(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 556:
Trên một chiếc đò khác, Ngân Sơn Hà vươn tay đón lấy Long Hành Vân. Quay đầu nhìn lại, ông ta đã thấy ba người Dữu Khánh cùng con tin xuống cạnh xe, đang nhanh chóng kiểm tra xe cộ có vấn đề gì không.
Ngay khi vừa có được tự do, Long Hành Vân lập tức gọi to: “Ngân thúc, cởi cấm chế trên người ta ra đi.”
Ngân Sơn Hà làm theo, cởi bỏ cấm chế trên người gã. Thấy đông đảo người trên bờ đang dõi mắt nhìn chăm chú về phía này, ông ta vội nắm lấy một cánh tay của gã, rất sợ tên này đột nhiên nổi cơn ngang nhiên động thủ tại Ảo Vọng, không dám thả lỏng.
Tu vi toàn thân vừa được vận hành tự nhiên, ánh mắt Long Hành Vân lập tức tìm kiếm Dữu Khánh, nhưng không thấy bóng người. Chỉ nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang rời đi, gã nghiến răng nghiến lợi căm hận nói: “Thám Hoa chó chết!” Dứt lời liền muốn lên bờ.
Nhưng Ngân Sơn Hà giữ chặt lấy cánh tay gã, không buông ra: “Được rồi, về nhà đi.”
Long Hành Vân quay đầu lại nhìn ông ta, đại khái đoán được điều ông ta lo lắng, lập tức cất lời trấn an: “Ngân thúc, ngài yên tâm đi, ta sẽ không ngang nhiên gây rối tại Ảo Vọng, ta sẽ tìm hắn đường đường chính chính khiêu chiến hắn. Không phải hắn muốn chết mà không oán hận sao? Ta thành toàn cho hắn!”
Gã đúng là đã rơi vào kế khích tướng của đối phương rồi, Ngân Sơn Hà thật sự không biết phải nói gì với gã mới tốt, hỏi ngược lại: “Hắn dám khích ngươi như vậy, ngươi xác định ngươi thật sự là đối thủ của hắn sao?”
Long Hành Vân: “Đương nhiên. Nếu đường đường chính chính đơn đả độc đấu mà ta còn có thể bị hắn đánh bại, vậy thì ta đây đúng là không bằng đâm đầu chết đi cho rồi.”
Ngân Sơn Hà nhìn khuôn mặt gã bị đánh cho bầm dập, than thở: “Trước tiên trở về nhà dưỡng thương đã, một năm sau ngươi muốn làm như thế nào ta không quản ngươi nữa, đi.”
“Một năm sau? Ta chờ không được một năm sau.”
“Đây là lời hứa ta đã dành cho hắn. Ngươi cần phải biết rằng lời hứa này là để đổi lấy mạng sống của ngươi trở về.”
“Nhưng lúc nãy hắn cũng đã nói, sẽ chấp nhận lời khiêu chiến của ta bất cứ khi nào.”
Ngân Sơn Hà đổi tay chụp lấy vạt áo của gã, khuôn mặt với vết sẹo dài dính đầy vảy máu áp sát trước mắt gã, kìm nén tức giận, cất lời cảnh cáo: “Không sai, trong mắt chúng ta, Thanh Nha chẳng qua là một tên lưu manh không đáng kể gì ở Ảo Vọng, y quả thực không dám công khai làm gì chúng ta, nhưng nếu như y thật sự muốn âm thầm động tay động chân, chúng ta cũng không thể sơ suất được.
Vì để cứu ngươi, ta đã phế bỏ tứ chi của y, ngươi nói cho ta biết, y có thể nuốt được cơn tức này hay không chứ?
Y đã xây dựng thế lực ở đây nhiều năm, đây chính là địa bàn hoạt động phi pháp của y, khắp nơi đều có tai mắt của y. Nếu chúng ta tiếp tục quanh quẩn ở Ảo Vọng thế này, sẽ rất nguy hiểm. Ngươi có biết cái gì gọi là ‘minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng’ hay không hả? Nhân lúc y còn đang bị A Sĩ Hành khống chế, chưa thoát thân được để ý tới chúng ta, cần lập tức trở về!”
Long Hành Vân ngây người nhìn ông ta.
Ngân Sơn Hà quay đầu lại quát lớn với người lái đò Giao nhân: “Đi, đi Tinh La đảo.”
Giao nhân lái đò trên chiếc đò kia lập tức hét lớn: “Trả tiền đò cho ta trước đã.”
Giao nhân có đò bị phá hủy cũng gào lên: “Còn có chiếc đò bị hủy của ta nữa.”
Ngân Sơn Hà nghiêng đầu ra hiệu cho Thôi Du, Thôi Du lập tức lấy tiền ra trả, bọn họ không phải là ba người Dữu Khánh, sẽ không quan tâm chút tiền đó.
