Ánh Sáng Trong Bóng Tối - Chương 6: Chapter 6: Mũi công tuyệt đối
Đoàn quân Aurelia tiến về thủ đô Fractum - Arx Ferrum, như một dòng sông vàng cuồn cuộn chảy qua vùng núi đá. Sau chiến thắng tại Ghal'Dur và một loạt các trận đánh nhỏ, tinh thần của lực lượng chủ lực lên cao. Tiếng hô vang, tiếng cười nói, tiếng giày đinh giẫm lên đá lộp cộp hòa thành một bản nhạc chiến thắng đầy kiêu hãnh. Nhưng trong dòng sông ấy, có một khúc nước đục ngầu, chảy chậm và nặng nề – đó là trung đội của Kael.
Họ đã được bổ sung quân số. Từ hai mươi người kiệt quệ, giờ đây họ lại có đủ ba mươi lăm người. Mười lăm gương mặt mới, phần lớn là tân binh trẻ tuổi, háo hức và ngơ ngác, nhìn những người lính cũ với ánh mắt ngưỡng mộ và một chút sợ hãi. Những người lính cũ – Lyra, Torin, Iris, Rhys (giờ đã hồi phục phần nào về thể chất nhưng vẫn hay giật mình vì những âm thanh tần số cao), và những người khác – mang một vẻ ngoài khác. Họ im lặng, di chuyển có kỷ luật máy móc, đôi mắt luôn đảo quanh tìm kiếm mối nguy như một thói quen khắc sâu. Họ là một lõi thép đã bị uốn cong và nung nóng quá nhiều lần, cứng cáp nhưng giòn, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Kael đi ở phía trước trung đội, bên cạnh là Iris. Anh đã được thăng cấp Thiếu Úy sau chiến dịch Ghal'Dur, nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc trách nhiệm càng nặng nề hơn. Thanh Uryu vẫn đeo sau lưng, khẩu Luck vẫn ở hông, nhưng chúng dường như đã trở thành một phần cơ thể anh, nặng trịch và lạnh lẽo.
“Tin tức từ trinh sát,” Iris nói, giọng thấp. “Arx Ferrum được xây dựng trong một thung lũng hẹp giữa hai dãy núi, chỉ có một lối vào chính từ phía đông và một lối nhỏ hơn ở phía tây. Tường thành bằng đá núi lửa đen, dày tới năm mét. Họ đã huy động toàn bộ dân chúng và lực lượng còn lại về phòng thủ. Ước tính có khoảng ba đến bốn ngàn quân, phần lớn là dân quân, nhưng có ít nhất một tiểu đoàn chính quy tinh nhuệ và… có lẽ là toàn bộ lực lượng Pháp sư đặc biệt còn sót lại của họ.”
“Nguyên tử Khiển Sư,” Kael lẩm bẩm.
“Và có thể hơn thế,” Iris gật đầu. “Có tin đồn về một dự án bí mật của Fractum, mang tên ‘Trái Tim Đá’. Không có chi tiết, nhưng các điệp viên báo cáh về sự di chuyển bất thường của các đoàn xe hộ tống nghiêm ngặt đến Arx Ferrum trong những tháng gần đây, chở theo những thiết bị lạ và các… tù nhân đặc biệt.”
Kael không trả lời. Át chủ bài. Mỗi quốc gia khi bị dồn đến đường cùng đều có thứ để đánh cược. Fractum, với nền tảng về nguyên tử và địa chất, sẽ có thứ gì đó khủng khiếp.
Họ hành quân suốt ba ngày. Đến ngày thứ tư, họ tiến vào khu vực được gọi là Thung Lũng Lưỡi Cưa – một con đường hẹp, dài, với hai bên là những vách đá dựng đứng như những lưỡi cưa khổng lồ chĩa vào trời. Đây là cửa ngõ cuối cùng dẫn đến Arx Ferrum.
Không khí ở đây khác thường. Im lặng. Quá im lặng. Không có tiếng chim, không có tiếng côn trùng, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá với âm thanh như tiếng huýt sáo ma quái. Ngay cả những tân binh háo hức nhất cũng cảm thấy ớn lạnh.
“Địa hình hoàn hảo cho phục kích,” Lyra, người đi ở đội hình bên cạnh, lên tiếng. Đôi mắt cô sắc như dao, quét qua những vách đá cao. “Nếu là tôi, tôi sẽ đặt quân trên cao, dùng đá, chất nổ, và phép thuật để nghiền nát bất kỳ kẻ nào đi qua đây.”
Đúng như dự đoán, khi đội tiên phong của Aurelia tiến sâu vào khoảng một phần ba thung lũng, những hồi còi báo động vang lên từ trên cao. Nhưng không phải là cuộc phục kích bằng súng hay đá.
Từ những vách đá hai bên, hàng chục, rồi hàng trăm Pháp sư Lôi và Thổ của Fractum xuất hiện. Họ không nhắm vào binh lính. Họ nhắm vào chính những vách đá.
Một màn trình diễn hủy diệt có phối hợp bắt đầu. Pháp sư Lôi dùng những tia sét công suất lớn đánh vào các điểm yếu đã được đánh dấu sẵn trên vách đá. Ngay sau đó, Pháp sư Thổ dùng năng lượng làm rung chuyển cấu trúc địa chất. Hiệu ứng kết hợp tạo ra những vụ nổ đá khổng lồ. Cả khối núi đá sập xuống, lăn ầm ầm vào lòng thung lũng hẹp.
“Rút lui! Rút ngay!” Các chỉ huy Aurelia hét lên.
Nhưng không kịp. Đá từ hai bên đổ xuống như một trận mưa tử thần, chôn vùi hàng trăm binh sĩ tiên phong trong nháy mắt. Bụi đá cuốn lên mù mịt, che khuất tầm nhìn. Tiếng kêu thét, tiếng đá vỡ, tiếng nổ của những toa xe đạn dược bị đè bẹp hòa thành một bản giao hưởng của địa ngục.
