Ăn Dưa Thượng Vị, Ta Trở Thành Tín Ngưỡng Duy Nhất Của Bạo Quân - Chương 26: Chapter 26:
"Có ai không?"
"Bên ngoài có ai không, ta là cung nữ hầu hạ trước ngự tiền, cứu mạng với!"
"Người đâu! Cứu mạng với!"
"Cháy nhà rồ!"
"Động đất rồi!"
"Help!"
Sở Lưu Trưng túm lấy cửa gào khản cả giọng, nhưng ngoài tiếng gió rít từ chỗ giấy dán cửa bị rách lùa vào, chẳng nhận được chút hồi âm nào. Ngược lại cái bụng đói meo kêu lên ùng ục, nhắc nhở chủ nhân đã bỏ lỡ bữa tối.
[Vẫn là nên tiết kiệm chút sức lực đi.]
Sở Lưu Trưng khoanh chân ngồi trên đất, định bụng xốc lại tình hình hiện tại của mình.
Tiểu thái giám tên Tiểu Nguyên Tử kia đã đánh thuốc mê nàng, đưa đến cái cung điện bỏ hoang không người này, còn trói nàng vào cột trong điện.
Trên người nàng không hề bị thương, cũng không thấy đau đớn, trâm cài trong tay áo vẫn còn, xem ra Tiểu Nguyên Tử kia ngoài việc trói nàng lại thì không làm gì khác.
Nhưng Tiểu Nguyên Tử tốn công sức lớn như vậy, chỉ để trói nàng ở đây ăn bụi thôi sao?
Đầu óc có vấn đề à!
Bụng lại réo lên ùng ục, Sở Lưu Trưng nghĩ bụng, chẳng lẽ Tiểu Nguyên Tử muốn nàng kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, để nàng chết đói ở đây?
Không oán không thù, sao lại độc ác đến thế?
[Không thể ngồi chờ chết!]
Sở Lưu Trưng đứng dậy hoạt động tay chân, cúi người nhấc chiếc ghế gỗ thật lên, dùng tốc độ xung kích, dùng sức nện mạnh về phía cửa sổ đang đóng chặt!
"Ầm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Trong đêm khuya tĩnh mịch, tiếng đập cửa sổ lớn vang vọng ra rất xa.
Tai Tiêu Thập Nhất khẽ động, tung mình chạy nhanh về hướng phát ra âm thanh.
Cùng lúc đó, Vương Tài Nhân nửa đêm lén lút ăn đậu phụ thối, chạy đến bên ngoài Ẩn Nguyệt Hiên để xả mùi cũng nghe thấy tiếng động.
"Tiếng gì vậy?" Vương Tài Nhân vểnh tai lắng nghe, hỏi cung nữ Xuân Hạnh đang đi cùng mình: "Ngươi có nghe thấy không?"
"Hình như là tiếng đập đồ." Xuân Hạnh sợ hãi nhìn quanh, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Tài Nhân, chúng ta vẫn nên quay về thôi, nghe nói hậu cung âm khí nặng, thường hay có ma quỷ quấy phá lúc nửa đêm."
Nghe vậy, Vương Tài Nhân rùng mình một cái, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm nghị, quát: "Trên đời làm gì có ma quỷ, đừng có ăn nói lung tung. Nếu để người khác nghe được, ta cũng bị liên lụy theo đấy."
Xuân Hạnh vâng dạ.
Vương Tài Nhân lại nghiêng đầu lắng nghe, nhưng phát hiện âm thanh kỳ lạ kia đã biến mất.
"Tài Nhân, chúng ta về thôi." Xuân Hạnh tiếp lời, mắt láo liên nhìn xung quanh, sợ hãi nữ quỷ áo đỏ tóc tai rũ rượi bất thình lình nhảy ra.
"Ngươi về thì về, ta đi xem sao." Vương Tài Nhân hiếu kỳ, vén váy bước về phía phát ra âm thanh.
Xuân Hạnh nào dám để nàng ta đi một mình, dù sợ hãi vẫn cắn răng đi theo.
*
"Mệt chết ta rồi!"
Sở Lưu Trưng dựa vào ghế gỗ thở dốc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, nhìn cánh cửa sổ nguyên vẹn lẩm bẩm: "Ai làm cái cửa sổ chắc chắn thế không biết, đợi ra ngoài, bà đây nhất định phải tặng hắn một lá cờ!"
Tiêu Thập Nhất vừa tới, nghe thấy tiếng mắng đầy khí lực này thì yên tâm phần nào.
Tốt, người còn sống nhăn răng, coi như xong việc.
Hắn tung mình nhảy lên, phá cửa sổ xông vào.
Sở Lưu Trưng bị vụn gỗ bắn cho đầy đầu đầy mặt: "..."
[Ta cảm ơn cả nhà anh!]
"Ngươi là ai?" Sở Lưu Trưng vội vàng phủi vụn gỗ trên người, cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đồ đen, đeo mặt nạ rồng đen, chỉ lộ ra đôi mắt, chân bất giác lùi về sau.
Đây chẳng phải rất giống sát thủ trong truyền thuyết sao?
Tiêu Thập Nhất: "Chủ... Bệ hạ biết người mất tích, lệnh ta đến tìm người."
"Ngươi gạt quỷ à?" Sở Lưu Trưng tiếp tục lùi về sau, lặng lẽ nắm chặt trâm cài trong tay áo.
Bạo quân tối nay còn muốn đại chiến ba trăm hiệp với Thuần Chiêu Nghi thân kiều thể nhuyễn, sao có thể biết nàng bị bắt cóc?
Hơn nữa, dù biết, bạo quân có thể đặc biệt phái người đến tìm nàng sao?
Thôi dẹp đi, đổi một cung nữ dâng trà khác chỉ là chuyện nhỏ.
Sở Lưu Trưng luôn hiểu rõ vị trí của mình, nàng cùng lắm chỉ quen mặt bạo quân, quan trọng chẳng khác gì con kiến, hoàn toàn không đáng để bạo quân bận tâm.
Tiêu Thập Nhất lười phí lời, dù sao hắn nhận lệnh phải đưa cung nữ này bình an trở về Dưỡng Tâm Điện, còn ý nguyện của nàng thì chẳng quan trọng.
"Ngươi làm gì vậy? Thả ta xuống!" Bị điểm huyệt, vác trên vai, Sở Lưu Trưng gào khản cả giọng, "Cứu mạng! Giết người!"
"Dừng tay!" Một bóng người mặc cung trang màu vàng nhạt vội vã chạy tới, chỉ tay vào Tiêu Thập Nhất, vẻ mặt dữ tợn nhưng giọng điệu yếu ớt: "Cuồng đồ to gan, mau thả cung nữ kia ra!"
Đồng thời, từ phía xa truyền đến một giọng nói the thé: "Vinh Quý Phi nương nương giá đáo!"
Khi Tiểu An Tử dẫn người chạy đến, liền thấy Vinh Quý Phi đang ngồi trên kiệu, đối diện là Sở Lưu Trưng và Vương Tài Nhân đang quỳ, lạnh lùng huấn thị.
Hắn thầm kêu hỏng bét, hai người này sao lại đắc tội với vị chủ nhân khó chơi này?