Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ánh trăng của mùa xuân - Chương 1: Chapter 1: Full

Ánh Trăng Của Mùa Xuân

Chương 1. Piano

Chương 1.1. Đô rê mi fa son

*Tíc tác tíc tắc*

*Đồ rê mi fa son la si si la son fa mi rê rê*

-Ôi chết lại đàn sai nữa rồi.

Tôi đã làm bạn với cây piano này được 30 phút, vốn dĩ tôi rất thích piano, còn từng ước sẽ có một cây cho riêng mình. Tôi luôn nghĩ giữa cơn mưa rào với cơn gió lạnh, tiếng piano du dương vang lên giữa căn phòng sẽ làm không khí trở nên vui tươi hơn hẳn, hoặc một âm điệu buồn bã cũng rất hợp với thời tiết âm u đầy những đám mây đen. Thậm chí, tôi có thể giải tỏa cảm xúc của bản thân qua từng phím đàn mà tôi nhấn vào. Mạnh, nhẹ, mạnh, nhẹ rồi lại mạnh, nhẹ. À há! Tôi đã tập được bài luyện ngón đầu tiên sau khi khui đàn được 45 phút.

Lúc này đang là giữa tháng 2, tôi cũng không quan tâm đến việc bài vở cho lắm vì dù sao cũng chỉ mới qua kì nghỉ Tết được vài ngày. Sau vô số chuyện buồn xảy ra trong năm ngoái, cuối cùng tôi quyết định dành một ít tiền lì xì để sắm cho mình một cây piano với mong muốn có thể xả hết nỗi buồn vào nó. Tiếng kim đồng hồ vẫn cứ tíc tắc tíc tắc qua từng giây, nhưng âm thanh đó dần mờ nhạt đi bởi tiếng piano đang phát ra.

*Son son son si rê rê rê si đố đố đố si la*

-Sao bà cô dạy nhạc đàn hay lắm mà ta, mình đàn như hạch vậy trời.

Khó thật đấy, việc làm quen với các phím đàn như việc làm quen một người bạn mới. Nốt trắng thể hiện những mặt tốt của người bạn ấy và ngược lại, nốt đen sẽ là những mặt xấu. Tuy nhiên đối với tôi, dù là đen hay trắng, chỉ cần hiểu và kết hợp các phím một cách nhẹ nhàng, uyển chuyển thì sẽ mang đến một cảm xúc khác, như thể quen được một người bạn tuyệt vời vậy. Sau khi đàn 1 tiếng đồng hồ, quá mệt mỏi, tôi quyết định đi tắm rồi nằm lướt điện thoại. Quạt thì thổi vù vù, tay tôi thì vẫn cứ lướt, lướt hết bài này đến bài khác, từ story này đến story khác. Bỗng tay tôi dừng lại ở một cái story nọ.

“Ai đây nhỉ”

Tôi vội liếc lên xem người này tên gì.

“ Ủa ai lạ quắc vậy?”

Thật đấy, tôi chưa từng tiếp xúc hay nói chuyện với người này, nhưng ập vào mắt tôi là trò“Des/Rate”(ai có lướt Facebook chắc hẳn đã 1 lần nhìn thấy trò này). Không cần biết bạn này là ai, mắt tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Des/Rate”. Mắt thì đảo qua đảo lại liên tục, tay thì chần chừ không biết nên chọn cái nào.

“Thôi kệ, bạn ấy cũng không biết mình là ai đâu”

Tôi thầm nghĩ như thế rồi nhấn đại vào và tiếp tục lướt sang tin khác. Một lúc sau tôi lại lướt story, không ngờ tay tôi lướt trúng ngay story của bạn có trò “Des/Rate” hồi nãy. Tôi nhanh chóng tìm tên mình và…ôi, bạn ấy chấm tôi 8,75/10.

“Chắc kệ, mình cũng có quen biết gì người này đâu”

Vừa nghĩ như thế, tôi lập tức thả 5 cái phẫn nộ vào story ấy chỉ vì tôi… chán. Cứ nghĩ ngày hôm nay của tôi đã kết thúc một cách buồn tẻ như bao ngày khác thì điện thoại tôi lại rung lên. Một thông báo gì đó chăng? Tôi mở lên, thì ra là tin nhắn mới. Không vội bấm vào xem liền, tôi chỉ đọc tin nhắn ấy qua thanh thông báo trên điện thoại.

“Ô ai thế nhỉ”

Tôi nghĩ thầm trong đầu rồi nhanh chóng nhìn xem tên và ảnh đại diện của bạn ấy. Vẫn là cái tên ấy, vẫn cái avatar ấy, thì ra người đó chính là chủ của story “Des/Rate” mà tôi bấm bừa.

“Ôi thôi tiêu rồi, bạn ấy kiếm mình vì mình phá story đó à?!?!”

Tay vừa nhấp vào tin nhắn, miệng vừa cầu nguyện, mắt thì nhìn chăm chăm vào tin nhắn ấy.

Bạn đừng thả phẫn story mình mà.

Hả ? Gì thế ? Chỉ một dòng tin nhắn thôi cũng đủ làm tôi cười tít mắt. Ôi trời ơi, làm tôi cứ sợ bạn ấy sẽ đe dọa gì tôi chứ. Tôi lịch sự đáp lại một câu:

Hong.

Hehe! Chọc người khác lúc nào cũng vui cả. Hầu như 50% niềm vui của tôi mỗi ngày đều đến từ việc chọc phá các bạn bè trong lớp. Và tôi lại làm thế nhưng lần này là một người tôi chưa từng gặp bao giờ và thậm chí chưa từng nói chuyện.

“Lỡ không quen mà chọc vậy thì có sao không ta?”

Ngẫm lại thì làm vậy cũng hơi quá đáng, kì quá, tôi định mặc kệ không nhắn gì thêm nhưng lại có một tin nhắn mới:

Thôi mà , tại tui không biết bạn là ai nên tui mới chấm thấp vậy thui.

