(Đã dịch) Ao No Exorcist: Ba Hoàng Tử Quỷ - Chương 2: Người cười lớn nhất
Thu dọn tất cả quần áo và vật dụng cá nhân, Adam nhìn căn phòng trống trơn của mình mà khẽ thở dài. Con người không phải sắt đá, dù có máu lạnh đến mấy cũng ít nhiều vương vấn tình cảm với nơi mình sinh ra và lớn lên, huống hồ đây lại là nhà thờ đã gắn bó với tuổi thơ anh em cậu suốt mười sáu năm ròng.
Dù tâm trạng có chút xáo động, Adam phá lệ vào bếp một lần, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn nhất cho cả nhà. Mặc dù người em trai Rin Okumura nấu ăn rất ngon, Adam tự thấy mình cũng chỉ thua kém chút đỉnh. Còn về kịch bản tối nay, cái đoạn cha xứ Shiro Fujimoto sẽ bị quỷ Satan khống chế và c·hết, Adam chỉ thầm nghĩ: “Haha. Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.”
Đã là một kẻ xuyên không với ngón tay vàng thì phải trở thành Long Ngạo Thiên. Mang trong mình bàn tay vàng, lại còn nắm giữ tiên cơ, Adam sẽ đập đầu vào đậu hũ t·ự s·át nếu để cha xứ Shiro phải c·hết, đặc biệt là khi mọi chuyện vẫn còn thuận lợi và chưa hề có bất kỳ hiệu ứng cánh bướm nào trái ý cậu.
Dẹp bỏ những suy nghĩ viển vông, Adam tập trung "chiến đấu" trong bếp, chuẩn bị bữa tối. Mười sáu năm sinh ra và lớn lên tại Nhật Bản, khẩu vị của cậu cũng đã bị nơi này đồng hóa, hình thành những quy tắc ăn uống vô cùng có lợi cho sức khỏe.
Sau khi hầm cá khô, rong biển và nấm để tạo thành nước dùng dashi thanh ngọt và thơm ngon, Adam cho thêm miso tươi vào rồi đun thêm mười lăm phút nữa. Cậu định làm món canh miso nấu đậu hũ non cho bữa tối hôm nay – đơn giản, thanh đạm mà lại vô cùng bổ dưỡng. Những ai chưa bao giờ ăn canh miso ngay lập tức sẽ "phải lòng" với nó, bởi hương thơm ngất ngây và cảm giác khoan khoái vô cùng khi thưởng thức.
Trứng cuộn rau củ là một lựa chọn đơn giản và dễ làm. Thái hạt lựu rau củ, xào chín tới rồi cuộn vào trứng chiên. Vị ngọt dịu của trứng, kết hợp cùng rau củ giòn giòn, chấm thêm một chút nước tương ngon và ăn cùng cơm trắng, đây quả thực là món ngon trần thế.
Cá hồi áp chảo sốt Teriyaki sẽ là "ngôi sao" của bữa tối nay của Adam. Cậu đổ dầu lên chảo, làm nóng rồi chiên miếng phi lê cá hồi. Sống qua hai đời người, kỹ thuật chiên cá của Adam quả thật đạt đến trình độ thượng thừa. Miếng cá bên ngoài giòn rụm nhưng thịt bên trong lại mềm mại, ngọt ngào. Khi rưới nước sốt Teriyaki lên, miếng cá tựa hồ được thăng hoa, trở nên ngon miệng không gì sánh bằng.
Khi bữa cơm đã chuẩn bị xong, Adam liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã sáu giờ tối. Thoáng nghe thấy tiếng động lớn ở cửa ra vào, cậu biết rằng "kịch bản" của bộ truyện đã đến lúc mở màn.
“Cha đang nói cái gì vậy? Tại sao lại bắt con đi? Cha muốn đuổi con sao?”
Tiếng người em trai Rin vang lên khắp nhà. Adam tặc lưỡi, thầm tiếc nuối cho cảm xúc của em trai mình. Dù cho cảm giác tiếc nuối này chỉ thoáng qua một giây, nhưng đã tiếc thì vẫn là tiếc. Cậu vẫn muốn làm một người anh mẫu mực.
Nhàn nhã bước đến nơi "cuộc chiến" của em trai đang diễn ra, Adam thầm cảm thán sai lầm của cha xứ Shiro. Ông chỉ vì quá mức bảo vệ Rin mà không hề quan tâm đến khả năng tiếp nhận sự thật của một cậu bé mười sáu tuổi. Tuy Rin bề ngoài rất ngoan cường, không sợ trời đất, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu bé này lại vô cùng tự ti.
