Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 392:

Y mang theo con trai chạy lên đỉnh núi cao nhất, chẳng qua là muốn đứng trên cao nhìn được xa, xem Tiên cung có ở gần đây không, chứ không phải vì muốn tranh thủ chạy cả trong đêm.

Về nguyên nhân, người khác không hỏi, y cũng chẳng cần phải nói ra.

Tâm tình của những người khác vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau trận chiến vừa rồi trong hẻm núi.

"Các ngươi có để ý đến vảy của những con rắn vừa rồi không? Vảy nào cũng to như chiếc quạt lá cọ, chuyển động đóng mở, lại còn trườn bò với thân thể đồ sộ như vậy mà thật sự nhẹ nhàng linh hoạt, chẳng khác gì rắn thật cả."

Vừa đứng dậy, Nhiếp Phẩm Lan cất lời cảm thán.

Nam Trúc gật đầu, "Các ngươi có thấy da lông của con gấu kia không, mỗi sợi lông đều giống thật, không biết bên trong thân thể ra sao, có ai cùng ta xuống đó xem thử không?"

Chẳng ai hưởng ứng.

Nam Trúc trầm mặc một hồi, rồi lại hỏi: "Các ngươi không tò mò sao?"

Ninh Triêu Ất đáp: "Ngươi không thấy bên dưới có cả một đống lỗ thủng sao? Đó hẳn là hang rắn. Con gấu kia xuất hiện và đánh nhau gần hang rắn như vậy, hẳn là do đi lạc vào địa bàn của đám rắn này nên mới phát sinh chiến đấu. Vừa rồi ngươi cũng đã thấy uy lực tấn công của đám rắn kia rồi chứ, lực công kích thật lớn, không thua tu sĩ Sơ Huyền, lại còn là cả một đám. Ai biết chúng còn có bản lĩnh gì nữa không. Xuống đó lỡ kinh động tới chúng thì thật sự phiền phức. Chúng ta đến đây là để phát tài, không cần phải gây thêm rắc rối."

Nam Trúc suy nghĩ một lúc, cuối cùng đành bỏ qua.

Một đám người không nhiều chuyện, lại quay trở về làm việc.

Qua đêm, đương nhiên là kết thành nhóm mới tốt hơn. Ngô Hắc kéo theo con trai, cùng đi theo một đám người quay về Hoàng Kim cốc.

Trên đường, mọi người vẫn tiếp tục thảo luận về hình thái quái thú tranh đấu lúc trước.

Ở trên không trung rất cao, một con chim ưng đầu trắng khổng lồ lượn quanh. Dưới ánh tà dương phản chiếu, nếu không nhìn kỹ vào không trung thì căn bản không thể phát hiện được sự tồn tại của nó. Mà với lợi thế lượn quanh ở trên cao, những động tĩnh lớn xảy ra giữa vùng núi non thung lũng trên mặt đất, nó đều có thể nhìn thấy rõ ràng…

Sau khi màn đêm buông xuống, trên vách núi, Ngô Hắc cởi áo khoác ra, khoác lên người con trai, vỗ về bảo con nghỉ ngơi sớm một chút.

Nhưng tiểu gia hỏa không chịu an phận, thỉnh thoảng bò dậy mở to đôi mắt trong veo, nhìn một đám tu sĩ đang phấn đấu làm việc vì tiền.

Đám cu-li đó đương nhiên là Dữu Khánh và những người như Ninh Triêu Ất. Mỗi lần đều khi��ng tảng vàng nặng cả nghìn cân leo lên núi, mang ra bãi chứa ở sa mạc. Khối lượng ít thì chẳng muốn khiêng, không muốn vì mấy tảng vàng nhỏ mà mất công đi về một chuyến. Nếu thực sự phải khiêng thì sẽ một lúc khiêng hai khối.

"A cha, bọn họ mệt mỏi."

Trong mắt tràn đầy đồng cảm, Tiểu Hắc quay đầu nhìn phụ thân, nói.

Ngô Hắc lắc đầu, "Bọn họ không mệt, bọn họ rất vui vẻ."

Tiểu Hắc không hiểu, tiếp tục khẳng định: "Mệt."

Ngô Hắc xoa xoa đầu nó, đè nó xuống nằm, "Bây giờ con chưa rõ, đợi khi lớn lên con sẽ hiểu. Ngày mai cần phải dậy rất sớm, đi ngủ sớm một chút đi."

Tiểu Hắc mang theo nỗi nghi hoặc nhắm hai mắt lại, bỗng nhiên, dưới vách núi lại vang lên chấn động "rầm rầm". Tiểu Hắc lập tức trừng lớn đôi mắt trong veo, lại bò dậy, bò đến bên cạnh vách núi, vươn đầu ra nhìn xuống dưới.