Ơ bạn này, tôi đang định bơ bạn ấy mà bạn ấy vẫn nhắn. Bỗng máu chọc ghẹo của tôi nổi lên, trong lòng thầm nghĩ

“Vô mánh rồi, vô rồi, phá thôi”

Đã 10 phút trôi qua, tôi vẫn đang phá bạn ấy, thấy cũng tội nhưng mà tôi vui. Bằng một cách thần kì nào đó, bọn tôi lại rẽ sang chuyện khác rồi nói chuyện như thể đã thân nhau từ rất lâu rồi. Dù mới nhắn vài câu thôi mà đã kể cả đống chuyện, cũng vui đó chứ. Nhắn một hồi thì tôi phải đi uống nước, vừa uống vừa đọc tin nhắn của bạn ấy.

*Hò khụ khụ*

Tôi ho sặc vì nhìn lên đồng hồ đã 11 giờ khuya, tôi vừa nhắn tin với một người mà lần đầu nói chuyện tận 2 tiếng đồng hồ liên tục. Thậm chí nó còn lâu hơn cuộc trò chuyện của tôi với đám bạn thân thiết. Tôi bắt đầu có những cơn ngáp ngắn ngáp dài, mắt thì dần mở không lên, tôi đành phải nói lời tạm biệt với người bạn mới:

Bạn ngủ ngon nhe.

Nói xong tôi liền chạy đi đánh răng rồi leo lên giường, vừa mới leo lên thì lại có tin nhắn:

Bạn cũng vậy nha.

Đó là câu của người bạn ấy, tuy chỉ mới nhắn được vài câu nhưng tôi đã bị ấn tượng bởi sự lịch sự và dễ gần. Như thể đang lạc trong một khu rừng tăm tối không lối đi, tôi lại tìm thấy một chút ánh sáng mong manh. Nhưng tôi đã quá buồn ngủ rồi, tôi tắt điện thoại và nhắm mắt ngủ để tạm biệt một ngày nhàm chán trôi qua.

Chương 1.2. La Si Đô

*Renggg*

Tiếng chuông vào học lại vang lên như bao ngày. Tôi đang là học sinh lớp 11, ở cái độ tuổi mà ai cũng nói “Thật tiếc khi không có tình yêu tuổi học trò”. Đừng nhắc tới chữ “tình yêu” trước mặt tôi vì chỉ có người trong cuộc mới biết. Tôi từng trải qua một mối tình không mấy thuận lợi cho lắm, dần dần tôi mất hết niềm tin và chẳng hiểu khái niệm “tình yêu” là gì sau khi trải qua một cơn đau trời thấu.

-Log 2 của 8 là…

Bây giờ đang là tiết toán và thầy vẫn đang giảng bài, tôi thì chẳng hứng thú gì với môn tư duy khủng khiếp này. Tôi đành hướng mắt liếc ra cửa sổ để ngắm mây.

“Trời hôm nay xanh quá”

Suy nghĩ ấy của tôi bỗng đứt ngang bởi một thông báo từ điện thoại, ơ lại là tin nhắn, tôi lén mở xem thì hóa ra chính là từ người bạn hôm qua. Não tôi đang gợi nhớ lại ký ức về bạn ấy. Tên bạn là Tsuki (nghĩa là Mặt Trăng trong tiếng Nhật), bạn ấy cũng bằng tuổi với tôi thì phải.

Sorry nha, hôm qua buồn ngủ quá không tập trung nên không rep luôn.

Đó là tin nhắn mà bạn ấy đã nhắn cho tôi khi nãy, tôi liền trả lời:

Há há, không sao đâu.

Sao tôi cảm thấy tôi nói chuyện nhợt nhạt quá nhỉ, nhưng mà đành chịu thôi vì vốn dĩ tôi không có khiếu ăn nói, nhất là với con gái. Bọn tôi cứ thế nói chuyện, hết chuyện này đến chuyện khác. Cứ như là đã thân nhau từ rất lâu rồi ấy. Một ngày, hai ngày rồi một tuần, tôi cứ nhắn cho Tsuki từ ngày này sang ngày khác mà không bỏ sót ngày nào. Một hôm tôi nghĩ hay là mình nên tặng một món quà gì cho bạn ấy nhỉ. Tôi rất thích tặng quà cho mọi người, nhất là những người mà tôi yêu quý, tin tưởng. Vội vơ lấy điện thoại, mở lịch ra xem, mắt chạy từ ngày này qua ngày nọ xem xem có ngày nào thích hợp để tặng quà hay không. Và rồi dừng ngay ngày có đánh dấu lễ, thì ra đó là ngày 8/3-Ngày Quốc tế phụ nữ.

“À phải rồi, sao mình không tặng hoa cho bạn ấy ha”

Nếu đã chơi thân thì ai cũng nhận được ít nhất một món quà từ tôi, nhưng đây lại là quà dành cho một người tôi chưa gặp bao giờ mà chỉ trò chuyện qua màn hình của chiếc điện thoại be bé. Tôi nhanh chóng đi lựa hoa, bước tới quầy bán hoa, trên đó trưng bày rất nhiều loại với nhiều mệnh giá khác nhau. Nào là hoa màu trắng, màu đỏ, màu hồng, một cành, một bó, một giỏ,.. Như thể nhìn vô một bài toán xác suất: “Chọn 1 cây bông trong số các bông trên quầy sao cho vừa mắt người mua” vậy. Giữa cái nắng chang chang, tôi đắn đo suy nghĩ, lỡ mua hoa mắc quá thì bạn ấy ngại rồi sao? Mà lỡ mua hoa rẻ quá thì bị chê rồi sao? Rồi màu nào mới đẹp đây? Không để mất quá nhiều thời gian vào việc lựa hoa, tôi liền hỏi:

-Cô ơi, bán con hoa nào mà nó rẻ rẻ mà nó mắc mắc mà nó đẹp đẹp nha cô - Tôi vừa nói vừa cười một cách dịu dàng để cô bán hoa có thể lựa cho tôi.

