Artocoil toTorment - Chương 17: Chapter 17: Lamder bên vịnh ngàn trùng
Càng lên cao, sương mù càng lúc càng dày đặc, quện lại thành những dải trắng xóa đặc quánh. Ánh đèn pha vàng vọt liền nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn sương, đành hắt sang dàn đại thụ bên đường, tạo thành những cái bóng trông thật kỳ khôi.
“Sắp xuống đèo rồi.”
Kerick nói thế đúng lúc con đường đang bắt đầu thoải dần. G35V như thể đi xuyên qua một thế giới khác, chiếc xe lao khỏi tường sương mù trắng xóa, và một khung cảnh choáng ngợp đột ngột hiện ra trước mắt tất cả.
Bên dưới chân đèo, trải dài ra tận mép biển xanh thẳm là một thành phố nhỏ xinh. Từ trên cao nhìn xuống, nó mang một vẻ đẹp cổ kính với những mái ngói rêu phong màu nâu đỏ xếp san sát nhau, xen kẽ là những con hẻm nhỏ hẹp và các công trình kiến trúc chủ yếu bằng gỗ và đá.
“Nó còn hơn những gì em tưởng tượng nữa! Đó là biển đó!” Nebu reo lên, khuôn mặt áp sát vào tấm kính cường lực.
Nhưng sự hùng vĩ thật sự nằm ở ngoại cảng. Hàng chục chiến hạm xám xịt, lừng lững như những con thủy quái thép đang neo đậu ngay ngắn trong vịnh. Kích thước của chúng áp đảo những chiếc thuyền buồm bằng gỗ và những tàu đánh cá nhỏ bé đang bập bềnh xung quanh. Lá cờ mang biểu tượng của HSS bay phấp phới trên cột buồm cao nhất của chúng, một lời khẳng định quyền lực không thể chối cãi trên mặt biển này.
Khung cảnh cổ kính không chỉ là một ấn tượng từ xa, bởi khi lại gần, nó càng trở nên rõ nét. Con đường được lát bằng những phiến đá cuội đã mòn vẹt qua nhiều thế hệ, và hai bên là những cánh đồng lúa mì dập dờn trong gió biển.
Tới được đó cũng đã xế chiều.
Kerick cho xe giảm tốc độ rồi dừng hẳn trước cánh cổng chính của thành phố cảng Lamder, nằm dưới một công trình vĩ đại bằng thép xám cao đến hàng chục mét. Dọc trên đỉnh tường, có thể nhìn thấy lờ mờ những tháp canh được bố trí đều đặn cùng lính gác mặc quân phục.
Trông họ có vẻ chuyên nghiệp nhưng không mang cái khí chất quân phiệt cứng nhắc như HSS. Đây đúng là lực lượng phòng vệ của riêng của Lamder rồi.
Tsuyasa nheo mắt nhìn những đường rãnh xanh lam mờ ảo chạy dọc theo các khối đá, tạo thành một mạng lưới phức tạp bao bọc toàn bộ thành phố. Đó không gì khác ngoài hệ thống lọc Artocoil bằng Sapphiredon, lá chắn phòng ngự tiêu chuẩn cho bất kỳ thành trì nào muốn tồn tại.
Một sĩ quan biên phòng trẻ tuổi tiến lại, gõ vào kính xe.
“Yêu cầu tất cả mọi người xuống xe để kiểm tra an ninh theo quy định.”
Kerick gật đầu, ra hiệu cho năm người còn lại lần lượt bước xuống và trình ra giấy tờ của mình. Viên sĩ quan kiểm tra từng cái một cách cẩn thận, đối chiếu khuôn mặt với ảnh trong giấy. Khi đến lượt của Hairando, lông mày anh ta nhíu chặt khi nhìn xuống tấm thẻ, rồi lại ngước lên nhìn cậu bé tóc xám cau có.
“Hairando Grace? Có sự nhầm lẫn gì ở đây không? Trong ảnh là một người đàn ông trung niên kia mà?”