Ngô Hắc bỗng thấy đau đầu, xem ra đêm nay con trai sẽ rất khó ngủ rồi…

Những người khiêng tảng vàng to lớn trèo đèo lội suối không ngừng nghỉ, đi đến trước sa mạc, liền trực tiếp ném xuống đất. Khối vàng lớn sẽ tự lăn xuống, tự động tụ tập thành đống dưới chân núi, sau đó mọi người liền lướt trở về.

Một nhóm người đã tính toán sẵn, đêm nay sẽ dành cả đêm vận chuyển ra khỏi núi, ngày mai thì dành toàn bộ ban ngày để vận chuyển ra sa mạc, đến đêm mai thì tiếp tục vận chuyển vào khu rừng và đưa ra ngoài. Dự tính làm việc liên tục đến sáng sớm ngày mốt sẽ hoàn tất. Số vàng vận chuyển được ra ngoài, dù cho chia đều mỗi người một phần, thì cũng đã là một khoản tài phú khổng lồ rồi.

"Rầm rầm!", ném khối vàng to lớn xuống dưới chân núi xong, Ninh Triêu Ất xoay người bay trở về. Trên đường gặp Nhiếp Phẩm Lan đang khiêng vàng đi ra, bà gọi một tiếng: "Ninh tiên sinh."

Ninh Triêu Ất dừng lại, lắc mình quay lại, đáp xuống bên cạnh bà ta, hỏi: "Gì vậy?"

Nhiếp Phẩm Lan: "Chúng ta đang làm gì vậy? Chúng ta cùng tên kia giày vò ở đây để làm gì? Thật sự là tới phát tài sao?"

Ninh Triêu Ất trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: "Ta nghĩ phu phụ các ngươi cũng giống như ta, đều bị nắm lấy nhược điểm nào đó. Ta muốn nói là, nơi này chính là Kim Khư trong truyền thuyết! Đã tiến vào nơi đây, ngươi cho rằng đám người bên ngoài kia còn sẽ giữ lời hứa sao?"

Đang khiêng vật nặng, Nhiếp Phẩm Lan buồn bã. Ninh Triêu Ất lắc mình rời đi, bà ta cũng tiếp tục khiêng vàng đi tới trước…

Đã thăm dò được con đường những người này vận chuyển, Cao Viễn giấu mình trong hắc đấu bồng, chậm rãi tiến tới gần. Gã ẩn mình phía sau một gò núi nhỏ, đợi Kiều Thư Nhi khiêng vật nặng đi tới, lập tức lấy Huỳnh thạch ra. Hai tay khép lại, chỉ để ánh sáng lóe ra theo một phương hướng cố định, cho Kiều Thư Nhi thấy, không ngừng dùng tia sáng phát tín hiệu gặp mặt.

Kiều Thư Nhi đã nhìn thấy, nhưng không để ý tới. Nàng đi đến sườn núi sau cùng, ném hoàng kim xuống, rồi lập tức lướt đi.

Vẫn không ngừng hướng về phía nàng phát tín hiệu, Cao Viễn thấy vậy thì kinh ngạc, hai tay che lại ánh sáng Huỳnh thạch, rồi lặng lẽ rút lui.

Sau khi đã cách xa bên này, gã mới vội vàng bay vọt vào trong sa mạc, chui vào trong một cái hố cách đó mấy dặm.

Trông thấy người đàn ông mặt sắt, gã lập tức bẩm báo: "Tiên sinh, nữ nhân kia không biết đã xảy ra chuyện gì, ta phát tín hiệu cho nàng ta, nhưng nàng ta lại không có bất cứ phản hồi gì."

Người đàn ông mặt sắt: "Có phải là do nàng ta không nhìn thấy hay không?"

Cao Viễn: "Hẳn là không phải vậy, lúc đó ta ở rất gần nàng ta, chỉ cần nàng ta không mù thì không thể nào không nhìn thấy."

Ở một bên, Bạch Lan trầm giọng nói: "Để ta đi."

Người đàn ông mặt sắt nhấc tay ra hiệu dừng lại: "Ngươi oán niệm quá sâu, dễ dàng xung động, dễ dàng khiến cho con trai kẻ canh cổng chạy mất. Chúng ta cũng không dám rời cửa ra vào quá xa. Cao Viễn, ngươi lại đi một chuyến, thử lại lần nữa. Nếu thực sự không liên hệ được thì ngươi liên hệ với Ninh Triêu Ất, bảo hắn nghĩ biện pháp đi."

"Được." Cao Viễn đáp lời rồi rời đi.

Trở lại trong sơn cốc, Kiều Thư Nhi thất thần thật lâu. Những người khác nhìn thấy cũng không nói gì.

