Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 10:

Tôi vớ phải cọng lá thông cụt ngủn, đành thò tay vô lọ, sờ vào con chuồn chuồn. Nó có những cái cánh như cánh trực thăng, mắt to thô lố và cái bụng dài ngoằng xanh ngắt, hệt một cái đuôi.

Cassie cẩn thận thủ sẵn một con bọ chét, phòng trường hợp ai chưa đó ADN của nó. Kế hoạch là: tôi biến thành chuồn chuồn và đám bạn biến thành bọ chét, ngoại trừ Tobias. Diều hâu Tobias sẽ chở tụi tôi tới gần khu nghỉ mát và thả tụi tôi xuống.

Nhưng nói thì dễ hơn làm nhiều.

"Chuyện này thậm chí là không thể," David nói. "Ý mình là, một con bọ chét? Xem tụi mình to thế nào kìa! Bọ chét như thể là… như là một hạt cát."

Ax nói.

"Ảnh đang nói gì vậy?" David hỏi.

Rachel nhún vai. "Bọn mình không biết. Nhưng ảnh đúng: Làm được mà. Vì vậy hãy thoải mái với chuyện đó."

"Tôi sắp trở thành bọ chét và tôi cứ nên thoải mái á? Một con bọ chét!"

Nó lần lượt nhìn từng đứa tụi tôi, tôi đoán chắc nó đang chờ xem đó có phải là một trò đùa thực hay không.

"Mình sẵn sàng rồi," tôi nói. Tôi hít sâu và bắt đầu biến hình.

Mỗi lần biến hình đều khác nhau. Và chẳng có chút logic nào cả. Không phải mọi thứ thay đổi cùng lúc. Không như là nếu bạn biến thành một con bọ nhỏ bé thì nó sẽ bắt đầu với những chiếc chân bọ bé tí. Nghe thôi đã đủ thấy gớm guốc rồi. Sự thật còn khiếp hơn rất nhiều.

Xem nè, trên thực tế bạn có thể biến hình thành một con kiến và đột nhiên có những cái chân kiến khổng lồ sau đó ngắn lại. Hoặc bạn có thể biến thành một con voi và bắt đầu với cái vòi dài ba tấc.

Biến hình không chỉ kỳ quặc và thiếu logic. Với những người khác nhau, nó có thể kỳ quặc theo những cách khác nhau. Và lần này có thể kỳ quặc hơn lần khác.

Tôi đã biến hình rất nhiều, rất nhiều lần. Dù tôi biến hình thêm một ngàn lần nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ, không bao giờ quen được với việc đó.

Tôi tập trung vào con chuồn chuồn với cảm giác khá sợ hãi. Tôi nhắm mắt lại và bắt đầu biến đổi. Rồi, khá đột ngột, mắt tôi lại mở to.

Có điều là không phải tôi mở nó ra. Tôi chỉ tình cờ không còn mí mắt nữa thôi. Và mắt tôi…

"Ôi. Ôi, không," Cassie nói vẻ ghê tởm. "Ôi, trời ơi...."

"Mèn ơi, mình không muốn nhìn điều đó," Rachel hùa theo.

"Được rồi, giờ thì nó gớm guốc quá," Marco nói. "Gớm thiệt."

Thứ đầu tiên biến đổi là đôi mắt tôi. Tôi đang đứng đó, vẫn cao lớn như bình thường, mọi chỗ đều bình thường. Ngoại trừ sự thật là toàn bộ đầu tôi - mọi thứ trừ cái miệng - bị che lấp bởi đôi mắt cầu lồi óng ánh khổng lồ.

"Aaaa!" Tôi bình tĩnh bình luận.

"Quá đủ rồi! Tớ biến đây!" David kêu lên. Nhưng hắn không nhúc nhích.

Thế giới trước mắt tôi đầy màu sắc dị hợm. Những sắc màu bình thường dường như bị pha thêm những màu tím và màu đỏ chói lói. Mọi vật xung quanh tôi tự dưng mờ mờ ảo ảo.

"Mình hổng thấy gì ngoài những hình ảnh mờ mờ cả!" tôi kêu lên.

"Bồ vẫn còn bộ não người," Cassie nói. "Bồ cần vỏ não thị lực chuồn chuồn để diễn giải con mắt chuồn chuồn."

Tôi có thể cảm thấy mình thu nhỏ lại, nhưng đôi mắt tôi chẳng thể thấy gì ngoài những màu sắc mờ ảo cuộn xoáy xung quanh.

Thình lình tôi thấy rõ hẳn. Chắc là “vỏ não thị lực” của chuồn chuồn đã hình thành rồi cũng nên.