Trung đội Kael may mắn ở phía sau, gần lối vào thung lũng. Kael ra lệnh lập tức rút ra xa và tìm chỗ ẩn nấp. Anh nhìn cảnh tượng trước mặt, tim lạnh giá. Đây không phải là một trận đánh, mà là một vụ thảm sát có chủ đích, một lời cảnh báo đẫm máu.
Khi bụi đất lắng xuống, lối vào thung lũng đã bị chặn bởi một đống đá cao hàng chục mét. Toàn bộ lực lượng tiên phong của Aurelia, gần một tiểu đoàn, đã biến mất. Phía xa, trên các vách đá, những pháp sư Fractum biến mất như những bóng ma.
Cuộc tấn công vào Arx Ferrum vừa mới bắt đầu đã nhận một đòn chí mạng.
Thiệt hại nặng nề và sự phòng thủ kiên cố khiến bộ chỉ huy Aurelia phải dừng lại và suy tính lại. Họ không thể dùng pháo binh bắn phá vách núi vì sợ gây ra thêm sạt lở. Phái người leo lên để thanh toán các pháp sư thì cực kỳ nguy hiểm và tốn thời gian. Cuối cùng, họ chọn một kế hoạch tốn kém về nhân mạng: dùng chính binh lính và một số Pháp sư Đất (hiếm hoi trong quân Aurelia) để mở một con đường nhỏ xuyên qua đống đá, trong khi phòng thủ chặt hai bên sườn.
Công việc này mất hai ngày đêm dưới làn mưa đạn và phép thuật từ xa của Fractum. Mỗi giờ trôi qua đều có người chết. Kael và trung đội của anh cũng tham gia vào nhiệm vụ này, phải vừa che chắn vừa dỡ đá. Họ chứng kiến thêm những cái chết vô nghĩa: một người lính bị một tảng đá lăn từ trên cao xuống đè nát, một pháp sư Đất kiệt sức và bị một tia Lôi từ xa bắn trúng, cháy đen. Sự căm thù và tuyệt vọng tích tụ trong lòng mỗi người lính Aurelia.
Cuối cùng, một lối đi chật hẹp, chỉ đủ cho hai người đi song song, cũng được mở ra. Nhưng phía trước không phải là thắng lợi, mà là một cánh đồng trống trải trước tường thành Arx Ferrum – một bãi chết hoàn hảo dưới hỏa lực của thành.
Thành phố không chỉ là pháo đài. Những con đường lát đá đen có rãnh dẫn nước từ suối ngầm. Các tòa nhà thấp, vòm tròn, cửa sổ nhỏ chống lạnh. Ở quảng trường trung tâm, một bức tượng khổng lồ bằng đá đen mô tả một nhà địa chất huyền thoại nào đó đang cầm một tinh thể - biểu tượng của tri thức, không phải chiến tranh. Iris thì thầm: "Họ không chỉ là chiến binh. Họ là một dân tộc của thợ đá và học giả."
Bộ chỉ huy Aurelia, dưới sự thúc giục của các tướng lĩnh tham vọng và có lẽ là từ chính Hoàng đế Solarius, quyết định tấn công tổng lực. Họ tin vào sức mạnh áp đảo về số lượng và hỏa lực.
Trận công thành bắt đầu vào lúc bình minh. Pháo binh Aurelia, được kéo lên những vị trí cao quanh thung lũng, bắn phá dữ dội vào tường thành đen. Nhưng đá núi lửa cực kỳ cứng, và các pháp sư Fractum dựng lên những lá chắn năng lượng để giảm thiểu thiệt hại. Đổi lại, từ trên thành, súng máy, pháo nhỏ, và vô số phép thuật nguyên tố đổ xuống như mưa lên quân Aurelia đang xung phong.
Kael và trung đội của anh không nằm trong đợt xung phong đầu. Họ được lệnh làm lực lượng dự bị, hỗ trợ từ phía sau. Đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, Kael cảm thấy buồn nôn. Hàng trăm, rồi hàng nghìn người lính Aurelia lao lên, ngã xuống, lao lên tiếp. Máu nhuộm đỏ nền đất đen. Không khí ngập mùi thuốc súng, mùi thịt cháy, và tiếng gào thét không ngừng.
Lyra siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Điều này thật điên rồ. Họ đang giết chính mình.”
“Đó là chiến lược của cấp trên,” Iris nói, giọng lạnh lùng nhưng mặt tái nhợt. “Dùng máu để mài mòn ý chí và đạn dược của địch. Rồi sẽ đến lượt những đơn vị tinh nhuệ như chúng ta.”
“Chúng ta không còn sức nữa,” Rhys thì thào, tay run run đưa lên vỗ nhẹ vào tai mình như để xua đuổi âm thanh nào đó.
Cuộc tấn công kéo dài suốt buổi sáng và đầu giờ chiều. Xác chết chất đống trước tường thành. Cuối cùng, dưới sự hy sinh khủng khiếp đó, quân Aurelia cũng áp sát được chân thành. Họ dùng thang, dùng móc, cố leo lên. Nhưng quân lính Fractum đã chuẩn bị sẵn: dầu sôi, đá tảng, và những đòn tấn công tâm linh từ các pháp sư chuyên biệt khiến nhiều binh sĩ Aurelia hoảng loạn, nhảy xuống từ trên cao.
Đến xế chiều, một tín hiệu được phát ra. Lệnh rút lui. Đợt tấn công đầu tiên thất bại thảm hại.
Trong doanh trại tạm thời, không khí nặng nề như chì. Tiếng rên rỉ của thương binh vang lên khắp nơi. Kael được gọi đến lều chỉ huy Tiểu đoàn. Bên trong, khói thuốc lá mù mịt. Thiếu Tá Gorven, giờ đã là Trung Tá sau một loạt chiến thắng trước đó, quay lại nhìn Kael với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và giận dữ.
“Thiếu Úy Kael, trung đội của anh sẽ tham gia đợt tấn công đêm,” Gorven nói thẳng. “Địch sẽ mệt mỏi và chủ quan sau một ngày phòng thủ. Chúng ta sẽ dùng một lực lượng nhỏ, tinh nhuệ, leo lên tường thành ở một điểm yếu phía tây bắc mà trinh sát đã phát hiện. Nhiệm vụ của anh là dẫn đầu, chiếm lấy một đoạn tường, mở đường cho lực lượng đặc nhiệm đánh vào trong.”