-Nè con, cái này giá nó vừa nè, con lấy nha.

Cô ấy đang cầm một cái bông hồng màu đỏ cho tôi xem. Tuy nó chỉ là một cây hoa giả nhưng tôi vẫn cảm thấy vẻ đẹp rực rỡ mà nó tỏa ra. Không suy nghĩ nhiều, tôi hốt luôn cây hoa đó về nhà. Cầm cây hoa đó trên tay, tôi hào hứng nhanh chóng chạy về đến nhà rồi liền mở điện thoại nhắn bạn ấy.

Ê, tui mới mua 1 cái bông cho bạn nè.

Thiệt hả, đâu?

Nèee

Tôi mở máy ảnh điện thoại lên, tỉ mỉ canh góc đẹp để chụp một cách hoàn hảo. Không đẹp, không được, xấu quá, nhưng cuối cùng cũng có một tấm ổn. Liền gửi cho bạn ấy tấm ảnh mà tôi rất tâm huyết để chụp.

Ui đẹp thế.

Hehe mốt gặp đi, tui tặng bạn nè.

Thiệt không đó, giỡn hoài.

Thiệt màaa, Thứ 2 bạn ra lấy nha.

Thế là tôi đã chốt được lịch hẹn với bạn ấy, giờ chỉ cần bình tĩnh và đi gặp bạn ấy thôi.

“----------”

*Rengggg*

Tiếng chuông ra chơi đã vang lên, chính là lúc tôi đi gặp bạn ấy. Tôi cầm hoa trên tay, từng bước chân làm tim tôi đập càng lúc càng mạnh, thậm chí từng bước lên cầu thang làm chân tôi càng nặng nề hơn hẳn. Nó nặng bởi sự lo lắng và hồi hộp, nhưng rồi tôi cũng đã đến được chỗ hẹn. Tôi đang hít thở để lấy lại bình tĩnh thì có một bạn nữ đi đến. Há, sai rồi đó không phải bạn ấy đâu, mà là nhỏ bạn cùng lớp của tôi, ôi trời ơi làm hết hồn. A đây rồi! Một bạn nữ chỉ tay vào tôi, lúc đó tôi mới biết mặt người mà tôi đã nhắn tin từ sáng tới tối suốt mấy tuần qua. Gương mặt ấy không có gì để chê cả, nhìn vóc dáng của bạn ấy thì chắc là tôi cao hơn khoảng 10cm nhưng nhờ thế mới tạo ra vẻ mũm mĩm chứ.

-Hế lô - Tôi cất tiếng chào bạn ấy.

-Ơ sao bạn nói hẹn bên kia - Tsuki trách tôi vì tôi đã đứng hơi lệch so với chỗ hẹn.

-Thôi kệ kệ đi, quà bạn nè.

-Hí hí, cảm ơn bạn nhá.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc bằng tiếng “bai” của cả hai. Tuy ngắn ngủi nhưng dù sao tôi cũng đã tặng được quà cho bạn ấy. Vui thế nhỉ, lúc lên cầu thang thì chân tôi nặng không thể tả nhưng khi xuống thì nó lại nhẹ nhàng, như thể tôi có thể bay được luôn ấy, tôi như đang trên mây. Cảm thấy trong lòng phơi phới, về đến lớp tôi liền mở điện thoại lên rồi nhắn cho bạn ấy. Vẫn người đó, vẫn cách nói chuyện đó, vẫn là những điều có thể làm tôi vui cả ngày. Từng ngày từng giờ vẫn cứ trôi, bọn tôi đã có nhiều kỷ niệm với nhau. Nào là tâm sự đến khuya, đùa giỡn những chuyện trên trời dưới đất. Và hôm nay là tròn nửa tháng tôi nhắn tin trò chuyện với bạn ấy, tôi nghĩ mình nên đặt cho bạn ấy một biệt danh gì đó. Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định gọi bạn ấy là Bơ.

Ơ sao bạn đặt biệt danh tui ác thế - Bạn ấy nhắn mắng tôi ngay sau khi tôi đặt biệt danh ấy.

Hì hì tại bạn hay bơ tin nhắn tui, nên bạn sẽ là Bơ.

Áccc ghê, ông kẹ.

Đúng rồi đó, là ông kẹ. Đó là biệt danh mà bạn ấy đã đặt cho tôi. Trời ạ, bọn tôi cứ như những đứa con nít chỉ thích hơn thua nhau nhưng nhờ vậy bọn tôi càng thân nhau hơn dù mới nửa tháng trôi qua.Tôi với bạn ấy ẫn cứ thế nói chuyện từ sáng đến tối, bỗng bạn ấy nhắn:

Bạn ăn socola hong?

Gì thế, sao đột nhiên lại hỏi như thế? Tôi nhìn tin nhắn mấy một lúc rất lâu rồi mới trả lời:

Hả, bạn định tặng tui hả?

Tôi hồi hộp chờ đợi phản hồi của bạn ấy, tôi vẫn chờ rồi lại chờ. Úi, bạn ấy đã xem tin nhắn, những dấu chấm nảy lên nảy xuống trên màn hình cho thấy bạn ấy đang soạn tin gì đó. Những dấu chấm ấy cứ nảy lên rồi nảy xuống giống như nhịp tim của tôi bây giờ vậy. Cũng như việc đợi kết quả của một kì thi quan trọng, thật sự rất lo lắng và hồi hộp. Nhưng tim tôi lại đập mạnh hơn nữa khi bạn ấy đã gửi tin nhắn:

Đúng rồi, tui định làm socola tặng mấy đứa bạn, sẵn có gì tặng bạn luôn coi như là để đền đáp cái bông hôm bữa nè.

