Ai gõ cửa lúc nửa đêm - Chương 1: Chapter 1:
Mùa hè tháng 6 năm 2011 ở Thái Nguyên.
Cái nóng thiêu đốt của ban ngày dường như không hề tan biến khi màn đêm buông xuống, mà nó lặn sâu vào những bức tường bê tông, vào mặt đường nhựa, để rồi phả ngược ra không trung một thứ hơi nóng hầm hập, ngột ngạt đến khó thở. Đó là những đêm oi ả điển hình của miền Bắc, khi không khí dường như đặc quánh lại, "đứng gió" hoàn toàn. Những tán cây xà cừ, cổ thụ ven đường đứng im lìm như chết, không một chiếc lá nào lay động.
Trong sự tĩnh lặng tờ mờ của khu phố lúc một giờ sáng, âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng dế kêu từ những bụi cỏ ven tường rào, và thi thoảng là tiếng động cơ xe máy của những người đi làm ca đêm vọng lại từ phía đường tròn trung tâm, nghe xa xăm và lạc lõng. Mùi hương muỗi cháy dở quyện với mùi ngai ngái của hơi đất bốc lên, tạo nên mùi vị đặc trưng của những đêm mùa hè.
Nguyễn Lan Anh mở bừng mắt.
Bóng tối nuốt chửng lấy cô, dày đặc và ngột ngạt đến mức trong một thoáng kinh hãi, Lan Anh ngỡ mình đã bị mù. Cô vội chớp mắt liên tục. Tìm kiếm một dấu hiệu của thị giác.
Và sau vài giây, cô đã nhìn thấy nó, không phải ánh sáng, mà là sự thay đổi của chính bóng đêm. Nó đang dao động, những đốm nhiễu li ti, mờ ảo bắt đầu xoay vần và tách lớp, rồi tan biến, nhường chỗ cho những đường nét mờ nhạt của trần nhà hiện ra trước mắt.
Lan Anh vẫn đang nằm ở trên giường. Bàn tay trái đặt trên ngực, nơi trái tim đang đập một cách điên cuồng, dội từng nhịp nặng nề vào xương sườn. Cô há miệng đớp lấy không khí, cổ họng khô khốc nuốt khan một cách khó khăn. Từng thớ cơ đau nhức, rệu rã như thể vừa trải qua một cuộc chạy việt dã dài ở trường học. Chiếc váy ngủ mỏng manh đã ướt đẫm, dính bết vào làn da.
Lan Anh ngồi dậy, đưa tay quờ quạng xung quanh theo thói quen. Chiếc quạt cây đứng ở góc phòng, thứ vật dụng quen thuộc đưa cô vào giấc ngủ, giờ đã im bặt. Đèn ngủ cạnh giường thì tắt ngấm.
Mất điện. Lại là cái điệp khúc quen thuộc được thông báo nhan nhản trên tivi vào những ngày hè.
Một cơn gió lạnh buốt thổi vào mặt cô, khiến cho Lan Anh ngoái đầu về phía cửa sổ, nhận ra nó đang mở toang.
Thật kì lạ.
Đêm qua cô đã đóng nó lại trước khi đi ngủ rồi mà?
Mặc dù cô thích để cửa mở vào những đêm nóng nực như thế này, nhưng cha mẹ cô đã quy định rõ với hai đứa con, luôn cần phải đóng kín cửa trước khi ngủ.
Mặc dù Lan Anh tin rằng sẽ chả có con ma nào có thể nhảy vào phòng mình qua đường cửa sổ, nhưng cãi lời người lớn không phải là một ý kiến hay, nhất là khi họ đang nuôi sống bạn.
Muốn tự do ư, hãy đỗ đại học trước đã nhé.
Lan Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gạch men. Cô chậm rãi tiến lại gần cửa, ngay dưới bàn học, chạm vào gờ, nhìn ra ngoài.
Bầu trời hôm nay không có một vì sao, bởi những áng mây đen vần vũ đã che kín gần như tất cả, chỉ để lộ ra ánh sáng nhợt nhạt, mờ ảo từ mặt trăng chiếu xuống con ngõ vắng tanh không một bóng người trước mắt.
Ánh sáng lạnh lẽo ấy vô tình khơi dậy một ký ức mà cô đang cố chôn vùi.
"Lan Anh này, cậu có biết rằng trăng hôm nay rất đẹp không…"
Không, nó đã kết thúc rồi, cô không được phép để cho bản thân mình tiếp tục nghĩ về cậu ta nữa, mọi chuyện giữa họ đã kết thúc, Lan Anh vẫn còn có những mục tiêu quan trọng hơn cần phải thực hiện khi vẫn đang là một học sinh cấp ba.
Cô chợt nhớ lại lần cuối gặp Hưng, trước cổng trường. Ánh mắt cậu lúc đó... không còn là ánh mắt của người cô từng yêu. Nó trống rỗng, lạnh lẽo, như một cái hố sâu không đáy.
Cậu nói: "Nếu không có em, anh không biết sống thế nào." Lúc đó cô nghĩ đó chỉ là lời nói quá khích của một người đang đau khổ. Nhưng giờ thì..."
Thôi, cô đã hạ quyết tâm, sẽ không nhớ đến cậu ta nữa.
Khi Lan Anh vừa mới đóng cửa sổ lại, chiếc iPhone 4 trên giường, món quà mà cô nhận được bởi thành tích học sinh giỏi năm lớp mười, rung lên bần bật trên tấm đệm. Ánh sáng từ màn hình điện thoại loé lên.
Lan Anh quay trở lại giường, cầm lấy nó.
Tên người gọi hiện lên: Mai.
Đứa bạn thân nhất. Lan Anh nhíu mày khó hiểu. Dù đã hẹn đi nghỉ mát cùng gia đình nó sau ba ngày nữa, nhưng việc gọi vào lúc nửa đêm thế này là hoàn toàn vô lý, ngay cả khi họ có ý định xuất phát sớm.
Cảm giác bất an cuộn lên trong lòng. Lan Anh nhấn nút nghe.
"Mai à? Có chuyện gì vậy mày? Sao lại gọi giờ này?"
Đầu dây bên kia, những âm tiết rời rạc, phẳng lì vang lên. Nó là một âm thanh kì lạ, nghe vô hồn như được phát ra từ một cỗ máy cũ kỹ hay một người đang cố hết sức nén lại mọi cảm xúc.