Mãi đến khi Dữu Khánh trở về phát hiện ra, mới đi tới gần hỏi: "Sao vậy? Sau khi tiến vào Kim Khư, tinh thần ngươi cứ mãi hoảng hốt thế?"

Kiều Thư Nhi lắc đầu, "Không có gì."

Dữu Khánh cảm thấy trong ánh mắt nàng giấu kín nỗi lo lắng sâu sắc, cất tiếng an ủi: "Yên tâm, sau khi đưa được hết đống hoàng kim này ra ngoài, ta sẽ dư sức giúp ngươi trả nợ. Có phải vì hai ngày qua quá mức mạo hiểm mà khiến thể xác và tinh thần của ngươi đều mệt mỏi rồi không? Nếu mệt thì lên núi đả tọa nghỉ ngơi đi, thiếu ngươi cũng không ảnh hưởng đến công việc." Hắn đưa hai tay về phía nàng, làm động tác ra vẻ mình rất cường tráng.

Kiều Thư Nhi bị hắn trêu đùa mà bật cười, thậm chí còn bật cười ra nước mắt. Nàng vươn một tay ra, lần đầu tiên ngay trước mặt mọi người vuốt ve khuôn mặt hắn, thần sắc tràn đầy tình yêu: "Tại sao ngươi ngốc như thế chứ?"

Dữu Khánh vui cười: "Trước mặt ngươi ta ngu một chút không được sao? Nhanh như vậy đã ghét bỏ ta rồi à?"

Kiều Thư Nhi lắc đầu, hai tay nâng khuôn mặt hắn, ôn nhu nói: "Không có, ta là sợ tương lai ngươi sẽ hận ta. Tương lai nếu ngươi không thích ta nữa, mà hận ta, thì ta không biết nên làm gì. Ta rất sợ nhìn thấy ánh mắt ngươi ghét bỏ ta, lúc đó ta không biết phải làm sao?" Nước mắt đột nhiên như chuỗi ngọc đứt ra, từng giọt từng giọt tràn mi không ngừng rơi xuống.

Dữu Khánh vẻ mặt đau lòng, nhanh chóng đưa tay gạt lệ giúp nàng: "Đang nói chuyện tại sao lại khóc rồi. Nữ nhân các ngươi đều đa sầu đa cảm như vậy sao? Vui vẻ lên đi, ngươi nhìn xem, đã có nhiều vàng như vậy, chúng ta đã phát tài rồi, chuyện ta đồng ý với ngươi đã làm được. Về sau có tiền rồi, ta sẽ phong phong quang quang cưới ngươi về, không thể nào không thích ngươi được. Đảm bảo quấn lấy ngươi cả đời không buông, đến lúc đó ngươi đừng chê ta phiền phức mới tốt."

Kiều Thư Nhi nín khóc mỉm cười.

Dữu Khánh cảm thấy nàng là bởi vì quá vui mà khóc, dù sao thật sự đã tìm được rất nhiều tiền, rốt cuộc đã có thể giải tỏa được mọi áp lực rồi.

Cảnh tượng ân ái ngay trước mặt mọi người làm cho những người đi ngang qua không nói nên lời, nhất là những người như Ninh Triêu Ất, sau khi nhìn thấy một màn như vậy thì ánh mắt nhìn Dữu Khánh có chút là lạ.

Nam Trúc đi ngang qua bên cạnh, nhấc tay áo lên cao, che một bên mặt đi qua, biểu hiện như không nhìn thấy gì cả.

Sau khi trấn an được Kiều Thư Nhi, Dữu Khánh lại ngăn Trầm Khuynh Thành lại, lấy cớ trong hẻm núi đã không còn đủ những tảng vàng lớn nữa. Nếu mọi người cứ tới tới lui lui vận chuyển vàng lại còn phải đến vách núi đào vàng nữa thì e rằng hiệu suất không đủ, nên bảo nàng ta và Kiều Thư Nhi tập trung phụ trách việc đào, chuyện vận chuyển thì giao cho bọn họ.

Kỳ thực chính là không muốn Kiều Thư Nhi quá mệt mỏi, âm thầm còn dặn dò Trầm Khuynh Thành hỗ trợ chiếu cố một chút.

Trầm Khuynh Thành cũng dùng ánh mắt là lạ nhìn hắn, nhưng cũng xem như hắn nói có lý, nên đã đồng ý…

Ném khối vàng khổng lồ xuống sườn núi xong, Ninh Triêu Ất vừa xoay người thì nhìn thấy trên gò núi nhỏ một bên có ánh sáng lấp lóe rọi về phía y. Y lắc mình nhanh chóng nương theo địa hình nhấp nhô lén đi tới, chạm mặt Cao Viễn đang âm thầm ẩn nấp tại đó.