Viện trưởng tặc lưỡi một tiếng tỏ vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Không có nhầm lẫn gì cả. Ghi chú lý do đặc biệt có trong hồ sơ đính kèm đấy. Không biết đọc à?”
Lời giải thích sẵng giọng của ông ta càng khiến viên sĩ quan thêm ngờ vực. Ngay lúc đó, Nebu với sự tò mò không thể kiềm chế liền nhón chân, nhoài người tới cố gắng liếc nhìn tấm ảnh.
“Trông ngài viện trưởng hồi đó ra sao thế?”
“Xía! Không phải việc của mày!”
Hairando phản ứng nhanh như cắt. Ông ta giật mạnh tấm thẻ lại và giấu nó vào trong áo blouse trước khi Nebu kịp nhìn thấy gì.
Kerick nhanh chóng bước lên để giải quyết vướng mắc.
“Thưa anh, trong tập tài liệu tôi vừa đưa có xác nhận chính thức từ hội đồng Loromicon về tình trạng đặc biệt này. Xin hãy kiểm tra mục 3B.”
Viên sĩ quan dù vẫn còn nghi ngờ, nhưng trước thái độ chuyên nghiệp và các giấy tờ hợp lệ, cũng đành phải tuân thủ thôi. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng và xác nhận qua bộ đàm, ông ta phẩy tay.
“Được rồi, các người được qua. Nhưng lần sau, tôi khuyên là nên làm lại giấy tờ mới để tránh rắc rối kiểu này.”
Và cứ thế, cánh cổng khép lại sau lưng họ, ngăn cách thế giới hoang dã của núi rừng với sự trật tự, dù có phần hỗn loạn, của nền văn minh.
Nếu Loromicon là một pháo đài của cảm giác trống trải đến buồn bã, thì Lamder lại là bức tranh sống động và có phần lộn xộn của lịch sử. Chiếc G35V phải giảm tốc độ tối đa để len lỏi qua những con hẻm lát đá cuội, vốn được xây dựng cho xe ngựa và người đi bộ từ hàng thế kỷ trước.
Tsuyasa lặng lẽ quan sát thấy con người ở đây có làn da rám nắng sạm đi vì gió biển, gương mặt trông có phần khắc khổ nhưng ánh mắt thì sao lại lanh lợi và hoạt bát quá thể. Khi chiếc xe quân phòng bọc thép của họ tiến ngang, nhiều người dừng lại nhìn với ánh mắt tò mò, bọn trẻ con thì chỉ trỏ đầy phấn khích. Đối với cư dân tại đây, có khi mọi phương tiện hiện đại khác ngoài tàu thủy đều được tính là sinh vật lạ.
Không lâu sau, sự chú ý của chàng trai tiếp tục va phải một hình ảnh lặp đi lặp lại trên các nẻo đường, là những toán lính mặc quân phục HSS.
Ngoài tuần tra ra, đám quân nhân còn đứng gác ở những giao lộ quan trọng, án ngữ trước nơi có lẽ là các tòa hành chính. Sự hiện diện của vũ trang tạo cảm giác kiểm soát hơn là sự an toàn. Điều đó vô tình thôi thúc Tsuyasa hỏi bâng quơ:
“Tại sao quân đội HSS lại hiện diện ở đây nhiều đến vậy?”
Utogi ngồi bên trên đáp, chắc là bởi có tìm hiểu từ trước đây mà:
“Lamder đã từng gặp cuộc khủng hoảng nghiêm trọng. Cướp biển hoành hành, kinh tế suy sụp, vài giáo phái nhỏ bắt đầu nổi lên gây rối loạn.”
Cô dừng lại một chút, như để lựa chọn từ ngữ tiếp theo.
“Và HSS đã cử hạm đội đến, giúp ổn định an ninh bằng bàn tay sắt…, và không bao giờ rời đi.”
Hóa ra sự kiêu ngạo mà họ thể hiện ở Loromicon là bản chất của một kẻ âm thầm chi phối nhiều thuộc địa. Nghĩ đến đó càng khiến Tsuyasa cảm thấy bức bối.
