(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 528:
Trường Không quay đầu lại nhìn Minh tăng, trong lòng giật mình: “Tất cả đều là giả sao?” Hắn hiểu rằng đây là pháp lực của sư tôn tạo nên, cũng nhận ra kết quả lựa chọn của vị khách vừa rồi thực chất đều nằm trong sự kiểm soát của sư tôn.
Hắn không hiểu vì sao sư tôn lại làm vậy. Nếu đã không thể tránh được thế tục, chẳng phải nên thân cận hơn với bên Huyền Quốc công sao?
Nếu muốn đáp ứng yêu cầu của khách, trả lời thẳng thừng chẳng phải xong rồi sao? Cớ gì phải bày ra trò ảo thuật "Tùy theo số phận" này chứ?
Không hiểu, nghĩ mãi cũng không thông, nhưng hắn không dám hỏi nhiều, vì biết rõ sư tôn làm vậy tất có nguyên do của Người.
Bên ngoài chùa, Long Hành Vân và Thanh Nha bước ra khỏi cổng, quay người chắp tay hoàn lễ đáp lại Trường Không đang tiễn khách. Cả hai cảm tạ hắn đã đưa tiễn, Trường Không lịch sự đáp lời rồi đóng cổng chùa lại.
Ở bên ngoài đợi sẵn, ba người Ngân Sơn Hà, Thôi Du và Bàng Thành Khâu đều thở phào nhẹ nhõm, không có chuyện gì là tốt rồi.
“Thiếu Các chủ, mọi việc thế nào rồi?” Ngân Sơn Hà cất lời hỏi.
Long Hành Vân và Thanh Nha nhìn nhau mỉm cười. Mấy người kia vừa nhìn liền hiểu, mọi việc đã thành công tốt đẹp.
Nơi này không tiện nói chuyện, cả nhóm cần rời khỏi đây trước rồi tính sau.
Trên đường đi, hai người Long, Thanh vẫn thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Minh tự. Những gì trải qua bên trong chùa vừa rồi khiến họ cảm giác như đang nằm mơ, không chỉ tiến vào được mà còn hoàn thành mọi việc như ý muốn, quả thực khó có thể tưởng tượng nổi…
Sau đó, Long Hành Vân kể lại đại khái những gì đã xảy ra bên trong chùa cho Ngân Sơn Hà nghe, đương nhiên gã không hề nói ra việc mình nơm nớp lo sợ, suýt chút nữa đã không dám tiếp lời.
Khi trở lại Ảo Vọng, xe ngựa thả Thôi Du xuống giữa đường, để lão ta đến khách sạn thu dọn đồ đạc, bởi vì cần phải di chuyển địa điểm dừng chân.
Để chuẩn bị động thủ với Thám Hoa lang, Long Hành Vân đã không còn lo lắng về Minh tự nữa. Gã cũng không định khách sáo gì, mà muốn trực tiếp dọn vào ở trong Kinh Hồng điện.
Đây cũng là ý của Thanh Nha, bởi vì một khi phía y biết được hướng đi của Thám Hoa lang thì Long Hành Vân phải lập tức lên đường. Nếu không, bỏ lỡ một khoảng thời gian dài, sẽ không dễ theo dõi y tại Minh Hải.
Bên trong Kinh Hồng điện, sau khi sắp xếp xong cho vị khách quý, Cổ Thanh Chiếu mới kéo Thanh Nha đến một nơi yên tĩnh hỏi thăm: “Chuy���n đi Minh tự kết quả ra sao rồi?”
Thanh Nha đáp: “Không nằm ngoài dự liệu của Can nương, mọi việc đã thành công.”
Dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng Cổ Thanh Chiếu vẫn có chút kinh ngạc: “Ngay cả Minh tự cũng có thể dễ dàng tiếp xúc, Can nương thần thông quảng đại đến vậy sao?”
Thanh Nha bóc vỏ đậu phộng cho vào miệng, vừa nhai vừa ngập ngừng nói: “Hình như là có thể bắt chuyện, nhưng cũng không sâu sắc như chúng ta vẫn tưởng.”
Cổ Thanh Chiếu không hiểu: “Như vậy mà còn không sâu sắc ư? Ở một nơi như Minh tự, tự thành một đạo, e rằng ngay cả Đại thánh lên tiếng kêu gọi cũng chưa chắc hữu dụng. Vậy mà Can nương có thể giải quyết dễ dàng.”
“Can nương cũng không trực tiếp giải quyết, mà là do Long Hành Vân đánh cược thắng…”
Thanh Nha kể lại những việc đã xảy ra bên trong cho bà ta nghe.
Cổ Thanh Chiếu nghe xong thì không nói nên lời, im lặng một lúc mới thở dài: “Nếu đã như vậy, vị Thám Hoa lang kia cũng chỉ có thể tự trách vận khí mình không tốt mà thôi.”
Thanh Nha nói: “Ngươi đừng quan tâm đến vận khí của hắn thế nào, trước tiên hãy nói xem tình hình bên phía hắn ra sao đi.”
Sau khi y và Bàng Thành Khâu đi Minh tự, tin tức và tình huống liên quan không tiện truyền trực tiếp đến đó, nên mọi thông tin đều được truyền tới Cổ Thanh Chiếu.