“Thưa Trung Tá, điểm yếu đó có thể là cái bẫy,” Kael nói, giọng bình thản.
“Có thể. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Tổn thất ban ngày quá lớn. Nếu không nhanh chóng hạ được thành, tinh thần quân ta sẽ sụp đổ, và viện binh Fractum từ các nơi khác có thể kéo về.” Gorven hít một hơi thuốc dài. “Anh và trung đội của anh đã quen với những nhiệm vụ ‘bất khả thi’ rồi. Lần này cũng vậy. Chuẩn bị đi. Xuất phát lúc 02:00.”
Kael biết mình không có quyền từ chối. Anh gật đầu, quay về.
Anh thông báo nhiệm vụ cho trung đội. Những gương mặt mới biến sắc. Những người cũ thì im lặng gật đầu, một sự chấp nhận số phận. Lyra mỉm cười, một nụ cười không chút hơi ấm. “Cuối cùng cũng đến lượt chúng ta làm thịt xông.”
Torin chỉ gầm gừ trong cổ họng, tay nắm chặt cây búa chiến mới được thay thế. Iris bắt đầu kiểm tra lại bản đồ và các thiết bị liên lạc nhỏ. Rhys thì nhắm mắt lại, hít thở sâu, có lẽ đang cố trấn an những âm thanh trong đầu.
02:00 sáng, bầu trời không trăng, chỉ có những đám mây đen dày đặc. Một nhóm mười lăm người, do Kael dẫn đầu, gồm những người lính cốt cán nhất, bắt đầu hành động. Họ lặng lẽ như những bóng ma, bò qua bãi chiến trường đầy xác chết, tiến về phía đoạn tường thành phía tây bắc. Đúng như trinh sát báo cáo, ở đây có một tháp canh bị hư hại từ trận pháo kích ban ngày, và phần tường bên dưới có vẻ không vững chắc lắm.
Họ dùng móc dây leo lên. Kael đi đầu. Mọi thứ diễn ra quá… dễ dàng. Chỉ có vài lính gác buồn ngủ, bị Rhys và một xạ thủ Sem khác dùng dao cắt họng im lặng. Họ chiếm được một đoạn tường dài khoảng hai mươi mét. Kael phát tín hiệu cho lực lượng đặc nhiệm phía dưới.
Nhưng ngay lúc đó, một hồi chuông báo động vang lên chói tai từ sâu trong thành. Leng keng! Leng keng!
“Bị phát hiện! Họ biết chúng ta ở đây!” Iris hét lên.
Từ trong bóng tối của thành, những ngọn đuốc bùng lên. Hàng trăm binh lính Fractum, có vẻ như đã chờ sẵn, ùa ra. Họ không phải là dân quân. Đây là những người lính chính quy, trang bị giáp nặng, mắt sáng quắc trong ánh đuốc. Và ở giữa họ, là một nhóm khoảng mười người mặc áo choàng xám tro, không mang vũ khí – các Nguyên tử Khiển Sư. Ngay lập tức, những người lính Fractum với súng dài gắn lưỡi lê bắn xuống khoảng không tăm tối, nơi họ biết những người lính Aurelia chuẩn bị xâm nhập. Những tiếng đùng đùng của những cây súng hỏa mai vang lên. Đội của Kael lập tức có thương vong.
“Rút lui! Ngay lập tức!” Kael ra lệnh. Nhưng đã muộn. Những chiếc thang dây bị chặt đứt. Họ bị mắc kẹt trên tường thành.
“Aurelia! Các ngươi đã đến đúng nơi ta cần các ngươi đến!” Một giọng nói trầm, vang vọng, cất lên từ phía sau nhóm Pháp sư. Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt khắc khổ, mắt sâu hoắm, bước ra. Trên ngực áo choàng của ông ta có hình một quả núi bị nứt làm đôi. “Ta là Magus Voren, người giám hộ Trái Tim Đá. Các ngươi sẽ là những nhân chứng đầu tiên, và cũng là nhiên liệu đầu tiên, cho sự thức tỉnh của nó!”
“Trái tim đá…” Iris lẩm bẩm, mắt mở to vì kinh hãi. “Tôi hiểu rồi! Đó không phải là vũ khí! Đó là một… một linh hồn! Họ đã giam giữ và nuôi dưỡng một linh hồn địa mạch trong lòng thành phố này!”
Voren cười lớn, một tiếng cười điên loạn. “Đúng vậy! Fractum không chỉ điều khiển nguyên tử. Ta hiểu rằng linh hồn tồn tại trong mọi thứ, kể cả đất đá! Trái Tim Đá là linh hồn của cả dãy núi này, được đánh thức và thuần hóa bằng máu và nỗi đau của hàng trăm linh hồn tinh khiết! Và giờ…” Ông ta giơ hai tay lên. “Nó đói. Nó cần thêm năng lượng để hoàn toàn thức tỉnh! Năng lượng từ sự hủy diệt, từ cái chết tập thể của những kẻ xâm lược!”
Các Nguyên tử Khiển Sư đồng loạt quỳ xuống, đặt tay lên mặt đất. Một luồng rung động kinh hoàng lan tỏa. Không phải rung động vật lý thông thường, mà là một sự rung động tâm linh, một thứ gì đó tác động trực tiếp đến linh hồn. Kael cảm thấy đầu óc quay cuồng, tim đập loạn xạ, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt linh hồn anh.
Xung quanh, những người lính Aurelia bắt đầu kêu thét. Họ ôm đầu, vật vã, máu chảy ra từ mắt, mũi, tai. Một số ngã xuống, co giật, rồi bất động. Đây không phải là sát thương thể xác. Đây là một cuộc tàn sát linh hồn hàng loạt. Những người lính Fractum cũng có tình trạng tương tự, có vẻ như nghi thức này có khả năng tác động lên cả đồng minh.