Trùng hợp đến xui xẻo làm sao, khi chiếc G35V đỗ lại ở một bãi cát trống gần bến tàu. Có chiếc xe sedan màu đen bóng loáng, trông hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh bụi bặm của bến cảng, từ từ chạy tới và dừng lại song song với họ.
Cửa kính phía sau từ từ hạ xuống, để lộ ra Tham mưu Gossen đang ngồi bên trong, bên cạnh là Thuyền trưởng Arucado với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Gossen nhếch mép miệng cười, một nụ cười mà riêng với lăng kính của Tsuyasa, thì nó rót đầy hàm ý chế nhạo.
“Chào mừng đến Lamder, các vị từ Loromicon. Tôi là Gossen…”
“Biết rồi!”
Hắn tỏ ra vẻ như bọn mình là đám đần vậy!
Thấy Tsuyasa giống sắp sửa nhào ra khỏi xe để ăn thua tới nơi, Kerick đưa tay ra hiệu cho cậu rụt vào lại, bản thân thì cố giữ một thái độ đúng mực:
“Chúng tôi đã sẵn sàng để lên tàu bất cứ lúc nào.”
“Không cần vội, công tác chuẩn bị cuối cùng trên tàu sẽ mất khoảng một tiếng nữa. Trong thời gian đó, các vị cứ tự do làm những gì mình thích.”
Cửa kính xe lại từ từ kéo lên trước khi Kerick kịp đáp lời. Chiếc xe sang trọng vút đi, cho những kẻ ở sau hít khói đúng nghĩa đen.
Mà sao cũng được, chỉ chờ được nghe thế, Nebu đã chộp lấy cánh tay lành lặn của Tsuyasa, kéo cậu đi xềnh xệch về phía khu chợ mà họ đã đi ngang qua ban nãy. Đôi mắt cô bé sáng rực, hoàn toàn phớt lờ tính chất căng thẳng của công việc sắp tới vẫn treo lơ lửng.
“Đi thôi anh Tsuyasa! Một tiếng là đủ để chúng ta lượn một vòng rồi. Em muốn ăn kẹo táo, xem gánh xiếc, còn cả mấy cửa hàng trang sức lấp lánh kia nữa!”
Tsuyasa loạng choạng bị kéo đi, cố gắng gỡ tay cô bạn ra nhưng vô ích. Sức của Nebu, dù vóc dáng nhỏ nhắn, lại chẳng hề nhỏ chút nào.
Kerick nhìn theo bóng hai đàn em đang khuất dần vào đám đông, anh khẽ thở dài, đưa tay lên xoa xoa thái dương.
“Thôi kệ chúng nó đi. Quay lại đúng giờ là được.” Utogi cố trấn an cộng sự của mình.
Viện trưởng Hairando thì hừ thêm một tiếng lạnh nhạt, quay người tiến về hướng một quán trà trông có vẻ yên tĩnh ở phía đối diện.
“Lucier, đi thôi, ta có việc cần bàn. Hơi đâu mà đi chơi như bọn trẻ đó chứ?”
Trước khi cùng với trợ lý rời đi, ông ta tự lầm bầm, giọng nói đủ để chỉ người đứng sát bên cạnh mới có thể nghe thấy:
“Rồi chúng sẽ sớm phải đối diện với sự day dứt không thể tránh khỏi thôi.”
Hai cái bóng chênh lệch chiều cao rõ rệt của bọn họ nhanh chóng khuất vào một con đường vắng vẻ, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào mà Nebu và Tsuyasa vừa lao vào.
***
“Anh nhìn kìa! Kẹo táo!”
Nebu reo lên, dừng lại trước một quầy hàng đầy ắp những xiên táo đỏ mọng được phủ một lớp đường bóng loáng. Cô bé không ngần ngại rút tiền ra mua hai xiên, chìa một cái về phía Tsuyasa.
“Cho anh này, hiếm lắm em mới mời đấy.”
“Anh không…”
“Ăn đi mà!” Nebu nhét luôn que kẹo vào tay cậu. “Ngon lắm đó!”