Đa số mắt côn trùng là mắt ghép - thay vì tạo nên một bức tranh lớn, thì chúng lại bóp vụn cảnh vật ra làm hàng ngàn hình ảnh riêng biệt, kiểu như một bức tường gắn hàng ngàn chiếc ti-vi, mỗi chiếc chiếu lên một góc độ khác nhau í mà. Đó là ảnh ghép nối. Bạn có thể nhìn nó như một bức tranh lớn, nhưng cần nỗ lực để "nhân hóa" hình ảnh.

Nhưng đây không phải mắt bọ. Đây là Siêu Mắt Bọ. Cặp mắt chuồn chuồn thuộc dạng Siêu Mắt Bọ. Có nó, bạn như đang ở trong một căn phòng mái vòm có trang bị nhiều ti-vi ở đằng trước, bên hông, phía sau, ở trên… bạn không cần phải xoay người ra mọi hướng mà vẫn thấy rõ tất cả cùng một lúc.

Thật tuyệt! Trên, dưới, trái, phải, trước, sau… chỗ nào bạn cũng có thể nhìn thấy được.

Vì vậy tôi thấy rõ chân mình đã biến thành những cái gai sắc nhọn. Và tôi thấy khá rõ đôi chân phụ mọc ra từ ngực mình như những con giòi chui ra khỏi quả táo.

Và tôi cũng không bỏ lỡ phần biến đổi khi vai tôi chuyển thành màu xanh và bung ra như thể tôi đeo miếng lót vai khi chơi bóng bầu dục. Và tôi hoàn toàn thấy được cái cách mà cái bàn tọa của tôi - vâng, xin lỗi nhé, nhưng đúng là cái bàn tọa của tôi - thình lình bự ra. Và dài nữa, dài mãi. Phình, phình ra mãi.

Nhìn ra sau bờ vai xanh ngắt, tôi thấy bộ cánh chuồn chuồn trong suốt, gồ lên như thớ lá, vọt thẳng ra hai bên.

Tôi vẫn đang thu nhỏ lại, nhưng tôi chú ý tới vài điểm thú vị. Khi bạn co lại thành ruồi, bạn sẽ nhanh chóng không thể nhìn xa quá vài thước. Nhưng với cặp mắt chuồn chuồn, tôi thấy Cassie đang đứng sừng sững như tháp Effen, thấy cả gương mặt nhỏ đang cúi xuống đất! Dĩ nhiên, toàn cảnh rặt một màu tía và mắt nhỏ loé rừng rực như tia phóng xạ. Nhưng dẫu sao đó vẫn là Cassie.

Tôi cảm thấy mình không còn co lại nữa. Tôi nhìn quanh. Mà không cần thực sự phải đảo mắt nhìn quanh, nếu các bạn hiểu tôi đang nói gì. Có vẻ như tôi đã biến hình xong xuôi.

Tôi kiên nhẫn chờ cho bản năng chuồn chuồn xuất hiện. Chờ… mà vẫn biết có những con bọ tí nị bò lổn nhổn bên dưới mình. Chờ… thấy lá rơi tựa chiếc chăn được hồ cứng xếp chồng chất lên nhau… Lại chờ…

Một cái gì đó chuyển động trên đầu tôi!

Muỗi!

Tôi không nhớ mình đã nhảy lên như thế nào nữa. Trong tích tắc, nhỡn lực chuồn chuồn của tôi phát hiện ra cái gì đó vo ve vèo qua đám màn hình ti-vi của mình, và liền đó tôi đã thấy mình ở trên không trung.

Thân hình chỉ dài cỡ nửa tấc của tôi có khả năng tăng tốc từ zero tới ba mươi lăm dặm/giờ trong chớp mắt.

Con muỗi đáng thương kia chẳng có cơ may nhìn thấy tôi đang phóng tới. Nó là xe Piper Cub trong khi tôi là máy bay F-15. Nó chẳng chuyển động, cũng chẳng có tốc độ - chỉ ì ạch quay lòng vòng. Tôi vồ lấy nó như cá mập đói vồ mồi.

Tôi bạnh quai hàm chuồn chuồn ra và tợp ngang người con muỗi.

Bộ hàm tôi nghiền nát mấy cái cẳng. Muỗi ta quơ quào, giẫy giụa đòi bay đi.

Tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy năm giây - từ lúc tôi nhảy cẫng lên đến khi tôi nhai ngấu nghiến con muỗi.

Lúc định thần lại, tôi thấy một nửa con muỗi đã ở trong bụng mình và nửa còn lại rớt xuống.

Đó là khoảng thời gian tôi cần để có lại quyền điều khiển. Lúc đó tôi nhận ra rằng có nhiều mảnh còn lại của con muỗi đang dính trên miệng tôi.

Và thật không may, tôi lại nhìn thấy thiệt là, thiệt là rõ những mảnh còn lại đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free