(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 453:
Về chuyện này, trong lòng Chu Hiên vẫn còn bao nỗi hoài nghi. Đức hạnh của tên Vương gia này ra sao, y đâu phải không biết. Tiếng tăm quả thực rất tệ, y cũng không tin Địa mẫu lại không hay. Dù cho có là thân thích đi chăng nữa, Địa mẫu có thể trọng vọng đến mức gả đệ tử thân truyền của mình cho hắn hay sao?
Thế nhưng, sau khi Vương gia Già La sơn tung tin tức về chuyện này, phía Ty Nam phủ dường như chẳng hề đưa ra bất kỳ lời phản bác nào. Người ngoài cũng không tài nào biết rõ rốt cuộc Địa mẫu nghĩ gì.
Dù vậy, thái độ của Ty Nam phủ đã hé lộ một điều: quả thực từng có chuyện đề nghị kết thân. Bằng không, dù Vương gia có lá gan lớn đến mấy cũng chẳng dám lấy chuyện này ra nói càn, nói bậy.
Đương nhiên, trong lòng suy nghĩ là một chuyện, bề ngoài, y vẫn cười ha hả đáp: “Cũng đúng thôi, dưa hái xanh thì làm sao ngọt được.”
Ánh mắt y chuyển sang Vương Vấn Thiên: “Không biết tiến triển giữa hiền chất và Chung cô nương kia ra sao rồi?”
Nếu là chuyện riêng tư bình thường, y chẳng có hứng thú nào mà bận tâm. Nhưng việc này lại liên quan đến Địa mẫu thì khác, có thể tìm hiểu như một dạng thông tin tình báo. Bằng không, trên tay y còn cả đống việc phải giải quyết, chẳng có hứng thú nói chuyện dông dài với một môn phái Linh thực như vậy.
Cha con Vương gia đương nhiên biết rõ, Vương gia có được như ngày hôm nay là dựa vào điều gì. Sở dĩ tung tin đề nghị kết thân với Địa mẫu ra ngoài cũng là vì một mục đích: để cho ngoại giới cho rằng Vương gia và Địa mẫu có mối quan hệ sâu sắc.
Mặc dù Vương Vấn Thiên còn khá trẻ tuổi nhưng cũng hiểu rõ chuyện này. Nghe hỏi vậy, gã ưỡn ngực lên vài phần, nở nụ cười có phần khiêm tốn: “Cũng không dám nói là có tiến triển gì, chỉ là gặp gỡ bình thường, lúc rảnh rỗi thì gặp mặt trò chuyện phiếm. Lần trước chúng ta gặp mặt đã thống nhất với nhau, tháng sau nàng sẽ đến Già La sơn ở lại một thời gian. Đến lúc đó, tiểu chất sẽ chính thức hỏi nàng một chút xem ý nàng ra sao.”
Chu Hiên nghe vậy, không kìm được khẽ quay sang, ánh mắt giao nhau với Tề Đa Lai. Bởi vì lời đối phương nói khiến bọn họ ngạc nhiên: một cô nương nguyện ý đến ở lại nhà trai, chẳng phải có nghĩa là việc hôn nhân đã gần như định đoạt rồi sao?
Đúng lúc này, Vương Tuyết Đường cất tiếng quở trách con trai: “Đừng có nói bừa, nói càn! Gặp cô nương nhà người ta thì phải giữ lễ một chút, mọi việc cứ để nước chảy thành sông, loại chuyện này không thể miễn cưỡng, cũng không nên vội vã bắt người ta bày tỏ thái độ.”
Vương Vấn Thiên lập tức đáp: “Vâng ạ.”
Lúc này, Tề Đa Lai chợt nghiêng đầu nhìn ra phía đầu thuyền bên ngoài, dường như có người tìm đến. Hắn đặt chiếc hộp trên tay xuống bàn bên cạnh, rồi bước nhanh ra ngoài.
Đợi cho bên trong khoang thuyền uống trà thưởng thức, trò chuyện phiếm một lát, Tề Đa Lai mới lại bước nhanh đi vào, bẩm báo Chu Hiên: “Chưởng lệnh, đã điều tra rõ ràng lai lịch kẻ bịt mặt giết hại Giao nhân Hải tộc rồi ạ.”
Cha con Vương thị đều giật mình, liếc nhìn nhau. Việc có người giết chết Giao nhân đưa đò có thể nói là chuyện được chú ý nhiều nhất tại Ảo Vọng gần đây, bọn hắn đương nhiên cũng đã nghe nói. Không ngờ lại đúng dịp có thể biết được lai lịch hung thủ tại nơi đây.
