Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ano Hi Mita Sora no Iro mo Aokatta - Chương 1: Chapter 1: Prologue

–Mùa hạ.

Với tôi thì mùa hạ là mùa quan trọng nhất. Đó là lúc mà mỗi lần đưa mắt nhìn quanh, tôi đều có cảm giác mọi thứ đang tỏa sáng rực rỡ.

Khi bước sang tuổi ba mươi và có dịp nhìn lại những mùa hè đã qua trong đời, tôi vẫn luôn nhớ về một mùa hè tỏa sáng rực rỡ hơn cả.

Khi dòng ký ức về mùa hè ấy trỗi dậy, mọi chuyện lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí tôi.

Đó là một màu xanh thẳm. Cái sắc xanh tựa như cả bầu trời và biển cả đã được cô đọng lại làm một.

Không phải là ký ức của năm đầu cấp hai, khi trái tim tôi lần đầu rung động, cũng chẳng phải năm tôi hai mươi ba tuổi, khi lần đầu tôi có bạn gái.

Đó là ký ức của tôi về năm 2008.

Khoảnh khắc tôi chạm mặt cô gái ấy. Chúng tôi đã gần như ở bên nhau suốt những ngày hè năm đó, và dù đó là mùa hè ngắn ngủi, oi ả nhất mà tôi từng trải qua, nó cũng là mùa hè chất chứa vô vàn những chuyện đầy lạ kỳ.

Đó cũng là khoảng thời gian tôi chạm đáy cuộc đời. Mọi thứ phía trước mịt mù không lối thoát, và tôi chỉ biết co mình lại trong một thế giới tối tăm vô tận.

Trong tình cảnh ấy, con người chúng ta sẽ chọn cách hành động ra sao?

Có người sẽ trở nên bi quan, rơi vào trầm cảm, thậm chí dần khép mình lại với thế giới xung quanh.

Có người sẽ cố vùng vẫy để tìm lối thoát khỏi bóng tối, rồi cuối cùng cũng có thể gượng dậy và bước tiếp.

Nhưng tôi lại không như vậy. Tôi chẳng có đủ trí khôn hay can đảm gì để gắng sức thoát ra, thế nên tôi chọn cách nghỉ việc để trốn chạy, tiếp tục vật vờ sống như là một cách để chạy trốn khỏi thực tại.

Bỏ lại tất cả sau lưng, trong túi gần như không còn một đồng, tôi đặt chân đến danh thắng Jodogahama ở tỉnh Iwate. Chính tại nơi đó, tôi đã có cuộc gặp định mệnh với cô gái mang vẻ bí ẩn Shirakisawa Honoka ấy.

Khi ấy, cô còn là nữ sinh viên mười chín tuổi. Diễn tả cô ấy như là “thiếu nữ” không biết cô có giận không nhỉ?

Cô ấy là mạnh mẽ một cách vô lý, xinh đẹp, phóng khoáng vô cùng, thậm chí còn vô cùng nổi bật. Nhưng đồng thời, cô cũng rất là mỏng manh, dịu dàng và phiền phức, chỉ cần lơ là chút thôi cũng có thể biến mất.

+*

— Hôm đó là ngày 1 tháng 8 năm 2008

Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy đến tận bây giờ. Mùa hè năm ấy nóng đến độ đứng thôi mồ hôi.

Và bóng hình mảnh khảnh ấy, phản chiếu trên nền trời xanh ngắt cùng những đám mây trắng.

Một tay giữ mũ rơm cho khỏi bay theo gió, tay còn lại thì kéo tay tôi theo, đoạn cô ấy cất giọng nói lơ lớ của mình:

“Đến rồi à.”

+*

Dù gì đi nữa, có một điều tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng chính cuộc gặp gỡ ngày hôm ấy đã cứu rỗi tôi, chưa lành trái tim tôi, và làm tôi biết yêu một lần nữa.

Nhưng mà, cái gì cũng có trình tự của nó. Trước tiên, tôi muốn kể về cách hai chúng tôi lần đầu găp nhau.

Chuyện này xảy ra sớm hơn chút.