"Dù hắn có nói bất cứ điều gì, thì cũng không được phép mở cửa."
Chỉ một câu, sau đó là sự im lặng. Cuộc gọi đã kết thúc.
Lan Anh sững sờ, kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng. Cô nhìn vào màn hình, cố gắng bấm gọi lại, nhưng chỉ nhận được dòng thông báo: Không có tín hiệu, biểu tượng cột sóng ở góc trên đã biến mất.
Ngay lúc này, một âm thanh vang lên.
Cốc. Cốc. Cốc.
Tiếng gõ cửa khô khốc, nhẹ nhàng phá tan sự tĩnh mịch của căn phòng.
"Lan Anh? Con dậy chưa? Mở cửa cho bố nào."
Giọng nói ấy. Giọng của cha cô.
Tại sao ông lại ở đây vào giờ này. Chả phải cha mẹ đã nhận lời đi ăn cưới người anh họ ở tận Tuyên Quang ngày hôm qua, và theo lịch trình thì phải sáng mai mới về cơ mà.
"Bố?" Cô thì thào, mang theo sự ngờ vực. "Sao bố lại về giờ này? Mẹ đâu rồi ạ?"
Giọng nói bên ngoài dịu dàng và mang theo chút mệt mỏi: "Mẹ muốn ngủ lại một đêm để tâm sự với dì Hoa con ạ. Chuyện đàn bà í mà, bố lo cho hai đứa nên về trước. Vừa mở cửa vào thì thấy mất điện. Lên lên đây xem chúng mày thế nào. Mở cửa đi con."
Lan Anh đứng im. Lời cảnh báo vô hồn lúc nãy đang vang vọng trong đầu cô: "Tuyệt đối không được mở cửa phòng."
Cô lưỡng lự. "Thế… thế còn Tùng ạ? Sao bố không vào phòng nó trước?" Tùng, em trai cô, kém cô bốn tuổi.
"Bố gọi nó rồi. Nhưng có vẻ như thằng ranh đấy ngủ say lắm, không thấy trả lời gì cả. Nên bố quyết định kiểm tra con trước đã. Mở cửa đi nào."
Lan Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, ánh mắt căng như dây đàn. Có lẽ nào Mai đang bày trò chơi khăm? Con bạn thân mê truyện kinh dị này thậm chí đã từng bày ra trò thử thách, bằng việc rủ cô đi bộ cùng nó qua nghĩa trang ở ngoại ô thành phố lúc nửa đêm, hồi hai đứa đang học cấp hai. Chắc chắn đây là một trò đùa, một sự sắp đặt kỳ công... nhưng tại sao lại là đêm nay, và tại sao Mai lại biết trước rằng sẽ có người gõ cửa?
Lan Anh chợt nhớ lại nội dung của một bộ phim kinh dị mà cô đã xem cùng Mai, nói về một sinh vật ngoài hành tinh, có khả năng giả dạng người thân của nạn nhân nhằm mục đích tiếp cận họ.
Được rồi, thật vớ vẩn, đây là đời thực, chứ không phải trong một bộ phim, để trí tưởng tượng bay quá cao thì chả hay ho gì.
Nhưng cô vẫn quyết định thử một chút, cũng không hại gì cả. Lan Anh nghĩ vậy.
Áp sáp tai vào cánh cửa, cô thì thầm: "Bố... Bố đừng giận chuyện con với Tuấn nữa... Con thề là hôm đấy bọn con chưa làm gì bậy bạ cả... Bố tin con đi..."
"Thôi được rồi, ở tuổi của mày thì bố cũng… mà nói chung là bỏ qua đi!" Giọng nói ngoài kia chợt cao lên, ngắt lời cô với vẻ khó chịu.
"Mày cần tập trung vào việc học. Năm sau tốt nghiệp rồi con ạ. Thằng Tuấn thì cha mẹ nó cũng muốn nó tập trung vào việc học, không có yêu đương chơi bời gì hết."
Lan Anh im lặng, cảm thấy một luồng không khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng mình.
Người bạn trai cô nhắc đến, mối tình đầu của cô, người từng khiến cô lao vào những cuộc cãi vã gay gắt với cha mẹ, tên là Hưng.
Và cô nhớ cả sự nghiêm khắc, quyết tâm của cha cô, khi từng chỉ thẳng tay vào mặt cậu, nói rằng hãy tránh xa con gái ông ra, đừng có nghĩ đến việc yêu đương gì với nó bây giờ cả.
Ông không thể nào quên tên của cậu ta chỉ sau một tháng được.
Vậy thì, kẻ đang đứng ngoài cửa, tự nhận mình là cha cô, là ai?
Rồi Lan Anh ngửi thấy một mùi hương kì lạ, khét như mùi khói, hay nhang cháy, thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức.
Cô từ từ lùi lại, nhưng chợt ngã dúi dụi, có vẻ như cô vừa vấp phải vật gì đó dưới chân mình.
Là con gấu bông màu vàng cô thường ôm khi đi ngủ.
Phần chân trái của nó đã biến mất, và cắm ngập sâu vào lồng ngực nhồi bông của nó là một con dao.
Lan Anh run rẩy rút nó ra, nhìn vào lưỡi dao, cô sững người.
Đây là một con dao nhựa màu trắng, loại dao rẻ tiền, mỏng manh thường kèm theo trong các hộp cơm hộp hay bánh sinh nhật. Lưỡi dao hình răng cưa, cong vẹo đi, có vẻ như bởi lực đâm mạnh bạo vào lớp bông dày.
Dính trên cái lưỡi nhựa trắng toát ấy là một chất lỏng màu đỏ sẫm, đã bắt đầu khô lại.
Là sơn ư? Hay là mực đỏ?
Lan Anh đưa lưỡi dao lên mũi, hít một hơi.
Ngay lập tức, mùi tanh nồng, ngai ngái xộc thẳng vào khoang mũi, kích thích dạ dày cô quặn thắt lại. Một mùi vị kim loại rỉ sét đặc trưng không thể nhầm lẫn.
Là máu.
Lan Anh buông tay ngay lập tức. Con dao nhựa rơi xuống sàn, nảy lên một cái nhẹ rồi nằm im lìm. Tiếng rơi của nó nhỏ xíu, nhưng trong tai Lan Anh lại như tiếng sấm nổ.