“Tập trung ý chí! Đừng để nó cuốn đi!” Kael hét lên, cố gắng tập trung ý chí. Dị năng điều khiển áp suất của anh vô dụng trước thứ tấn công này. Nhưng anh có thể cảm nhận nó – một áp lực tâm linh khổng lồ, đen đặc, đang trỗi dậy từ sâu dưới lòng đất, như một con quái vật đói khát.
Lyra gào lên, dùng sự giận dữ và ý chí sắt đá của một Alpha để chống lại, nhưng máu cũng đã bắt đầu chảy từ khóe môi cô. Torin gầm lên, đập búa xuống mặt đất, nhưng hành động đó vô ích. Iris ngã quỵ, tay ôm đầu, các thiết bị từ cô rơi vãi. Rhys thì đã nằm bất động, có lẽ khả năng “bất tử linh hồn tạm thời” của người Sem đang bị đẩy đến cực hạn.
“Uryu… Luck…” Kael thều thào, tay run rẩy với lấy thanh Odachi. Nhưng vũ khí vật chất có ích gì trước kẻ thù vô hình?
Đúng lúc đó, từ phía xa, những tiếng nổ lớn vang lên. Pháo binh Aurelia, có lẽ nhận thấy tình hình bất thường, bắt đầu bắn phá dồn dập vào khu vực này. Những quả đạn phá thành nổ tung gần đó, đá vụn bay tứ tung, làm gián đoạn một phần sự tập trung của các Nguyên tử Khiển Sư.
Áp lực tâm linh giảm xuống chút ít. Kael lợi dụng khoảnh khắc đó, lao về phía Magus Voren. Anh biết, phải ngăn chặn người điều khiển.
“Bảo vệ Magus!” Những lính Fractum xông lên chặn Kael. Một vài người lính khác thì gài đạn và chuẩn bị khai hỏa vào người Kael.
Trong cơn tuyệt vọng và giận dữ, Kael để bản năng chi phối. Anh vung Uryu, mỗi đường chém đều kèm theo những đợt sóng áp suất không khí cực mạnh, đẩy lùi và hạ gục đối thủ. Anh rút Luck, bắn không cần nhắm, mỗi viên đạn đều được gia tốc đến mức xuyên qua giáp. Anh như một cơn lốc hủy diệt, tiến về phía trước bằng máu sức mạnh thể chất.
Nhưng Voren chỉ nhếch mép cười. Ông ta giơ một tay về phía Kael. “Ngươi có một linh hồn thú vị, kẻ dị năng. Áp lực… Ngươi hiểu thế nào là áp lực. Vậy hãy cảm nhận áp lực thật sự đi!”
Một luồng năng lượng tâm linh tập trung, như một mũi khoan vô hình, đâm thẳng vào tâm trí Kael. Anh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Hình ảnh cha anh, hình ảnh những người lính đã chết, hình ảnh dân thường trong nhà thờ Ghal’Dur… tất cả ào ạt hiện lên, kèm theo một cảm giác tội lỗi và đau đớn khủng khiếp, được khuếch đại gấp trăm lần.
Kael gục xuống một gối, miệng nôn ra một thứ chất lỏng đen. Anh sắp thua. Linh hồn anh sắp bị nghiền nát.
“Đánh đổi có đáng hay không?”… Câu nói đó lại hiện lên. Nhưng giờ đây, nó không còn là một lời nguyền. Trong cơn mê sảng đau đớn, nó trở thành một điểm tựa duy nhất. Chỉ có lưỡi đao và khẩu súng. Chỉ có nhiệm vụ. Chỉ có hiện tại. Anh gạt bỏ mọi cảm xúc, mọi ký ức, mọi đau đớn. Anh thu nhỏ ý thức của mình lại, chỉ tập trung vào hai thứ: thanh Uryu trong tay, và khoảng cách từ mình đến Voren.
Áp lực tâm linh vẫn đè nặng, nhưng nó không còn khiến anh suy sụp nữa. Anh đã biến mình thành một công cụ – một công cụ chỉ có mục tiêu duy nhất.
Bằng một nỗ lực phi thường, Kael đứng dậy. Anh không chạy. Anh bước. Từng bước một, chậm rãi, nặng nề, nhưng vững chắc. Ánh mắt anh nhìn xuyên qua Voren, như nhìn một vật thể cần phải phá hủy.
Voren tròn mắt, kinh ngạc. “Sao có thể…? Ngươi…”
Kael không nghe. Anh giơ Luck lên. Không nhắm. Anh chỉ đơn giản bóp cò. Viên đạn bay ra. Và lần này, anh không dùng dị năng để tăng tốc hay bẻ cong. Anh tập trung toàn bộ ý chí còn lại, gửi theo viên đạn một ý niệm duy nhất, đơn giản và thuần túy: ÁP LỰC.
Viên đạn không bay nhanh hơn. Nhưng khi nó đến gần Voren, không khí xung quanh nó bỗng trở nên nặng trịch một cách kỳ lạ. Nó như kéo theo cả một bầu không khí đặc quánh, một khối áp suất vô hình
Voren, đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều khiển Trái Tim Đá và tấn công Kael, đã không kịp phản ứng trước thứ tấn công vật lý tinh tế này. Viên đạn không trúng vào người ông ta. Nó bay sượt qua vai, nhưng khối áp suất mà nó kéo theo đã đè lên người ông ta trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Rắc! Một tiếng xương gãy rất nhỏ.
Voren kêu lên một tiếng, ngã xuống, tay phải gãy và bị trật khớp vai. Sự tập trung của ông ta bị phá vỡ hoàn toàn.
Ngay lập tức, áp lực tâm linh khủng khiếp từ Trái Tim Đá giảm hẳn. Các Nguyên tử Khiển Sư khác hoảng loạn, một số ngã vật ra vì phản lực.
“PHẢN CÔNG!” Một giọng hét từ phía sau. Lyra, mặt mày đầy máu, cùng Torin và những người còn sống sót xông lên, tấn công vào nhóm Pháp sư đang mất tập trung.