Cô bé cắn một miếng lớn, hai má phồng lên, đôi mắt híp lại đầy vẻ thỏa mãn. Nụ cười của em ấy quả là luôn thuần khiết và vui vẻ. Tsuyasa bất giác nhìn que kẹo táo trong tay mình, rồi lại nhìn nụ cười của Nebu. Một thứ gì đó luôn kẹt cứng trong cái tâm hồn đang lo sợ đủ điều đang dần được gỡ bỏ. Cậu đưa que kẹo lên cắn một miếng. Vị ngọt giòn của táo và đường tan ra trong miệng, một hương vị mà dường như đã rất lâu rồi cậu chưa từng nếm lại. Đó là cảm giác của sự bình yên.
“Thấy chưa, em nói rồi mà!” Nebu cười khúc khích khi thấy vẻ mặt của anh chàng.
Tsuyasa nhận ra rằng, không biết từ lúc nào, bàn tay đang bị nắm lấy không còn cảm giác như bị lôi đi nữa. Cậu đang tự bước đi bên cạnh em, hòa mình vào dòng chảy căng tràn nhựa sống tại nơi đây.
Theo sự ngẫu hứng đầy phấn khích của Nebu, cả hai nhanh chóng tìm đến quảng trường nhỏ nơi gánh xiếc đang biểu diễn. Đó không phải là một rạp xiếc hoành tráng mà chỉ là một khoảng sân được quây lại bằng những dải ruy băng sặc sỡ. Bên trong, có người đàn ông gầy gò đang thổi lửa, một cô gái uốn dẻo một cách tài tình, và mấy nhạc công già đang chơi một giai điệu vui nhộn bằng cây đàn có hình thù kỳ lạ.
Đám đông, chủ yếu là trẻ em và những người lao động nghỉ tay, vây quanh xem với vẻ mặt đầy thích thú. Nebu hoàn toàn bị cuốn vào không khí đó. Em vỗ tay theo điệu nhạc, mắt mở to đầy thán phục trước những màn trình diễn, thỉnh thoảng lại quay sang bình luận rôm rả với Tsuyasa.
Cuộc sống ở đâu cũng thế, dù khó khăn, vẫn có những niềm vui thật giản dị.
Sau vài màn biểu diễn, người gầy gò dẫn chương trình bước ra giữa sân khấu, vỗ tay để thu hút sự chú ý. Ông ta hô lớn:
“Và bây giờ, thưa quý vị và các em nhỏ! Tiết mục cuối cùng và được mong chờ nhất! Hai linh vật của thành phố chúng ta. Thỏ Anthony lém lỉnh và Sói Maskow xảo quyệt!”
Đám trẻ con bên đường reo hò ầm ĩ. Rõ ràng đây là hai nhân vật chúng vô cùng hâm mộ. Người nhạc công già bắt đầu chơi một bản nhạc dồn dập, đầy kịch tính khiến mọi người đều nín thở chờ đợi.
Ấy thế mà, từ sau tấm màn che tạm bợ, đáng lẽ phải có hai nhân vật trong bộ đồ hóa trang ngộ nghĩnh bước ra. Nhưng ngạc nhiên là không có gì xảy ra cả.
Người trưởng gánh xiếc bắt đầu trông có vẻ bối rối. Ông ta nhìn vào phía hậu trường rồi gọi lớn:
“Anthony! Maskow! Tới giờ rồi! Đáng ra giờ này bọn nó phải tới rồi chứ?”
Không có lấy một tiếng trả lời làm tăng sự im lặng ngượng ngùng, tiếng nhạc cũng từ đó mà nhỏ dần rồi tắt hẳn. Người trưởng gánh xiếc vội vã chạy vào cánh gà và họ có thể nghe thấy tiếng ông ta làu bàu bực tức. Vài phút sau, người dẫn chương trình ra lại với vẻ mặt chán nản, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo với khán giả.
“À... ờ... thưa quý vị, có vẻ như hôm nay Sói Maskow đã bắt được Thỏ Anthony, và cả hai đã... rủ nhau đi chơi đâu đó mất rồi! Xin hẹn gặp lại quý vị vào ngày mai!”
