Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Virtue In The Dark - Chương 8: Chapter 8: LANCE II

[ 16/08/589, Dãy Suvanier, Seth ]

Trưa.

Lance lần theo con đường mòn dọc thung lũng bên dãy Suvanier. Bên hông vắt một cái dao găm, tay phải cầm một cái gậy dài để đuổi rắn. Lance đã lộn bộ quần áo lại để trông bớt phần mờ ám.

Con đường phía trước cỏ lau vươn mình đến gối, trổ cờ trắng xóa. Hai bên vệ đường cây cao bóng cả sum suê. Lối đi chỉ đủ rộng cho một chiếc xe máy đi qua.

“Đi chừng nào mới đến đây…”, Lance than thở, “Biết vậy mang theo một con thỏ nướng để gặm cho đỡ buồn…”

Chợt một cột khói trắng thu hút sự chú ý của Lance.

“Có người…”, Lance reo lên.

Cậu phóng như bay trên con đường đất lao thẳng về phía cột khói kia. Chốc sau, Lance cũng đến nơi. Cậu thấy một cái cổng làng được làm bằng gỗ đã mục nát hết cả, không có ai canh gác. Nhà cửa dựng từ bùn đất và rơm rạ cũng gọi là chắc chắn. Lance cố nhìn về phía cái cột khói, nó nằm ở một góc khá xa, có vẻ là ở trung tâm làng.

“Có ai không…?”, Lance gọi lớn.

Không có tiếng trả lời. Không gian yên ắng đến kỳ quái. “Rồi rồi, đến rồi, sự kiện nam chính gặp nữ chính hay gì đây?”, Lance nghĩ.

Lance tiếp tục đi sâu vào bên trong làng, thẳng đến vị trí cột khói. Cậu đã thấy vài người đàn ông đi đi lại lại, trông họ như đang cảnh giác điều gì. Lance tự hỏi liệu cậu có phải đã lạc vào ổ tội phạm hay không, rồi vô thức rùng mình một cái. Lance tiến lại gần hơn nữa, cậu giả vờ khom lưng chóng gậy và đi chân thấp chân khiêu, còn vẻ mặt thì cau lại để làm ra vẻ đau đớn bệnh tật.

“Này tên kia…”, một gã đã phát hiện cậu.

Hắn tiến lại gần. Lance cảm thấy một cơn lạnh buốc chạy dọc sống lưng khi cậu thấy khẩu bắn tỉa M24 vắt chéo ngực gã đàn ông nọ. “Thế quái nào đám người này lại có M24 thế…?”, Lance gào thét trong lòng.

“Mày là ai?”, hắn hỏi.

“Tôi… Tôi là người ăn mày…”, Lance bẻ giọng méo mó, “Tôi…ghé qua đây để xin bát cơm thừa…”

Gã đàn ông trước mặt Lance trông bặm trợn như phường côn đồ, tóc tai rối bù, râu cũng chẳng cạo. Lance ngó quanh thì thấy cả chục người bộ dạng cũng lôi thôi lếch thếch y như vậy.

“Đi chỗ khác mà xin…”, hắn quát.

“Xin lỗi… Xin lỗi…”, Lance tỏ ra khúm núm, “Tôi sẽ đi ngay… Anh dẫn tôi đến cổng sau của làng được không…”

Gã đàn ông tạch lưỡi. Lance có thể cảm nhận rõ sự chán ghét và khinh thường trong mắt gã. Hắn dí nòng súng vào người Lance rồi thúc cậu về phía trước.

“Đi mau…”

Lance cất bước khập khiển, cố đi thật chậm để quan sát tình hình. Cậu bước đến trung tâm làng, nó là một quảng trường lớn. Cột khói trắng là do một đống lửa lớn mà ra, củi ướt tươm nhựa nghe xèo xèo. Lance len lén liếc mắt nhìn vào trong vòng vây. Một đám bặm trợn không dưới mười tên đang chỉ thẳng M24 về phía dân làng. Toàn bộ đàn ông đã gục dưới nền đất, phụ nữ và trẻ em bị xếp qua một bên, tay chân đều bị trói. Có vẻ đã đến lượt những người già nhận án tử. Lance thở dài. Cậu đang đắn đo xem có nên cứu đám người này không.