Những người lính Fractum lập tức bỏ chạy, vì họ biết rằng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Trận chiến trên tường thành trở thành một cuộc hỗn chiến tàn khốc. Kael, kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần, chỉ có thể dựa vào tường, nhìn mọi thứ diễn ra qua một màn sương mờ. Anh thấy Lyra dùng đoản đao cắt ngang cổ họng một Nguyên tử Khiển Sư. Torin đập nát đầu một tên lính Fractum. Iris, dù yếu ớt, cũng cầm súng ngắn bắn hạ một kẻ đang nhằm vào Kael.
Rồi từ phía dưới, những chiếc thang dây mới được phóng lên. Lực lượng đặc nhiệm Aurelia cuối cùng cũng leo lên được. Họ ồ ạt tràn vào, thanh toán nốt những kẻ kháng cự cuối cùng.
Nhưng chiến thắng nhỏ này không quan trọng nữa. Từ sâu dưới lòng đất, một tiếng gầm trầm, thấp, đầy phẫn nộ và đau đớn vang lên, khiến cả tường thành rung chuyển. Trái Tim Đá, mất đi sự kiểm soát và bị kích thích bởi máu và cái chết, đã hoàn toàn thức tỉnh trong cơn thịnh nộ.
Mặt đất bắt đầu nứt toác. Những tia sáng đỏ máu phụt lên từ các khe nứt. Cả thành phố Arx Ferrum rung lắc dữ dội như trong một trận động đất cấp độ cao. Những tòa nhà đổ sập. Người dân và binh lính Fractum, Aurelia, tất cả đều kêu thét trong hoảng loạn.
“Nó… nó đang tự hủy!” Iris hét lên, ôm lấy một cột trụ để khỏi ngã. “Linh hồn địa mạch đang nổi loạn! Nó sẽ phá hủy tất cả!”
Kael nhìn xuống thành phố đang sụp đổ. Anh nhìn những người lính của mình – chỉ còn lại chưa đầy mười người đứng vững. Anh nhìn Lyra đang cố kéo Rhys (vừa tỉnh lại) dậy. Anh nhìn Torin đang giúp một tân binh bị thương.
Và anh nhìn về phía lực lượng Aurelia chủ lực đang ở bên ngoài thành, có lẽ cũng đang kinh hãi trước thảm họa này.
“Rút lui,” Kael ra lệnh, giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng rõ ràng. “Tất cả… rút ra khỏi thành ngay lập tức. Dùng dây, nhảy xuống, bất cứ cách nào. Thành phố này sắp bị chôn vùi.”
Họ không cần phải nói hai lần. Tất cả những ai còn có thể di chuyển đều lao về phía mép tường, tìm cách thoát thân. Kael là người cuối cùng rời đi. Trước khi nhảy xuống theo một sợi dây thừng, anh ngoảnh lại nhìn lần cuối. Trong biển lửa và đổ nát, anh thấy Magus Voren đang nằm trên mặt đất, cười một cách điên loạn, tay ôm lấy một tảng đá phát sáng đỏ rực – có lẽ là hiện thân của Trái Tim Đá.
“Cùng… chết… thôi…” Giọng nói của Voren vang vọng trong tâm trí Kael dù khoảng cách xa.
Rồi một vụ nổ năng lượng khổng lồ, không phải bằng âm thanh mà bằng ánh sáng và rung động tâm linh, bùng lên từ trung tâm thành phố. Một vòng sóng xung kích màu đỏ máu lan tỏa ra, quét sạch mọi thứ trên đường đi.
Kael cảm thấy mình bị ném tung ra khỏi sợi dây, lao vào bóng tối.
---
Kael tỉnh dậy trong bóng tối, dưới một lớp bụi đá dày đặc. Tai anh ù đặc, chỉ nghe thấy tiếng rền trầm đục từ sâu trong lòng đất và tiếng tim đập thình thịch của chính mình. Một cơn đau nhói khắp cơ thể, như mọi khớp xương đều bị giằng ra. Anh cố cựa quậy, đẩy những mảnh đá vụn và gỗ vỡ ra khỏi người. Ánh sáng lờ mờ lọt qua các khe hở, cho thấy anh đang nằm trong đống đổ nát của một tòa nhà gần chân tường thành.
Ký ức ùa về: vụ nổ năng lượng đỏ ngầu, sóng xung kích, cảm giác bị ném tung. Anh vẫn còn sống. Nhưng những người khác?
"Lyra? Torin? Iris? Rhys?" Giọng anh khàn đặc, yếu ớt. Không có tiếng trả lời.
Anh vật lộn đứng dậy, đầu va vào một xà gỗ. Chiếc mũ sắt đã biến mất. Anh dò dẫm tìm kiếm. Thanh Uryu vẫn còn đeo sau lưng, vỏ đựng bám đầy bụi. Khẩu Luck vẫn ở thắt lưng. Đó là hai điểm tựa duy nhất trong sự hỗn loạn này.
Anh bò ra khỏi đống đổ nát. Cảnh tượng bên ngoài khiến tim anh thắt lại.
Arx Ferrum, thủ đô kiên cố của Fractum, không còn nữa. Thay vào đó là một địa ngục. Những bức tường thành sụp đổ từng mảng lớn. Các tòa nhà bằng đá đổ sập hoặc nghiêng ngả như những chiếc răng gãy. Từ vô số khe nứt trên mặt đất, khói bụi và đôi khi là những tia hơi nóng màu đỏ cam vẫn còn phun lên. Bầu trời bị che phủ bởi một đám mây bụi dày đặc màu nâu xám, khiến ánh sáng trở nên mờ ảnh như hoàng hôn vĩnh cửu. Không khí ngột ngạt, nặng mùi bụi đá, lưu huỳnh và… mùi thịt cháy.
Xác chết khắp nơi. Binh lính Fractum trong bộ giáp đen. Dân thường trong trang phục thô sơ. Và cả binh lính Aurelia trong đồng phục vàng đã nhuốm đen. Họ nằm trong những tư thế kỳ quái, nhiều người không có vết thương ngoài nhưng mặt mày co quắp, máu đen chảy từ các lỗ tự nhiên – dấu hiệu của cái chết do tổn thương linh hồn.
