Animorphs (Tập 4): Bức Thông Điệp - Chương 18:
Tôi mở mắt và thấy mắt mình đang nhìn thẳng lên trên. Tôi đang nằm ngửa. Trên đầu tôi bốn bề là đại dương. Những con cá bơi lấp lánh trên cao. Cao nữa là cái rào sáng trắng ngăn biển với trời. Nhưng ở xa, xa lắm.
Tôi xoay đầu nhìn sang bên cạnh. Jake nằm cạnh tôi, vẫn còn bất tỉnh. Dưới đầu tôi là cỏ xanh lơ. Tôi nhìn sang phía bên kia.
“Aaaaa!”
Hắn đứng trên cái móng guốc thanh tú, thoạt nhìn giống như một con hươu hay sơn dương màu xanh lợt pha màu nâu vàng.
Nhưng thân trên của hắn thì lực lưỡng giống như một con nhân mã thần thoại, có hai cánh tay nhỏ nhắn và hai bàn tay nhiều ngón. Mặt hắn gần như hình tam giác, hai con mắt rất lớn hình trái mơ. Có một khe nứt dọc ở chỗ lẽ ra là mũi và ở chỗ lẽ là miệng thì lại không có gì hết.
Trên đỉnh đầu hắn mọc lên hai cái sừng mà lại chẳng phải sừng. Ở đầu mỗi cái là một con mắt, hai mặt vòi ấy quay qua quay lại độc lập với đôi mắt chính.
Hắn có vẻ hiền lành, tò mò, và gần như yếu ớt. Cho đến khi bạn để ý tới cái đuôi. Giống hệt đuôi bọ cạp. Dày, mạnh mẽ, và chót đuôi sáng loáng một lưỡi hái ác hiểm với hai cạnh sắc như dao cạo.
Tôi biết hắn là ai rồi. Không lầm vào đâu được, hắn chính là một người Andalite.
Và cũng khỏi cần hỏi hắn đang cầm cái gì trên tay. Trông nó rất giống vũ khí bắn tia Nghiệt của bọn Yeerk.
Hắn chĩa cái đó vào tôi.
Ở xung quanh tôi, mấy đứa bạn cũng đang lần lượt tỉnh dậy.
“Cái gì… Ôi,” Marco thốt lên. “Làm ơn cho tôi biết đó là một người Andalite thứ thiệt chứ không phải Visser Ba.”
Đột nhiên, không cảnh cáo, cái đuôi của người Andalite uốn cong về phía trước. Lưỡi hái dừng lại chỉ cách mặt Marco chưa đầy một tấc.
Người Andalite nói trong óc.
“Đ…ư…ợ…c thôi.” Marco kéo dài giọng. “Xin chìu ý huynh.”
“Chúng mình là bạn mà,” Tôi nói.
Người Andalite trả lời. Nhưng hắn thu cái đuôi lại và Marco lại thở được như trước.
“Bạn đã kêu tôi,” Tôi giải thích. “Bọn tôi tới đây để giúp bạn,”
Hắn châu cả bốn con mắt lại nhìn tôi.
“Con người. Một người của Trái Đất.”
“Tôi cũng chẳng biết,” Tôi thừa nhận “Tôi nghe thấy trong mơ. Một đứa bạn khác của tôi cũng nghe thấy. Bọn tôi đoán đó là một người Andalite. Bọn tôi muốn giúp người ấy.”
“Bọn tôi có biết một người Andalite. Bọn tôi đã ở bên ổng khi ổng… khi ổng bị giết.”
Người Andalite nhíu hai con mắt chính vào,
Tôi moi óc cố kiếm một cái tên. Ổng đã nói cho bọn tôi biết, nhưng cái tên lạ hoắc và dài thong. “Tôi không nhớ được cả tên chỉ nhớ được một phần là Hoàng tử Elfangor gì đó.”
Người Andalite giật nảy lên như thể bị ai đánh trúng. Toàn thân anh ta run rẩy. Cái đuôi chết người cong hẳn lên.
“Vậy mà có đấy,” Jake xen vào. “Chúng tôi có mặt tại đó mà.”
“Kẻ mà anh không muốn chúng tôi nhắc đến tên.” Tôi trả lời khe khẽ.