Cao Viễn vốn muốn một lần nữa thử liên hệ với Kiều Thư Nhi, nào ngờ đợi mãi cũng không thấy Kiều Thư Nhi xuất hiện, đành phải liên hệ với Ninh Triêu Ất.

Vừa nhìn thấy gã, Ninh Triêu Ất liền kinh ngạc hỏi: "Tại sao ngươi lại tiến vào đây rồi?"

Cao Viễn: "Lối ra vào sấm rung chớp giật lâu như vậy, gây ra động tĩnh lớn đến thế, ta có thể không đến xem sao? Trước tiên ngươi nói sơ qua tình hình đi."

Ninh Triêu Ất nhìn xung quanh, chối từ nói: "Hiện tại đang làm việc, thật sự không tiện nói chuyện. Lâu không thấy ta sẽ khiến người khác hoài nghi. Lúc này, có lời gì cần nói thì có thể nói đơn giản một chút không?"

Cao Viễn suy nghĩ cũng phải, hỏi: "Các ngươi định làm gì?"

Ninh Triêu Ất đơn giản đáp thẳng: "Ở trong sơn cốc làm việc, đào vàng từ vách núi."

Cao Viễn trầm mặc một hồi: "Vậy thì giao cho ngươi đi làm đi."

Ninh Triêu Ất: "Lại chuyện gì?"

Cao Viễn: "Đơn giản. Ngươi nghĩ biện pháp dẫn tên 'Lâm Nhị Khánh' kia rời đi, dẫn hắn rời xa một chút, để hắn đơn độc rời đi là được, những chuyện khác thì không cần ngươi làm, tự có người sẽ xử lý."

Ninh Triêu Ất thầm run sợ, vừa nghe liền hiểu, làm vậy còn có thể là gì ngoài việc bắt người hoặc giết người, lập tức thăm dò hỏi: "Ngươi muốn giết hắn?"

Cao Viễn: "Làm tốt việc của chính ngươi là được, những chuyện khác không cần ngươi phải quan tâm."

Ninh Triêu Ất cau mày nói: "Ta không quan tâm, ta chỉ là không rõ có ý nghĩa gì. Ngươi không phải đã nói hắn có thể phá giải bí mật, nói tu vi hắn còn chưa phá Huyền, bảo chúng ta âm thầm bảo hộ hắn, bảo chúng ta âm thầm lợi dụng hắn để phá giải bí mật sao? Bây giờ không bảo chúng ta bảo hộ, lại muốn giết hắn, là làm cái gì vậy? Chúng ta sắp phải ra ngoài rồi, ra tới bên ngoài rồi thì các ngươi muốn giết như thế nào cũng được, hà tất làm điều thừa?"

Có chuyện y vốn định tìm bên này để giải đáp nghi hoặc, đó chính là vấn đề tu vi của Dữu Khánh và những người khác, nhưng hiện tại y không muốn hỏi nữa rồi.

Cao Viễn: "Bí mật đã được phá giải, xử lý hắn tự nhiên là có nguyên nhân, không nên hỏi thì không nên hỏi."

Ninh Triêu Ất giang hai tay ra: "Việc này ta không làm được."

Sắc mặt Cao Viễn lập tức trầm xuống: "Ngươi dám kháng mệnh sao?"

Ninh Triêu Ất xua tay: "Đừng hiểu lầm, ta không phải muốn kháng mệnh, mà một mình ta không có cách nào làm việc này. Có một tình huống có lẽ các ngươi không biết, trong đám chúng ta bây giờ xuất hiện một gia hỏa tóc tai bù xù mang theo hài tử, tên đó có thực lực Thượng Huyền, quan hệ với Lâm Nhị Khánh rất tốt, vẫn luôn bảo hộ hắn."

Cao Viễn hơi kinh, "Thực lực Thượng Huyền?"

Ninh Triêu Ất gật đầu: "Đúng rồi, muốn động tới Lâm Nhị Khánh thì phải có người giữ chân tên kia. Ta thế tất phải kêu gọi người khác cùng phối hợp, nhưng người khác cũng sẽ không nghe lệnh ta. Vấn đề lớn nhất nằm ở sự xung đột trong nhiệm vụ, một trong những nhiệm vụ bọn họ tiếp nhận chính là bảo vệ Lâm Nhị Khánh, ngươi nói bọn họ có thể dễ dàng tin tưởng sao? Việc này vẫn nên giao cho 'Đầu lĩnh' của chúng ta, chỉ có nữ nhân kia lên tiếng, mọi người mới có thể phối hợp được."

Tuyệt phẩm dịch thuật này, trân trọng kính gửi quý độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free