Cổ Thanh Chiếu đáp: “Không có dấu hiệu gì cho thấy hắn sẽ rời đi, vẫn còn nằm ì trong căn gác nhỏ đó không ra ngoài, cũng không biết đến bao giờ mới rời khỏi.”
Thanh Nha nói: “Can nương đã có dự liệu, hẳn là nắm được tình huống gì đó mà chúng ta không biết, đoán chừng cũng sắp rồi.”
Vừa nói dứt lời, Bàng Thành Khâu bước nhanh đến bẩm báo: “Thanh gia, người trên Đỉnh núi truyền lời tới, bảo ngài đến đó một chuyến.”
Nơi được gọi là "Trên Đỉnh núi" chính là chỉ Trấn Hải ty, nơi có địa thế cao nhất tại Ảo Vọng.
“Biết ngay là không tránh được mà.” Thanh Nha buông tiếng thở dài, rồi quay sang nói với Cổ Thanh Chiếu: “Ta nói không sai chứ, không cần ta lộ diện, tự nhiên sẽ có người tìm tới cửa.” Y cúi đầu nhìn chiếc chân què của mình, lầm bầm: “Mẹ nó, lúc hữu dụng thì h�� mồm kêu gọi, lúc không hữu dụng thì đánh gãy chân cũng làm như không thấy, coi lão tử là cái gì chứ?”
Cổ Thanh Chiếu phe phẩy quạt tròn không nói lời nào. Ở cái đất Ảo Vọng này, bà ta chẳng phải cũng phải xu nịnh khắp nơi sao?
Thanh Nha than phiền thì than phiền, nhưng người thì vẫn phải ngoan ngoãn tập tễnh rời đi.
Một chiếc xe ngựa đưa y đến Trấn Hải ty. Quá trình vẫn như cũ, y được người dẫn vào một căn phòng tối, gặp được đại Chưởng mục Tề Đa Lai.
Tề Đa Lai vội vã gặp y như vậy còn có thể vì chuyện gì nữa chứ? Đương nhiên là biết được chuyện y và Long Hành Vân vậy mà lại tiến vào Minh tự, nên tự nhiên muốn tìm hiểu xem rốt cuộc là vì chuyện gì.
Nói chung, Thanh Nha cũng không giấu giếm, bởi vì có một số việc chính y cũng là phụng mệnh hành sự, đó là hành động phù hợp với các bước đã định.
Y giải thích rằng Long Hành Vân tìm đến y, muốn mượn tay y đùa chết Dữu Khánh, nguyên nhân đương nhiên là vì mối thù cũ với Dữu Khánh. Nhưng y không chịu đồng ý, nói phía sau Dữu Khánh có Minh tự chống lưng, không muốn rước lấy phiền phức. Kết quả là Long Hành Vân cũng có chút lo lắng về Minh tự, vì vậy gã quyết định tự mình đi đến Minh tự một chuyến.
Nghe nói tình huống đại khái là như thế, Tề Đa Lai giật mình kinh ngạc: “Minh tăng đã đồng ý không can thiệp vào việc gã giết vị Thám Hoa lang kia sao?”
Thanh Nha nhún vai: “Quả thực là vận khí của gã tốt, gã đã đánh cược thắng. Có lẽ, với thân phận và địa vị của Minh tăng, hẳn là sẽ không nuốt lời. Mà nói đi cũng phải nói lại, người bình thường ngay cả đi vào đó cũng khó, gã có thể vào được thì không đơn giản. Mặt mũi cha người ta lớn, loại chuyện xuất thân này quả thực là không thể so sánh.”
Tề Đa Lai nhịn không được sờ sờ cằm đi tới đi lui trong tĩnh thất, bỗng dừng bước hỏi: “Khi nào, và động thủ ở đâu?”
Thanh Nha đáp: “Không biết, hiện nay vẫn còn đang theo dõi, tìm cơ hội. Ta nói này đại Chưởng mục, việc này ta thật sự không muốn tham dự vào. Tên kia ỷ thế ép người, còn dẫn theo, con mẹ nó, 'Ngân vệ' đến uy hiếp ta, ta cũng không còn cách nào khác. Ngươi nói giúp với Chưởng lệnh một tiếng, can thiệp đi, quản lý một chút, mọi người đều sẽ được tự tại.”
Tề Đa Lai có chút buồn bực: “Quản lý thế nào? Phía trên không lên tiếng, Chưởng lệnh cũng không tiện quản. Với tên đó thì chỉ có mấy vị Động chủ mới có tư cách quản giáo.”
“Các ngươi trực tiếp ra lệnh cưỡng chế gã dừng tay chẳng phải được rồi sao?”
“Lệnh cưỡng chế của Trấn Hải ty có hữu dụng không? Chúng ta ra lệnh cưỡng chế, gã ngoài miệng sẽ đáp ứng, nhưng quay người lại vẫn sẽ đi làm. Như vậy chẳng phải là đưa mặt đến cho người ta vả hay sao? Trong lòng ngươi hẳn phải biết rõ, có một số việc nếu Trấn Hải ty không biết thì không sao, nhưng nếu đã biết rõ mà không quản thì lại là một vấn đề khác.”
Từng câu chữ trong bản dịch này đều được truyen.free dày công trau chuốt, bảo toàn nguyên bản và tinh hoa.