(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 550:
Đối diện với yêu cầu thả người đó, Ngân Sơn Hà nhận ra y không hiểu ý tứ trong lời mình nói, ông ta đành nhắc lại: “Thanh gia, ta đã nói là thân bất do kỷ.”
Trước đây, cách xưng hô "Thanh gia" hàm chứa sự chế giễu, nhưng giờ đây, nó lại mang theo sự bội phục chân thành, bởi ông ta đã bị thực lực của y chinh phục.
Sau khi giao đấu với y, ông ta mới hay rằng, kẻ mà trong mắt mình chỉ là một tên lưu manh lại sở hữu thực lực vượt quá dự liệu. Khi y rút đao ra, chỉ thiếu một chút, một chút nữa thôi là nhát đao ấy đã có thể lấy mạng ông ta.
May thay, đòn đánh lén lúc trước của ông ta đã khiến y bị trọng thương, hơn nữa, đối phương lại đang mang một chân gãy chưa lành. Nếu không, ông ta hoàn toàn chẳng phải đối thủ của y.
Dẫu vậy, y vẫn để lại một nhát đao đẫm máu trên người ông ta. Nếu y xuất đao thêm một phần sức lực, cái mạng này của ông ta đã chẳng còn.
Giờ đây nhớ lại, ông ta vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi. Nếu không phải vào thời khắc cuối cùng, vì muốn vẹn toàn mà đánh lén trước, thì hậu quả thật không thể lường. May mà ông ta đã nghe theo lời vị Thám Hoa lang kia.
Ông ta có chết cũng chẳng sao, bởi từ ngày đồng ý nghe lệnh người ta, ông ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng sinh tử của bản thân không do mình quyết định. Điều ông ta lo lắng chính là làm hại đến tính mạng của thiếu Các chủ, không còn mặt mũi nào đối mặt với sự tín nhiệm của Các chủ.
Thanh Nha không suy nghĩ nhiều như ông ta, bản tính y vốn lưu manh, cúi đầu hay ngẩng đầu thì vẫn là người, chẳng có gì cao thượng hay thấp kém. Thua thì chấp nhận thua, ngã thì đứng dậy là được. Nhưng hiện tại y vẫn không hiểu, liền hỏi ngược lại: “Cái gì gọi là thân bất do kỷ?”
Ngân Sơn Hà vốn không muốn nói thẳng. Ông ta bội phục thực lực của vị này, nói ra sợ làm nhục người ta, nhưng rồi nghĩ đến việc trước sau gì cũng phải đối mặt, nên cuối cùng vẫn lên tiếng: “Vị Thám Hoa lang kia muốn lấy một mạng đổi một mạng. Đem ngươi giao cho hắn, hắn mới chịu thả thiếu Các chủ ra…”
Thanh Nha lập tức trợn tròn mắt, sau một thoáng sững sờ ngẩn người, y mới hoài nghi hỏi: “Sao lão tử nghe có vẻ vô nghĩa vậy? Hắn cần ta làm gì?”
Đây chính là nguyên nhân khiến y vừa rồi không hiểu lời đối phương nói.
Chớ nói chi y, kỳ thực Ngân Sơn Hà cũng rất đỗi khó hiểu: “Hắn nói lấy một mạng đổi một mạng là bởi vì ngươi đã dẫn chúng ta tới giết hắn, nói rằng không nuốt trôi được cơn tức này. Nhưng ta cảm thấy hắn cần ngươi còn có mục đích khác, bởi vì hắn cần người sống.”
Thanh Nha nghi hoặc không hiểu: “Các ngươi đã bán đứng ta sao? Các ngươi nói cho hắn biết là ta đã dẫn các ngươi tới giết hắn à?”
Ngân Sơn Hà đáp: “Không có. Với tính cách của thiếu Các chủ thì càng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp với hắn. Chúng ta cũng chẳng rõ vì sao hắn lại biết được.”
Trong đầu Thanh Nha đột nhiên lóe lên một hình ảnh, đó chính là tình hình lúc trước y nhận thấy điều bất thường trên hòn đảo đá ngầm nhỏ kia. Khóe miệng y không nhịn được mà khẽ nhếch lên.
Lời đã nói đến nước này, và ông ta đã chịu nói nhiều như vậy, Ngân Sơn Hà xem như đã thể hiện đủ sự kính trọng dành cho đối phương. “Trảm thảo đao” trong tay ông ta lóe lên, cắm vào vỏ đao sau lưng Thanh Nha, rồi ông ta nói một câu: “Thanh gia, xin lỗi.”
Năm ngón tay ông ta cách không chụp một trảo, hai đoạn tẩu thuốc nằm trên sàn đò lập tức bay về tay ông ta, rồi được nhét vào trong đai lưng.
