Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 24:
Tụi tôi lầm lũi bay trong đêm. Cú trở mặt của David vẫn còn làm cả nhóm sững sờ. Tôi biết cảm giác của tụi nó. Tôi biết đứa nào sẽ bùng nổ trước và vào lúc nào. Tôi liên lạc với lần lượt từng đứa một bằng giọng truyền riêng.
tôi cảnh báo.
…>
thế thôi!>
Tôi chưa bao giờ ra lệnh kiểu đó cả. Mặc dù tôi được coi là trưởng nhóm, nhưng tôi nghĩ mình không có quyền ra lệnh cho ai hết. Nhưng lúc này, tôi không còn chọn lựa nào khác. Chỉ cần một lời hớ hênh thôi là bọn tôi sẽ vướng vào những rầy rà còn ghê gớm hơn những rắc rối tụi tôi đang gặp phải…
David phân bua.
Rachel bắt đầu mở miệng, giọng đầy vẻ chế nhạo.
Tôi gắt chỉ để mình nhỏ nghe thấy.
David la bai bải.
Tôi gằn giọng.
Rồi lần lượt tôi truyền cùng một thông điệp tới Tobias, Ax và Cassie: Không ai được trách móc David. Tất cả sẽ chấp nhận chuyện cậu ta kể, và sẽ hành xử như thể là thế.
David vẫn tiếp tục phân trần. Một việc hoàn toàn không cần thiết.>
tôi vỗ về.
Marco đế thêm.
Rachel tán dương, đoạn nói riêng với tôi.
David có vẻ nhẹ nhõm. Sau đó, còn hơn cả nhẹ nhõm, cậu ta bắt đầu bốc phét.
hắn và tớ, có nợ nần cần giải quyết với nhau đấy. Và tớ chắc hẳn đã hạ gục hắn, nhưng không thể, mấy bồ biết đấy, tại vì chúng đã tóm được Cassie.>
Cassie nhỏ nhẹ.
David đáp.
Nó cứ huyên thuyên mãi dọc đường về nhà kho. David khoe khoang, tụi tôi hùa theo. Và thực ra là, tôi không thể hoàn toàn chắc chắn được rằng nó không nói hết toàn bộ sự thật.
Linh tính mách bảo tôi rằng David đã nói xạo, rằng cậu ta quay lưng lại Visser Ba, như Rachel bảo, là vì “gió chiều nào thì theo chiều nấy” thôi…
Nhưng tôi không thể chắc chắn. Tất cả những gì tôi biết chắc là: tụi tôi không thể ra vẻ nghi ngờ David. Nếu cậu ta nói láo, tụi tôi chỉ có thể cảnh cáo cậu ta là cùng. Còn nếu cậu ta nói thật, tụi tôi sẽ phá hủy nốt chút cơ hội tin cậy hiếm hoi giữa cậu ta và tụi tôi.
Vì vậy tụi tôi đành ngậm miệng và ráng chơi theo kiểu của cậu ta. Vào lúc này thôi.
Khi tụi tôi về đến trang trại nhà Cassie thì trời đã tối mịt. Rachel phải nhanh chóng về nhà để tránh bị cấm túc vĩnh viễn. Cassie phải sáng tác một câu chuyện về việc gặp một con gấu trúc bị thương đã trốn mất. Ba mẹ nhỏ sẽ chấp nhận điều đó. Marco về cơ bản đã bị "xạc" một trận nên thân, trừ phi nó gặp may và ba nó đã đi hẹn hò. (Mà té ra là hổng phải vậy. Marco sắp phải bón phân cho vườn rau và hổng được xem TV một tuần liền.
)
Ax và Tobias thì hổng vấn đề gì. Tôi cũng không. Tôi biết Tom chắc vẫn đi ra ngoài. Và một khi ba mẹ không ở trong thị trấn, tôi không gặp nguy cơ bị cấm túc.
Tôi truyền ý nghĩ riêng cho Tobias và Ax rồi bay vội về nhà, hoàn hình. Tôi cẩn thận vò nhàu tấm trải giường, xếp hai cái gối lại, lấy chăn đắp lên giả vừa như tôi đang ngủ say sưa. Tôi ăn ngốn ngấu vài thứ, rồi cố ý vứt đĩa dơ tầy huầy ra đấy. Để khi về, Tom sẽ nghĩ là tôi đã tấn công tủ lạnh trước khi đi ngủ. Thậm chí tôi còn quên tắt ti-vi - như thể thỉnh thoảng tôi vẫn đãng trí phạm phải.
Xong đâu đó, tôi biến hình lại và bay đến Dưỡng đường Thú hoang. Trở về dạng người, tôi lúp xúp chui vào núp trong thùng chiếc xe tải của ba Cassie.
Không trông thấy Ax và Tobias, nhưng tôi biết họ đang lẩn khuất đâu đó trong đêm tối.
Nửa đêm. Chẳng động tĩnh gì.
Một giờ sáng. Vẫn im lặng như tờ.
Có lẽ tôi đã lầm! Mong rằng vậy. Nếu không, tôi cũng chẳng biết phải làm gì nữa.
Dù gì, tôi cũng cho bạn biết một điều, Bạn không muốn thử và mong mỏi gì đâu vào lúc một giờ sáng. Không có gì ngoài sự chán nản vào giờ đó. Ngôi nhà của Cassie tối om. Tất cả mọi người đều đang yên giấc.
Hai giờ sáng.
Trời bắt đầu lất phất mưa. Nhưng nếu bạn phải ngồi thu lu trên đám rêu mốc đằng sau xe tải, trên người độc một cái quần soọc và áo thun mỏng manh thì cơn mưa chẳng “lất phất” chút nào.
Tôi khó nhọc trườn ra khỏi thùng xe và leo lên ca bin. Không thể tin nổi! Chìa khóa xe vẫn nằm trong ổ.
Tôi xoay chìa khóa, bật radio lên, vặn nhỏ vô-lum nghe tin tức. Một cách giết thời gian í mà.
Hai giờ ba mươi phút sáng.
Tôi đã nhầm về David. Nếu cậu ta ở trong nhà kho, nghĩa là tôi đã nhầm. Và cậu ta đang ở trong nhà kho.
Tâm trí tôi cứ tua đi tua lại những cảnh tượng đã qua. Khoảnh khắc David thất thần hét lên. …>, rồi cuộc giằng co giữa cậu ấy với Cassie…
Liệu David có nói thật không? Phải chăng đó là cách cậu ta lập mưu để lại gần Visser Ba? Và Cassie là kỳ đà cản mũi?
Cậu ta đã hét lên như vậy khi chạy ùa về phía Visser Ba. Cái đó cũng là một phần trong kế hoạch của David sao?
Tôi cố chống chọi cơn buồn ngủ. Đầu tôi cứ gục xuống, rồi bất chợt lại giật cục lên cố hồi tỉnh. Mắt tôi lờ đờ quan sát khu chuồng thú.
Và, thực tế là tôi đã bỏ lỡ khi chuyện đó xảy ra.
Nhưng Ax thì không.
Ảnh nói bằng giọng truyền to hết cỡ mà ảnh có thể phát ra được.
Giọng truyền của Tobias cũng từ đâu đó gần hơn vọng tới.