Chu Hiên cũng bị lời nói của tâm phúc thủ hạ làm cho ngây người, không phải vừa rồi đã bẩm báo rồi sao? Nhưng y nhanh chóng kịp phản ứng lại, biết rõ tâm phúc thủ hạ có ý gì đó, liền trầm giọng hỏi: “Hung thủ là kẻ nào?”
“Chuyện này…” Tề Đa Lai vô thức quay sang liếc nhìn cha con Vương thị, muốn nói lại thôi, vẻ mặt khó xử.
Cha con Vương thị lập tức hiểu ra, rằng không tiện để lộ lai lịch hung thủ ngay trước mặt bọn hắn, trong lòng tức thì cảm thấy tiếc nuối.
Vương Tuyết Đường hiểu chuyện, nhanh chóng đứng lên bày tỏ thái độ muốn tránh mặt: “Chu công, công việc của các ngài quan trọng, chúng tôi xin phép không quấy rầy nữa.”
Vương Vấn Thiên cũng đứng lên theo cáo từ.
Nào ngờ Chu Hiên lại đưa tay về phía bọn họ, ra hiệu không cần gấp gáp, rồi quay đầu lại hỏi Tề Đa Lai: “Không cần chuyện gì cũng khiến người khác lảng tránh. Ta và Vương huynh cũng không cần quá khách khí. Nếu như không liên quan đến chuyện gì cơ mật, cứ nói đừng ngại.”
Tề Đa Lai liếc nhìn Vương Vấn Thiên, ấp úng nói: “Cơ mật thì cũng chẳng có gì cơ mật, chỉ là nói ra tên hung thủ e rằng sẽ tổn hại đến thể diện của Vương công tử.”
Lời này vừa nói ra, Chu Hiên đương nhiên không hề bất ngờ.
Cha con Vương thị thì kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới loại chuyện này lại có thể liên lụy đến mình.
Vương Tuyết Đường vội nói: “Tề tiên sinh, có phải ngài có nhầm lẫn gì hay không? Chúng tôi tuyệt đối không liên quan gì đến loại chuyện này.”
Chu Hiên cũng lên tiếng: “Ngươi không nên ở đây làm ra vẻ thần bí. Nếu đã không phải bí mật, vậy thì nói đi, là ai?”
Ngay cả một chút thương lượng cũng không cần thiết, hai người liền trực tiếp phối hợp với nhau, ăn ý không chê vào đâu được.
Tề Đa Lai quay mặt sang phía Vương Vấn Thiên, hỏi: “Không biết Vương công tử có nghe nói qua vị đệ tử Địa mẫu mà ngươi đề nghị kết thân từng có một vị hôn phu hay không?”
Vẻ mặt Vương Vấn Thiên lập tức trở nên gượng gạo, có vẻ khó chịu, miễn cưỡng trả lời: “Biết rõ.”
Vương gia tìm Địa mẫu đề nghị kết thân là chuyện xác thực. Mặc dù quá trình cụ thể không tiện cho người ngoài biết, nhưng những điểm chính cũng không khác nhiều so với thông tin Vương gia tung ra ngoài.
Thực ra, lúc ban đầu, Vương Vấn Thiên cũng rất chú ý đến việc Chung Nhược Thần từng có một vị hôn phu. Hơn nữa, vị hôn phu của Chung Nhược Thần lại là thiên hạ danh sĩ, được xưng là thiên hạ đệ nhất tài tử, có ai mà không biết thanh danh Thám Hoa lang cơ chứ? Gã cũng là kẻ sĩ diện, nếu cưới Chung Nhược Thần, ai mà biết được sẽ bị bao nhiêu người sau lưng cười nhạo.
Gã muốn đổi một người khác. Dù sao Địa mẫu đâu phải chỉ có một nữ đệ tử, chẳng phải Chung Nhược Thần còn có một muội muội sao? Gã cảm thấy đều là như nhau cả.
Kết quả gã bị người cha Vương Tuyết Đường mắng té tát: “Nếu người ta là cô nương thuần khiết, lại là đệ tử của Địa mẫu, ngươi là cái thá gì chứ? Vương gia có tư cách gì mà đòi hỏi như thế? Với người muội muội danh dự sạch sẽ kia thì nghĩ cũng đừng có nghĩ, mở miệng ra không chừng sẽ chọc giận Địa mẫu. Trái lại, với vị đệ tử đã có chút vấn đề về danh tiếng kia thì còn có thể mở lời thử xem.”
Thôi rồi, gã bị mắng cho tỉnh táo ra.
Ngay từ đầu gã là muốn vì Vương gia mà nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục. Sau đó, tới gặp mặt thấy Chung Nhược Thần xinh đẹp, tức thì lòng đã xao xuyến, không còn cất lời trách oán nữa, bắt đầu khấp khởi mong muốn lấy được Chung Nhược Thần vào tay.
