Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 14): Bí Mật Quốc Gia - Chương 9:

“Tôi là Đại úy Torrelli. Tôi chịu trách nhiệm về an ninh của căn cứ này.”

Chúng tôi bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, rất thiếu khí trời, tuy rằng hổng có cửa sổ nhưng rất sáng sủa. Mỗi khi cửa ra vào mở lại trông thấy một anh chàng mang đồng phục Không quân, coi bộ thiệt ngầu, tay lăm lăm một khẩu súng máy nhỏ.

Trong phòng có một bảng tin, trên đó dán những tờ bích chương nhắc nhở mọi người “An ninh là công việc của chúng ta”, và động viên mọi người ráng không phạm một sai sót nhỏ nào.

Nhưng cũng có một thứ quen thuộc hơn đập vô mắt tôi. Một trong những tờ quảng cáo nhỏ nói về Lâm Viên. Lâm Viên là một trong những phức hợp gồm công viên giải trí và vườn thú, mẹ tôi là một bác sĩ thú y làm việc ở đó. Bên dưới tờ quảng cáo là một tờ giấy có chữ ký của nhiều người.

“Chào Đại úy,” Marco nói. “Mọi việc ra sao rồi thưa đại úy?”

Viên đại úy liếc lên viên trung úy vừa giải bọn tôi tới. Người này nhún vai.

“Bây giờ thì các cô các cậu nghe cho rõ đây, có thể các người không nhận thức được vấn đề, nhưng các người gặp rắc rối rồi đó,” đại úy nói.

“Vâng thưa ngài, chúng tôi biết là mình đã phạm một sai lầm lớn,” tôi đáp. “Đây hoàn toàn là chuyện tình cờ. Chúng tôi thậm chí không hề biết là tận vùng Đất Khô hẻo lánh này có gì nữa kìa. Và lạy trời chúng tôi chẳng bao giờ quay lại đây lần nữa sau khi được các ông thả về, chắc chắn như vậy đó.”

Tôi mỉm cười một cách thật vô tội. Tôi thúc Rachel một cái và nhỏ cũng cười theo. Tôi cầu cho Marco cũng hiểu được sự thể và mỉm cười vô tội như vậy để chúng tôi có thể…

“Vậy thì các ông giữ người ngoài Trái Đất ở đâu?” Marco hỏi.

Cậu ta đã hiểu sự thể ra vậy đó.

Viên đại úy mím chặt miệng đến mức hai môi tái nhợt, rồi ông nói, “Coi nào, bọn nhóc, đây là một căn cứ Không quân. Chúng ta không tranh luận về chuyện chúng ta làm gì ở đây, nhưng ta được quyền cho cậu biết một điều: Không có người ngoài Trái Đất nào ở đây hết!”

“Vâng, đúng vậy, thưa ngài,” Marco khịt mũi.

“Tên con là gì, con trai?”

“Ừm… Mulder. Fox Mulder.”

“Hừ, cậu càng ngày càng gặp thêm rắc rối đó, Fox Mulder. Cậu đã vi phạm luật liên bang. Cậu có thể xộ khám lắm đó!”

“Thưa ngài?” tôi ngắt ngang. “Xin ngài bỏ qua cái tên Ma - à, tôi muốn nói là Fox ấy được không.”

“Phải, hắn là một thằng ngố đó,” Rachel phụ họa.

“Hắn ta chỉ khoái chọc giận người ta thôi à. Tụi con chỉ là một lũ nhóc, bác dư biết mà. Tụi con đâu có ý gây hại gì. Bác có thể chỉ cảnh cáo tụi con thôi có được không ạ?”

“Thậm chí cảnh cáo thiệt là nghiêm khắc,” Rachel tán thành.

“Thông thường thì chúng ta cũng chỉ làm như thế,” viên đại úy nói. “Ở đây bọn ta cũng phải chịu đựng không thiếu kẻ khùng khùng và lập dị.” Ổng nhìn thẳng vô Marco khi nói đến chữ “lập dị”. “Tuy nhiên, ta thấy có một bí ẩn nho nhỏ trong chuyện này. Coi nè, chẳng ai trong số các người mang giày dép gì ráo trọi. Người của trung úy đã xục xạo khắp địa bàn mà chẳng thấy chiếc nào hết. Mà theo lẽ thường thì không thể nào chân không đi bộ qua cả một vùng đầy bụi rậm và đá tảng như vùng này được.”

“Vậy tụi con bị bắt giữ chỉ vì hổng mang giày?” Rachel hỏi.

“Coi kìa, đâu là vấn đề chính thưa ngài?” Marco chất vấn. “Nếu các ông giữ một người ngoài Trái Đất ở đây, tại sao các ông không nói béng cho mọi người biết cho lẹ?”

Viên đại úy ngó chằm chằm Marco một lúc lâu. “Ta muốn ba cô cậu viết vô tờ giấy này tên tuổi của bản thân và số điện thoại của cha mẹ các cô các cậu.” Ổng dúi một chiếc kẹp hồ sơ vô tay Marco. “Chúng ta sẽ gọi cho người nhà của cậu. Có thể họ sẽ đánh giá cao tinh thần hài hước của cậu đó.”

Tôi nhìn qua vai Marco trong khi cậu ấy viết chữ “Fox Mulder.” Rồi cậu ấy viết tiếp một con số điện thoại.

Rachel tự kêu mình là Dana Scully.

