Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 390:

Lời này nói thật có lý. Cho dù là cầu tài hay mong cầu trường sinh, nếu bị kẹt lại nơi đây không thể thoát ra thì mọi thành quả đều trở nên vô nghĩa.

Mọi người còn chưa kịp biểu lộ sự tán thành, Dữu Khánh đang định trách móc thì Nam Trúc đã thuận thế cười tươi rói nói: "Đùa thôi, chỉ là đùa vui một chút, mọi người đừng nên coi là thật."

Dứt lời, gã khoanh hai tay trước bụng, hết nhìn đông lại nhìn tây, như thể chưa từng nói lời nào.

Nếu gã đã nói vậy, những lời oán trách đã chực chờ nơi cửa miệng của mọi người cũng đành nuốt xuống.

Nói chung, cho dù có muốn phát tài đến mức nào đi chăng nữa, cũng không ai dám tiếp tục có ý nghĩ với hoàng kim đài này nữa.

Tiếp đó, mọi người quay nhìn xung quanh, thế nhưng tầm nhìn bị hạn chế, bởi cây cối cao lớn xung quanh đã che khuất tầm mắt mọi người nhìn ra xa.

Dữu Khánh đành phải hướng về phía Ngô Hắc cầu cứu: "Ngô huynh, ta có hơi phàm tục một chút, cũng không khách sáo với huynh. Chúng ta muốn kiếm chút tài vật, theo huynh thì trong vùng này nên đi đâu để tìm vàng nhanh nhất?"

Đang nhanh chóng cắt dây leo đan thành những vật phẩm đơn giản ngay cạnh đài, Ngô Hắc hỏi vặn lại: "Huynh nghĩ cha ta sẽ kể loại chuyện này cho ta nghe sao?"

"Ách..." Dữu Khánh nghĩ cũng phải. Người ta cũng là lần đầu tiến đến đây, với tính cách khác thường của lão già kia, hẳn sẽ không nói cho con trai biết những chuyện như vào Kim Khư thì chỗ nào có vàng.

Nhưng Ngô Hắc lại bổ sung một câu: "Trong nơi này không thiếu những thứ ấy, các huynh có thể thử tìm kiếm xung quanh, hẳn là rất dễ dàng tìm được."

Dữu Khánh thấy y dùng dây leo đan thành một cái ba lô đơn giản, đặt Tiểu Hắc vào trong đó, cõng phía sau lưng, đã giải phóng đôi tay, có vẻ định rời đi, lập tức hỏi: "Ngươi định đi đâu?"

Ngô Hắc lắc đầu: "Tùy ý, đi tới đâu tính tới đó."

Dữu Khánh ngạc nhiên: "Ngươi không phải muốn tìm 'Tam Sinh tuyền' sao? Phụ thân ngươi không nói cho ngươi biết nó ở đâu sao?"

Ngô Hắc: "Nói cho biết cũng vô dụng, 'Tam Sinh tuyền' cũng không cố định tại một vị trí, nó có linh tính, có khi trên mặt đất, có khi ở trên không trung, có khi cũng sẽ trên mặt nước."

Có linh tính? Tất cả mọi người ở đây nghe vậy thì đều sửng sốt, vẻ mặt kinh ngạc.

Dữu Khánh kinh nghi hỏi: "Tam Sinh tuyền là vật còn sống sao?"

Ngô Hắc suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là nói cho bọn họ biết: "Tại đây, Huyền Kim thượng tiên có một tòa tiên cung, thoạt nhìn bề ngoài tựa như một ngọn Kim Sơn, có thể di chuyển khắp nơi, có khi trên đất, có khi trên những đám mây phiêu bạt, mà 'Tam Sinh tuyền' thì ở bên trong tiên cung."

Mọi người nghe vậy liền hiểu rõ.

Dữu Khánh: "Vậy ngươi làm sao tìm được, chẳng phải là phải nhờ vào vận khí?"

Ngô Hắc gật gật đầu, lại đưa ra lời nhắc nhở cuối cùng với mọi người: "Nơi đây không giống với ngoại giới, có rất nhiều quái vật vượt ngoài sức tưởng tượng của các huynh, chúng sẽ tấn công các huynh, các huynh cẩn thận một chút." Sau đó liền nhảy xuống hoàng kim đài, bắt đầu men theo đường mà đi xa dần.

Đang tìm kiếm trong rừng cây, y đi chưa được bao xa thì phía sau đột nhiên truyền đến một trận động tĩnh. Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Dữu Khánh đang từng nhóm, từng đội đi theo tới đây.

