngươi biết nói chuyện ư?”, Lance kinh ngạc hỏi.
“Bổn tọa là bạch diện Salan”, con hổ nói, “Một người bạn đã dạy ta cách giao tiếp với con người.”
“Bổn tọa là Lance Triumph”, Lance giới thiệu.
“Lance…”, con hổ có vẻ chú ý đến cái tên của cậu, nó hỏi lại “Ngươi có phải là người đó không?”
“Người đó?”, Lance chau mày hỏi.
“Người bạn của ta đã được cứu bởi một con người tên Lance…”, Salan nói, “Cụ thể câu chuyện thì ta không nhớ rõ.”
Con hổ này nói gì vậy, Lance nghĩ, có vẻ nó đang cố bịa ra một câu chuyện để gợi lòng thương cảm. Dù biết suy nghĩ và nói chuyện thì dã thú vẫn là dã thú, không thể tin nó được. Nghĩ vậy, cậu lại đảo mắt nhìn quanh mấy con hổ khác, chúng vẫn đang gầm gừ ra vẻ đề phòng. Điều đó càng chứng minh cho suy đoán của cậu.
Lance hỏi, “Có phải ngươi đã hủy diệt một thị trấn không?”
“Đúng vậy”, Salan nói, “Chúng ta chỉ là lần theo dấu của những con người xấu xa. Những kẻ đã bắt nhốt đồng loại của chúng ta.”
“Ai mà bắt được quái thú nhà ngươi?”, Lance chế giễu.
Cậu cảm thấy sự dối trá trong lời nói của con mèo lớn trước mặt. Nó đang đóng vai nạn nhân một cách tệ hại. Nó nghĩ diễn kịch lộ liễu như vậy có thể lừa gạt được cậu hay sao, Lance nghĩ rồi nhẹ cười khẩy một cái.
“Những kẻ đó bắt nhốt đồng loại của chúng ta rồi cướp lấy cặp răng nanh của họ”, Salan nói, “Đáng tội chết.”
“Nhưng các ngươi cứ lờn vờn ở đây sớm muộn gì cũng không sống nổi”, Lance nói, “Báo thù cũng đã xong xuôi rồi, sao không trở về nhà mà cứ ở lỳ ở đây vậy?”
“Nhà của chúng ta đã không còn”, Salan nói, “Một đám người đã xâm chiếm khu rừng của chúng ta, chúng mang theo những con quái vật kỳ lạ bằng kim loại, thi thoảng lại gầm thét rền trời. Thú hoang sợ hãi bỏ trốn đâu mất, chúng ta cũng không còn nguồn thức ăn…”
Lance thở dài một hơi. Cái kiểu máy móc đó đích thị là tăng bộc thép của Ytuth-Syrit chứ không đâu xa. Giờ thì hay rồi, nguyên một bầy hổ đói không nơi nương tựa đi lờn vờn ở biên giới như những bóng ma bất trị.
“Các ngươi ăn cơm được không?”, Lance hỏi.
“Cơm?”, Salan hỏi, “Là thứ hạt trắng nhỏ xíu của con người đó ư?”
“Đúng vậy”, Lance gật đầu.
“Không”, Salan đáp, “Chúng ta sẽ bị tiêu chảy, thậm chí là nôn mửa. Ngươi hỏi để làm gì vậy?”
Lance hít sâu một hơi, cậu nhìn thẳng vào mắt Salan, nói lớn “Bổn tọa sẽ chăm lo cho các ngươi, cho các ngươi một nơi để sống và nguồn thứ ăn dồi dào.”
“Cái giá là gì?”, Salan hỏi.
“Ngươi và đồng tộc sẽ phải bảo vệ lãnh địa của bổn tọa”, Lance nói.
“Lãnh địa của ngươi cũng là lãnh địa của chúng ta”, Salan đáp dõng dạt, “Không thành vấn đề.”
Lance bước đến gần Salan rồi chìa một tay về phía nó. Salan cũng giơ cái chi trước lên để Lance bắt lấy. Một liên minh kỳ quặc từ đó mà ra đời.