Bây giờ lại bị người ngay trước mặt nhắc tới chuyện vị hôn phu của Chung Nhược Thần, gã đương nhiên cảm thấy bối rối, cũng đã hiểu được vì sao đối phương sợ nói ra sẽ tổn thương mặt mũi của gã.
Vương Tuyết Đường kinh nghi hỏi: “Tề tiên sinh, ngài sẽ không phải là nói người giết chết Giao nhân kia chính là Thám Hoa lang đấy chứ?”
Tề Đa Lai gật đầu: “Chính là hắn.”
“…”
Cha con Vương thị đồng loạt không nói nên lời.
Vương Tuyết Đường cuối cùng nghẹn ngào bật ra một câu: “Làm sao có thể như vậy được?”
Tề Đa Lai: “Ta không cần phải lừa các ngài. Nếu ngài không tin, ta có thể chỉ cho ngài biết nơi hắn đang ở, tự ngài đi xác minh.”
Vương Tuyết Đường không nói nữa.
Vương Vấn Thiên vẻ mặt gượng gạo, hơi cúi đầu, không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp được vị hôn phu trước của người trong lòng mình.
Chuyện này vốn không có gì to tát, chỉ là danh tiếng của vị hôn phu trước quá lớn. Dù gã có dính líu quan hệ với Địa mẫu, danh tiếng cũng không bằng người ta. Điều quan trọng là người ta đã bỏ rơi Chung Nhược Thần, nhưng người phụ nữ mà người ta đã bỏ đi thì gã lại khát khao có được. Lập tức, trong lòng gã bỗng dưng có cảm giác nhục nhã khôn tả.
Sau đó, cha con Vương gia không nói thêm gì nữa, liền cất lời cáo từ.
Sau khi tiễn khách rời đi, hai người cùng nhau trở về bên trong khoang thuyền, đứng trước cửa sổ. Chu Hiên nhìn theo hai cha con trên chiếc đò dần dần rời xa, từ từ hỏi: “Cố ý gây xích mích ư?”
Tề Đa Lai: “Địa mẫu sẽ gả đệ tử thân truyền cho hắn ư? Ngài không cảm thấy cần kiểm chứng một chút hay sao?”
Chu Hiên: “Loại chuyện này, cha con bọn họ hẳn là không có gan nói bậy ra ngoài đâu nhỉ?”
Tề Đa Lai: “Ngài không cảm thấy kỳ quái sao? Già La sơn gì đó chỉ là một đám ô hợp do Vương gia tụ tập lại, làm gì có dáng vẻ của một môn phái chính quy nào. Chẳng qua là dính chút hào quang của Địa mẫu để phát tài mà thôi. Còn có tên Vương Vấn Thiên này, hắn là loại mặt hàng gì chúng ta đều đã rõ. Trong xương cốt đã là một tên công tử bột, ỷ thế hiếp người, trăng hoa lả lướt, thường xuyên lui tới lầu xanh. Địa mẫu thân là nữ nhân, lại là người giữ mình trong sạch, làm sao sẽ gả đệ tử thân truyền của mình cho người như vậy chứ?”
Chu Hiên: “Có lẽ bên trong có bí ẩn gì đó mà chúng ta không biết.”
Tề Đa Lai: “Cho nên cần phải thử một lần. Bên trên chẳng phải cũng muốn biết rõ đề nghị kết thân này là thật hay giả sao? Đã có cơ hội, chi bằng sớm thử để có kết quả thì tốt hơn.”
Chu Hiên: “Ngươi cảm thấy Vương gia có thể đụng tới A Sĩ Hành sao?”
Tề Đa Lai: “Vương Tuyết Đường tám chín phần mười sẽ không tùy tiện làm bậy, nhưng đứa con trai của hắn thì không chắc. Hắn đã làm không ít chuyện đánh ghen ghen tuông. Hễ là người có chút tầm nhìn đều biết rõ, đệ tử của Địa mẫu kia và A Sĩ Hành quay lại với nhau mới là lựa chọn rất tốt để lấy lại danh dự. Ta không tin cha con Vương thị lại không biết chút gì về điểm này. Nếu ngày nào đó, A Sĩ Hành thật sự kết hợp lại với đệ tử của Địa mẫu, mặt mũi Vương thị sẽ phải đặt ở nơi nào?”
Chu Hiên mỉm cười: “Việc này chính là xúc cảnh sinh tình sao?”
Tề Đa Lai: “Chưởng lệnh dùng cụm từ ‘Xúc cảnh sinh tình’ rất hay. Dù sao chúng ta cũng chẳng làm chuyện gì, nếu xảy ra chuyện gì cũng không liên lụy đến chúng ta. Chúng ta cứ sắp xếp thêm người nói bóng nói gió kích thích tiểu tử kia, nhất định sẽ khiến cho hắn không thể nhịn được!”