Dữu Khánh nhảy vượt qua một cây đổ chắn ngang đường, đi đến bên cạnh y, cười tươi rói nói: "Dù sao chúng ta tìm vàng xong cũng sẽ đi ra ngoài, nhân tiện đi cùng ngươi một đoạn đường."

Ngô Hắc cũng không bận tâm, mọi người liền cùng nhau đồng hành.

Trên đường, Nam Trúc nhặt lấy một cây gậy cầm trong tay đùa giỡn với đứa bé được Ngô Hắc cõng phía sau lưng. Tiểu Hắc đùa vui thỉnh thoảng cười phá lên, hai người chơi đùa với nhau dần dần trở nên quen thuộc.

Mục Ngạo Thiết thì trong hoàn cảnh xa lạ này luôn duy trì cảnh giác với xung quanh.

Dọc đường đi, Dữu Khánh thỉnh thoảng làm vài động tác như nhổ cỏ, hái lá, bẻ cành cây, vân vân. Hắn không ngừng quan sát vết gãy của những thực vật này. Hắn rõ ràng nhớ kỹ chuyện xảy ra tại Tiểu Vân gian, tất cả thực vật đều bị tà khí xâm nhiễm nghiêm trọng. Nhưng trải qua một loạt quan sát, hắn bất ngờ phát hiện thực vật nơi đây không hề bị ảnh hưởng gì.

Lúc trước, hắn phát hiện Nhị trang chủ Ngô Tạ Sơn và trên người chết trong mật thất đều tỏa ra lượng lớn tà khí. Hắn cho rằng đó là do Kim Khư ảnh hưởng, cho rằng tình huống bên trong Kim Khư có khả năng sẽ giống như Tiểu Vân gian, kết quả lại phát hiện mình đoán sai rồi.

Đồng thời, hắn không ngừng quay đầu lại nhìn về phía đám người phía sau, phát hiện thần sắc đám người Ninh Triêu Ất dường như rất nghiêm trọng, ngay cả Kiều Thư Nhi hình như cũng có phần tâm thần hoảng loạn.

Dữu Khánh thả chậm bước tiến, đợi đến khi sóng vai với Kiều Thư Nhi thì hỏi: "Thiếu Quân, sao rồi?"

Trước mặt mọi người, hắn vẫn xưng hô nàng bằng tên giả.

Tựa hồ là vì không muốn hắn lo lắng, Kiều Thư Nhi rõ ràng là cố nặn ra một nụ cười, dịu dàng nói: "Không có gì."

Dữu Khánh nghi hoặc: "Thật không? Ta thấy ngươi giống như tâm thần không yên."

Kiều Thư Nhi: "Là bởi vì không nghĩ tới có thể tới được Kim Khư, quá mức chấn động mạnh, có cảm giác như đang mơ vậy."

Là như vậy sao? Dữu Khánh không khỏi ngẫm nghĩ lại, ba huynh đệ mình ngay từ đầu đã có chuẩn bị tâm lý, sau khi tiến vào thì có lẽ cũng không cảm thấy gì. Đối với người không hề có chút chuẩn bị tâm lý nào thì quả thực có khả năng là như thế. Hắn phát hiện ngoại trừ ba huynh đệ bọn họ và cha con Ngô Hắc ra, những người không biết tình hình khác đều có tình trạng tương tự như vậy, đều có chút tâm thần bất an.

Hắn thử giải thích: "Không nói cho ngươi biết ngay từ đầu, không phải vì muốn gạt ngươi..."

Kiều Thư Nhi lắc đầu cắt đứt lời hắn: "Không sao."

Ngay vào lúc này, Nhiếp Phẩm Lan đột nhiên kêu "Ôi" một tiếng, làm mọi người liền dừng lại, quay đầu nhìn tới. Chỉ thấy bà ta xòe bàn tay ra đặt trước mắt mình, hình như đang nhìn thấy thứ gì đó không thể tưởng tượng nổi nên trừng mắt nhìn chằm chằm, không biết chuyện gì đang xảy ra.

"Gì vậy?" Ninh Triêu Ất cất lời hỏi.

Nhiếp Phẩm Lan ngẩn ngơ đáp: "Muỗi... Hình như là muỗi... Kim văn."