Sau khi đọc dòng tin nhắn đó, trong lòng tôi lại nổi lên một cảm xúc kì lạ, đó là cảm động ư? Có thể nói đây là lần đầu tiên có một người tặng quà cho tôi mà lại là quà tự làm. Tôi bất ngờ khi bạn ấy nói như thế, để chắc chắn rằng bạn ấy không đùa giỡn, tôi phải hỏi thêm một câu nữa:

Thiệt luôn hả bà? Ê nha đó giờ chưa ai tặng quà tui mà kiểu tự làm luôn á.

Xời, bạn cứ yên tâm, giờ chỉ cần mua nguyên liệu rồi làm theo người ta thôi.

Bạn giỏi thế! Tự nhiên tui thèm socola quá.

Hihi, ráng đợi nhé.

Tôi không tin vào mắt mình, Tsuki thật sự sẽ làm socola cho tôi. Cả ngày hôm đó tôi chỉ biết nghĩ tới socola, không biết mùi vị ra làm sao nhỉ? Tôi dần cảm thấy vui vẻ hơn sau chuỗi ngày u tối sống trong thế giới của riêng mình. Sau vài ngày ngắn ngủi ấy, một người bạn mà tôi mới quen đã giúp tôi bước 1 chân ra khỏi thế giới tăm tối, thật sự bạn ấy làm tôi rất cảm động, giờ đây tôi đã quý bạn ấy hơn rất nhiều. Tôi quý bạn ấy bởi sự tốt bụng và thân thiện, mong rằng bạn ấy vẫn cứ như thế, vẫn đối xử tốt với tôi rồi làm tôi vui cả ngày.

“-------”

Mai bạn lấy socola nhé.

Vừa mở mắt sau giấc ngủ trưa, ập vào mắt tôi là tin nhắn của bạn ấy, thì ra là để hẹn tôi lấy socola. Sau một tuần chờ đợi mòn mỏi, cuối cùng khoảnh khắc được ăn socola cũng đã đến. Tôi bật dậy rửa mặt tỉnh táo rồi trả lời bạn ấy:

Úi có socola rồi hả, hóng quá trời rồi nè bà.

À tui mới làm xong nè, ủa nhưng mà nó hơi ngọt á. Sợ bạn chê quá huhu - Bạn ấy reply tin nhắn của tôi chỉ sau vài giây.

Ơ miễn là chính tay bạn làm thì kiểu gì tui cũng ăn hết á.

Thiệt hong, lỡ đau bụng rồi sao…

Thì thôi chứ sao, miễn ngon là tui dứt hết hehe.

Vậy mai gặp nhe.

Okeeee.

Mai là ngày mà trường tôi tổ chức hội trại, sẵn tiện nhân cơ hội này bọn tôi sẽ gặp nhau một lần nữa. Không thể ngồi yên, tôi ước rằng ngày mai sẽ đến mau hơn để được ăn socola và được gặp người bạn mà tôi rất quý. Nhưng vì tôi biết trước việc sẽ được ăn socola vì thế tôi đã mua một bịch bánh cho bạn ấy. Nghe Tsuki kể rằng bạn ấy rất thích loại bánh này, tôi lại nhắn:

Ê mai tui đem bánh cho bạn nha.

Ủa thôi, bạn để bạn ăn đi, cho tui làm gì? Phí lắm cơ.

Tui muốn cho thì cho thôi, bạn không có quyền từ chối đâu.

Nhưng mà làm vậy kì lắm.

Bà yên tâm đi, tui có để dành một bịch cho tui rồi, bạn cứ ăn đi.

Ơ vậy là bạn cho tui đồ thừa à???

Gì vậy bà, tui cạp đầu bà nha.

Chứ sao, thôi không ăn đồ thừa đâu.

Không có thừa mà, tui mua riêng cho bạn đó, thề.

Rồi rồi tạm chấp nhận.

Trời ạ khổ cô nàng này ghê, muốn tặng một bịch bánh mà bạn ấy cũng giở trò từ chối, nhưng tôi rất quyết tâm tặng bạn ấy. Quá hào hứng cho ngày mai, tôi phải tranh thủ đi ngủ sớm.

“----------------”

-Ê cầm nè.

-Rồi rồi lẹ lên.

Tôi đang ở trong trường để chuẩn bị ghế cho bữa lễ, vừa xếp ghế vừa sợ rằng Tsuki sẽ giận vì đợi tôi quá lâu.

-Gì vậy mày, xếp lẹ lên, còn đứng bấm điện thoại là sao?-Thằng bạn tôi đang càm ràm chửi tôi vì tôi vừa xếp ghế vừa bấm điện thoại. Nhưng không phải tự nhiên tôi lại làm thế, điện thoại có một thông báo mà tôi không thể nào nhắm mắt làm ngơ được, đó là tin nhắn từ bạn ấy:

Úi tui ngủ quên mất tiêu, bạn đợi xíu nha, tui vô trễ.

Ơ tội nghiệp bạn ấy thế nhỉ, tôi chỉ biết cười khi đọc dòng tin nhắn đó rồi trả lời:

Trời ơi không sao, bạn cứ từ từ, đừng đi gấp quá coi chừng té nha.

Oke.

Sau chữ “oke” đó của bạn ấy, tôi vội nhét điện thoại vào túi quần rồi tiếp tục công việc xếp ghế của mình. Phù, mệt quá, tôi đã xếp xong cái ghế cuối cùng và giờ chỉ việc đợi bạn ấy. Điện thoại tôi lại rung lên một lần nữa, vẫn là tin nhắn của bạn ấy. Có lẽ đã vô trường rồi vì bạn ấy nhắn:

Hú bạn đang ở đâu vậy?

À tui đang ở chỗ này nè.