Cô lùi lại, lưng đập mạnh vào cạnh bàn học. Cơn buồn nôn dâng trào nơi cuống họng, chặn đứng tiếng hét kinh hoàng chỉ chực thoát ra.
"Có chuyện gì đấy, con." Giọng nói bên ngoài lập tức trở nên gấp gáp, đầy lo lắng. "Có gì trong phòng vậy? Mở cửa ra cho bố, mở ra đi."
Cô lắc đầu lia lịa, tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực. Chuyện quái gì đang xảy ra trong căn phòng này? Cái gì đã diễn ra đêm qua khi cô ngủ?
Tiếng gõ cửa và tiếng gọi tiếp tục vang lên dồn dập. Cùng lúc đó, chiếc điện thoại trên giường lại rung lên. Cô lao tới, vồ lấy điện thoại. Nhìn vào màn hình, vẫn là số của Mai.
"Mai! Mai! Mày có ở đấy không? Trả lời tao đi! Trả lời!"
Giọng nói vô hồn lúc trước vang lên: "Tuyệt đối không được mở cửa, không được mở."
Lan Anh nắm chặt điện thoại, cô gào lên trong cơn giận dữ và hoảng loạn. "Mày bị điên à? Trả lời tao đi! Đừng có lải nhải mãi một câu nói nữa!"
Giọng nói kia im bặt. Sự im lặng khiến cho Lan Anh cảm thấy sợ hãi, trong tình trạng này, đây có thể là đồng minh duy nhất mà cô có, cô tự nhủ bản thân cần phải trấn tĩnh lại.
Được rồi, được rồi, phải bình tĩnh.
Rồi cô chạm vào nút gọi lại, chờ đợi, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nhấc máy, Lan Anh mới có thể thở phào, cô vội vã nói tiếp.
"Làm ơn, làm ơn, trả lời tôi đi, cậu là ai? Cậu đang muốn nói gì với tôi."
"Tôi là bạn của cậu." Giọng nói khô khốc đáp, rồi im lặng. Điện thoại tiếp tục rơi vào tình trạng mất sóng.
Lan Anh quăng cục gạch vô dụng đó trở lại giường.
"Lan Anh! Con đang nói chuyện với ai ở bên trong đấy? Mở cửa ra!" Giọng nói bên ngoài vang lên một cách gấp gáp.
"Ông là ai?" Lan Anh hét lớn.
Sự im lặng bao trùm trong thoáng chốc. Sau đó, là một tràng cười sằng sặc, nghe vừa bực dọc lại vừa như đang bỡn cợt.
"Ơ hay, cái con ranh này, mày đang nói vớ vẩn gì vậy. Bố mày đây mà, mày sống với bố từ khi đẻ ra đến giờ, chứ phải tao vứt mày đi cho nhà khác nuôi rồi mới nhận lại ngày hôm qua đâu!"
Cách nói chuyện này, cái khiếu hài hước từng khiến nhiều người phải cười lăn cười bò này, rất giống cha cô, rất giống.
Vậy thì đây hẳn là.
Đúng vậy, có lẽ cô đã quá căng thẳng, đã nghĩ ngợi quá nhiều về giọng nói vớ vẩn kia. Rất có thể đấy không phải là Mai, mà là một kẻ nào đó tình cờ có được, hoặc trộm được điện thoại của cô ấy, rồi quyết định bày trò phá phách khi xem qua danh bạ. Còn nếu như là Mai thì ngày mai nó sẽ biết tay cô.
"Lan Anh, ai ở trong đấy đấy? Có phải thằng Tuấn không?" Giọng nói lại vang lên, kéo cô trở lại thực tại.
Cô liếm môi, nuốt nước bọt. Phải, đây là đời thực, không phải phim. Cô không thể cứ đứng im mãi được.
"Chỉ có mình con ở trong này, và cậu ta không phải tên Tuấn, bố nhớ nhầm rồi," cô đáp.
"À, à đúng rồi, nó là… nó là thằng Hưng, mà có quan trọng gì! Mày định giới thiệu nó là con rể của tao chắc!" Giọng nói ngoài cửa cười lớn. "Thôi, mở cửa ra xem nào, mày đang giấu bố cái gì bên trong hả?”
Đúng vậy, đây chắc chắn là cha cô. Không còn gì để nghi ngờ. Sự căng thẳng đã làm cô rối trí. Đồng thời, Lan Anh cảm thấy nhiệt độ trong phòng đang tăng lên,
Là do tâm trạng của cô ư? Không, không phải. Cái nóng này là thật, nó hầm hập và có mùi gì đó, một mùi gì đó đi kèm, nhưng Lan Anh không biết rõ đó là mùi gì.
Cô hít một hơi sâu, định đưa tay về phía chốt cửa. Nhưng rồi chợt khựng lại, bởi một suy nghĩ vừa loé lên trong đầu.
"Bố ơi," cô nuốt nước bọt, bình tĩnh nói. "Còn thằng Tùng, hôm nay nó dám chạy đi chơi game cùng đám bạn ở quán ông Hoà đấy."
Có tiếng khịt mũi vang lên, giọng nói ngoài cửa tỏ vẻ phớt lờ. "Ôi, bố đã cảnh cáo rồi mà thằng ranh con đấy vẫn… thôi kệ đi, dù sao thì vừa mới bắt đầu được nghỉ hè, cho nó đi chơi cùng mấy thằng bạn vài ngày cũng được."
Lan Anh hoàn toàn im lặng, cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hạ tay xuống, lùi lại ra xa khỏi nó.
Bởi vì, lý do duy nhất khiến cô phải ở nhà cùng Tùng hôm nay, mà không được đi ăn cưới cùng cha mẹ, là vì hơn mười ngày trước, Tùng bị một chiếc ô tô đâm phải. Một chân của nó bị gãy, đang trong tình trạng phải bó bột. Và chỉ mới được đưa về nhà từ bệnh viện ba ngày hôm nay.
Tùng không thể đi đâu hết.
Kẻ đằng sau cánh cửa biết tên của Hưng, dù trước đó hắn đã nhớ nhầm. Nhưng lại không biết về việc Tùng không thể đi chơi game được.
Hắn là ai? Là ai?
Lan Anh ngồi thụp xuống đất, ôm chặt lấy đầu mình, cô không biết phải làm gì tiếp theo nữa. Rồi cô bấm mạnh vào bắp tay, để chắc rằng đây vẫn đang là thực tại.