Đám đông ồ lên một tiếng đầy thất vọng rồi từ từ giải tán.
Bên cạnh một Nebu đang bĩu môi đầy tiếc nuối, Tsuyasa cũng chỉ biết nhìn những người nghệ sĩ còn lại lủi thủi thu dọn đồ đạc, khuôn mặt họ không giấu được vẻ mệt mỏi và chán nản.
Tại sao lại bỏ đi ngay trước màn diễn quan trọng nhất? Cậu tự hỏi. Chẳng lẽ có việc đột xuất? Hay là cả hai người cùng lúc bị ốm? Thật khó tin.
Rồi ánh mắt Tsuyasa vô tình lướt qua chiếc thùng dùng để quyên góp tiền của gánh xiếc. Trong đó chỉ có lèo tèo vài đồng bạc lẻ. Xong rồi lại nhìn về phía bến cảng sầm uất, nơi những người cửu vạn vẫn đang cần mẫn bốc dỡ hàng hóa ngay cả khi trời đã về chiều. Và cuối cùng, một suy đoán lạnh lùng nhưng hợp lý đã được đúc kết.
Có lẽ, niềm vui và những tràng pháo tay không đủ để lấp đầy một cái dạ dày rỗng. Có lẽ một công việc bốc vác trả lương theo ngày ở bến tàu còn thực tế hơn là chờ đợi đồng tiền boa ít ỏi từ việc mua vui cho thiên hạ. Đều là mưu sinh cả. Tới đây, chính Tsuyasa tự thấy mình may mắn vì có một công việc ổn định cùng một nơi ở tạm chấp nhận được.
Những màu sắc rực rỡ của những sạp vải vóc, mùi hải sản nướng thơm lừng từ một quán ăn ven đường, tiếng đàn réo rắt của một người nghệ sĩ già ngồi ở góc phố. Cậu đã cùng Nebu đứng lại xem gánh xiếc, bật cười khi người nghệ sĩ tung hứng vụng về làm rơi quả cầu. Cậu còn bị cô bé kéo vào một cửa hàng trang sức, ngắm nhìn viên lấp lánh làm từ vỏ sò và san hô.
Cơ mà mọi thứ sao cứ trôi nhanh tuốt tuồn tuột là thế. Nhanh như cách người ta chỉ ghi ra vài dòng mô tả đơn giản mà chẳng đọng lại được gì.
Tại sao vậy?
Chuyến dạo chơi của họ không có mục đích cụ thể, chỉ đơn giản là để những con hẻm lát đá của Lamder dẫn lối. Nebu, với xiên kẹo táo đã ăn dở trên tay, cùng Tsuyasa đến một con dốc nhỏ ở rìa thành phố. Con dốc này dẫn lên một phần của bức tường thành cũ, nơi người dân địa phương thường đến để hóng gió và ngắm cảnh.
Từ đây, cả một vùng biển trời rộng lớn hiện ra trước mắt. Đón chào hai bạn trẻ là gió chiều lồng lộng thổi tung mái tóc. Phía dưới, bến cảng vẫn tấp nập, nhưng âm thanh ồn ào đã bị mây gió và tiếng sóng vỗ rì rào tại bờ vịnh này làm cho dịu lại. Mặt trời đang từ từ hạ xuống, nhuộm cả bức tranh tuyệt cảnh này bằng một màu cam đỏ huy hoàng.
Tsuyasa dựa người vào lan can đá, mắt nhìn xa xăm. Những hình ảnh náo nhiệt của khu chợ ban nãy vẫn còn quay cuồng trong tâm trí cậu, sống động nhưng lại xa vời đến lạ. Cậu quay sang cô bé đang vô tư dang tay đón lấy ngọn gió biển với vẻ mặt đầy thích thú.
“Nebu này.” cậu cất tiếng, giọng trầm ngâm.
“Dạ?”
“Em có thấy... mọi thứ trôi nhanh quá không?”
Nebu quay lại, hơi nghiêng đầu nhìn cậu.
“Nhanh là sao ạ?”