Một người từ nhỏ đến lớn chẳng làm nên trò trống gì, học hành thì kém cỏi, làm việc thì luôn phá hoại, Rin đành phải giấu tất cả vào bên trong, bằng cách phô trương sự ngang tàng ít ỏi của bản thân. Cậu nghĩ, chỉ cần ngang tàng, chỉ cần tỏ ra vô tâm vô phế, cậu sẽ không phải suy nghĩ quá nhiều để rồi bị tổn thương.
Trong nguyên tác, sự tự ti này một phần đến từ Yukio, người em trai nho nhã và hoàn hảo của Rin. Thế nhưng trong thực tại này, bởi vì Adam xuyên không và trở thành anh cả, áp lực và sự tự ti này như được phóng đại thêm gấp trăm lần.
Là một người đã sống hai đời, Adam hầu như được mọi người công nhận là thiên tài. Học một hiểu mười, nhìn một nhớ lâu. Cậu thậm chí hoàn thành toàn bộ chương trình học cấp ba khi mới mười một tuổi. Nếu không phải vì cha xứ Shiro bồi dưỡng cậu trở thành một Diệt Quỷ Sư (Exorcist), cậu thậm chí đã tiếp tục chương trình học của mình để đạt được những học vị cao hơn như cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ.
Đối mặt với một người anh trai xuất chúng như Adam và một người em út chưa bao giờ làm mọi người thất vọng như Yukio, Rin luôn luôn hoài nghi chính bản thân mình. Tại sao cùng là anh em, chỉ có mỗi mình cậu là kém cỏi và vô dụng nhất? Rin cảm thấy mình thật cô độc, thật lạc lõng.
Tư thế ngủ co lại như một con ốc sên vào mỗi đêm đã tố cáo điều đó. Cậu cảm thấy không an toàn, hoài nghi bản thân, không tìm được cách nào để hòa nhập cùng hai người anh em của mình. Những khi Rin đẫm nước mắt mà hỏi Adam: “Anh à, tại sao chúng ta lại khác biệt như thế? Em thật là rác rưởi đúng không?” là những lần Adam đều phải tốn cả ngày để dỗ dành Rin, ôm em trai vào lòng để giúp cậu ngủ ngon vào mỗi đêm.
“Cha chẳng muốn nhọc công đóng vai một người bố thêm nữa chứ gì? Vậy thì cứ nhận quách đi!!”
Tiếng nói của Rin vang lên. Cậu gần như dùng toàn bộ sức lực để gào lên. Phẫn nộ, hoang mang, sợ hãi, tất cả đều hàm chứa trong từng lời cậu nói. Ngay lúc Rin sắp sửa thốt lên câu nói g·iết c·hết Shiro “Đừng giả bộ làm cha của tôi thêm nữa” thì một tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
“E hèm! E hèm!”
Cả hai cùng hướng ánh mắt về phía Adam. Cơn tức giận của Rin bị nghẹn lại trong cổ họng. Cậu ấm ức, kể lể tất cả.
“Anh hai. Lão già muốn đuổi chúng ta đi. Chỉ vì em là một kẻ ăn hại và rác rưởi.”
Không ngoài Rin dự liệu, anh trai cậu vẫn như vậy, với một dáng vẻ điềm tĩnh và nhẹ nhàng bước đến gần cậu. Anh cầm lấy tay Rin, đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào cậu, đặt tay cậu lên ngực cha xứ Shiro rồi nói.
“Cha đang rất đau.”
Đến lúc này, Rin mới chịu nhìn thẳng vào mắt cha. Ở đó, cậu thấy đủ đầy sự buồn đau, thống khổ và hối hận. Thân là một đứa con của quỷ, Rin cực kỳ nhạy cảm với những cảm xúc tiêu cực. Và trong khoảnh khắc đó, cậu mới nhận ra từ nãy đến giờ mình đã gây ra tổn thương lớn đến nhường nào cho người mình yêu thương nhất.
Nhưng mà, cái tuổi mười sáu phản nghịch, làm sao Rin có thể mặt dày mà nói lời xin lỗi được? Rin tỏ ý: “Ta đã biết lỗi của ta rồi. Nhưng ta tuyệt đối không xin lỗi” rồi ngoảnh đầu sang một bên. Đến lúc này, Adam rất không khách khí mà "châm thêm dầu vào lửa".
“Cha đã lo lắng và vội vàng đến độ bị thương ngón tay khi đang kéo tủ.”
Nghe thế, Rin lập tức quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào ngón tay của cha xứ Shiro để kiểm chứng lời anh trai mình nói. Thấy một chỗ đỏ ửng và phồng rộp lên, Rin mất nửa ngày mới chột dạ và ấp úng.
“Ưm…ờm…Lúc nãy con có quá lời…Con…xin lỗi cha.”
“Và em không cô độc Rin ạ. Dù em có làm sập tháp Tokyo đi chăng nữa thì anh sẽ mãi là anh trai của em.”
Đến lúc này, Rin hoàn toàn sửng sốt mà nhìn anh trai mình.