Kim văn? Mọi người kinh ngạc, ngoại trừ cha con Ngô Hắc ra, những người khác đều bước nhanh tới vây quanh quan sát.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay Nhiếp Phẩm Lan có chảy máu, có một chút vụn kim loại màu vàng cuộn lại. Nếu không phải bà ta đã nhắc nhở từ trước, có lẽ mọi người đều sẽ cho rằng đó là vụn vàng mà thôi. Khi nhìn kỹ mới phát hiện đó thực sự là một con muỗi, một con muỗi vàng ròng.

"Liếc thấy một con muỗi vo ve bay tới, ta tiện tay chụp lấy nó. Trong lúc không chú ý, tay ta đã bị nó đâm rách rồi."

Nhiếp Phẩm Lan bổ sung thêm một câu giải thích tình huống.

Ở bên kia, Ngô Hắc nhắc nhở một tiếng: "Cẩn thận bên trong có tà khí. Kim Khư từng xảy ra dị biến, động vật nơi đây trên cơ bản đều ẩn chứa tà khí."

Được y nhắc nhở như vậy, Chu Khoan Trấn lập tức đưa tay lấy thi thể con muỗi bị phu nhân mình bóp chết ra khỏi lòng bàn tay, cầm lại gần quan sát một lúc. Sau đó đến lượt Ninh Triêu Ất cầm lấy xem xét, mọi người thay phiên nhau cầm lấy xem.

Khi đến tay Trầm Khuynh Thành thì nàng ta kinh ngạc hỏi: "Hoàng kim muỗi, nó có thể bay như một con muỗi thật, là vật còn sống sao?"

Lục Tinh Vân lại cầm vào tay quan sát một hồi. Khi đã tìm đúng chỗ để ra tay thì "bộp" một tiếng, y trực tiếp vận công bóp nát, quả nhiên bốc lên một luồng tà khí.

Mọi người quay mặt nhìn nhau, đều có cảm giác vượt ngoài sức tưởng tượng.

Trải qua một đoạn dừng chân này, mọi người lần nữa tiếp tục lên đường...

Trên Hoàng kim đài, sóng hư không xoay tròn dập dờn, bồng bềnh dao động. Một người giấu mình trong hắc đấu bồng xông ra, sau khi điều tra xung quanh một hồi, lại quay về phía trước sóng hư không, nửa thân thò vào thông báo: "Không có người, đều đã đi xa rồi."

Dứt lời liền đứng sang bên cạnh, lại có bốn người giấu mình trong đấu bồng đi ra, nhanh chóng tản ra cảnh giới.

Sau đó, người mặt sắt xuất hiện, đứng trên Hoàng kim đài nhìn quanh bốn phía. Từ một nơi hoang vắng đột nhiên đến một vùng rừng cây rộng lớn, y tựa h��� rất cảm khái nói: "Kim Khư! Cùng đi theo đám gia hỏa kia thì quả nhiên đã tìm được rồi!"

Trên tay hắn cầm lấy cây Hoàng Kim kích chống trên mặt đất, chính là cây kích lúc trước bị Nam Trúc ném ra kia. Khi bọn họ tìm tới nơi đây, phát hiện ra liền tiện tay nhặt lên.

Nam Trúc ném ra ngoài, lại bị y nhặt lại mang vào.

Sau lưng y lại có mấy người cùng đi ra, trong đó có cả Bạch Lan, Cao Viễn, Giang Sơn và Thử thái bà. Bốn yêu cũng kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc nhìn xung quanh, cũng đều sững sờ, không ngờ mình lại có thể tới được Kim Khư.

Cũng không phải người mặt sắt nói cho bọn hắn biết, bọn hắn mãi đến khi tiến vào cửa, nghe được một vài người bên trong nói chuyện, mới biết được một đường gian nan vất vả làm ra tất cả chính là để tìm đến Kim Khư.

Một đám người khi ở lối vào thì yên lặng ẩn nấp nghe trộm, cũng không dám xông ra. Chờ đến khi những người bên trong đã rời khỏi lối vào rồi, bọn hắn mới đợi thêm một lúc mới xuất hiện.

Người mặt sắt chợt hạ lệnh: "Tìm kiếm khắp nơi một lượt, xem bọn hắn đi về hướng nào."

"Vâng." Lập tức có hai người nhận lệnh đi khắp nơi lục soát.

Thử thái bà chống quải trượng hỏi dò: "Tiên sinh, bí mật mà ngài muốn tìm chính là cái này sao?"

Người mặt sắt: "Trừ cái này ra, ngươi cảm thấy còn có thể có thứ khác sao?"