Vào ngày 31 tháng 7 cùng năm. Câu chuyện tôi bắt đầu tại một phòng khách sạn tọa lạc giữa trung tâm thành phố Saitama.

Giờ thì, xin hãy lắng nghe câu chuyện này chút nhé.

Bản dịch lại từ jap:

Bầu trời hôm ấy cũng một màu xanh (Tạm dịch)

–Mùa hạ.

Với tôi thì mùa hạ luôn là mùa quan trọng nhất, rực rỡ nhất trong cả bốn mùa.

Khi lội ngược dòng ký ức, nhìn lại ba mươi mùa hạ đã qua trong đời, tôi chợt tìm thấy một mùa hạ rực rỡ hơn cả.

Tôi nhặt mảnh hồi ức ấy lên, ngắm nhìn nó thật kỹ.

Một mùa hạ chìm trong xanh thẳm. Biển trời bao la như hòa làm một.

Đó chẳng phải kỷ niệm về mối tình đầu ngây ngô thời cấp hai, cũng chẳng phải lần đầu có bạn gái năm 23 tuổi.

Mảnh hồi ức ấy thuộc về mùa hạ thứ 25.

Mùa hạ bên em vừa là mùa hạ ngắn nhất, nồng nhiệt nhất, vừa chuỗi ngày đầy ắp những lạ lùng.

Lúc đó, tôi đã hoàn toàn lạc lối giữa dòng đời. Trong thế giới mịt mù đêm tối, tôi chỉ biết ngồi ôm gối, khép chặt lòng mình sau những đổ vỡ.

Khi bị dồn đến bước đường cùng, con người ta sẽ làm gì?

Hẳn sẽ có người bi quan rồi buông xuôi, nhốt mình lại trong nỗi cô đơn. Hẳn sẽ có kẻ vùng vẫy đấu tranh, tự tìm cho mình một lối thoát giữa màn đêm mà bước tiếp.

Thế nhưng, một kẻ chẳng có trí tuệ hay dũng khí như tôi chỉ biết bỏ việc, ngày ngày chạy trốn khỏi thực tại phũ phàng mà thôi.

Cứ thế, tôi vứt bỏ gần như tất cả những gì mình gây dựng. Với hai bàn tay trắng, tôi đến tĩnh dưỡng tại vùng biển Jodogahama ở Iwate. Và tại đây, tôi đã có một cuộc gặp gỡ định mệnh với cô gái bí ẩn mang tên “Shirakisawa Honoka”.

Khi ấy em là một thiếu nữ xinh đẹp, là một sinh viên đại học 19 tuổi. Nếu gọi em là “cô bé”, không biết em có giận không nhỉ?

Em phóng khoáng vô cùng nhưng lại gò bó đến lạ, tuy nổi bật nhưng cũng thật dịu dàng, dù mạnh mẽ nhưng lại rất mong manh. Nếu tôi không để mắt đến, dù chỉ một chút thôi, có lẽ em sẽ biến mất không chừng.

*

Tôi vẫn nhớ như in ngày mồng một tháng tám năm đó, cái thời mà smartphone vẫn chưa phổ biến.

Đó là một ngày hè nắng nóng như đổ lửa, chỉ cần đứng yên thôi mà lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Thân hình mảnh mai của em nổi bật giữa nền trời xanh trong, được điểm xuyết bởi mây trắng.

Em dùng một tay giữ mũ, tay kia nắm lấy tay tôi, cất giọng nói địa phương đầy đặc trưng:

“Chào mừng anh đến với Iwate.”

Dù sao đi nữa, tôi cũng có thể chắc chắn một điều. Rằng nhờ gặp được em, tôi đã thực sự được cứu rỗi. Rằng nhờ gặp được em, trái tim thương tổn của tôi đã được chữa lành, và một lần nữa biết yêu.

Nhưng chuyện gì cũng có đầu có cuối. Trước hết, có lẽ tôi nên kể lại những gì đã xảy ra trước khi gặp được em.

Và bây giờ, xin các bạn hãy lắng nghe—-

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free