Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 3:
Nhiều dạng biến hình có những bản năng mạnh mẽ mà bạn phải học cách đối phó với nó. Như bản năng vô hồn, tuân theo mệnh lệnh một cách máy móc của kiến, hay bản năng đói dữ dội, điên cuồng của chuột chù. Bạn phải đối phó với điều đó. Đối với mòng biển, bản năng của chúng không thật sự nguy hiểm với tụi tôi, nhưng rất khó để rũ bỏ nó.
Về cơ bản, mòng biển là loài ăn xác thối. Có nghĩa là chúng có tài năng đáng kinh ngạc để phát hiện bất kỳ thứ gì thậm chí chỉ hơi hơi giống đồ ăn thôi á. Tụi tôi lướt trên cát, thỉnh thoảng lại xồ lên né những đợt sóng xô bờ, hệt những chú mòng biển thứ thiệt. Trước mắt tụi tôi, mé trên bãi tắm, là hàng cây và bức tường trang trí hoa văn cầu kỳ mang màu vàng nâu rào quanh khu nghỉ mát Mariott.
Tụi tôi không phải là đám mòng biển duy nhất lởn vởn quanh khu vực ấy. Có tới mười bảy con khác cùng phát hiện ra chiếc bánh pizza ngon lành trên tay một gã đang ngồi chễm chệ trên mảnh khăn tắm màu xanh dưới kia. Hắn ôm cái bánh pizza bự quá trời luôn! Đám mòng biển tất tả bay theo cái bánh pizza to bự và hấp dẫn đó, miệng kêu ọt ẹt. Gã ôm chiếc bánh pizza có vẻ mất tinh thần.
tôi nói, mặc dù tôi phải ráng kiềm mình lắm mới không nhào xuống miếng xúc xích rắc tiêu thơm phức nằm giữa chảo bánh pizza to đùng dưới kia. Sao lại có thứ bánh pizza khổng lồ đến thế nhỉ? Hà cớ gì gã kia lại không tiện tay quăng ra vài lát mong mỏng để tụi tôi…
Ô hay! Mục tiêu của tôi đâu phải là bánh pizza!
Rachel kêu lên.
tôi nói,
Marco nói.
Cuối cùng, tụi tôi cũng áp sát được bức tường chạm trổ màu vàng. Mắt mòng biển không tinh như mắt chim săn mồi, nhưng vẫn rất tốt. Tôi lập tức lưu ý đến một tay mặc đồ đen đứng lấp ló dưới bóng hàng cây cao. Hắn đeo kính đen và đang liên lạc bộ đàm. Mắt hắn nhìn dáo dác mọi hướng, đặc biệt cảnh giác cao độ với bãi biển đằng kia.
Rachel cười cái khì. …>
David cất giọng khinh khỉnh.
Marco nói, giọng chế nhạo rõ rệt.
Đúng thế. Ba tớ làm ở Cơ quan An ninh Quốc gia nên tớ rành chuyện này quá mà…>
Marco lầm bầm.
tôi nạt.
Marco bĩu môi chừng một đến hai giây vì lúc này cả đám tụi tôi đang hết sức cẩn thận thu hẹp khoảng cách với bức tường.
David không nói gì sất. Hổng trách cậu ta được. Thông thường Marco biết nên đùa tới cỡ nào. Có thể tôi đã nhầm khi nghĩ rằng thái độ của Marco đối với David là hoàn toàn bình thường. Có thể tụi tôi có một vấn đề ở đó.
Tụi tôi không hè nhau bay qua bức tường cùng một lúc, mà từng đứa một bay qua chiếm cứ những vị trí khác nhau. Mấy gã an ninh dòm tụi tôi vẻ thờ ơ. Cũng phải thôi: ở đây nhan nhản mòng biển mà. Thực ra thì, nhìn quanh, không thể biết được con chim trắng nào là một đứa trong tụi tôi và con nào chỉ là một con mòng biển già bình thường.
David nói.
tôi đồng ý.
Ax nói.
Khu nghỉ mát Mariott là một khu liên hợp gồm hàng chục toà nhà cao tầng. Trong đó, toà nhà chính là một khách sạn hình chữ L, đồ sộ và rất hiện đại. Một khối cấu trúc nhỏ hai tầng nhô ra ở một bên, có lẽ là phòng họp hay phòng đại tiệc gì đó.
Khúc kẹt giữa chữ L là một hồ bơi tuyệt đẹp, có quầy bar và phòng thay quần áo. Mé gần hồ bơi là những buồng con con, tách biệt khỏi những khu khác bởi dãy rào và hàng cây.
Khoảng sân phía dưới thật mát mắt với thảm cỏ được tỉa tót cẩn thận và những khóm cây nhỏ xen những hàng cây cao. Một sân gôn chín lỗ khởi đầu từ hông sau của khách sạn chính. Từ trên cao nhìn xuống, tụi tôi thấy rõ hai chiếc trực thăng chuyên dụng của Tổng thống đang đậu trong bãi đáp. Cửa máy bay nào cũng có một đội Lính thuỷ Đánh bộ mặc đồng phục chỉnh tề đứng gác.
Marco trầm trồ. “Người áo đen 2” (Men in black 2) vậy. Tất cả mấy chư vị này đều ăn mặc như nhau.>
Bất chợt, tôi phát hiện ra một thứ khiến đầu óc tôi hừng hực cả lên.
Ngay phía dưới tôi, một con chó săn Đức thuần chủng đang ung dung đi bên cạnh một “người áo đen”. Chú chó không ngừng đánh hơi các bụi cây - chắc là tìm chỗ đi tè hoặc dò tìm bom mìn chi đó.
tôi nói mà biết ngay rằng điều ấy thật khó khả thi.
Một chiếc xe tải đang đổ thực phẩm vào kho hàng phía sau khách sạn. Có không dưới bốn người đàn ông bận đồ đen đang lúi húi kiểm tra mấy sọt rau vừa được dỡ ra khỏi xe.
Tất cả đội quân Áo Đen đều đeo tai nghe như những người được phỏng vấn trên truyền hình. Hình như họ rất khoái đàm thoại với cái cổ tay mình - nơi những cái micro tí xíu được gài vào ống tay áo cho kín đáo í mà.
Marco nói.
Tôi bắt đầu xuôi theo. tôi nói. kiểu này chỉ còn nước biến thành bọ chét, nhện, gián, hay ruồi muỗi thôi. Nhưng khốn nỗi, trong đám đó chẳng có con nào có thị lực đủ tốt để đi xa mà không bị lạc…> Tôi rầu rĩ nói.
Rachel nói thêm, giọng u ám.
Tobias đề nghị.
Cassie bảo.
Marco hỏi, không giấu vẻ hoài nghi.
Tôi thở dài. ….AAAAA!>
Cơn đau thốn lên chẳng biết từ đâu. Thình lình, tôi cảm thấy như từng tế bào trong người mình bị xé tanh bành và bị thiêu cháy rụi.
Cassie hét.
Đến lượt Ax la rầm rĩ.
David sợ sệt hỏi.
Cơn đau đã qua đi, nhưng đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng. Tôi nhìn xuống, dò xét khắp nơi xem thủ phạm là cái gì hay là ai…
Ngay dưới kia, trước mặt tôi chưa tới mười lăm mét là một gã cảnh vệ, trên đầu có một mảng hói - thứ mà bạn dễ thấy nhất khi là chim. Hắn cũng đeo kiếng đen như tất cả đồng nghiệp.
Nhưng khác với mọi người - hắn đang chăm chú quan sát lũ chim.