Tsuyasa thở dài, cố gắng diễn đạt mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
“Những lúc vui vẻ như ban nãy ấy. Cảm giác như một giấc mơ vậy. Nó đến rồi đi như mây bay vậy. Tại sao lại thế nhỉ?”
Cậu cứ ngỡ Nebu sẽ không hiểu, hoặc sẽ cho rằng cậu lại nói chuyện vớ vẩn. Nhưng cô bé chỉ im lặng một lúc, đôi mắt màu trời nhìn thẳng vào mắt cậu, trong veo chẳng chút hoài nghi.
“Thì kệ nó chứ!” Câu đáp đơn giản đến bất ngờ. “Nhanh thì sao ạ?”
“Ý anh là…”
“Quan trọng không phải là nó kéo dài bao lâu.” Nebu cắt lời, đưa ngón trỏ lên gõ nhẹ vào thái dương của mình. “Mà là nó có ở lại trong này không này.”
Tsuyasa đứng lặng yên, mắt vẫn nhìn ra phía chân trời nơi mặt trời đã chìm xuống một nửa, để lại một vệt sáng cam đỏ rực rỡ. Lời nói của Nebu vẫn còn văng vẳng bên tai, đơn giản nhưng lại có sức nặng lạ kỳ. Nó khiến cậu phải mải mê sắp xếp lại những suy nghĩ trong lòng.
Đáng ra phải thấy vui kia chứ? Điều gì khiến mình không muốn ghi nhớ nó vậy?
Thấy Tsuyasa vẫn còn đăm chiêu, Nebu khẽ huých nhẹ vào tay anh bạn, kéo cậu ra khỏi dòng suy tư.
“Hay là thế này đi. Lần tới, sau khi xong hết mọi chuyện, chúng ta mà có trở về được, thì nhất định phải quay lại đây. Lúc đó tha hồ có nhiều thời gian cho anh.”
“Lần tới à?”
Tsuyasa bất giác lặp lại. Tự cảm thấy hai chữ “lần tới” nghe sao thật chật hẹp đến thế. Vì mỗi khi gợi nhắc tới thời gian còn lại của…
Khỉ thật! Không được nghĩ đến chuyện đó!
Sau một hồi cố gắng vẽ thêm vài chuyện linh tinh để quên đi mớ suy nghĩ phiền toái, Tsuyasa và Nebu quyết định là sẽ trở lại cùng với đội Catastrophe trước khi quá một tiếng đã đặt ra.
Mặt trời đã gần như khuất hẳn sau đường chân trời, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng le lói. Cậu nhìn xuống đồng hồ trên tay, rồi lại nhìn khung cảnh đang dần chìm vào bóng tối.
Như một lẽ hiển nhiên, con đường quay về bến cảng dường như tạo cảm giác ngắn hơn. Họ không còn bị thu hút bởi những sạp hàng hay những gánh xiếc nữa.
Khi trở lại điểm hẹn gần bến tàu, những người còn lại đã có mặt đầy đủ.
Đây cũng là lúc tin xấu đầu tiên xuất hiện.
Tsuyasa ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn qua cái cách Kerick và Utogi đang đứng nói chuyện với nhau, vẻ mặt cả hai đều tỏ vẻ mệt mỏi xen chút bối rối. Viện trưởng Hairando thì bồn chồn đi qua đi lại, tay liên tục vuốt cằm.
“Có chuyện gì vậy?”
“À, Tsuyasa đó hả? Có chuyện không ổn rồi.”
Kerick ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Anh giơ lên một thiết bị liên lạc nhỏ vẫn còn đang sáng màn hình.
“Bộ chỉ huy Loromicon vừa phát tín hiệu triệu tập khẩn cấp. Toàn bộ trưởng và phó các đội quân phòng phải có mặt tại phòng họp trung tâm trong vòng sáu tiếng nữa. Đây là lệnh cưỡng chế.”
Tin tức như một gáo nước lạnh dội xuống. Lệnh triệu tập cấp cao nhất, lại còn là lệnh cưỡng chế, nghĩa là có một biến cố cực kỳ nghiêm trọng vừa xảy ra ở Loromicon.
