Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 27:
Con đại bàng lửa thật khổng lồ! Đôi cánh nó muốn choán hết cả căn phòng. Móng vuốt nó xổ ra hết cỡ như cái bàn cào, rứt banh tôi ra trong chớp mắt.
Tôi rớt xuống đánh oạch, ngã ngửa ra giơ cẳng lên trời. Bất giác, tôi làm điều mà chim ưng không bao giờ làm - điều mà bản năng đại bàng lửa của David không bao giờ ngờ đến…
Con đại bàng lửa lại xấn xổ xông tới. Nhanh như cắt, tôi lăn vào gầm giường, móng vuốt ngửa lên bấu chặt vào thành gỗ.
David chế nhạo, nhưng trong giọng nói của nó có pha vẻ thất vọng.
Cái đầu chim tổ chảng của nó ghé mắt nhìn vào gầm giường. Nếu nó mà chui vào mổ tôi là nó sẽ bị kẹt cứng liền, không thể cục cựa được nữa.
Con đại bàng lửa bay vèo vèo lên bậu cửa sổ. Và khi hé mắt nhìn theo, tôi thấy móng vuốt nó đang dài ra. Ối, nó đang hoàn hình.
David phạm sai lầm rồi. Cho dù nó có tất cả khả năng biến hình như tôi, nhưng nó lại không có được kinh nghiệm sành sỏi bằng tôi. Nó không biết là khi đang biến hình dang dở, nó rất yếu ớt, và tôi có thể trốn thoát.
Chỉ có điều tôi không muốn chạy trốn. Không đời nào, khi mà xác Tobias đang nằm trên giường phía trên tôi.
Tôi đã từng xông pha bao trận chiến với đủ loại Hork-Bajir, Taxxon, và cả với Visser Ba. Tôi luôn luôn hy vọng chiến thắng, chứ không bao giờ khao khát được giết chóc.
Nhưng lần này thì khác. Tôi không muốn chạy trốn. Tôi muốn tiêu diệt David. Tôi muốn thủ tiêu nó. Tôi muốn trả thù.
Bàn chân người của David bắt đầu lấp ló ra khỏi vuốt chim. Tôi nhăm nhe nó thật cẩn thận, rồi chờ đến lúc thuận lợi liền luồn ra ngoài từ phía bên kia giường, vỗ cánh…
David đứng ngây như phỗng, cao cả mét, mình mẩy vẫn còn đầy lông, khuôn mặt vẫn là mặt của đại bàng lửa, nhưng những ngón tay người đang lòi ra từ đầu cánh.
Nó loạng choạng lúc lắc và lập chập tóm đại một thanh gỗ dài cỡ cây gậy đập bóng chày.
hắn nói.
Tôi nỗ lực đập cánh, tạo ra nhiều tiếng ồn từ đôi cánh của tôi, nhưng tôi không bay mà chạy lồm chồm trên sàn nhà, dùng cánh để tăng thêm tốc độ.
Nhìn thấy rõ tôi sắp làm gì, David vội hụp xuống định phang cây gậy xuống người tôi. Nhưng rủi cái nó vẫn còn ở dạng chim nhiều hơn là người - mà chim thì đâu có cổ tay.
Bụp! Nó đập hụt, cây gậy sượt qua tôi, giờ thì tôi đã ở ngay dưới tầm che của thân hình hắn. Ngay phía dưới người hắn và đang bay thẳng lên, thẳng vào mặt hắn.
David ngả lùi lại và đưa bàn tay còn luôm nhuôm lên che mặt. Nhưng tôi đã ở rất gần, còn nó thì quá vụng về.
Hai vuốt chim của tôi cà hết sức vào mặt nó.
“Aaaaaaa!” nó rú lên bằng cái miệng người còn chút xíu là chim.
Tôi quặp móng vuốt vào cái mũi đang nhô ra, bỗng…
Rầm rập! Rầm rập! Rầm rập!
Tiếng bước chân khua dồn dập.
RẦM! Cánh cửa bung bản lề, đổ ầm vào trong, đồng thời một tên Hork-Bajir ùa vào phòng.
David vẫn còn mù vì bị lông tôi che kín và vì máu rỏ ròng ròng trên mặt. Ngay lập tức, tôi buông David và tuôn thẳng ra phía cửa sổ. Tôi ráng sức bay qua cửa trong khi gã Hork-Bajir túm lấy đuôi tôi rị vào.
