(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 572:
Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết không phải người mù, lại có khối kim gạch vừa rồi, nên vừa nhìn liền nhận ra thứ gã nắm trong tay chính là kim sa.
Tuy nhiên, cả hai vẫn đưa tay lấy một ít hạt cát gã vừa ve trên đầu ngón tay, dùng móng tay bấm bấm để nhìn kỹ, xác nhận quả nhiên là vàng thật.
Ném kim sa lại vào lòng bàn tay gã, Dữu Khánh vừa ngồi xổm xuống vừa hỏi: “Lão Thất, ngươi chui xuống gầm giường hết lôi kim gạch rồi đến kim sa ra làm gì? Giấu giếm bao nhiêu tiền riêng vậy?”
Mục Ngạo Thiết cũng ngồi xổm xuống theo, đưa mắt nhìn dưới gầm giường.
Nhận lại kim sa, Nam Trúc khinh thường đáp: “Ta nói này, tiền của ta thì ai cũng không đoạt được, của ta chính là của ta, ta cần gì phải giấu tiền của ta ngay trong phòng ta chứ?”
Chỉ thoáng nhìn, hai người Dữu, Mục đã có chút ngẩn người, không rõ Nam Trúc đang làm gì dưới gầm giường. Dường như gã đang đào một cái hố nhỏ, ánh sáng không tốt khiến họ không nhìn rõ lắm gã làm vậy có ý gì. Hai người nhìn nhau, đồng thời đứng dậy, cầm khung giường trực tiếp “rầm rầm” kéo dịch ra.
Đang bò dưới giường, Nam Trúc đột nhiên thấy có ánh sáng, lập tức quay đầu nhìn lên trên: “Các ngươi làm gì vậy?”
Hai người chẳng nói lời vô ích với gã, trực tiếp đi thẳng tới nhìn xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Họ thấy quả nhiên là có một cái hố nhỏ được đào ra, những thứ moi lên đều là kim sa và vàng cục. Trong tay Nam Trúc còn đang cầm một chiếc hộp nhỏ bằng vàng tỏa ánh vàng rực rỡ.
Điều khiến ánh mắt hai người đăm đăm nhìn chính là, trên mặt đất có một khu vực tỏa ánh vàng kim lớn cỡ chậu rửa mặt, vùng bên ngoài là gạch đất, còn bên trong dường như toàn bộ đều là vàng.
Hai người có phần khó tin, lập tức ngồi xổm xuống đưa tay chạm vào cảm nhận để xác nhận. Sau khi xác định mình không nhìn lầm, cả hai đều rất kinh ngạc, chủ yếu là vì gạch lát ở đó có một nửa bằng vàng, một nửa vẫn là đá thường, sự chuyển tiếp quá mức tự nhiên, giống như trời sinh ra vậy.
Cả hai nhịn không được cạy lên một viên gạch có hai chất liệu tiếp nối chuyển đổi, cầm vào trong tay kiểm tra.
Một lúc sau, Dữu Khánh mới nhịn không được vỗ viên gạch trên tay, hỏi: “Lão Thất, chuyện gì xảy ra vậy?”
Lúc ban đầu hắn còn tưởng rằng tên mập mạp chết tiệt này giấu giếm tiền riêng, nhưng giờ nhìn thấy tình hình này, rõ ràng không phải là chuyện như thế, vừa nhìn liền biết tình huống không bình thường.
Nam Tr��c quỳ gối ngồi dậy, chỉ vào chiếc hộp nhỏ trong tay cho bọn họ xem: “Các ngươi xem kỹ đi.”
Gã chậm rãi mở nắp hộp hoàng kim ra, để lộ quả trứng vàng ở bên trong.
Hai người kia vừa nhìn liền nhận ra được, đó chính là trái cây mà tên mập mạp chết tiệt này tiện tay hái xuống trên cây Kim Lan trong Kim Khư. Lúc đó gã kinh hãi đến mức suýt chút nữa ném đi, song cuối cùng vẫn không nỡ bỏ nên đành mang về.
“Nhìn cái gì?” Mục Ngạo Thiết hỏi một câu.
Nam Trúc nhỏ giọng mang theo vẻ hưng phấn, nói: “Cái hộp này vốn là bằng gỗ, bây giờ nó đã biến thành vàng.”
Cho dù đã có chút nghi vấn về phương diện này, nhưng Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết vẫn kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Dữu Khánh sau đó hỏi: “Tại sao có thể như vậy?”