Vừa nhắn xong câu đó, tôi nhanh chóng mở camera điện thoại rồi chụp vị trị mà tôi đang đứng.

Ui xa thế, tui bên này lận.

Tsuki cũng gửi tôi một tấm hình, à tôi biết bạn ấy đang ở đâu rồi. Thật sự bọn tôi đang ở khá xa nhau, như thể tôi đang ở đầu sông còn bạn ấy ở cuối sông vậy. Không còn cách nào khác, tôi đành nhắn:

Hay là bạn qua chỗ tui đi, tui đứng đây đợi cho.

Ok, đứng yên đó nha.

Tôi sẽ đứng đây đợi bạn ấy, dù rất trông ngóng nhưng tôi vẫn rất sợ vì…tôi không nhớ mặt bạn ấy. Không phải vì không có ấn tượng nào mà là vì tôi rất kém trong việc ghi nhớ mặt mũi của người khác, thậm chí tôi sẽ quên mặt những đứa bạn thân chỉ sau một tuần không gặp. Nhưng sự lo lắng ấy của tôi đã bị dập tắt hoàn toàn.

-Bạn ơi.

Hả? Ai kêu tôi à? Vẫn đang không biết chuyện gì xảy ra thì tôi quay lại nhìn đằng sau. À thì ra là bạn ấy. Úi bạn ấy còn nhớ mặt tôi luôn á, sao tôi thấy trí nhớ mình tệ thật.

-Ủa hế lô - Tôi cất tiếng chào rồi đi đến chỗ bạn ấy đang đứng. Trên tay Tsuki có một bịch gì đó màu xanh, tôi còn chưa kịp biết nó là gì thì bạn ấy đã nói:

-Nè socola của bạn nè.

-Hi cám ơn bạn nhá, à bánh của bạn nè.

-Cảm ơn bạn nha, trời ơi nhét lẹ lên, tui còn xuống căn tin nữa.

-Rồi nè, bái bai.

Hai người bọn tôi lại chào tạm biệt nhau rồi đường ai nấy đi. Đến khi bạn ấy rời khỏi tầm mắt thì tôi mới tìm một cái ghế đá gần đó rồi ngồi xuống tỉ mỉ mở ra xem. Trong cái bịch màu xanh đó có một hộp trông khá to, thì ra đó là hộp socola. Tôi mở chiếc hộp ra một cách từ từ và cẩn thận. Trước mắt tôi đang là những chiếc bánh có phủ một lớp socola trên đó. Trước khi nếm thử mùi vị của nó, tôi phải lấy điện thoại ra để chụp lại kỉ niệm đáng nhớ này.

Vì quá mong đợi được ăn thử, tôi chụp một cách nhanh chóng mà không cần phải canh chỉnh gì cả. Tôi cầm lấy một que bánh và ăn thử, vị ngọt của socola kèm theo mùi thơm của matcha đã làm tôi như bay lên 9 tầng mây. Nó ngon, ngon đến mức không từ nào tả được. Không chỉ ngon vì hương vị mà nó còn ngon vì đây là món quà handmade đầu tiên mà tôi nhận được. Không chần chừ, tôi ăn tiếp cái thứ 2, rồi thứ 3, cứ thế đến khi hết hộp đó. Ăn xong, tôi liền báo cáo với bạn ấy:

Ngon nha bà, tui nghiện luôn rồi.

Ngon thiệt không đó? Có bị ngọt quá không?

Cũng có hơi ngọt thiệt nhưng mà rất là ngonnnnn nha.

Tôi khen socola của bạn ấy hết câu này đến câu khác. Vẫn còn một hộp socola nhỏ chưa khui vì tôi muốn để dành về nhà ăn. Ngày hội trại trường tôi cũng đã kết thúc, đã đến lúc tôi về nhà. Vừa đặt lưng xuống võng là tôi lấy hộp socola kia ra ăn liền. Cắn từng cục, từng cục, tôi bắt đầu thấy Tsuki như người bạn thân của tôi từ kiếp trước vậy, bằng một cách thần kì nào đó mà tôi tự hứa với lòng rằng sẽ làm bạn với bạn ấy tới già.

“--------------”

Đã hơn một tháng trôi qua, tôi với Tsuki vẫn nói chuyện như một đôi bạn thân thiết và hầu như chưa bỏ sót ngày nào. Cũng đã khá lâu rồi tôi không gặp bạn ấy, hình như não tôi đang dần quên mất gương mặt đó rồi. Không thể để việc đó xảy ra, tôi phải tìm cớ gì đó để gặp Tsuki. Và rồi tôi quyết định làm bánh flan cho bạn ấy.

Nói thật, tôi chưa từng làm bánh tặng ai bao giờ nhưng lần này nhất định phải được. Tôi nghiên cứu cách làm bánh suốt cả một tuần. Tỉ mỉ đập từng cái trứng, quậy từng bịch sữa, tuy ít khi xuống bếp nhưng tôi vẫn rất khéo tay. Cỡ 15 phút là tôi đã xong phần bánh, giờ chỉ cần mở bếp và nấu thôi. 10 phút, 20 phút, rồi 30 phút, tôi nghĩ rằng bánh chắc đã chín rồi. Tôi tắt bếp, nhẹ nhàng mở nắp ra xem, một làn khói dày đặc ập vào mặt, tôi nhanh tay tìm một cái muỗng rồi múc ăn thử.

“Ngoàm ngoàm, um ngon thật đấy”.

Công nhận là bánh tôi làm ngon thật, nhưng mà hình như tôi cảm thấy nó xấu quá. Tôi rút kinh nghiệm và quyết định bật bếp lần nữa. Sau 30 phút tôi lại tắt bếp rồi tiếp tục mở nắp. Lần này có vẻ đẹp hơn rồi đó. Tôi để bánh vào tủ lạnh rồi nhắn bạn ấy.

Bạn ăn bánh flan không ? Tui mới làm nè.