Sau khi thanh toán xong xuôi mọi nợ nần, một nhóm ba người nhanh chóng thoát thân rời khỏi Ảo Vọng…
Mặt trời vừa mới mọc, bầu trời tỏa sáng ánh vàng rực rỡ.
Chiếc xe ngựa chở ba sư huynh đệ vượt qua các con phố ở Ảo Vọng và hầu như không dừng lại, trừ lúc đi qua nhà Hồ Vưu Lệ thì ghé lại xem xét tình hình một chút.
Tiểu Hắc và Hồ Vưu Lệ đều không có nhà, nhưng có một tờ giấy nhắn Hồ Vưu Lệ để lại. Vì mưu sinh và cũng để tiện trông nom Tiểu Hắc, ngay từ sáng sớm, Hồ Vưu Lệ đã dẫn theo Tiểu Hắc rời nhà đi buôn bán rồi.
Nhân cơ hội này, Dữu Khánh cũng nhanh chóng viết một tờ tin nhắn với chữ viết cực nhỏ, vo lại thành một cục, sau đó gọi Đầu To lại, giao cục giấy cho Đầu To, dặn dò nó một chút rồi nhanh chóng rời đi. Sau đó hắn lại chui vào trong xe ngựa, tiếp tục điều khiển xe chạy khắp nơi.
Xe ngựa hầu như không dám đi vào nơi hẻo lánh, gần như chỉ chạy trên những con đường phồn hoa nhất.
Bọn họ đang đợi phản hồi từ vị “Can nương” kia. Từ phản ứng của Cổ Thanh Chiếu, có thể thấy, vị “Can nương” kia không phải là do Dữu Khánh đoán sai, mà quả thực có tồn tại.
Đến nửa buổi sáng, có một người đến gấp, tìm đến Bàng Thành Khâu, người vẫn luôn đi theo sau xe ngựa, thì thầm dặn dò câu gì đó.
Bàng Thành Khâu lập tức chạy đến trước xe ngựa, nói với Mục Ngạo Thiết đang lái xe: “Sang bên đường dừng một chút.”
Dữu Khánh đẩy tấm màn che ra, hỏi: “Làm gì?”
Bàng Thành Khâu: “Lão bản nương đã tới rồi, nói muốn trả lời cho ngươi.”
Nghe nói thế, Dữu Khánh mới nói: “Lão Cửu, dừng lại bên đường đi.”
Mục Ngạo Thiết lập tức lái xe tấp vào bên đường, dừng lại.
Chỉ chốc lát sau, lại có một chiếc xe ngựa đi tới, khoang xe gần như áp sát vào khoang xe bên này. Người đánh xe nhảy xuống, rời đi, những người đi theo nhanh chóng phong tỏa hai đầu đoạn đường, ngăn cản không cho bất kỳ kẻ nào tới gần.
Tấm màn cửa sổ xe vén mở ra, Cổ Thanh Chiếu ló mặt đối mặt với Dữu Khánh. Trong xe chỉ có một mình bà ta: “Đi theo ta.”
Dữu Khánh: “Đi đâu?”
Cổ Thanh Chiếu: “Đi gặp người ngươi muốn gặp.”
Dữu Khánh: “Ta hỏi đi đâu gặp mặt.”
Cổ Thanh Chiếu: “Đi đến bờ biển, gặp mặt ở trên biển.”
“Gặp mặt trên biển?” Dữu Khánh lập tức có phần cảnh giác. Với hắn mà nói, đương nhiên gặp mặt ngay tại Ảo Vọng, nơi có thế lực mạnh mẽ kiểm soát và quy tắc thiết lập sẽ an toàn hơn. Nếu gặp trên biển, có quá nhiều khả năng không kiểm soát được. Điều quan trọng là bọn họ thế đơn lực bạc, quá dễ chịu thiệt thòi, nếu không hắn cũng sẽ không cưỡng ép hai con tin trở về Ảo Vọng. Sau một thoáng suy nghĩ, h��n từ chối: “Không được, gặp mặt ở đâu không thể theo ý bà ta, phải do ta tới chỉ định.”
Cổ Thanh Chiếu: “Bà ta nói ngươi sẽ nghe theo sự sắp xếp của bà ta.”
Dữu Khánh ha hả: “Vậy thì bà ta đã suy nghĩ nhiều rồi.”
Cổ Thanh Chiếu: “Bà ta nói, nếu như ngươi không nghe theo sự sắp xếp của bà ta, thì để cho ta chuyển tới cho ngươi một câu nói.”
Dữu Khánh không hiểu: “Nói gì? Muốn uy hiếp ta sao? Các ngươi phải hiểu rõ một điều, mạng sống của Thanh Nha nằm trong tay chúng ta!”
Cổ Thanh Chiếu gằn từng chữ: “Bà ta nói, một chiếc nhẫn khác nằm trong tay bà ta.”
Mọi tình tiết và diễn biến trong chương truyện này đều là sản phẩm sáng tạo độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.