Tới lượt mình, tôi ngồi đờ ra nhìn trang giấy trắng. Viên đại úy ngó tôi trừng trừng trong khi tôi cắn bút và toát mồ hôi cục.

Tên gì? Tên gì?

“Ngay cả tên của mình cô cũng không biết sao?”

“Ừm… biết chứ ạ. Tên là… Cindy! Đúng rồi, Cindy. Cindy… Crawford.”

Marco nhìn tôi chằm chằm. Rachel ngó tôi trân trân. Tôi run run tay khi viết ra cái tên ấy rồi viết đại mấy con số.

Hai viên sĩ quan bỏ ra ngoài. Một tiếng lạch cạch khóa cửa phòng.

“Cindy Crawford?” Marco hỏi. “Bồ làm sao vậy, khùng hả?”

“Mình? Khùng? Còn bồ thì sao?”

“Ở nước này có ai hổng biết Cindy Crawford!”

“Tụi mình phải ra khỏi đây. Lẹ lên!” Rachel hối. “Mình đã cho lão ta số điện thoại của tiệm Pizza đó.”

“Tui thì cho số của Trung tâm Ghi nhận Thành tích thể thao,” Marco nói.

“Mình chỉ ghi một-hai-ba-bốn-năm-sáu-bảy-tám!” tôi thở dài.

“Tám? Bồ cho lão ta tám số?” Marco bật cười. “Có lẽ tui phải luôn ghi nhớ rằng đừng bao giờ giở trò làm điệp viên nếu có bồ tham dự. Bi giờ tụi mình làm thế nào chuồn khỏi đây há?”

“Mình có thể biến thành gấu xám và…” Rachel khởi xướng.

“Không!” Tôi la lên. “Họ là những người tốt, và trong chừng mực tụi mình biết thì họ hổng phải là bọn Yeerk! Không được làm đau họ! Tụi mình hãy biến thành một con vật nhỏ bé nào đó đủ để lòn phía dưới cánh cửa mà ra ngoài. Mình nghĩ tới con ruồi.”

“Mình ghét làm ruồi lắm,” Rachel rùng mình.

“Kiến vậy nha?”

“Hổng chịu đâu.”

“Gián?”

Rachel gật đầu. “OK. Chẳng thà làm gián.”

Marco nhìn nhỏ kinh ngạc. “Bà hãi làm ruồi mà gián thì không?”

Nhưng Rachel và tôi đã bắt đầu biến hình, Marco thấy vậy cũng hối hả làm theo.

Lần này sàn nhà không dâng lên phía chúng tôi mà phải nói là nó nhảy chồm lên! Và những biến đổi diễn ra chẳng có phần nào dễ thương như kiểu da biến thành lông vũ đâu.

Lần này, với Marco, sự biến đổi khởi đầu từ râu. Hai cọng râu to đùng, dài thoòng, nhọn hoắt phụt ra trên trán cậu ta.

PHỤT!

Với Rachel, biến đổi bắt đầu từ chân. Đôi chân giữa mọc ra ngay trước ngực của nhỏ.

“Yaa!” Tôi hét lên, mặc dù tôi đã biết ít nhiều về điều sẽ diễn ra. Vậy mà nhìn hai cọng râu phụt ra trên đầu thằng bạn của mình, hai cái chân có đốt và lông lá mọc từ ngực nhỏ bạn thân nhất của mình… phải, thiệt gớm chết đi được.

Nhưng tôi không thể để ý quá nhiều tới họ, bởi tôi đang bị thu hút vô những sự kiện khác: những ô vuông khoảng ba tấc của tấm thảm giấy dầu bây giờ trông bự như những bãi cỏ, và tôi có thể nghe được tiếng từng lóng xương trong cơ thể mình tan ra sền sệt. Và da tôi đang hóa thành cứng và trơn láng.

PHỤT! Hai chân bật ra từ ngực tôi.

XOẠT! Hai cọng râu vụt ra trên đầu tôi.

Hai chân của chính tôi thì co rút lại. Tôi té nhào ra phía trước! Tôi chìa hai tay ra để đỡ chính mình, nhưng tôi hổng còn tay nữa.

“Mình đã đổi ý,” Rachel bắt đầu nói giỡn, nhưng những gì nhỏ muốn nói tiếp đã tắc tịt vì khuôn mặt người xinh đẹp của nhỏ trở nên một thứ gì đó cứng ngắc và có màu đỏ đồng, và miệng của nhỏ tách ra thành các bộ phận phát ra tiếng lách cách của con gián.

“mình đã đổi ý, gián còn ghê hồn hơn cả ruồi nữa đó”,> Rachel nói.

Và đúng lúc đó bọn tôi cảm nhận được những rung động qua râu của mình. Rung động nặng nề của những bước chân. Những bước chân giận dữ.

Tiếng viên đại úy nói, “Tiệm Pizza, hả? Ta sẽ cho mấy con quỷ nhỏ này biết thế nào là Pizza!”

Rachel la lên với sự hăng hái bốc đồng mà nhỏ bao giờ cũng có mỗi khi đối diện với tử thần.

Marco hét.

tôi lầm bầm.

Không khí chuyển động! Rung động! Gió! Mùi người!

Cửa đã mở. Cánh của quét phía trên đầu bọn tôi. Bọn tôi đứa nào đứa nấy guồng chết bỏ ba đôi chân của mình. Thoát ra ngoài căn phòng rồi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free