Người Andalite vẫn ngẩng cao đầu nhưng cái đuôi thì trĩu xuống và lê dưới cỏ. Như thể hạ vũ khí. … chết hiên ngang chứ? Chết trong chiến đấu phải không?>
Jake trả lời: “Ông ấy chết trong khi bảo vệ chúng tôi và thách thức lũ Yeerk tới cùng. Ông ấy chiến đấu đến phút chót với vũ khí trong tay.
”
Anh chàng Andalite nhắm hai con mắt lại một lúc.
Tôi thật bất ngờ khi nghe Jake tiếp lời: “Tôi cũng mất một người anh. Ảnh là một đứa trong bọn chúng. Một kẻ bị Mượn xác.”
Anh chàng Andalite mở to mắt.
“Tôi chống lại chúng. Chúng tôi chống lại chúng.”
“Chỉ có vũ khí mà anh bạn trao cho tôi.” Tôi nói: “Là phép biến hình.”
Anh ta có vẻ bối rối.
“Tình thế còn tệ hơn bạn nghĩ đó,” Marco nói. “Xem ra bọn Yeerk đã biết bạn ở đây. Một miếng của phi thuyền Andalite đã giạt vô bờ biển. Ngay lúc này bọn chúng đang ở trên mặt biển đó.”
Lần đầu tiên anh chàng Andalite có vẻ ngần ngừ,
“Trước tiên là đưa bạn ra khỏi chỗ này và đem giấu thật kỹ,” Tôi nói.
“Thiệt.”
Anh ta mỉm cười bằng ánh mắt, hệt như hoàng tử Elfangor.
“Xả hơi một chút, phải đấy,” Tôi tán thành.
“Đây là cái gì vậy?” Rachel hỏi: “Ý tôi muốn hỏi cái vòm này. Nó giống như một công viên hay cái gì đại loại thế.”
“Giống hệt một cây nấm. Hay một chiếc dù,” Tôi gợi tả.
Anh chàng Andalite có vẻ thẫn thờ.
“Bạn đừng nên để tâm,” Tôi vội nói.
“Sao lại thế?”
Anh chàng Andalite lấy móng chân trước cào cào trên cỏ. … Tôi còn quá nhỏ không dự trận được. Đó là luật lệ của dân tộc tôi. Với lại, bỏ cái vòm đi phần còn lại của phi thuyền sẽ vận hành thoải mái hơn.>
“Bạn là một đứa nhóc hả? Ý tôi muốn hỏi bạn là một người còn trẻ tuổi phải không?” Marco hỏi.
“Bạn là người còn lại độc nhất? Người Andalite duy nhất ở đây sao?”
…> Anh ta ngừng lời, vẻ bối rối. … Anh sẽ nổi sung với tôi mất.>
“Chỉ còn bạn là sống sót.” Tôi buồn bã thốt lên.
anh ta nói,
Tôi cảm thấy lòng quặn lên. Chắc những đứa khác cũng cảm thấy như vậy. Tôi đoán là cả bọn tôi đứa nào cũng hi vọng anh chàng Andalite này sẽ giống như ông hoàng kia. Một lãnh tụ. Một người có thể lãnh đạo cuộc chiến. Một người biết nhiều hơn chúng tôi.
“Bọn mình cũng trẻ con lắm.” Tôi nói. “Quá trẻ để chiến đấu, nếu xét theo các luật lệ của dân tộc chúng mình.”
“Bọn mình không có quyền lựa chọn. À mà bọn mình vẫn chưa biết tên bạn đấy. Đây là Jake, Rachel, Marco. Mình là Cassie. Còn thêm một đứa nữa. Tên cậu ấy là Tobias.”
Cả bọn chúng tôi chỉ biết trố mắt nhìn.
“Ax” Marco chủ động. “Rất mừng được gặp bồ.”
Từng đứa lần lượt nhìn vào Jake.
“Ồ, cho mình yên đi mà,” Jake lắc đầu. “Mình không phải là hoàng tử của ai hết.”
Nhưng anh chàng Andalite đã bước tới. Anh ta cúi đầu và cụp đuôi xuống. .