Chu Hiên gật đầu: “Nếu A Sĩ Hành thật sự xảy ra chuyện gì, trái lại ta cũng muốn xem có thể buộc Minh tự có phản ứng gì hay không, để xem quan hệ song phương rốt cuộc như thế nào.”
Tề Đa Lai lập tức vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Không sai!”
Đêm hôm khuya khoắt, Hồ Vưu Lệ cõng những túi lớn túi nhỏ trở về nhà. Có thể nói cô đã long nhong bên ngoài cả ngày, vẻ mặt tràn đầy uể oải, thậm chí còn vương chút dấu vết phong trần mệt mỏi.
Vừa vào cửa, nhìn thấy ba người lớn và một đứa nhỏ đều đang chờ mình trong phòng lầu một, Hồ Vưu Lệ ít nhiều cũng có chút bất ngờ.
Tiểu Hắc là đứa đầu tiên nhào tới ôm lấy eo cô, ngẩng đầu nhìn rồi nói: “Đói.”
Vẻ uể oải trên mặt Hồ Vưu Lệ lập tức biến mất, cô cười hì hì, xoa đầu nó: “Được!”
Dứt lời, cô bắt đầu cởi xuống những túi lớn túi nhỏ khoác trên người. Tiểu Hắc nhanh chóng chủ động hỗ trợ dỡ đồ đạc xuống, điều này càng khiến Hồ Vưu Lệ vui vẻ hơn, Hồ yêu cười lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Ba sư huynh đệ hơi cạn lời, phát hiện Tiểu Hắc có tiềm năng trở thành kẻ nịnh hót, chỉ vì chút đồ ăn mà có cần thiết phải như vậy không?
Đợi cho Hồ Vưu Lệ cởi bỏ hết gánh nặng trên người, Nam Trúc hớn hở vui vẻ chào hỏi: “Trở về rồi à? Hôm nay buôn bán thế nào?”
Hồ Vưu Lệ buông tiếng thở dài: “Tạm ổn thôi, tiền thì chẳng kiếm được bao nhiêu, còn suýt gãy chân. Quan trọng là kiểu buôn bán dạo này rất dễ bị người ta coi là lừa đảo. Nếu như ta có thể có một cái cửa hàng của riêng mình thì tốt rồi.” Nói xong câu cuối cùng, ánh mắt cô sáng lên vẻ khát khao.
Nam Trúc hai tay xoa xoa cái bụng bự của mình, cười ha hả nói: “Cần gì nói thảm thương như vậy. Được, chúng ta chiếu cố việc làm ăn của ngươi một chút đi.”
Hồ Vưu Lệ hai mắt sáng bừng: “Việc gì?”
Dữu Khánh: “Ngươi không phải biết làm bản khắc in sao? Khắc ba ngàn bản này giúp ta đi.” Trong tay hắn giao ra một tờ giấy.
Hồ Vưu Lệ nhận lấy, nhìn qua, kinh ngạc hỏi: “Ngươi là tới tìm muội muội sao?”
Dữu Khánh hỏi ngược lại: “Ngươi có thể làm được không?”
Hồ Vưu Lệ lập tức đảm bảo: “Không thành vấn đề, yên tâm giao cho ta. Chỉ là… tiền thì sao?”
Dữu Khánh bình tĩnh nói: “Ngươi cứ ra giá đi.”
Hồ Vưu Lệ suy nghĩ một chút, rồi xòe năm ngón tay: “Người quen chiếu cố việc làm ăn, ta lấy rẻ chút, năm nghìn lượng!”
Mục Ngạo Thiết cau mày, Nam Trúc cũng nhíu mày, lập tức muốn phân bua, muốn nói rằng chỉ là khắc xong một cái bản khắc in ấn, chỉ có mấy chữ như thế, một tờ giấy bé con, ngươi lại dám lấy hơn một lượng bạc cho mỗi tờ sao?
Nào ngờ gã còn chưa kịp mở miệng, Dữu Khánh đã gật đầu: “Được, năm nghìn thì năm nghìn.”
Lần này đến phiên Hồ Vưu Lệ sững sờ. Cô cứ nghĩ những người này khẳng định sẽ cò kè mặc cả, chừa lại một chút không gian để mặc cả với giá một lượng bạc một tờ. Nào ngờ đối phương hoàn toàn không trả giá, sảng khoái đến mức khiến cô há hốc mồm.
Đây là thành quả lao động từ truyen.free, xin được giữ bản quyền và không sao chép dưới mọi hình thức.