Cơn đau giúp cô biết rằng nó không phải một giấc mơ.
Và ở bên ngoài, tay nắm cửa bắt đầu xoay chậm rãi. Cạch. Cạch.
Những lời lẽ nhẹ nhàng ban nãy đột ngột biến mất, nhường chỗ cho sự gắt gỏng khô khốc, dội thẳng vào mặt gỗ.
"Có gì trong phòng vậy? Mở cửa ra cho bố! Mở ra ngay!"
Lan Anh lắc đầu quầy quậy, nước mắt trào ra. Cô đưa tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng nấc.
"Lan Anh! Mày có mở không thì bảo?"
Thình thịch!
Cánh cửa gỗ rung lên bần bật. Một lực mạnh vừa tông vào từ bên ngoài.
"Tao đếm đến ba! Mày không mở là bố phá cửa vào đấy!"
"Một!"
Sự hoảng loạn bùng nổ trong đầu Lan Anh. Hắn sắp vào. Hắn sắp phá nát cánh cửa mỏng manh này. Cô nhìn xung quanh căn phòng, tìm kiếm một đồ vật hữu dụng để làm vũ khí, từ bàn học, tủ sách, cho đến giường ngủ. Nhưng không, nơi này chả có thứ gì đủ sắc bén hay cứng cáp. Cô không thể sử dụng mấy cây bút để đánh lại hắn.
Cô cần phải trốn.
"Hai!"
Cửa sổ.
Nghĩ là làm. Lan Anh lập tức lao về phía cửa sổ, mở cửa, hai tay bám chặt vào khung gỗ, nhoài người nhìn xuống.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, khoảng sân bê tông bên dưới hiện ra trước mắt. Căn nhà này được cha mẹ cô thiết kế đặc biệt kiên cố để chống trộm, tầng hai cao hơn hẳn so với những ngôi nhà bình thường, tường trát phẳng lì, không có gờ bám, không có ban công chìa ra.
Lan Anh nhìn xuống khoảng không đen ngòm bên dưới, và cơn chóng mặt ập đến tức thì. Dạ dày cô thắt lại, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Cô vốn mắc chứng sợ độ cao từ bé. Trong mắt cô lúc này, mặt đất không phải là lối thoát, mà là một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng những kẻ sẩy chân. Nếu nhảy xuống từ độ cao này mà không có kỹ năng, nhẹ thì gãy chân, nặng thì...
Và rồi, một ý nghĩ khác, một ý nghĩ kinh khủng, vụt qua đầu cô.
Tùng.
Thằng bé đang ngủ ở phòng bên cạnh. Nó đang bị gãy chân. Nó đang bất động, vô hại và hoàn toàn không có khả năng tự vệ.Nếu cô nhảy xuống, nếu cô may mắn thoát được và chạy đi tìm người giúp, thì trong khoảng thời gian đó, "thứ" đang đứng ngoài cửa kia sẽ làm gì?
Hắn sẽ tìm đến Tùng.
Hình ảnh em trai mình bị kẹt trên giường, gào khóc trong vô vọng khi cánh cửa phòng bật mở khiến tim Lan Anh đau nhói. Cô không thể bỏ mặc nó. Cô là chị. Cô không thể hèn nhát chạy trốn một mình.
"Ba!"
Tiếng quát cuối cùng vang lên, kéo theo tiếng gỗ răng rắc như sắp gãy vụn.
Lan Anh rụt người lại, rời khỏi cửa sổ. Cô quay phắt lại, đứng đối diện với cánh cửa đang rung lên bần bật, dồn hết chút can đảm còn sót lại vào lồng ngực đang phập phồng.
"TÔI... TÔI ĐÃ GỌI ĐIỆN BÁO CÔNG AN RỒI!" Cô hét lên, giọng lạc đi vì sợ nhưng vẫn cố giữ vẻ đanh thép. "ÔNG HÃY RỜI ĐI NGAY LẬP TỨC! HỌ SẮP ĐẾN RỒI!"
Sự im lặng ập đến một cách đột ngột.
Tiếng đập cửa biến mất. Căn phòng trở lại với vẻ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở dốc của Lan Anh vang vọng trong bóng tối.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Rồi từ bên ngoài, một tiếng thở dài thườn thượt vang lên, nghe đầy vẻ ngán ngẩm.
"Ơ hay, cái con dở người này..."
Cái ngữ điệu đe doạ lúc trước đã biến mất. Nó trở lại là giọng nói trầm khàn, pha chút càu nhàu quen thuộc của bố cô mỗi khi thấy con cái làm điều gì ngớ ngẩn, hay bày trò nghịch ngợm.
"Mày gọi công an làm cái gì? Định bảo họ đến bắt bố mày vì tội gọi con gái dậy mà nó không chịu mở cửa à? Hả con?"
Sự bình thản, đời thường trong câu nói ấy khiến Lan Anh sững sờ. Nó làm cô hoang mang tột độ. Chẳng lẽ cô sai? Chẳng lẽ cô đang gặp ảo giác? Nhưng không, con dao nhựa dưới sàn nhà vẫn còn đó, chân cô đang giẫm lên nó, nhắc nhở cô về việc đây là thực tại.
"Ông không phải là bố tôi!" Lan Anh gằn từng chữ qua kẽ răng.
Một thoáng im lặng bao trùm. Rồi tiếng cười khẽ vang lên, nhẹ nhàng, không hề có chút ác ý nào.
"Cái con này, mày ăn nói vớ vẩn cái gì đấy... Chắc lại xem phim nhiều quá rồi bị mộng du hả con?" Giọng người đàn ông trở nên mềm mỏng, như đang dỗ dành một đứa trẻ hư. "Thế giờ mày muốn bố làm gì để chứng minh bố là bố đẻ của mày đây? Mai bố con mình dắt nhau đi viện xét nghiệm ADN nhé? Hay là mang giấy khai sinh ra đọc cho mày nghe?"
Lan Anh im lặng, cắn chặt môi. Cô không đáp. Cô không được phép để hắn thao túng tâm lý mình thêm nữa.
Thấy bên trong không có động tĩnh, giọng nói kia tặc lưỡi, hừ nhẹ một tiếng:
"Thôi được rồi. Để bố sang gọi thằng Tùng dậy lần nữa xem, để xem nó có nhận ra bố của nó là ai không.