Sự im lặng bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng đá rơi lách tách, tiếng lửa cháy rừ rừ, và thỉnh thoảng là tiếng rên yếu ớt của những người còn sống sót.
"Trái Tim Đá…" Kael lẩm bẩm. Nó đã tự hủy, và kéo theo toàn bộ thành phố làm vật tế. Đây không còn là chiến tranh nữa. Đây là một thảm họa.
Anh phải tìm những người của mình. Anh cố gắng tập trung, mở rộng giác quan. Nhưng thế giới xung quanh tràn ngập một thứ "áp lực" hỗn loạn, méo mó – dư âm của sự bùng nổ năng lượng tâm linh và địa chất. Nó giống như một bản nhạc giao hưởng điên loạn của các rung động, khiến anh chóng mặt.
"Kael…"
Một giọng nói yếu ớt. Kael quay phắt lại. Phía sau một đống gạch vụn, Iris đang cố trườn ra. Mặt cô đầy máu và bụi, kính vỡ, một cánh tay gãy được tạm băng bằng một mảnh vải rách. Nhưng cô còn sống.
"Iris!" Kael chạy tới, đỡ cô dậy. "Cô không sao chứ?"
"Gãy tay… chấn động thần kinh… nhưng tôi vẫn còn sống." Iris thở hổn hển. "Những người khác… tôi thấy Lyra và Torin kéo Rhys nhảy xuống cùng một sợi dây trước vụ nổ. Họ có thể ở phía ngoài tường."
Hy vọng le lói. "Chúng ta phải ra khỏi đây. Thành phố này không an toàn. Có thể còn sụp đổ nữa."
Họ bắt đầu di chuyển, dìu nhau vượt qua đống đổ nát. Trên đường đi, họ chứng kiến những cảnh tượng còn ám ảnh hơn: một người mẹ ôm xác đứa con nhỏ, cả hai bị đè dưới một cây xà; một người lính Fractum mất nửa thân người nhưng vẫn còn thở, mắt nhìn trống rỗng; một nhóm lính Aurelia bị mắc kẹt dưới đá, kêu cứu yếu ớt.
Mỗi lần nghe thấy tiếng kêu cứu, Kael lại dừng chân. Nhưng Iris kéo tay anh. "Chúng ta không thể, Thiếu Úy. Chúng ta không có dụng cụ. Và mỗi phút ở lại đây, nguy cơ sụp đổ thêm càng cao. Chúng ta phải tự cứu mình trước."
Lời nói đó đầy tính toán và thực tế, nhưng giọng Iris run rẩy. Cô cũng đau đớn vì phải bỏ mặc. Kael biết cô nói đúng. Anh gật đầu, cứng rắn bước tiếp, nhưng những tiếng kêu cứu đó sẽ ám ảnh anh suốt đời.
Họ tìm được một lỗ hổng lớn trên tường thành đổ nát. Khi bò ra ngoài, cảnh tượng cũng không khả quan hơn. Bãi chiến trường trước thành giờ là một vùng đất nứt nẻ, với những hố sâu hun hút bốc khói. Xác chết của binh lính Aurelia từ cuộc tấn công ban ngày giờ còn bị chôn vùi hoặc rải rác khắp nơi bởi sóng xung kích. Phía xa, doanh trại của quân Aurelia vẫn còn, nhưng im lìm khác thường.
"Kael! Iris!"
Một giọng nói khàn khàn từ một hố đất gần đó. Torin đang ngồi đó, ôm lấy Rhys. Lyra đứng cạnh, mặt hầm hầm nhìn về phía thành phố đổ nát.
Họ tụ tập lại. Chỉ còn năm người: Kael, Iris, Lyra, Torin, Rhys. Rhys bất tỉnh, thở yếu, nhưng còn sống. Torin bị thương ở chân. Lyra có vẻ ngoài nguyên vẹn nhất, nhưng đôi mắt cô trống rỗng như hai hố sâu.
"Mười lăm người chúng ta leo lên tường," Lyra nói, giọng không chút cảm xúc. "Chỉ còn năm người xuống được. Còn lại… hoặc bị chôn trong đó, hoặc bị sóng xung kích kia quét sạch."
Họ im lặng.Mười người nữa đã chết. Mười người vừa mới còn chiến đấu bên cạnh họ. Sự mất mát này quá lớn, đến mức không còn cảm giác đau đớn nữa, chỉ còn một sự trống rỗng mênh mông.
"Chúng ta phải về doanh trại," Kael phá vỡ im lặng. "Báo cáo tình hình."
Họ khiêng Rhys, dìu nhau trở về phía doanh trại Aurelia. Trên đường, họ gặp những nhóm lính Aurelia khác cũng đang thất thểu trở về, với những khuôn mặt kinh hãi và mất mát. Không khí chiến thắng đã biến mất. Thay vào đó là nỗi khiếp sợ về một thứ sức mạnh không thể hiểu nổi.
Doanh trại chính cũng bị ảnh hưởng. Một số lều bị sập, nhiều người bị thương do động đất. Nhưng tổn thất chính là về tinh thần. Những người lính ngồi thẫn thờ, nhiều người run rẩy, số khác thì khóc hoặc cầu nguyện. Sự kiện "Trái Tim Đá" không chỉ phá hủy Arx Ferrum, nó còn làm rung chuyển niềm tin vào sức mạnh quân sự thuần túy của Aurelia.
Kael đưa nhóm của mình đến trạm quân y. Sau khi Rhys được chăm sóc (chẩn đoán: tổn thương tâm linh nặng, may mắn là tính mạng không nguy hiểm), Kael được lệnh đến gặp Trung Tá Gorven ngay lập tức.
Trong lều chỉ huy, Gorven trông già đi mười tuổi. Mặt ông ta tái nhợt, tay cầm điếu thuốc nhưng không hút. Xung quanh là các sĩ quan khác với vẻ mặt u ám.
"Thiếu Úy Kael," Gorven nói, giọng khô khốc. "Báo cáo những gì đã xảy ra trên tường thành. Kể chi tiết nhé."