“Chà, đến giờ tôi mới biết mình được tính là đội phó đấy.” Utogi lắc đầu.
Vậy là cả Kerick và Utogi đều nằm trong diện bị triệu tập.
Cả đội nhìn nhau, không ai biết phải giải quyết thế nào.
“Chúng ta phải quay về sao?” Nebu hỏi, sự vui vẻ của cô bé đã hoàn toàn biến mất.
Mọi ánh mắt đành đổ dồn về phía Viện trưởng Hairando, người duy nhất có thể đưa ra quyết định về tầm quan trọng của chuyến đi này. Kerick đặt một câu hỏi đúng vào trọng tâm:
“Viện trưởng, tình hình là vậy. Liệu chúng ta có thể đề nghị HSS hoãn chuyến đi này lại không? Chỉ một ngày thôi, chúng tôi sẽ giải quyết xong.”
Ông ta thở ra một cái rõ dài, nhăn mặt lắc đầu:
“Không được. Mày bị ngu à?”
Bị ném cho từ chối thẳng thừng và không một lời giải thích khiến Kerick không thể chấp nhận. Anh bước lên một bước, giọng cố giữ sự tôn trọng nhưng đã xen lẫn vài phần chất vấn.
“Thưa viện trưởng, tôi hiểu tính chất của sự việc, nhưng tại sao lại không thể trì hoãn dù chỉ một chút?”
Hairando đành phải nói miệng ra một trong các thông tin mật đã bàn với tụi Tsuyasa tại tầng hầm hôm qua:
“Nếu chúng ta cho nó thêm một ngày, thứ giữa biển kia, dù chỉ là năm ăn năm thua nhưng rất có thể sẽ đủ thời gian để được lũ Artnoiseur Thượng Đế đáp lại. Xui rủi lỡ điều đó xảy ra, bọn mày có biết hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào không?”
Cụm từ “Artnoiseur Thượng Đế” vang lên, mang theo một sức nặng vô hình khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Trừ chính viện trưởng cùng người trợ lý ra thì ai nấy mặt mày đều thất thần.
Đối với nhân loại, Artnoiseur là kẻ thù không đội trời chung, một giống loài muôn hình vạn trạng đến từ bên ngoài vũ trụ. Tuy vậy, theo ghi chép, phần lớn chúng chỉ là những sinh vật hoạt động theo bản năng, giống như những con dã thú hoặc những binh lính cấp thấp. Chúng chẳng thể nói là tàn bạo, và không có trí tuệ thực sự.
Dẫu cho đám Tsuyasa, Nebu, là thế hệ mới, thậm chí còn chưa từng chạm mặt Artnoiseur đi chăng nữa, thì vẫn hiểu rằng Thượng Đế là các cá thể ở một đẳng cấp thần thánh.
Đó là tầng lớp thượng đẳng, quý tộc, hay thậm chí là vua chúa của giống loài Artnoiseur. Khác với những đồng loại bản năng, chúng sở hữu trí tuệ vượt trội cùng thể chất phi thường.
Viên thiên thạch đã gần như tuyệt diệt nhân loại được thả vào Trái Đất mười sáu năm trước là minh chứng chẳng thể chối cãi.
Hairando chỉ tay về phía chiến hạm HSS.
“Hơn nữa, HSS sẽ không đời nào đồng ý hoãn lại chỉ vì việc nội bộ của Loromicon. Làm thế chỉ khiến chúng càng có cớ để coi thường và gây khó dễ cho ta sau này thôi.”
Một bên là mệnh lệnh không thể kháng cự từ quê nhà. Một bên là lời cảnh báo về một thảm họa không thể trì hoãn. Họ đang bị kẹt ở giữa, trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Giữa sự im lặng căng thẳng đó, họ dường như đã đi đến cùng một quyết định không thể tránh khỏi.
“Chỉ còn cách này thôi.”
Đội trưởng Kerick có vẻ sẽ chốt kế hoạch bất đắc dĩ sau:
“Tôi và Utogi sẽ tuân lệnh, quay về Loromicon ngay bây giờ. Nhiệm vụ trên biển sẽ do những người còn lại thực hiện.”