Ui bạn tự làm luôn hả? Giỏi dữ vậy!

Xời lần đầu tui làm đó.

Rồi ăn vô có đau bụng hong ?

Không có đâu, tui ăn 2 dĩa rồi mà vẫn sống đó.

2 dĩa mà tôi ăn chính là 2 dĩa bị xấu, tôi không thể cho bạn ấy ăn một cái bánh xấu đau xấu đớn như vậy được. Cũng may là bánh làm đợt 2 vẫn ngon và còn đẹp hơn cái trước. Tôi lại hẹn cô ấy ra để lấy bánh, tôi cẩn thận để bánh vào ly rồi bỏ vào bịch. Vẫn hào hứng chờ đợi như ngày đầu hẹn bạn ấy.

Từ trong lớp, tôi đã nhìn thấy bóng dáng của cô ấy từ phía xa, vẫn cái dáng vẻ đó, gương mặt đó. Tôi nhanh chóng chạy ra để “hế lô” bạn ấy. Tuy vẫn có hơi ngại nhưng tôi vẫn cố gắng mở miệng:

-Hù, bánh của bạn nè.

-Hihi cám ơn bạn nha.

-Rồi bái bai.

Cuộc trò chuyện của bọn tôi chỉ vỏn vẹn 3 câu thôi. Vừa vào lớp, tôi cứ sợ lỡ bạn ấy ăn vô bị đau bụng rồi sao ta? Rồi lỡ không ngon rồi sao? Tôi luôn là người con trai vàng trong làng overthinking mà. Cũng may, tối hôm đó bạn ấy đã ăn bánh rồi còn khen hết nấc luôn.

Bánh ngon lắm nha, mốt bạn mở quán đi tui ủng hộ.

Trời ơi bạn ấy khen làm tôi ngại quá, ơ nhưng mà sao lòng tôi lại cảm thấy bạn ấy là một người dễ mến thế nhỉ ?

Sau lần gặp đó, tôi cảm thấy bọn tôi lại càng thân thiết hơn nữa, tôi sợ bạn ấy đói nên thỉnh thoảng cứ tới Thứ 7 là tôi đem sữa cho bạn ấy. Dần dần bọn tôi nhìn mặt nhau càng lúc càng nhiều. Tôi đã có thể ghi nhớ gương mặt ấy, vóc dáng ấy và cả giọng nói ấy. Hy vọng rằng mọi thứ sẽ luôn yên ổn như thế.

Chương 2. Bản tình ca buồn của mùa xuân

Chương 2.1. Bánh gấu

Đã một tháng kể từ ngày tôi nhắn tin với Tsuki, tôi dần hiểu rõ hơn về bạn ấy qua vô số câu chuyện mà bọn tôi nói hằng ngày. Dù chỉ mới một tháng nhưng tôi có thể cảm thấy một sợi dây vô hình liên kết tôi với bạn ấy. Chuyện gì bọn tôi cũng kể nhau nghe, từ chuyện vui đến chuyện buồn. Tháng đầu tiên rồi đến tháng thứ 2, bạn ấy dần tâm sự với tôi nhiều hơn. Khi đọc những lời tâm sự đó, tôi gần như hòa vào góc nhìn của bạn ấy, thậm chí có vài câu chuyện còn khiến tôi rưng rưng nước mắt. Tôi bỗng nghĩ:

“ Không biết những lúc bạn ấy trải qua những cơn đau như thế, có ai bên cạnh bạn ấy không? ”

Dần dần tim tôi bắt đầu nảy sinh một tình cảm mới, tôi đã thích bạn ấy mất rồi. Mỗi khi Tsuki nhắn tin, màn hình điện thoại bỗng sáng bừng lên như một vì sao nhỏ giữa bầu trời đêm của tôi. Chỉ một tin nhắn đơn giản, một câu nói bâng quơ cũng đủ khiến trái tim tôi đập lỗi nhịp, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo vốn có trong thế giới riêng của mình.

Vốn dĩ tôi chẳng đẹp bằng ai, cũng chẳng giỏi hơn ai, cũng…chẳng tốt hơn ai. Tôi đã dằn vặt nội tâm trong suốt quãng thời gian khá dài. Biết rõ như thế nên tôi không dám tiến xa hơn với bạn ấy, mặc dù tôi rất thích bạn ấy. Nhưng những suy nghĩ nhỏ nhoi trong đầu tôi vẫn cản tôi thổ lộ với bạn ấy. Vì biết dù nói ra thì tôi vẫn sẽ bị từ chối mà thôi. Dù biết là vậy nhưng sâu thẳm trong lòng tôi vẫn có chút tình cảm với bạn ấy mà. Haizz, tôi chỉ có thể im lặng và giữ điều đó trong lòng. Tôi sợ khi nói ra điều đó, bạn ấy sẽ xa tôi và làm tôi quay về chuỗi ngày tăm tối buồn tẻ.

“Tui thích bạn”

“Tui thích bạn”

“Tui thích bạn”

Những câu ấy vẫn cứ xuất hiện trong đầu tôi bất kể lúc nào. Tôi biết rằng mình nên tỏ tình để bạn ấy biết rằng mình có tình cảm với bạn ấy nhưng mặt khác, tôi biết rõ tỉ lệ bị từ chối sẽ là 100% , tôi biết chắc điều đó. Từng đọc một cuốn sách của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, có một câu mà tôi cứ nhớ mãi: “Tình bạn là mảnh đất phù hợp nhất để tình yêu gieo xuống hạt giống của mình”. Câu nói đó rất đúng nhưng trong trường hợp của tôi thì không phải thế, tình bạn của bọn tôi đơn giản chỉ là một tình bạn bình thường, sẽ chẳng bao giờ phát triển hay nảy mầm thêm bất cứ tình cảm nào khác.