Kael kể lại. Về điểm yếu có bẫy, về Magus Voren, về "Trái Tim Đá" và sự thức tỉnh của nó, về cuộc tàn sát linh hồn, và cuối cùng là sự hủy diệt tự thân của nó. Ông ta lắng nghe, không ngắt lời, đôi mắt ngày càng sâu thẳm.
Khi Kael kết thúc, một vị Đại Úy tham mưu lên tiếng: "Một linh hồn địa mạch… Đó là phép thuật cấm kỵ. Fractum đã đi quá xa."
"Và chúng ta đã ép họ đến đường cùng," một Thiếu Tá khác nói, giọng đầy bất mãn. "Cuộc tấn công ồ ạt ban ngày là một sai lầm. Chúng ta đã khiến họ phải dùng đến thứ vũ khí tuyệt vọng đó."
"Im lặng!" Gorven quát lên, đập tay xuống bàn. "Chúng ta không có thời gian để đổ lỗi. Vấn đề là: Arx Ferrum đã bị xóa sổ. Mục tiêu chiến dịch trên danh nghĩa đã đạt được. Nhưng chúng ta đã mất gần một nửa lực lượng tiến công ở đây, và tinh thần binh lính tan nát. Fractum, về mặt quân sự, đã bị tiêu diệt. Nhưng thứ họ để lại…" Ông ta nhìn ra ngoài lều, về phía đống đổ nát vẫn còn bốc khói. "… là một lời cảnh báo cho tất cả những ai muốn thôn tính họ."
"Chúng ta phải làm gì, thưa Trung Tá?" Một người hỏi.
Gorven hít một hơi thật sâu. "Thiết lập vành đai phong tỏa xung quanh khu vực thảm họa. Không cho bất kỳ ai ra vào. Các đơn vị còn lại, rút lui có trật tự về các vị trí phòng thủ đã chiếm được trước đó. Chúng ta cần củng cố, và… chờ chỉ thị mới từ Hoàng đế."
Ông ta quay sang Kael. "Thiếu Úy, trung đội của anh… tôi biết các anh đã chịu tổn thất nặng nề. Anh và những người còn lại được tạm thời miễn tham gia các nhiệm vụ chiến đấu. Nhưng tôi cần anh ở lại đây, với tư cách là người chứng kiến trực tiếp và hiểu rõ nhất mối đe dọa này. Anh sẽ tham gia vào các cuộc họp đánh giá mối đe dọa và viết báo cáo chi tiết."
"Vâng, thưa Trung Tá," Kael đáp. Ông ta không cho họ nghỉ ngơi thật sự. Chỉ là chuyển họ từ chiến trường máu lửa sang một mặt trận khác: mặt trận thông tin và đánh giá. Nhưng ít nhất, họ sẽ không phải giết chóc trong một thời gian ngắn.
Kael rời lều chỉ huy. Bên ngoài, bầu trời vẫn âm u. Anh nhìn về Arx Ferrum – hay đúng hơn là đống đổ nát khổng lồ của nó. Một quốc gia đã bị đánh bại, nhưng cái giá phải trả không chỉ là xương máu của binh lính. Đó là sự hủy diệt của cả một nền văn hóa, một thành phố, và sự thức tỉnh của những thế lực cổ xưa mà con người không nên đụng đến.
"Át chủ bài," Kael thì thầm. Fractum đã đánh bài cuối cùng, và họ đã thua. Nhưng họ cũng đã kéo kẻ thù xuống địa ngục cùng mình. Liệu Aurelia có học được bài học từ điều này? Hay sự tham vọng của Hoàng đế Solarius sẽ vượt qua cả nỗi sợ hãi?
Anh trở về trạm quân y. Iris đã được băng bó, đang ngồi cạnh giường của Rhys. Lyra đứng dựa vào cột lều, nhìn ra xa. Torin đang ngủ, tiếng ngáy nặng nề nhưng đứt quãng bởi những cơn co giật.
Kael ngồi xuống một chiếc ghế rỗng. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi thấu xương, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần. Dị năng điều khiển áp suất của anh vô dụng trước sức mạnh tâm linh khổng lồ đó. Anh đã chứng kiến đồng đội chết không phải vì đạn, vì dao, mà vì một thứ gì đó vô hình, thứ nghiền nát linh hồn họ. Điều đó khiến mọi kỹ năng chiến đấu, mọi chiến thuật, trở nên nhỏ bé và mong manh.
"Kael…" Iris gọi nhẹ. "Chúng ta… chúng ta đã thắng chưa?"
Câu hỏi đơn giản nhưng sâu sắc. Kael nhìn cô, rồi nhìn những người còn lại. "Theo báo cáo chiến dịch, có lẽ là có. Fractum đã không còn khả năng kháng cự có tổ chức. Nhưng…" Anh nhìn về phía đống đổ nát. "… tôi không biết. Tôi không chắc thứ gọi là 'chiến thắng' có còn ý nghĩa nữa không sau những gì đã xảy ra."
Iris gật đầu, mắt ướt. "Tôi đã tính toán tỷ lệ sống sót, thiệt hại tối thiểu… nhưng không có mô hình nào tính đến một… một linh hồn núi lửa cả. Thế giới này… nó còn nhiều bí ẩn và nguy hiểm hơn những gì chúng ta biết."
"Và chúng ta sẽ còn phải đối mặt với nhiều thứ như vậy," Lyra lên tiếng, vẫn không quay lại. "Aurelia sẽ không dừng lại. Sau Fractum, sẽ đến các quốc gia khác. Và mỗi quốc gia đều có 'át chủ bài' của riêng họ. Chúng ta sẽ đi đến đâu? Và cuối cùng, chúng ta sẽ trở thành gì?"
Không ai có câu trả lời. Chỉ có sự im lặng nặng nề, và tiếng gió rít qua doanh trại, mang theo mùi tro tàn và tuyệt vọng từ Arx Ferrum.