Anh nhìn thẳng vào Tsuyasa với ánh mắt của một người đội trưởng đang đặt trọn niềm tin vào cấp dưới của mình.
“Tsuyasa, kể từ bây giờ, cậu sẽ tạm là người quyết định mọi thứ. Đó là nếu viện trưởng đồng ý và hỗ trợ cậu ta.”
Mọi sự chú ý lại một lần nữa đổ dồn về phía Hairando.
Giao phó cả một nhiệm vụ dẫn dắt cho Tsuyasa ư? Ngay cả Tsuyasa cũng nghĩ đây là một ý tưởng điên rồ. Chắc chắn vị viện trưởng khó tính sẽ là người đầu tiên gạt phắt đi.
Ấy thế mà, trái với mọi dự đoán, viện trưởng chỉ khoanh tay, nhướng một bên mày rồi đáp gọn lỏn không một chút do dự.
“Được thôi. Ít ra nó là đứa ta quen nhiều nhất trong số cả đám này.”
Câu trả lời quá nhanh và quá đơn giản đến mức khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
“Khoan đã! Cái này… Tôi sẽ làm hỏng mọi thứ mất!”
Đó là những lời thật lòng từ Tsuyasa, một người không hợp làm lãnh đạo. Cậu là kẻ luôn đi theo sau, luôn tìm cách trốn tránh những việc phiền phức. Dù có thể chỉ là trên danh nghĩ đi chăng nữa thì chẳng phải vẫn bất ổn sao?
Ngay lúc bản thân cảm thấy hoảng loạn thực sự, một bàn tay vững chãi đặt lên vai cậu.
“Đội… trưởng?”
“Anh nghĩ chú mày sẽ làm được. Khi đến thời khắc quyết định, chú em chưa bao giờ lùi bước. Cậu có trách nhiệm và chín chắn hơn chính cậu nghĩ rất nhiều. Hãy tin vào điều đó.”
Lời nói ấy thay cho một mệnh lệnh cuối cùng, nhưng cũng là một lời khích lệ chân thành nhất. Gánh nặng trên vai Tsuyasa vẫn còn đó, nhưng nó không còn cảm giác như sắp nghiền nát cậu nữa.
Utogi bước đến bên Tsuyasa. Cô không nói những lời động viên to tát mà thực tế hơn:
“Tôi đã đồng bộ lại toàn bộ dữ liệu nhiệm vụ và các phân tích sơ bộ vào thiết bị của cậu. Nếu có thể, cố gắng gửi dữ liệu quét thời gian thực về.”
Tsuyasa nhìn hai người họ, hai người đã luôn là trụ cột, là mái nhà che chắn cho đội Catastrophe. Cảm giác mất mát chỗ dựa đột ngột ập đến khiến cậu nao nao trong lòng.
Kerick tháo chiếc bộ đàm chỉ huy bên hông mình, một thiết bị chuyên dụng có kênh liên lạc trực tiếp với bộ chỉ huy Loromicon, thứ mà từ trước đến nay chỉ có anh được quyền sử dụng.
“Cái này, giờ giao cho cậu nốt. Thế nhé, bọn tôi phải đi ngay cho kịp. Chúc mọi người đi biển vui vẻ.”
Họ nhanh chóng quay trở lại chiếc G35V. Tiếng động cơ gầm lên, một âm thanh vốn quen thuộc và gắn liền với sự an toàn của cả đội, giờ đây lại nghe sao thật xa cách. Tsuyasa đứng đó, nhìn theo vệt đèn hậu của chiếc xe cho đến khi nó hoàn toàn biến mất vào những con hẻm của Lamder. Cả bốn người nhìn theo mà thẫn thờ trong giây lát trước sự đường đột ấy.
“Chà… chúng ta gay rồi chăng?”
Đến khi Nebu ngô nghê quay sang hỏi thế thì Tsuyasa mới giật mình mà trả lời ỉu xìu:
“Ừ, chúng ta… gay thiệt rồi.”