Thử thái bà: "Nếu như đã tìm được bí mật này, chúng ta có còn cần phải tiếp tục đi theo bọn họ không?"

Chỉ còn thiếu chút nữa là nói ra: việc ngài bảo chúng ta làm, chúng ta đã làm được rồi, ngài có phải đến lúc thực hiện lời hứa rồi hay không. Nhưng bà ta không dám nói thẳng ra, nhất là sau khi đã biết rõ bí mật cần tìm kiếm kia chính là Kim Khư.

Người mặt sắt: "Nếu đã để chúng ta biết rõ, nếu chúng ta đã tiến vào rồi, chẳng lẽ các ngươi không muốn tìm được thứ mà bọn họ gọi là 'Thiên tuyền' để tẩy thân, thoát thai hoán cốt mà thành tựu trường sinh sao?"

Lời này nói ra khiến cho mọi người đều hai mắt tỏa sáng, trong lòng rục rịch không yên. Nhưng trong mắt bốn yêu rõ ràng có giấu sự lo âu, có cảm giác như đang khiêu vũ cùng bầy sói.

Thử thái bà cẩn thận từng li từng tí đáp lời: "Thực sự thì cũng có nghĩ tới, chỉ là, bọn họ nói, hai người gác cửa Kim Khư kia cũng đã tiến vào. Chúng ta không ai biết hai người đó có thực lực sâu cạn ra sao. Người có thể làm thủ vệ động phủ tiên gia, thực lực e rằng không hề đơn giản. Nếu một khi đụng phải, e rằng sẽ có nguy hiểm."

Một nhóm người bọn hắn từ đầu tới đuôi cũng không nhìn thấy được chân thân của hai huynh đệ Ngô lão thái gia, không thấy được lối vào động phủ được mở ra như thế nào, cũng không nhìn thấy được tình hình hai huynh đệ đại chiến bên trong này. Khi hai huynh đệ động thủ chém giết bên trong thì bọn hắn chỉ vừa mới tìm đến gần lối vào.

Bọn hắn cũng không nhận được bất cứ thông tin gì liên quan đến hai người thủ vệ từ nội tuyến. Trên thực tế, họ quá mức thần bí, cùng lúc xuất hiện quá đỗi đột nhiên, cho dù là nội tuyến cũng không kịp có cơ hội báo tin.

Nếu không phải có động tĩnh bên trong hẻm núi sấm rung chớp giật ầm ầm khiến người mặt sắt nhận ra Kim Khư đã mở ra thì y có lẽ còn sẽ không lộ diện chạy vào hẻm núi, có lẽ còn sẽ chờ nội tuyến báo cáo.

"Không biết sâu cạn thì cẩn thận tránh ra." Người mặt sắt thái độ kiên quyết nói, đã nắm chặt hai nắm đấm, tâm tình rõ ràng có chút hưng phấn: "Vĩnh sinh! Cơ hội như vậy đối với chúng ta mà nói, có lẽ chỉ có cơ hội lần này, nếu bỏ lỡ thì sẽ không còn nữa."

Bốn yêu nhìn nhau, mơ hồ cảm thấy có chút không thích hợp.

Bọn hắn đã tiếp xúc với người mặt sắt này được một thời gian, có thể cảm giác được, người mặt sắt đứng ra lo liệu việc này hẳn không phải là người có quyền quyết định cao nhất trong chuyến đi này, bởi vì có một số việc y cũng không dám hoàn toàn làm chủ. Phía sau màn hẳn là còn tồn tại một độc thủ chân chính.

Đã tìm đến Kim Khư, chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ không nên trước tiên đi báo cáo sao?

Nhưng rốt cuộc là không thể làm rõ được tình hình, không dám nghi ngờ, chỉ có thể khen y anh minh mà thôi.

Đương nhiên, Cao Viễn vẫn nhắc nhở một câu: "Tiên sinh, bọn họ đã nói, cửa ra vào Kim Khư có thể đóng bất cứ lúc nào. Vạn nhất, ta nói là vạn nhất nó thật sự đóng lại rồi, chúng ta bị nhốt trong này thì phải làm sao?"

Người mặt sắt: "Cho nên phải theo sát con trai và cháu của người thủ vệ Kim Khư kia. Chỉ cần bọn họ không hoảng sợ thì chúng ta cũng không cần phải lo lắng."

Những dòng văn này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin đừng tùy tiện sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free