Nam Trúc đáp: “Không biết nữa, các ngươi nhìn khu vực rộng bằng chậu rửa mặt trên mặt đất này xem, lấy trái cây này làm trung tâm, hộp gỗ, bùn đất, tảng đá, bản đá, tất cả các loại đều biến thành hoàng kim. Vừa rồi khi đào hộp trái cây này ra ta cũng mới phát hiện điều này, ta thực sự gi��t mình.”
Dữu Khánh: “Ngươi chôn trái cây này ở dưới giường sao?”
Ý hắn muốn hỏi chính là, cần phải giấu kín đến mức như vậy ư, đề phòng ai vậy chứ?
Nam Trúc gật đầu: “Hiện tại ta đang suy nghĩ một chuyện, các ngươi nói xem thế giới Kim Khư kia sở dĩ sẽ biến thành thế giới hoàng kim, phải chăng có liên quan tới cây Kim Lan kia?” Ngón tay gã chỉ vào hố đất bị biến đổi.
Hai người còn lại trầm mặc một hồi, đều lần lượt lắc đầu, đều không thể khẳng định.
Tuy nhiên Dữu Khánh vẫn phản bác một câu: “Kim Khư thì không có khả năng. Phần lớn hoàn cảnh trong Kim Khư vẫn là đất có chứa vàng, nhưng thế giới bên trong Tiên cung thì cũng có thể lắm.”
Mục Ngạo Thiết chợt nâng viên gạch với hai loại chất liệu trên tay hỏi: “Nhìn có giống với sự biến đổi dần nơi xương cốt của chúng ta không? Xương cốt chúng ta biến đổi dần có liên quan gì tới trái Kim quả này hay không chứ?”
Nam Trúc lập tức phủ nhận: “Không đâu, thứ này ta vẫn luôn chôn ở dưới giường. Khi chúng ta ở tại Ảo Vọng dù cách trái cây này rất xa, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự thay đổi dần dần trong cơ thể. Hơn nữa, lão Nhị cũng từng sơ qua trái cây này, làm sao hắn lại không có chuyện gì chứ?”
“Sự thay đổi dần trên người chúng ta vẫn là bởi vì liên quan tới Địa Tuyền. Chỉ là, Địa Tuyền đó có thể gây ra ảnh hưởng khác nhau tùy theo người khác nhau. Ví dụ như hai huynh đệ nhà Đại Hắc, lão đại tâm thuật bất chính thì biến thành yêu ma, lão nhị tính cách khác biệt thì xương vàng máu vàng. Người mặt sắt thì biến thành ba đầu sáu tay. Có thể thấy quả thực là có liên quan tới tâm tính. Về phần ba người chúng ta biến thành như vậy, xương vàng đang thay đổi dần, có phải là bởi vì chúng ta thích…”
Nói đến đây, gã xấu hổ không nói thêm gì nữa, nhưng Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết vậy mà đều rất thần kỳ, chỉ nghe đến đó cũng hiểu, biết là gã cho rằng bởi vì bọn họ thích kim tiền mà biến thành như vậy.
Nam Trúc cũng chuyển hướng đề tài, giơ bàn tay lên nhẩm tính ngón tay: “Sau khi trở về từ Kim Khư, chúng ta ở lại trong cửa hàng mấy tháng, sau đó mới đi Ảo Vọng. Cộng thêm thời gian đi về, không đến hai tháng. Sau khi trở về lại tiếp tục ở cửa hàng mấy tháng. Tổng cộng tất cả thì thời gian chôn trái cây này xuống đây còn chưa đến một năm.”
Gã lại khoa tay chỉ phạm vi mặt đất biến đổi: “Cứ tính theo tiến độ biến đổi như thế này, nếu là đầy đủ một năm, đoán chừng cũng có thể biến đổi được khoảng hai trăm cân hoàng kim…” Khi tính đến đây, gã nhịn không được gãi gãi đầu, sự hưng phấn lúc trước đột nhiên phai mờ, thì thầm một câu: “Chỉ ít như vậy thôi sao?”
Hai người còn lại dựa theo suy nghĩ của gã liền hiểu được ý của gã. Đổi hai trăm cân hoàng kim thành bạc thì cũng chỉ được mấy vạn lượng mà thôi. Nếu đặt ở nhà phàm phu tục tử nhân gian, vậy thì quả thực là một khoản cực lớn, đủ để tiêu cả đời. Nhưng đối với tu sĩ thì quả thực không nhiều, còn chưa đủ lộ phí một chuyến đi về Ảo Vọng, nhất là đối với người đã đạt đến tu vi như bọn họ thì quá ít ỏi, căn bản không mua được bao nhiêu tài nguyên tu luyện.
Bản dịch này chỉ có thể tìm thấy ở truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.