Quá chìm đắm vào quan sát, Lance đụng đầu vào một gã bặm trợn khác đang đứng giữa đường. Hắn vung thẳng một cú tát trời giáng lên mặt cậu. Lance ngã xổng xoài ra nền đá. Vị mặn và mùi tanh của máu lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác nóng rát trên mặt làm Lance thật sự điên máu nhưng cậu vẫn cố nhịn.

“Mày bị mù à?”, hắn quát lớn.

“Xin lỗi, xin lỗi…”, Lance ríu rít.

Cậu chóng cái gậy đứng lên một cách khổ sở rồi đi loạng choạng về phía trước. Gã bặm trợn khi nãy vẫn theo chân Lance ra đến cổng sau. Đến nơi, Lance ngó nghiêng nhìn quanh một lượt, xác nhận không có ai ở xung quanh cả. Lance dừng lại.

Gã đàn ông thúc báng súng vào mông Lance để giục cậu đi nhanh nhưng cậu không động đậy.

“Đi mau, mày muốn chết à?”, hắn lại giở thói quát nạt.

Lance đứng thẳng dậy, rút cái gậy lên đâm thẳng vào yết hầu rồi đập mạnh lên tuyến giáp làm gã đàn ông hét không thành tiếng. Lance nhanh tay cướp lấy khẩu súng khỏi tay gã kia.

Lance nhìn khẩu súng một lượt, “Đúng là bắn tỉa Remington M24 của Hoa Kỳ”, Lance ngồi xuống gần gã đàn ông nọ, hỏi “Các người lấy đâu ra loại súng hiện đại này thế?”

Gã đàn ông nọ đang quằng quại, gương mặt nhăn nhó và đỏ bừng, hai tay ôm lấy cổ. Gã cố hét nhưng không thành tiếng mà chỉ có thể ho cành cạch, càng ho hắn càng quằng quại dữ hơn.

Lance tháo hộp đạn để kiểm tra bên trong, còn đúng y năm viên, và một viên đã lên nòng sẵn. “Gã này, hắn định giết mình hay sao vậy?”, Lance nghĩ. Lance lục soát người gã đàn ông, cậu phát hiện một hộp đạn rời chứa mười hai viên cỡ bảy ly, đủ cho hai lần nạp đạn. Lance đã thấy M24 ở Ytuth-Syrit, cậu đoán Aron Frizt đã mang chúng đến thế giới này, nhưng tái hiện hoàn hảo như vậy khiến Lance cảm thấy ớn lạnh.

Lance lột trần gã đàn ông nọ để đổi trang phục rồi trói tay chân hắn và vứt vào một góc khuất tầm nhìn. Cậu rón rén vào một nhà dân để trộm cái mũ rơm đội lên đầu. Lance cầm khẩu M24 trên tay, hít một hơi thật sâu rồi trở lại quảng trường trung tâm.

Đi từng bước một vô cùng vững vàng, Lance đã thấy gã khốn dám cả gan tát cậu khi nãy, Lance hít sâu một hơi rồi giơ nòng súng lên. Một tiếng nổ chát chúa đinh tai nhứt óc, gã khốn nọ gục tại chỗ, viên đạn đã găm chính xác vào thái dương hắn. Mấy gã khác ùa đến, Lance vặn bolt cho viên đạn trượt vào nòng và ngắm bắn. Lance lặp đi lặp lại thao tác đó liên tục. Bốn trong năm viên đạn trong băng đạn găm chính xác lên đầu bốn tên, một viên bị trệch vào cổ nhưng vẫn khiến tên đó chết vì sốc. Mỗi lần nổ súng, Lance có thể nghe vỏ đạn rơi leng keng dưới nền đá.

Lance nấp vào một góc khuất để nạp lại hộp đạn. Cậu ngó đầu ra thì một viên đạn bay đến xượt qua trán cậu. Lance giật mình rút người lại. Mồ hôi vả ra như tắm, xương sống cậu lạnh buốc. Cố hít một hơi thật sâu để tự trấn an. Lance với tay tháo cái mũ rơm rồi chìa ra. Ngay tức khắc, ba viên đạn bay đến. Chết tiệt, Lance lầm rầm chửi. Cậu nhìn về phía xa, cuối con hẻm là ánh sáng. Lance luồng người qua hẻm tối rồi vòng ra bên cánh. Đúng là một đám cướp ngu độn, Lance nghĩ, chúng chỉ lăm lăm nhắm về phía trước mà bỏ qua phòng thủ ở những góc khác.