Tôi luôn trong tư thế sẵn sàng đối mặt với việc bạn ấy có người mình thương, và tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ có chuyện bọn tôi trở thành một cặp, biết chắc chắn bạn ấy không thích tôi theo kiểu yêu đương mà chỉ là như 2 người bạn. Tôi ổn mà, miệng thì nói ổn, thậm chí biết trước kết quả để chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn trong lòng.

“---------”

-Mày ơi, tao có thích một người.

-Ai thế, lần này ổn không vậy? Coi chừng lại như đợt với người yêu cũ của mày.

-Tao thấy không ổn nè, kiểu tao nghĩ bạn ấy chỉ coi tao là bạn thôi. Nhưng như vậy cũng mừng vì tao biết chắc chắn bạn ấy không thích tao.

-Gì kì vậy má? Mày thử tỏ tình người ta chưa mà biết.

-Khỏi tỏ tình thì tao cũng đã biết trước kết quả là sẽ bị từ chối rồi.

-Biết vậy rồi sao còn đâm đầu? Thằng khờ này! Nhớ lại cái lúc mà mày với nhỏ kia quen nhau đi, nó đối xử với mày như thằng hề luôn, thấy không ổn thì rút đi chứ, càng lâu càng đau đó.

-Thì cũng sợ chứ, nhưng mà tại…

-Tại sao?

-Tại tao không nỡ bỏ bạn ấy một mình…

Tôi đành phải đi tâm sự với một người bạn khác để giải tỏa nỗi lòng. Nhưng càng nói, tôi lại càng thấy mình không nên thích bạn ấy. Đúng thật, tôi không nỡ bỏ bạn ấy một mình, không cần biết bạn ấy nghĩ gì về tôi, dù có tốt hay xấu, dù coi tôi là trò đùa hay thằng hề thì tôi vẫn không thể bỏ mặc bạn ấy. Chuyện tỏ tình như một con dao sắc bén vậy, nếu ổn thì con dao đó sẽ giúp bọn tôi nấu lên một tình cảm đẹp nhưng nếu nghĩ ngược lại, con dao ấy cũng có thể cắt đứt mối liên kết vô hình mà tôi với bạn ấy đã thêu dệt lên từ những ngày đầu tiên.

Có lẽ tôi chỉ bị rung động bởi những câu chuyện mà bạn ấy đã trải qua, tôi muốn ở bên cạnh bạn ấy mỗi khi bạn ấy buồn, mỗi khi tuyệt vọng, hoặc thậm chí là mỗi khi tức giận. Nhưng việc yêu một người không chỉ dừng lại ở mức lắng nghe, mà còn là cả một quá trình dài quan tâm, chăm sóc cho họ, và tất nhiên, tôi cảm thấy mình không thể làm những điều đó. Thằng bạn tôi lại hỏi tiếp:

-Bộ mày nghĩ người ta cần mày lắm à?

Cũng đúng, khi nghe nó nói như thế, tôi lại thu mình vào một góc. Rõ ràng là tôi không biết trong lòng Tsuki đang nghĩ gì về tôi, có thể những quan tâm, lo lắng mà tôi dành cho bạn ấy chỉ là những thứ dư thừa và phiền phức. Tôi lại tiếp tục lùi lại, cứ nghĩ tôi đã gần thoát ra khỏi thế giới u tối của chính mình khi đã bước được 1 bước, nhưng tôi đã phải lùi lại nửa bước vì biết rằng mình chẳng thể ở bên bạn ấy lâu hơn được nữa. Dần dần cảm xúc của tôi đã bị bao phủ bởi những đám mây đen đầy những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng biết làm thế nào bây giờ?

Tôi chợt nhớ ra tôi vẫn chưa thưởng bạn ấy vì thành tích học tập mà bạn ấy đạt được. Vốn dĩ nó chỉ là một phần thưởng bình thường nhưng có lẽ Tsuki sẽ không biết rằng đó là món quà tạm biệt mà tôi dành cho bạn ấy. Không phải vì tôi chán, lại càng không phải tôi ghét bạn ấy, chỉ là tôi muốn rút hết nửa bước chân còn lại để thu mình vào thế giới của chính tôi. Tiến 1 bước rồi lùi nửa bước và giờ đây tôi lại có ý định lùi thêm nửa bước nữa. Tất nhiên tôi rất buồn khi phải nghĩ đến việc tạm biệt bạn ấy.

Nhưng trước hết thì cứ tặng quà cho bạn ấy rồi từ từ tính. Món quà cuối cùng này sẽ là một hộp bánh gấu, tôi không phải đắn đo suy nghĩ nữa, tôi chỉ muốn một món quà đơn giản nhất có thể.

Tôi lại hẹn gặp bạn ấy, vẫn cái cảm giác hồi hộp khi tặng quà. Tsuki vẫn cảm ơn tôi, tôi thì vẫn bái bai bạn ấy, nhưng khi quay đầu rời đi, nó không còn là những khoảnh khắc vui vẻ bay bổng nữa. Giờ đây, khi tôi quay đầu rời đi cũng đồng nghĩa với việc tôi tạm biệt bạn ấy.

“-------------”

Chương 2.2. Lời tạm biệt chưa nói

Rồi đến tháng thứ 3, tôi có một linh cảm chẳng lành cho lắm và linh cảm tôi từ đó đến giờ chưa bao giờ sai. Đã đến lúc tôi rặn hỏi bạn ấy. Tôi biết rằng đây có lẽ sẽ là đoạn tin nhắn cuối cùng giữa tôi và bạn ấy nhưng tôi vẫn cứ hỏi:

Bạn đang thích ai à ?

Gửi đi câu hỏi đó, tôi nín thở chờ đợi, như một người đứng trước vực sâu, biết rõ sẽ rơi nhưng vẫn không thể lùi lạị.

Thì cũng…có.