David cũng chồm lên, bươn qua cửa sổ! Tôi đã bay ra trước, đang rơi thì bị thân hình của David rơi xuống bập phải. Tụi tôi cùng rơi đuồn đuỗn, bỏ lại cái hồ bơi ở đằng sau.
David nằm ngửa nhưng đã biến hình được đôi chút.
Tên Hork-Bajir cũng quăng người qua cửa sổ, lao theo tụi tôi vào mảnh sân tối thui. Hắn vốn là loài sống trên cây, cho nên một cú nhảy ba chục mét chẳng nhằm nhò gì với hắn cả.
Phịch!
Phịch!
Phịch!
Ba gã Hork-Bajir to bành ky đáp xuống bãi cỏ. Những cặp chân gà của chúng ngập sâu trong đất. Rừng gươm của chúng nhấp nhóa trong ánh sáng tù mù. Tôi nằm ngay đơ, lông bết bùn và cứng đờ. David đang biến hình thần tốc. Những nét loài người của nó biến dần.
Nhưng cả hai tụi tôi đều không thể bay lên mà không va vào cái hàng rào. Tôi cần phải chạy để lấy đà mới bay lên cao và nhanh được, trong khi đó sau lưng tôi lại là cái hồ bơi án ngữ. Tụi Hork-Bajir vẫn hùng hục chạy thẳng đến chỗ bọn tôi.
Có lẽ trong vài giây nữa thôi mọi chuyện sẽ kết thúc. Người tôi căng lên, chờ đợi một nhát chém có thể cắt tôi ra làm hai.
Chợt, có khối gì đó bay vèo qua đầu! Qua hàng rào!Qua hồ bơi! Không, không phải là bay mà là phóng vút qua.
Ax đó! Vượt qua hàng rào và qua hồ bơi, ảnh hạ bốn chân ngay vào chính giữa tôi và gã Hork-Bajir đang chạy đầu.
rất có thể bạn đang cần yểm trợ, Hoàng tử Jake.> Ax nói điềm đạm.
“Andalite!” tên Hork-Bajir bự nhất rú lên.
Ax trả lời với đầy đủ vẻ kiêu hãnh của dân tộc mình.
tên Yeerk kia.> Một người Andalite khó mà chọi lại ba tên Hork-Bajir, nhưng được cái, bọn Yeerk rất e dè cái đuôi Andalite lợi hại, cho nên lũ Hork-Bajir có vẻ chù chừ.
Dù chúng lình đình không lâu, nhưng cũng đủ để cho Ax cúi xuống, bế thốc tôi lên bằng bàn tay nhiều ngón của ảnh, rồi nhảy giật lùi phóng qua bờ hồ bên kia ngon ơ.
lại làm được vậy đó!> Tôi cảm kích.
Ax nhã nhặn đáp.
Tụi Hork-Bajir liền đuổi vòng theo chu vi hồ tới chỗ tụi tôi. Thoáng ngại ngần ban đầu của chúng đã qua đi, và chúng đang dán mắt vào anh chàng Andalite một trăm phần trăm.
Chúng bỏ mặc David.
Ax quay lại và phóng qua hàng rào, chạy thẳng. Tụi Hork-Bajir chẳng cần phải nhảy qua hàng rào chi cho mất công, chúng cứ thế húc thẳng vô, khiến cho cái hàng rào đổ ụp xuống, kèm theo một tiếng ồn khủng khiếp.
Đèn từ các nhà lân cận đồng loạt bật sáng lên.
Mải chạy, lũ Hork-Bajir không hay rằng ngôi nhà láng giềng ở bên này cũng có hồ bơi.
Ax bay véo qua hồ bơi, còn tụi Hork-Bajir lố đà rơi tòm xuống.
Tòm! Tòm! Tòm!
Ba con quái vật cao hơn hai mét không thể chết đuối trong cái hồ nông choèn một thước tám này được, nhưng chúng không thể đuổi kịp tụi tôi nữa.
Phía trên, tôi thấy một con đại bàng lửa đang bay.
Tôi nói.
Ax bảo.
Tôi dứt khoát.
Ax bùi ngùi nói.
Thường thì tôi sẽ nói "Đừng gọi mình là hoàng tử." Đó là một trò đùa vẫn đang tiếp diễn giữa tôi và Ax. Nhưng giờ hổng phải là lúc để đùa.
tôi nói.
Ax thảng thốt.
Tôi xé không khí, hộc tốc phóng theo con đại bàng lửa.