Con với chả cái, về đến nhà mệt muốn chết mà còn phải đứng đây diễn kịch với chúng mày..."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ hành lang, dần dần rời xa cửa phòng Lan Anh, hướng về phía phòng của Tùng.
Tùng. Hắn đang đến chỗ Tùng.
Cô lao đến cánh cửa, áp sát mặt vào lớp gỗ lạnh lẽo, hai tay đập mạnh vào mặt cửa rầm rầm.
"KHÔNG! TÙNG ƠI! ĐỪNG MỞ CỬA!" Lan Anh gào lên, cổ họng đau rát. "ĐỪNG NGHE HẮN! ĐỪNG MỞ!"
Nhưng đáp lại tiếng gào thét tuyệt vọng của cô chỉ là tiếng gõ cửa vang lên từ phòng bên cạnh, khô khốc và đều đặn.
Cốc. Cốc. Cốc.
"Tùng ơi, mở cửa cho bố nào con." Giọng nói của kẻ đó vang lên, trầm ấm và đầy sức thuyết phục.
Lan Anh tiếp tục hét lớn trong sự tuyệt vọng: "TÙNG! ĐỪNG MỞ CỬA! KHÔNG PHẢI BỐ ĐÂU! CHẠY ĐI! CHẠY ĐI!"
Cô đấm vào cửa đến mức các khớp ngón tay đau nhức, nhưng dường như âm thanh của cô không thể xuyên thấu qua những bức tường dày của ngôi nhà này, hoặc là... Tùng đã không nghe thấy.
Nhiệt độ trong căn phòng đang tăng lên, mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm trên người cô.
Cạch.
Một âm thanh nhỏ, sắc bén vang lên trong sự tĩnh lặng của hành lang. Tiếng chốt cửa bật mở.
Lan Anh sững người. Cô ngừng đập cửa, trượt dài xuống sàn nhà, hai tay bấu chặt vào tóc. Nó đã mở. Thằng bé ngốc nghếch đó đã mở cửa.
"Tùng ơi... Chạy đi..." Cô thì thào trong tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng hình dung ra cảnh kẻ lạ mặt ngoài kia sẽ làm gì em trai mình.
Nhưng rồi, giọng nói quen thuộc của Tùng vang lên, phá tan sự tưởng tượng kinh hoàng đó. Nó đang lầm bầm với sự ngái ngủ vì bị đánh thức lúc nửa đêm, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào.
"Bố ơi... nửa đêm rồi còn gọi con dậy làm gì đấy? Bố không thương con thì cũng phải thương cái chân què của con chứ. Đau lắm, mà chị đang gào thét cái gì trong phòng vậy, điếc hết cả tai..."
Lan Anh nín thở. Chân què? Thằng bé nhắc đến cái chân què. Vậy là... Tùng vẫn ổn?
Ngay lập tức, lời đáp của "người cha" vang lên, nghe nhẹ nhõm và vui vẻ.
"Rồi rồi, khổ quá, bố biết rồi. Bố có chút chuyện muốn nhờ mày đây. Bây giờ con sang phòng chị Lan Anh nói chuyện giúp bố, kêu nó mở cửa ra cho bố con mình. Làm được việc, mai bố mua quà cho mày."
Không khí im lặng trong giây lát, rồi giọng Tùng vang lên, lanh lảnh và đầy háo hức, như thể cơn buồn ngủ đã bay biến sạch trơn:
"Thật ạ? Quà gì vậy bố?"
Tiếng người đàn ông cười khà khà, vang vọng dọc hành lang.
"Quà gì thì mai sẽ biết, bí mật. Giờ thì đi nào. Còn riêng cái con chị mày ấy à, cái loại con gái nửa đêm còn làm mình làm mẩy khiến bố lo lắng thế này, thì mai đảm bảo là không có được cái gì hết. Cho nhịn!"
"Vâng! Đúng đấy ạ! Cho chị ấy nhịn đi!" Tùng cười khúc khích, tiếng cười trẻ con vô tư lự, hoàn toàn đối lập với bầu không khí chết chóc đang bao trùm lấy tâm trí Lan Anh.
Tiếng nạng gỗ gõ xuống sàn nhà bắt đầu vang lên, hoà lẫn với tiếng bước chân nặng nề. Hai người họ, đang cùng nhau quay lại.
Họ đang tiến về phía phòng cô.
Lan Anh ngồi co rúm sau cánh cửa, toàn thân run lẩy bẩy. Mọi thứ nghe quá thật. Từ giọng điệu mè nheo của Tùng, tiếng nạng gỗ, cho đến cách nói chuyện vừa dỗ dành vừa dọa nạt của bố.
Liệu có khi nào... cô đã sai?
Liệu có khi nào con dao nhựa dính máu kia chỉ là trò đùa quái ác của ai đó, và người bên ngoài thực sự là cha và em trai cô?
Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cửa.
Cốc. Cốc. Cốc
"Chị ơi? Có chuyện gì mà nửa đêm chị cứ gào thét ầm ĩ lên thế? Gặp ác mộng hay gì vậy?"
Giọng nói của Tùng vang lên ngay sát cánh cửa, chỉ cách Lan Anh một lớp gỗ mỏng. Nó nghe thật đến mức Lan Anh có thể hình dung ra khuôn mặt ngái ngủ, đang nhăn nhó vì khó chịu của thằng em trai.
"Tùng..." Lan Anh run run hỏi, tay vẫn chưa dám rời khỏi chốt cửa. "Em... em dậy từ lúc nào đấy?"
"Ôi trời ơi!" Tùng than vãn, tiếng nạng gỗ gõ cộc cộc xuống sàn nhà ra chiều sốt ruột. "Nghe tiếng gào của chị với tiếng gõ cửa rầm rầm của bố thì ai mà giả vờ ngủ nổi? Hai người đang hợp tác để trêu em đấy à? Cả cái hè này em phải chống nạng, không được đi đá bóng đã là hình phạt lớn nhất vì cái tội qua đường không nhìn đèn rồi đấy. Tha cho em đi."
Tiếng nó làu bàu nghe thật trẻ con và đầy ấm ức, đúng cái giọng điệu thường ngày mỗi khi bị cha mẹ trách mắng.