Ngoạ tào! Anh trai mình hôm nay ăn lộn thuốc gì? Mà lại có thể nói ra những lời sến sẩm như thế này!
Nhưng mà…Nhưng mà…Ta thật là thích nha.
Vốn thiếu thốn tình cảm và đột nhiên được anh trai “sủng ái”, mặt Rin nhanh chóng đỏ lên. Cậu không kìm nổi trái tim đang đập thình thịch, đành nhanh chóng đánh trống lảng rồi chạy đi.
“E hèm! Em đói rồi. Em xuống rửa tay để chuẩn bị ăn cơm đây.”
Nói rồi liền chạy biến. Rin nhà ta lúc này đã không còn tức giận, bất cần nữa mà thay vào đó là yêu đời phơi phới. Bản chất của chàng trai mười sáu tuổi này vẫn rất đơn thuần. Dễ giận nhưng cũng dễ tha thứ. Chứng kiến cảnh này, tay cha xứ Shiro khẽ run lên. Ông thở dài, đẩy gọng kính rồi nói.
“Cảm ơn con, Adam.”
“Đây là điều con nên làm, thưa cha.”
“Phải không?”
Hai người nhìn nhau và không nói.
Đến bảy giờ tối, Yukio về nhà và nhận được sự chào đón nồng nhiệt của Rin. Thấy anh trai mình phá lệ yêu đời đến thế, Yukio cũng "mộng bức".
Ngoạ tào! Tên này hôm nay ăn lộn thuốc gì? Mà lại viết rõ chữ "ta rất vui" trên mặt.
Thế là không nghĩ ngợi gì nhiều, ba anh em và cha xứ Shiro cùng nhau "chiến đấu" với bữa tối. Trù nghệ của Adam quả thực không chê vào đâu được. Ai nấy đều no đến căng cả bụng. Trong bữa ăn, Adam còn tự nhận mình nấu ăn không bằng Rin, khiến cho Rin càng thêm cao hứng. Vì quá vui vẻ, Rin thậm chí đã lòi ra đuôi quỷ mà cậu không hề hay biết.
Nhìn thấy cái đuôi không ngừng lắc lư, ba người còn lại rất ăn ý nhìn nhau, không nói lời nào rồi tiếp tục bữa tối.
Cơm nước xong xuôi, Rin xung phong rửa chén, Yukio lau dọn nhà cửa, còn Adam thì về phòng thu xếp hành lý cho cả ba anh em. Theo lời của Shiro, chuyến xe đón họ đến học viện Chân Thập Tự đã sắp đến.
Nhìn Adam đang bận rộn, Shiro thở dài một hơi. Ông lấy hết can đảm để nói ra những gì mình thực sự nghĩ dù ông biết điều này có thể gây ra những hậu quả khôn lường.
“Con biết không Adam. Ta thực sự không lo lắng cho Yukio, càng không lo cho Rin dù nó là đứa gây cho ta biết bao phiền phức. Trái lại, người ta lo nhất chính là con.”
Shiro thở dài và ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Ánh đèn huỳnh quang phủ lên đôi kính của ông.
“Kể từ khi con còn nhỏ, con đã quá đặc biệt, thậm chí còn đặc biệt hơn cả hai người em trai của mình. Ta không đếm xuể đã có bao nhiêu buổi tối ta muốn g·iết c·hết con.”
Dứt lời, Shiro tháo kính xuống rồi nhìn Adam chòng chọc. Đôi mắt ông ánh lên một tia g·iết chóc. Trong khoảnh khắc đó, nếu bất kỳ ai nhìn vào đôi mắt Shiro lúc này đều sẽ cho rằng ông thật sự muốn g·iết Adam.
“Ba đứa đều là con trai của Satan, đều là những mối họa khôn lường đối với loài người. Song nếu như Rin sở hữu phần lớn sức mạnh của Satan, Yukio được di truyền từ mẹ thì con, Adam, ta tin rằng con sở hữu một thứ còn nguy hiểm hơn cả.”
“Đó là gì thưa cha?”
Adam mỉm cười nhìn cha xứ. Hơi thở của cậu vẫn đều đặn và nhẹ nhàng.
“Sự cám dỗ. Quỷ dữ rất giỏi cám dỗ và không để lộ bản chất thật của mình. Cái cách con xoay chuyển cảm xúc của Rin lúc nãy là một ví dụ quá rõ ràng. Và ngay cả trong lúc này, mặc dù ta tuyên bố rằng ta muốn g·iết c·hết con, con cũng không để lộ bất kỳ cảm xúc gì. Adam à! Con thật sự quá nguy hiểm. Bởi vì ta không thể nhìn thấu con.”