Thở phào một hơi, Lance lên đạn và bắt đầu nổ súng. Đám ô hợp nọ giật mình nhìn về phía Lance rồi giơ súng lên để bắn trả. Chỉ trong mười giây, Lance đã thực hiện một chuỗi vặn bolt, lên nòng và ngắm mục tiêu liên tục để bắn gục ba trong số năm tên còn lại, cơ thể chúng đổ rạp xuống đè lên hai gã đang quỳ dưới đất, vô tình tạo khoảng trống để Lance nã luôn hai viên đạn cuối cùng.

Trận chiến kết thúc.

Lance lại thở phào một hơi, cậu hạ khẩu M24 xuống. Đôi tay cậu lúc này mới được phép run rẩy. Tấm lưng Lance ướt đẫm mồ hôi, gió luồn qua tay áo làm cậu rùng mình.

Lance cất bước về phía mấy cái xác, máu đã loang ra thành vũng lớn, vài đóm đỏ lòm lấm tấm trên vách tường gỗ chung quanh. Xác nhận đám côn đồ đều đã gục, Lance mới di chuyển đến quảng trường trung tâm.

Lance vừa bước ra thì cậu nghe tiếng la hét thất thanh vọng đến. Mấy cô gái và đám trẻ co rúm người lại rung rẩy. Người già thì vái lại lia lịa, họ cầu xin cậu bằng tất cả những lời lẽ mà họ có thể nghĩ ra. Lance vứt khẩu M24 xuống đất rồi tiến lại gần dân làng.

“Tôi không có ác ý”, Lance nói, “Lũ côn đồ kia bị tôi giết hết rồi.”

“Thật… Thật sao…”, một ông cụ cất tiếng hỏi.

“Mấy người mang xác chúng đến đây giúp tôi được chứ?”, Lance hỏi.

Lance cảm thấy sự nghi hoặc trong những cặp mắt già nua đang hướng về phía cậu.

Lance rút con dao ra, cả đám người lại co rút vào nhau. Cậu bước đến cắt dây trói và thả tự do cho toàn bộ dân làng.

Lance chỉ tay về phía con đường dẫn ra cổng sau, nói “Xác chúng ở đằng kia. Sau làng còn có một tên đang bị trói”

Mấy cụ già vội chạy đến xem, họ thất kinh, vài bà lão đã ngã ngang vì sốc. Chỉ còn mấy cụ ông là đứng vững, đôi chân run rẩy không giấu được sự sợ hãi.

***

Tối.

Lance đứng giữa quãng trường trung tâm với dáng vẻ uy nghiêm và tươm tất, khác hẳn bộ dạng bẩn thỉu khi sáng. Lance đã được một thôn nữ tốt bụng tặng cho một bộ trang phục mới. Cậu tắm rửa sạch sẽ rồi mới mặc nó vào. Áo dài quá cổ tay và quần ống rộng tới mắt cá chân, tất cả được may từ lụa trắng phi bóng.

Trước mặt cậu là mười một cái xác chết của lũ cướp và hai mươi tám cái xác đàn ông chết oan. Sau lưng cậu là toàn bộ dân làng, họ chấp tay nhắm mắt như đang cầu nguyện điều gì. Jodan, gã cướp duy nhất còn sống và cũng là tông đồ đầu tiên, bước đến gần.

“Ngài giáo chủ”, Jodan lên tiếng trong lúc dâng con dao găm bằng hai tay cho Lance.

Lance gật đầu rồi nhận lấy con dao. Cậu cắt một nhát sâu vào lòng bàn tay, máu màu xanh lam đậm chảy ra. Với sự hỗ trợ của Jodan, Lance cẩn thận nhỏ từng giọt Ambrosia quý giá vào miệng toàn bộ số xác chết.