Chỉ một chữ "có" thôi, nhưng nó nặng trĩu như có một tảng đá to đè lên. Tôi vội vàng hỏi tiếp, một sự cố chấp đến đáng thương.

Ai thế ?

Nè.

Nói xong, bạn ấy gửi tôi một tấm ảnh, đó là người mà bạn ấy đang tìm hiểu. Trong 1 giây ngắn ngủi, tôi có thể cảm thấy con tim đang vỡ ra từng mảnh, lòng thì đau như cắt, tôi không còn nghe được bất kì âm thanh nào khác ngoài tiếng vỡ vụn của con tim. Thật ra tôi đã bị chai lì cảm xúc còn nước mắt thì không thể chảy, có lẽ vì chúng đã cạn khô sau những trận bão tố của quá khứ, hay có lẽ vì nỗi đau này quá lớn, không thể dùng nước mắt để diễn tả.

Tôi đành phải thổ lộ tình cảm cho bạn ấy biết bằng một đoạn tâm sự dài. Như thể tôi dồn hết tâm tư suốt 3 tháng nói chuyện với bạn ấy vào một tin nhắn. Bao nhiêu tình cảm, suy tư của tôi đều dồn vào đó, tôi biết dù có nói dài cỡ nào, than thở ra sao thì cũng không thay đổi được gì, tôi chỉ muốn nói những điều đó để bản thân cảm thấy thoải mái. Tôi viết tin nhắn ấy suốt 30 phút, vừa viết vừa rưng rưng nhưng không tài nào khóc được. Đau, đau lắm chứ, nhưng làm được gì bây giờ. Thứ duy nhất mà tôi làm được bây giờ là chúc bạn ấy luôn vui cười, tuyệt đối không được cảm thấy cô đơn và dặn bạn ấy phải luôn suy nghĩ tích cực dù có chuyện gì xảy ra. Tôi không mong bạn ấy thích tôi, lại càng không muốn bạn ấy phải dày vò bản thân và tự trách mình vì đã làm tôi buồn. Trong chuyện này, người có lỗi là tôi mới phải, có lẽ tôi đã quá hèn nhát, quá ngây ngô và quá quan tâm người khác.

Nếu có ai hỏi tôi có cảm thấy tiếc không thì tôi sẽ trả lời là có. Tiếc vì những khoảnh khắc vui vẻ, tiếc những lúc tôi nhắc nhở bạn ấy từng chút một, tiếc những khi bạn ấy kể chuyện và tiếc khi tôi phải tạm biệt bạn ấy. Dù tôi không nỡ bỏ bạn ấy nhưng tôi vẫn muốn xóa bạn ấy khỏi ký ức của tôi, thậm chí tôi còn đòi bạn ấy phải quên tôi nữa.

Tôi không muốn tồn tại trong ký ức của bất kì ai, nhất là những người mà tôi từng đem nửa trái tim ra để thương. Ánh nắng rực rỡ mỗi ngày của tôi giờ đây đã trở thành cơn bão khủng khiếp đang đổ bộ vào. Tôi chính thức quay về với thế giới tăm tối của mình và có lẽ sẽ rất lâu, thậm chí mãi mãi cũng không có ai giúp tôi bước đủ 2 bước chân để thoát khỏi thế giới đó.

“-----”

“Trăng hôm nay sáng quá, ánh trăng đó thật lung linh và đẹp biết bao, tuy nhiên cũng chỉ có thể nhắm bằng mắt chứ không thể làm gì khác.”

“Mỗi lần ngắm trăng, tôi đều nhớ đến một kỉ niệm đẹp về một người con gái, cô ấy tên là Mặt Trăng.”

“Tôi đã từng nghĩ sẽ thoát khỏi khu rừng tăm tối do chính mình tạo ra, một tia sáng mong manh nhỏ nhoi đã giúp tôi bước được 1 bước. Nhưng tôi lại bị lạc bởi vì không còn thấy tia sáng đó nữa, lại phải co mình lại và mãi mãi ở trong khu rừng ấy.”

Sau ngày hôm đó, tôi không thể nói chuyện với bạn ấy một cách bình thường như mọi ngày, thậm chí tôi còn cố gắng bơ bạn ấy. Tôi không muốn nhìn thấy bạn ấy, tôi sẵn sàng né mặt bạn ấy càng xa càng tốt. Tôi cảm thấy mình thật tệ, nhưng mong rằng điều đó sẽ tốt cho cả hai. Bạn ấy thì sẽ vui vẻ bên người khác, người mà bạn ấy tin tưởng, yên tâm khi ở bên và là người mà bạn ấy…thích.

Có người sẽ nói tôi có suy nghĩ không bình thường, thậm chí có người còn nói tôi khờ dại, có người thì nói tôi tốt bụng đến mức đáng sợ. Nhưng thật ra tôi không tốt đến thế, khi tôi chịu quay đầu rời đi thì đồng nghĩa với việc tôi đã từ bỏ mọi thứ, khi tôi còn quan tâm họ thì có lẽ đó chỉ là những điều tử tế cuối cùng mà tôi dành cho họ.

Tôi vẫn luôn nhớ đến những kỉ niệm đẹp giữa tôi và bạn ấy, những cuộc gặp gỡ của bọn tôi và cả những món quà mang đầy ý nghĩa. Tôi không ích kỷ đến nỗi giận hờn Tsuki chỉ vì bạn ấy thích người khác, vốn dĩ ngay từ đầu tôi cũng chỉ muốn làm bạn mà thôi, nhưng tôi lại bị rung động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hơn nữa, tôi mong rằng bạn ấy sẽ được an ủi bởi người mà bạn ấy thích, được ở bên cạnh người bạn ấy thương, còn tôi chắc sẽ cố gắng quên bạn ấy, thậm chí khi bạn ấy nhắn tôi thì tôi sẵn sàng trả lời rằng:

Bạn là ai thế ?

END

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free