Tay Shiro run lên. Vị Paladin đời thứ 250, một trong những Diệt Quỷ Sư mạnh mẽ nhất mà nhân loại từng biết đến, lúc này đang đấu tranh với tư tưởng của chính mình, điều mà hầu như rất hiếm khi xảy ra với bất kỳ Paladin nào.
“Thế nên ta hỏi con một câu. Chỉ cần một câu thôi. Làm ơn hãy trả lời ta thật lòng. Rằng nếu ta bị quỷ g·iết c·hết, con sẽ làm gì?”
Đối mặt với câu hỏi của cha, Adam cũng nhìn thẳng vào mắt ông mà đáp lại từng lời. “Nếu có con quỷ nào dám g·iết c·hết cha. Con thề sẽ tìm được nó, phanh thây nó, khiến nó chịu đựng từng bộ thánh kinh của Thiên Chúa giáo, Phật giáo, Đạo giáo. Con sẽ khiến nó sống không bằng c·hết vì đã c·ướp đi người quan trọng nhất của anh em chúng con.”
Câu trả lời của Adam khiến Shiro bật khóc. Rất may cho ông, xe của học viện Chân Thập Tự cũng đã đến đón ba anh em tới nơi ở mới. Đứng bên cửa sổ và nhìn ba anh em vẫy tay chào mình, bờ vai cha xứ Shiro khẽ run lên.
Trong chiếc xe limo thượng hạng, Adam cũng buồn bã thở dài. Làm sao cậu lại không biết được tâm tư của cha xứ Shiro. Thế giới của cuốn truyện Ao No Exorcist rắc rối và đầy mưu toan hơn nhiều so với những gì người ta tưởng. Đây không đơn thuần là một câu chuyện đầy nhiệt huyết, tranh đấu của nhân vật chính Rin Okumura mà còn là chiến trường chính trị và mưu quyền của biết bao thế lực.
Paladin Shiro Fujimoto là một ví dụ điển hình. Nhận hết trách nhiệm và giành quyền bảo hộ ba anh em, kế hoạch của ông đơn giản mà hữu hiệu. Đào tạo ba đứa con trai đầy tiềm lực của Satan, biến chúng thành những vũ khí lợi hại nhất trong cuộc c·hiến t·ranh chống quỷ dữ. Để làm được điều đó, ông cần xây dựng tình cảm và ràng buộc đủ lớn với ba anh em, khiến chúng yêu ông, xem ông là cha để rồi răm rắp nghe theo lời ông – đây chính là dương mưu.
Nếu như so sánh, Adam hoàn toàn có thể ví Shiro Fujimoto là một Hokage đệ tam, ràng buộc các Ninja không ngừng c·hết vì làng, vì cái gọi là “Hỏa chí” tre già măng mọc. Trong nguyên tác, Shiro đã hoàn toàn thành công biến Rin và Yukio trở thành hai thanh kiếm sắc bén nhất trong cuộc chiến chống quỷ dữ. Nhưng đồng thời ông cũng đã thất bại bởi vì trót yêu thương hai đứa bé thật lòng, hoàn toàn xem chúng là con trai của mình, để rồi nhận lấy cú sốc tinh thần lớn lao khi Rin nói “Đừng giả vờ làm bố tôi nữa.”
Nhưng giờ đây thì sao? Bởi vì có Adam, Shiro đã không c·hết. Ông thậm chí còn bắt Adam đưa ra câu trả lời để kiểm nghiệm sự ràng buộc của mình với cậu, đồng thời cũng xem thái độ của cậu đối với quỷ dữ.
Ngoảnh đầu nhìn hai đứa em trai đang rất hớn hở, Adam thuận miệng hỏi.
“Rin, Yukio này. Em nghĩ gì về cha?”
“Em muốn trở thành một người vĩ đại giống như cha”. Rin hí hửng đáp lời.
“Em sẽ không làm cha thất vọng”. Yukio kiên định mà nói.
Nhìn thái độ của hai đứa em trai, Adam cười khổ. Cậu thả người hoàn toàn tựa lưng vào ghế chiếc limo xa hoa, nhìn lên trần xe mà lẩm bẩm. “Cha à. Cha thắng rồi. Cha đúng là người chiến thắng lớn nhất của cả bộ truyện này. Mười sáu năm là quá dài, quá dài để một đứa trẻ không có tình cảm với người luôn kề bên, săn sóc từng ly từng tí. Cha vốn dĩ chỉ có hai v·ũ k·hí đắc lực, giờ đây lại có đến ba.”
Trong khi đó, cha xứ Shiro đứng bên cửa sổ một hồi lâu. Nước mắt ông chảy dài trên má và miệng ông nở nụ cười thật tươi. Ông lẩm bẩm. “Ta thắng rồi. Và cũng thua rồi.”
Bản dịch này, một tác phẩm được trau chuốt bởi truyen.free, mong muốn mang đến những khoảnh khắc đắm chìm cho độc giả.