Lance nắm bàn tay ướt máu đưa lên cao, hô lớn “Resurrect…”

Ngượng chết đi được, Lance nghĩ, cái quyền năng lố bịch của trái vĩnh hằng đúng là gian lận. Ngoài quyền năng tái sinh vô hạn, nó còn làm cho máu của Lance trở thành tiên dược cực mạnh, đến mức có thể hồi sinh người vừa mới chết. Chỉ một giọt pha loãng ra mà đã có thể chữa trị xương gãy cho Leen Diantha, nghĩ đến đây Lance bỗng rùng mình một cái, chẳng biết giới y học của thế giới này sẽ phát rồ thế nào nếu họ biết về Ambrosia bên trong cậu.

Dưới ánh lửa bập bùng, ba mươi chín cái xác vốn đã trắng bệt đang dần hồng hào trở lại. Một vài tiếng ho khan đã vang lên. Dân làng tràn lên đón lấy người con, người chồng, người cha của họ. Tiếng cười nói rôm rả và ồn ào. Âm thanh cười nói trộn lẫn với tiếng khóc òa tạo nên một bầu không khí thật huyên náo.

Lance bước đến gần mười một tên cướp, cậu trừng mắt nhìn chúng.

“Các ngươi từ giờ phải phục tùng bổn tọa như những tông đồ khổ hạnh, không được phép phản kháng”, Lance gằng giọng nói, “Bất kỳ kẻ nào dám bội ước với bổn tọa và giáo đoàn sẽ bị phanh thây nghìn mảnh, chết trong đau đớn hơn cả đọa địa ngục.”

Lance thấy mười một gã cướp có vẻ bất mãn. Cậu lao đến đấm thẳng mặt chính cái gã đã tát mình khi sáng trước sự chứng kiến của tất cả lũ cướp và toàn bộ dân làng. Lance không chỉ dừng ở đe dọa, cậu giết hắn thật, chỉ một đòn đã khiến hắn chết ngay lập tức vì vỡ sọ. Mười gã còn lại thất kinh mà hét lên vô cùng thản thốt, chúng lết lại gần nhau, rung cầm cập. Dân làng đang vui vẻ cũng bỗng dưng im bặt đi. Lance có thể thấy hàng loạt ánh mắt dồn về phía cậu.

Lance mỉm cười, nói bằng giọng lạnh tanh đầy đe dọa “Bổn tọa sẽ truy sát các ngươi đến tận cùng trời cuối bể nếu dám chống đối…Hãy nhớ lấy…”

“Ngài giáo chủ không hồi sinh cho người này ư?”, Jodan hỏi.

“Vì hắn đã mạo phạm thánh thể”, Lance nói, “Đáng tội chết.”

“Đã rõ”, Jodan cúi đầu đáp.

Lance quay người, nói “Công việc đầu tiên của các người là dọn dẹp cái xác này rồi vào trong kia gặp bổn tọa”, dứt lời Lance cất bước vào trong dinh thự của trưởng làng.

“Mời ngài giáo chủ theo tôi”, trưởng làng đầu tóc bạc phơ đã chờ sẵn ở cổng nhà từ khi nào. Dưới ánh lửa bập bùng, dáng người gù gù cùng bộ mặt đầy vết chân chim làm lão trông thật quỷ dị.

“Chào buổi tối, lão Gus”, Lance đáp, “Xin lỗi vì đã làm náo động cái quảng trường trước nhà lão nhé.”

“Đừng bận tâm”, Gus vừa chống gậy vừa thoăn thoắt dẫn đường, “Ngài đã cứu cái làng này, chúng tôi đội ơn còn không hết.”

Lance nghe được trong thanh âm trầm ồm của lão già này có cái gì đó chân thật và tử tế, không chút nghi kị. Cậu nhớ về người bố của mình, ông ấy cũng hay dùng giọng điệu trầm sâu lắng như vậy mỗi khi dạy cậu về cuộc sống và lòng người. Ông ấy sẽ thuyết giáo cả đêm nếu biết cậu vừa giết người mà bỏ qua đàm phán, Lance nghĩ rồi bất giác cười trừ một tiếng.

Buổi đêm gió thổi lồng lộng khua vào mấy cái cây trong dinh thự nghe xào xạc. Hơi lạnh ập vào mặt Lance liên tục khi cậu cùng lão Gus đi bộ dọc hành lang gỗ của dinh thự. Lance ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng bay trong không khí cùng với âm thanh dao thớt nhộn nhịp ở gian xa vọng lại.