Vừa nghe được lời đó, Thanh Nha bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng tươi cười nói: “Việc này… chúng ta hãy thương lượng kỹ càng một chút đi. Chỉ cần chúng ta liên thủ, nhất định có thể tìm ra cách cứu được Long thiếu.”
Kỳ thực, y chỉ là không muốn mình rơi vào tay Dữu Khánh. Dẫn người tới giết người ta, dùng mông để suy nghĩ cũng biết sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Có quỷ mới biết tên Thám Hoa chó chết kia sẽ dùng biện pháp gì để hành hạ mình.
Không hiểu sao, y lại cảm thấy rơi vào tay tên Thám Hoa chó chết kia có khi còn đáng sợ hơn cả rơi vào tay Tây Kình Nguyệt. Y cảm thấy càng thêm bất an.
Bắt đầu từ Vương Vấn Thiên, tiếp đó là Văn Hầu, rồi đến Vương Tuyết Đường, và giờ là Long Hành Vân. Những kẻ gây bất lợi cho tên Thám Hoa chó kia đều đã ngã ngựa cả rồi, lẽ nào giờ sắp đến lượt mình? Tên kia rốt cuộc muốn bắt mình để làm gì? Càng nghĩ, trong lòng y càng thêm ớn lạnh, nổi cả da gà.
“Không cần phiền phức như vậy.”
Làm sao ông ta lại không biết ý muốn của đối phương? Ngân Sơn Hà đáp lời rất gọn gàng dứt khoát, một tay xách y lên, tung mình vào không trung, bay thẳng đến Tử Lan đảo sáng rực rỡ.
Bàng Thành Khâu và Thôi Du cũng lập tức lần lượt tung mình lên, phi thân đuổi theo.
Giao nhân của hai chiếc đò quay mặt nhìn nhau. Giao nhân của chiếc đò bị hủy cũng bơi tới đây, một vài hạt đậu phộng không biết từ đâu nổi trên mặt nước trôi đến, lềnh bềnh bên cạnh chiếc đò.
Động tĩnh giao chiến xuất hiện nhanh, biến mất cũng rất nhanh, đột nhiên bùng lên rồi chợt tắt. Không biết kết quả ra sao, ở trên đảo, ba huynh đệ không tránh khỏi lòng thấp thỏm bất an.
Để đảm bảo an toàn, ba người rời đảo, chui xuống nước, ẩn nấp trong bóng tối và âm thầm quan sát, coi như đã chuẩn bị sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Cho đến khi nhìn thấy bóng người bay lên không trung, xâm nhập vào phạm vi chiếu sáng của Tử Lan đảo, bọn họ mới nhận ra đó là Ngân Sơn Hà xách theo Thanh Nha trở về. Lúc đó, ba người mới thở phào nhẹ nhõm.
Thôi Du và Bàng Thành Khâu cũng lần lượt bay tới, lướt lên đảo, đuổi theo Ngân Sơn Hà.
Vừa hạ xuống đất, Ngân Sơn Hà không thấy ba huynh đệ ở hiện trường, lập tức thi pháp cất cao giọng hỏi: “Người đã được đưa tới rồi, Thám Hoa lang ở đâu?”
Âm thanh quanh quẩn, vang vọng khắp bốn bề.
Chỉ chốc lát sau, ba người Dữu Khánh kẹp theo Long Hành Vân toàn thân ướt đẫm và vẫn còn hôn mê đi tới.
Nhìn thấy Ngân Sơn Hà đắc thắng trở về, ba huynh đệ cũng không dám lơ là, vẫn duy trì cảnh giác, đề phòng quan sát tình hình.
Sự việc liên quan đến tính mạng của mình, bọn họ đâu có vốn liếng gì để tự cao tự đại, làm sao có thể không cẩn trọng cho được.
Ba người nhìn thấy, Thanh Nha chật vật vô cùng thì khỏi phải nói. Họ còn phát hiện Ngân Sơn Hà rõ ràng cũng bị thương, nửa khuôn mặt máu me đầm đìa. Ba người vốn là đầu sỏ gây ra chuyện này, nhìn thấy cảnh tượng đó không khỏi cảm thấy bối rối.
Bàng Thành Khâu vừa nhìn thấy bọn họ liền lập tức nổi giận, chỉ vào mặt ba người mà giận dữ quát: “Các ngươi muốn làm gì? Chán sống rồi sao?”
Nào ngờ, Thanh Nha bật cười mấy tiếng, rồi miễn cưỡng tươi cười ngắt lời gã: “Tức giận như vậy làm gì chứ? Đều là bằng hữu cả, có hiểu lầm gì thì nói rõ ra là sẽ không còn nữa thôi.”
Vừa dứt lời, y liền khẽ rên một tiếng.
Mọi bản dịch từ nguyên tác này đều là thành quả của truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.