"Mắt với mũi cứ để sau đầu đi!" Giọng người cha vang lên, mang theo sự trách móc nhưng cũng đầy quan tâm. "Lần sau mà mấy cái xe nó đâm vào đầu mày thì lúc đấy có mà ngồi xe lăn chứ không phải chống nạng đâu con ạ."
"Hì, con biết lỗi rồi, thưa phụ thân đại nhân." Tùng đáp lại, pha trò kiểu láu cá.
Tiếng khịt mũi vang lên từ phía người đàn ông, một âm thanh quen thuộc.
Lan Anh thở hắt ra, cả người cô mềm nhũn, trượt dọc theo cánh cửa.
Đúng rồi. Đó chính xác là lý do Tùng bị gãy chân: qua đường không nhìn đèn đỏ. Chi tiết đó chỉ có người trong gia đình mới biết, họ đã thống nhất với nhau không nói ra sự thật này với người ngoài, bởi thằng nhóc em cô đã năn nỉ cả nhà. Vậy hoá ra... từ nãy đến giờ tất cả chỉ là trí tưởng tượng của cô thôi ư?
Sự căng thẳng tột độ bỗng chốc tan biến, để lại cảm giác xấu hổ. Lan Anh thầm rủa xả bản thân. Cô thề từ mai trở đi sẽ ngưng xem phim hay đọc mấy cuốn truyện kinh dị vớ vẩn mà cái Mai nhét cho cô. Thần hồn nát thần tính, cô đã tự biến mình thành con ngốc, tự nhốt mình trong phòng, la hét dọa bố và em trai sợ chết khiếp.
Thôi thì... Lan Anh đưa tay lên nắm lấy chốt cửa lạnh lẽo. Giờ mở cửa ra, xin lỗi bố một tiếng, chịu ăn mắng một trận vậy.
Cô bắt đầu xoay chốt.
Nhưng ngay khoảnh khắc kim loại cọ vào nhau tạo ra tiếng cạch nhỏ, ánh mắt Lan Anh vô tình quét qua sàn nhà.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, con gấu bông màu vàng vẫn nằm đó, chỏng chơ, rách nát. Và bên cạnh nó, con dao nhựa trắng toát vẫn hiện rõ mồn một vết máu đỏ sẫm đã khô lại.
Bàn tay đang xoay chốt cửa của Lan Anh khựng lại.
Nếu là bố và Tùng thật... thì ai đã đâm con dao nhựa vào con gấu bông của cô?
Ai đã tạo ra vệt máu kia?
Máu không thể là ảo giác. Mùi tanh của nó vẫn còn lởn vởn trong mũi cô.
Sự nghi ngờ, vốn vừa mới bị dập tắt, nay lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Lan Anh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cô cần một sự đảm bảo tuyệt đối. Một phép thử cuối cùng.
Cô rút tay lại, áp sát mặt vào khe cửa, giọng cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể:
"Tùng à... Thế cái chân phải của em đã đỡ chưa?"
Không gian bên ngoài im lặng trong tích tắc. Lan Anh nín thở, tim đập thình thịch chờ đợi.
Tiếng nói của Tùng vang lên ngay lập tức, đáp lại với sự vui vẻ, háo hức và trôi chảy.
"Cũng tạm ổn rồi chị à! Vẫn đi chơi cùng bố với chị tốt! Mai chúng ta ra công viên nhé, em muốn đi đu quay!"
Câu trả lời vui vẻ, hồn nhiên ấy vang lên như một nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm trí Lan Anh, đập tan nát chút hy vọng mong manh cuối cùng mà cô vừa cố gắng nhen nhóm.
Lan Anh chết lặng. Đôi mắt mở to trừng trừng nhìn vào cánh cửa gỗ vô tri, nhưng tâm trí cô đang nhìn thấy một hình ảnh khác: Chiếc chân trái sưng húp, tím tái của Tùng được bó trong lớp thạch cao trắng toát suốt mười ngày qua.
Em trai cô gãy chân trái.
Chân trái.
Kẻ đang đứng ngoài kia, kẻ đang cười nói về việc đi công viên, đi đu quay... hắn không biết gì cả. Hắn không phải là Tùng. Và kẻ đi cùng hắn, cũng chẳng phải là cha cô.
Chúng là quái vật. Là những con ác quỷ đang đeo mặt nạ của những người thân yêu để lừa cô mở cửa, để bước vào và xé xác cô như cách chúng đã làm với con gấu bông kia.
Sự kinh hoàng nhường chỗ cho nỗi tuyệt vọng đen tối và sâu thẳm. Lan Anh trượt dài xuống sàn nhà, đầu gối va xuống nền gạch lạnh toát, nhưng cô không còn cảm thấy đau nữa. Nỗi đau bên trong đã lấn át tất cả.
"Cút đi..." Cô thì thào, giọng nói vỡ vụn.
Rồi cơn giận dữ bùng lên, cô gào thét, chạy quanh phòng, vơ lấy tất cả những gì trong tầm tay: sách vở, gối, và cả chiếc đồng hồ báo thức, ném mạnh vào cánh cửa.
"CÚT ĐI! CÚT HẾT ĐI! LŨ QUÁI VẬT! TAO SẼ KHÔNG BAO GIỜ MỞ CỬA! KHÔNG BAO GIỜ!"
Tiếng cười nói bên ngoài im bặt. Không gian rơi vào sự yên lặng chết chóc.
Lan Anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào màn hình đang phát sáng trong bóng tối. Cô bò lết trên sàn nhà, tiến về phía nó như một cái xác không hồn. Bàn tay run rẩy cầm chiếc điện thoại lên, áp vào tai. Cô không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi.
Đầu dây bên kia không còn là giọng nói vô hồn, máy móc nữa. Lần này, nó vang lên nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự thất vọng não nề, như tiếng thở dài của thần chết:
"Cậu đã để hắn vào, cậu đã để hắn vào nhà."
Lan Anh nấc lên, lắc đầu quầy quậy:
"Tôi không... tôi đã không mở..."
"Quá muộn rồi, cậu đã làm vậy."
Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, không còn là sự đe dọa hay lừa dối nữa, mà nó dồn dập, điên cuồng, và giọng nói bên kia cánh cửa tràn đầy sự đau đớn, bi ai:
"Lan Anh ơi! Mở cửa đi con! Làm ơn! Bố xin con đấy! Mở ra đi con ơi!"