Gus mở cửa gian phòng khách rồi bước vào trong bật đèn lên. Lance chú ý đến cái đèn chùm bằng sứ tinh xảo trên trần nhà.

“Đây là đèn điện ư?”, Lance hỏi.

“Đúng vậy”, Gus đáp, “Có gì lạ sao, thưa ngài?”

“À không”, Lance lắc đầu mỉm cười, “Dọc hành lang tôi thấy mấy cái đèn lồng nên tưởng không có điện…”

“Ồ”, Gus bật cười, “Bấc đèn của chúng cũng là đèn điện đấy, gió mái thế này bấc dầu sao mà chịu nổi.”

Gus chỉ tay ra hiệu cho Lance ngồi vào cái bàn lùn giữa gian phòng. Mặt chiếu cối êm ả mát rượi, gian phòng phản phất mùi thơm nồng của của lá trà sấy khô làm Lance cảm thấy nhẹ nhỏm. Gus châm nước sôi từ bình thủy vào ấm trà sứ rồi bưng lại bàn, cùng với một đĩa bánh bích quy.

“Đêm nay, ngài giáo chủ hãy nghỉ tại dinh thự của tôi”, Gus vừa đề nghị vừa châm trà cho Lance.

“Vậy thì tốt quá, tôi cảm ơn lão”, Lance cười vui vẻ, “Nhưng chỉ một phòng cho tôi và Jodan là đủ”

“Ơ…”, Gus tròn mắt, “Thế còn các tông đồ khác thì sao?”

“Cho họ ngủ ngoài chuồng bò để sám hối”, Lance đáp, “Nếu không chịu đói rét, chúng sẽ không bỏ được thói ngông cuồng ngạo mạn.”

“Như ý ngài”, Gus nói.

Lance bưng tách trà lên miệng. Cái kiểu thưởng trà này cậu chỉ làm qua vài lần với mấy tổ chức yakuza Nhật hay giang hồ Trung Quốc. Cậu cũng không hiểu thứ nước đắng chát này có gì ngon mà lại trở thành một loại nghi thức xã giao. Nhưng thứ trà ở chỗ lão già Aether thì đúng là ngon ngọt và khó mà quên được.

“Chúng tôi dùng bãi đất trống ở sau làng được chứ?”, Lance cất tiếng.

“Ngài muốn làm gì vậy?”, Gus hỏi.

“Tôi muốn dựng một cái nhà để tạm trú ở đây một thời gian”, Lance nói, “Đâu thể ở nhờ nhà lão mãi được.”

“Không vấn đề gì, thưa ngài…”, Gus đáp, “Nhưng ở đó cỏ lau um tùm quá, hay để tôi gọi người giúp ngài một tay được không?”

Lance mỉm cười lắc đầu, “Lão không phải lo”, Lance nói, “Tôi sẽ cho những tông đồ khai hoang và tự trồng trọt lương thực.”

“Đã là tháng tám rồi, tôi e sẽ không kịp”, Gus nói với vẻ lo lắng.

“Lão nghĩ tôi là ai thế?”, Lance mỉm cười đắc ý.

Cậu giơ bàn tay xanh lên cho Gus xem. Hoàn toàn lành lặng và vết máu khô cũng đã biến mất.

“Tôi đã thấy ngài cắt tay…”, Gus lắp bắp, “Sao…Sao có thể.”

“Ngày mai, lão hãy cho tôi mượn một nắm lúa giống”, Lance nói, “Tôi sẽ trả cho lão một trăm dạ lúa.”

“Tôi…Tôi không dám nhận…”, Gus đáp.

“Chờ đã”, Lance cắt lời, “Đó là phí đất đai mà tôi trả cho lão hằng năm, đồng nghĩa lão phải bảo vệ nó khi tôi vắng mặt”

“Ngài không trả thì tôi vẫn sẽ bảo vệ nó mà…”, Gus nói.

“Lão cần một lý do để nói chuyện với dân làng đúng không nào?”, Lance nói, “Rủi họ muốn cướp đất của giáo hội thì lão có cớ để đứng ra ngăn cản họ lại, tôi nói không sai chứ?”

Gus chau mày nhìn đăm đăm cái tách trên bàn.

“Tuy tôi không hiểu lắm nhưng tôi sẽ nhận”, Gus nói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free