Hai tuần trôi qua. Aurelia thiết lập một vành đai phong tỏa nghiêm ngặt xung quanh khu vực thảm họa, gọi nó là "Vùng Cấm Địa Fractum". Các đội khảo sát đặc biệt, bao gồm các Pháp sư và học giả, được cử vào để đánh giá tác động và thu thập mẫu vật. Họ phát hiện ra rằng năng lượng tâm linh dư âm trong khu vực vẫn còn rất cao, gây ảo giác, đau đầu, và thậm chí tử vong cho những người có sức đề kháng tinh thần yếu. Nhiều người lính đóng quân xung quanh bắt đầu gặp ác mộng và có hành vi bất thường.
Tin tức về thảm họa được kiểm duyệt chặt chẽ. Đối với công chúng Aurelia, đây là một chiến thắng vĩ đại: quân đội Hoàng gia đã tiêu diệt thủ đô của kẻ thù. Chỉ có những người ở hiện trường mới biết sự thật kinh hoàng.
Kael dành phần lớn thời gian để viết báo cáo và tham gia các cuộc họp. Anh trở thành một "chuyên gia" không mong muốn về mối đe dọa phi truyền thống. Trong một cuộc họp với các sĩ quan cao cấp, một vị Tướng đã hỏi thẳng: "Thiếu Úy, với khả năng của anh, liệu chúng ta có thể phát triển một vũ khí tương tự?"
Câu hỏi khiến Kael lạnh sống lưng. Họ không sợ hãi. Họ muốn sở hữu nó. Anh trả lời một cách thận trọng: "Thưa Ngài, sức mạnh đó không đến từ công nghệ hay phép thuật thuần túy. Nó liên quan đến linh hồn và địa mạch, những thứ không thể kiểm soát một cách an toàn. Fractum đã mất kiểm soát và tự diệt. Tôi nghĩ việc nghiên cứu nên tập trung vào cách phòng thủ và vô hiệu hóa, thay vì bắt chước."
Vị tướng trầm ngâm, không hài lòng lắm, nhưng gật đầu.
Trong thời gian này, tình trạng của Rhys dần cải thiện. Cậu tỉnh táo hơn, nhưng trở nên nhạy cảm một cách kỳ lạ với các rung động năng lượng. Cậu có thể "nghe" thấy tiếng thì thầm của đất đá, tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt trong Vùng Cấm Địa. Điều này hành hạ cậu, nhưng cũng cho họ những cảnh báo quý giá về các đợt sóng năng lượng bất thường.
Lyra thì tìm đến rượu. Cô uống mỗi đêm để quên đi, nhưng nó chỉ khiến cô trở nên nóng nảy và dễ bùng nổ hơn. Torin trở nên trầm lặng hơn bao giờ hết, dành hàng giờ để mài giũa vũ khí của mình một cách ám ảnh. Iris chìm đắm vào công việc, phân tích mọi dữ liệu thu thập được, cố gắng tìm ra ý nghĩa trong sự hỗn loạn.
Còn Kael, anh cảm thấy mình đang bị chia đôi. Một phần anh vẫn là vị chỉ huy lạnh lùng, thực tế, làm nhiệm vụ được giao. Phần còn lại, sâu bên trong, là một người hoang mang, mệt mỏi và đầy ám ảnh. Giấc mơ của anh giờ toàn là màu đỏ của máu và ánh sáng địa ngục, tiếng nổ im lặng của linh hồn, và khuôn mặt cười điên loạn của Magus Voren.
Một tháng sau thảm họa, lệnh mới từ Hoàng đế Solarius truyền đến. Giọng nói của ông ta được phát qua hệ thống truyền thanh ma thuật, vang vọng khắp doanh trại:
"Binh sĩ của Aurelia! Các ngươi đã làm được điều không tưởng. Các ngươi đã chinh phục được Fractum, kẻ thù kiêu ngạo của chúng ta! Sức mạnh của Ánh Sáng Vàng không gì có thể cản nổi! Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Chúng ta sẽ không dừng lại. Chúng ta sẽ mang ánh sáng và trật tự của Aurelia đến tất cả các lục địa. Vì Hoàng đế! Vì Aurelia!"
Tiếng hoan hô nổ ra từ những người lính mới, những người chưa chứng kiến thảm họa. Nhưng những người lính cũ, những người đã thấy Arx Ferrum sụp đổ, chỉ im lặng. Trong mắt họ không còn lý tưởng, chỉ còn sự mệt mỏi và một câu hỏi: Khi nào sẽ đến lượt chúng ta?
Kael đứng nghe bài diễn văn đó, tay nắm chặt. Hoàng đế không hề nhắc đến cái giá phải trả, về những linh hồn bị nghiền nát, về một thành phố bị xóa sổ khỏi bản đồ. Tất cả chỉ là "chiến thắng" và "sứ mệnh". Anh nhìn thanh Uryu trên tay. Lưỡi đao vẫn sắc, vẫn lạnh.
“Đánh đổi có đáng hay không? Có lẽ có, hoặc không.”
Giờ đây, anh hiểu câu nói đó hơn một chút. Anh không còn chiến đấu vì lý tưởng, vì Hoàng đế, hay thậm chí vì lời hứa với cha. Anh chiến đấu vì những người còn lại bên cạnh mình. Vì Lyra, Torin, Iris, Rhys. Vì những người lính dưới quyền mà số phận đã giao phó cho anh. Anh trở thành một công cụ để bảo vệ họ, một lá chắn bằng thép và áp lực, trong một cỗ máy chiến tranh khổng lồ chỉ biết tiến về phía trước và nghiền nát mọi thứ trên đường đi.
Gió từ Vùng Cấm Địa thổi tới, mang theo lời thì thầm của những linh hồn đá vỡ. Nó như một lời tiên tri, một lời cảnh báo cho những cuộc chinh phục sắp tới.
Kael thở dài, quay lưng lại với âm thanh của bài diễn văn và hướng về lều của trung đội – nơi những mảnh vỡ còn sót lại của anh đang cố gắng ghép lại với nhau thành một thứ gì đó có thể tiếp tục tồn tại. Áp lực vẫn còn đó. Nó sẽ không bao giờ biến mất. Nó chỉ chờ đợi để được giải phóng trong lần tiếp theo.