Đó là giọng của bố. Giọng thật của bố rồi. Nhưng tại sao ông lại khóc? Tại sao ông lại tuyệt vọng đến thế?
Đột nhiên, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng Lan Anh, xé toạc da thịt cô.
Cô giật bắn người, đưa tay ra sau lưng theo phản xạ. Bàn tay cô chạm vào một thứ gì đó ướt đẫm, dính dớp và nóng hổi.
Lan Anh từ từ đưa tay về phía trước mặt.
Trong ánh sáng lờ mờ, bàn tay cô đỏ thẫm. Máu. Máu tươi đang chảy ròng ròng từ kẽ tay xuống sàn nhà.
Đột nhiên, mùi khét trở nên nồng nặc đến mức ngạt thở. Không còn là mùi nhang thoang thoảng nữa. Đó là mùi của gỗ cháy, mùi của nhựa chảy, mùi của thịt da bị thiêu đốt.
Lan Anh ngẩng đầu lên. Căn phòng của cô đang biến đổi. Giấy dán tường bong tróc, cuộn lại vì sức nóng, lộ ra những mảng tường đen kịt muội than. Lửa bắt đầu liếm láp từ khe cửa, đến bàn học, tủ sách, rồi giường ngủ, ngọn lửa đỏ rực, hung tàn.
Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn, nhưng đôi chân không còn nghe lời nữa. Cơn đau từ vết thương sau lưng lan ra khắp cơ thể, rút cạn sức lực của cô. Lan Anh gục xuống sàn nhà, phổi cô bỏng rát vì khói, mắt nhoè đi vì nước mắt và máu.
Và trong những giây phút ấy, kí ức về sự thật chợt ùa về trong tâm trí cô, từng chút một, như những dòng nước lũ.
Đêm hôm đó.
Trăng cũng sáng như thế này. Và hình ảnh Hưng đứng trước cổng, trông tiều tụy, mệt mỏi, van xin cô cho vào nhà nói chuyện lần cuối. Lan Anh đã gọi điện hỏi ý kiến của Mai, và đứa bạn thân đã khuyên cô không mở cửa, không để Hưng vào trong.
Cô đã không nghe lời Mai, cô đã làm trái lời dặn của cha mẹ, cô đã mở cửa cho Hưng.
Hưng bước vào. Những lời cầu xin nối lại tình xưa bị từ chối, nhanh chóng biến thành những lời chửi rủa ghen tuông bệnh hoạn. Rồi hắn rút con dao giấu sau lưng ra.
Lan Anh bỏ chạy lên cầu thang. Cô hét lên gọi Tùng. Tùng cố lết ra khỏi phòng với cái chân gãy, và rồi... một nhát dao vào ngực. Thằng bé đã ngã xuống, với vết thương đẫm máu trên ngực.
Cô cố gắng trốn vào phòng mình. Nhưng không đủ nhanh. Ngay khi cô chạm tay vào tay nắm cửa, lưỡi dao của Hưng đã cắm phập vào lưng cô. Rồi cơn đau ập đến.
Cô ngã vào trong phòng, cố đóng cửa lại bằng chút sức tàn cuối cùng. Nhưng vết thương quá sâu. Và Hưng... hắn đã không phá cửa. Hắn đi xuống nhà, và hắn châm lửa.
Lan Anh chưa bao giờ chạy thoát, cô đã chết ở trong căn phòng này.
Ngọn lửa trong ký ức và ngọn lửa của thực tại hoà làm một. Căn phòng rực sáng như một lò thiêu.
Lan Anh nằm trên sàn, máu từ lưng cô lan ra sàn, tạo thành vũng lớn. Tiếng gào thét của người cha bên ngoài cánh cửa dần trở nên xa xăm, nhạt nhoà.
"Con ơi..."
"Mở cửa ra...... con ơi..."
Lan Anh muốn xin lỗi bố. muốn xin lỗi Tùng. Cô muốn xin lỗi tất cả mọi người vì đã mở cửa.
Nhưng cô không thể.
Lan Anh từ từ khép đôi mắt nặng trĩu lại.
Tiếng lửa réo bên tai dần tắt lịm. Tiếng khóc của cha cũng tan biến vào hư không. Chỉ còn lại bóng tối vĩnh hằng bao trùm lấy cô. Lạnh lẽo. Và cô độc.
Hiện tại, Thái Nguyên, mùa hè tháng 6 năm 2031.
"Thất bại rồi."
Tiếng nói khàn đặc vang lên, phá tan sự im lặng ngột ngạt đang bao trùm căn biệt thự mới xây.
Trên sàn gỗ, nơi vừa diễn ra một trận chiến tâm linh khốc liệt, hai người đàn ông ngã vật ra, kiệt sức. Xung quanh họ, một vòng tròn pháp trận được vẽ bằng chu sa đỏ rực vẫn còn chưa khô, những lá bùa vàng dán chi chít trên tường đã rách tươm, bay lả tả như lá rụng.
Người đàn ông mặc áo tràng lam, mặt tái mét không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm ướt đẫm lưng áo. Tay ông vẫn còn nắm chặt thanh kiếm gỗ đào, pháp khí hộ thân mạnh nhất của dòng phái, nhưng giờ đây nó đã nứt đôi, gãy lìa làm hai nửa.
Người còn lại là một ông già tóc bạc trắng, khuôn mặt khắc khổ chằng chịt những nếp nhăn của thời gian và bi kịch. Ông nằm co quắp trên sàn, đôi mắt mờ đục, ngân ngấn nước nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín trước mặt. Nó được xây dựng chính xác trên vị trí phòng ngủ của cô con gái xấu số năm xưa.
"Lan Anh ơi..." Ông nấc lên, khuôn mặt nhăn nhúm lại, méo mó đi vì nỗi đau. "Bố xin lỗi... Bố lại sai rồi..."
Thầy pháp Minh, người được giới tâm linh mệnh danh là cao tay ấn nhất miền Bắc, lồm cồm bò dậy. Ông nhìn thanh kiếm gãy trên tay, rồi nhìn cánh cửa im lìm, lắc đầu ngao ngán. Ông đỡ người cha già, giọng trầm buồn, đầy bất lực:
"Oán khí của cô ấy quá nặng. Cô ấy vẫn mắc kẹt trong cái đêm định mệnh đó. Nó là một vòng lặp vĩnh cửu, hồn ma tự giam mình trong ký ức kinh hoàng trước khi chết. Đối với cô bé, ngọn lửa vẫn đang cháy, và kẻ sát nhân vẫn đang đứng ngoài cửa."
Người cha già đấm thùm thụp vào ngực mình, tiếng kêu đau đớn vang lên:
"Là tại tôi... Tại tôi già lẩm cẩm... Lúc nãy... lúc nó hỏi cái chân bị thương của thằng Tùng... tôi cuống quá... tôi lại bảo là chân phải..."
Ông oà khóc nức nở như một đứa trẻ, nước mắt tuôn rơi trên gò má nhăn nheo.
"Tôi quên mất... Tôi quên mất là thằng Tùng nó gãy chân trái... Đã hai mươi năm rồi còn gì... Trí nhớ của tôi... Trời ơi! Nó tưởng tôi là quỷ dữ... Nó tưởng tôi là thằng khốn nạn kia đang lừa nó... Tôi chỉ muốn bảo nó mở cửa ra, để tôi đưa nó đi, để nó đừng chịu đau đớn trong cái phòng cháy đấy nữa... Mà sao khó quá... Con ơi..."
Người cha nắm chặt lấy tay áo thầy Minh, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy, cầu xin với giọng điệu khẩn khoản, tha thiết đến xót xa:
"Xin thầy! Xin thầy! Chúng ta có thể làm lại một lần nữa được không? Lần này tôi nhớ rồi, tôi nhớ kỹ rồi! Tôi chắc chắn sẽ nói đúng! Xin thầy hãy gọi con tôi ra một lần nữa đi!"
Thầy Minh nhìn sâu vào mắt người cha, rồi lắc đầu, thở dài một tiếng nặng nề:
"Xin lỗi ông, tôi không thể. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta rồi. Giờ đây, linh hồn con gái ông sẽ không nghe thêm bất kỳ lời nào nữa đâu."
"Có cách nào khác không thầy? Xin thầy hãy nói cho tôi! Tôi sẵn sàng đổi mạng già này cho nó!"
Thầy Minh im lặng. Sự im lặng tàn nhẫn thay cho câu trả lời. Trong căn nhà rộng lớn chỉ còn lại tiếng khóc nức nở, tuyệt vọng của người cha già vang lên, dội vào những bức tường.
Thầy Minh nhìn quanh căn phòng, nhớ lại tất cả những sự kiện đã diễn ra để dẫn đến ngày hôm nay.
Hai mươi năm trước, vụ án mạng kinh hoàng tại ngôi nhà này đã chấn động cả thành phố Thái Nguyên. Kẻ cuồng yêu tên Hưng đã sát hại dã man hai chị em Lan Anh và Tùng, rồi phóng hoả đốt nhà để phi tang. Hắn bị bắt ngay sau đó khi đang lẩn trốn, nhận bản án tù chung thân không ân xá.
Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Cha mẹ của nạn nhân, vì quá đau đớn trước cái chết của hai con, đã bán tống bán tháo mảnh đất, bỏ đi biệt xứ vào miền Nam, cắt đứt mọi liên lạc với quá khứ đau thương.
Khu đất "vàng" này sau đó được bán đi bán lại qua tay nhiều người. Những ngôi nhà mới khang trang mọc lên, nhưng không ai trụ được quá một tháng. Đêm nào họ cũng nghe thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch trên cầu thang, tiếng gào thét cãi vã, tiếng lửa réo, và đặc biệt là tiếng một cô gái trẻ khóc lóc van xin.
Các đời gia chủ trước đây đã làm đủ mọi cách, từ mời thầy cúng cao tay, đến làm đại lễ giải hạn... nhưng đều vô dụng. Họ không thể làm gì được hồn ma đang trấn giữ nơi này. Lan Anh không phải là ma quỷ hại người, cô là một Địa Phược Linh, một linh hồn bị trói buộc vào nơi chốn bởi cái chết quá đau đớn và hối tiếc.
Cho đến khi người chủ mới nhất, một người bạn cũ của thầy Minh, khẩn cầu ông ra tay.
Ông đã lật lại cuốn sách cổ mà sư phụ để lại. Sách viết rằng: "Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông." Để thuyết phục một linh hồn buông bỏ chấp niệm, cần có sự tham gia của người thân ruột thịt.
Sau rất nhiều nỗ lực tìm kiếm, ông đã tìm được tung tích người cha già ở tận trong Thành Phố Hồ Chí Minh, thuyết phục ông ta quay trở lại chốn đau thương này để tham gia lễ Đại Cầu Siêu. Kế hoạch khá đơn giản: Người cha sẽ gọi con gái mở cửa. Hành động "mở cửa" của Lan Anh sẽ mang ý nghĩa biểu tượng cho việc cô chấp nhận sự thật, buông bỏ nỗi sợ hãi và được siêu thoát.
Nhưng họ đã thất bại.
Thất bại không phải vì pháp lực không đủ, mà vì ký ức của người sống thì phai nhạt theo thời gian, còn ký ức của người chết thì vĩnh viễn đóng băng ở thời khắc đau thương nhất. Hai mươi năm là đủ để một người cha quên đi nhiều thứ, nhất là những kí ức đau thương, nhưng với Lan Anh, nỗi đau ấy sẽ mãi bám chặt lấy cô.
Thầy Minh thu dọn đồ đạc, cúi đầu chào người cha đang gục ngã, rồi lặng lẽ bước ra cửa. Ông đành phải xin lỗi gia chủ vậy, bởi ông đã làm hết sức mình rồi.
Trước khi rời đi, ông ngoái lại nhìn hành lang một lần cuối
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, dù tất cả cửa sổ trong nhà đều đã đóng kín. Cánh cửa phòng ngủ trước mặt vẫn đóng chặt, im lìm, sừng sững như một bia mộ.
Bên trong đó, ở một không gian khác chồng chéo lên thực tại, Lan Anh vẫn đang ngồi, lưng dựa vào cửa, máu vẫn chảy ướt đẫm sàn nhà đang bốc cháy. Cô bịt chặt tai, đôi mắt nhắm nghiền trong tuyệt vọng.
Cô vẫn đang đợi. Đợi một sự giải thoát, đợi một sự an toàn.
Cô đang chờ đợi một buổi sáng mai không bao giờ đến.