(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 58:
Dữu Khánh nhìn thấy các nhân viên trong trạm dịch, trông thấy những gương mặt quen thuộc, khẳng định chuyến bôn ba này không hề uổng phí. Hắn điều khiển tọa kỵ quay lại, đối mặt với Thiết Diệu Thanh, "Lão bản nương, ta đã tới nơi rồi." Ở phía sau, Trùng Nhi cố gắng quan sát thần sắc hắn, tiếc là không nhìn thấy chính diện. Lúc trước trong quá trình rời khỏi Yêu giới, Trùng Nhi phát hiện một chuyện, rằng Dữu Khánh thường lén lút liếc nhìn Thiết Diệu Thanh. Trùng Nhi đã cảm nhận được điều gì đó, cũng có thể hiểu được, hắn cũng cảm thấy cho dù không nhìn rõ cả khuôn mặt, vị lão bản nương này vẫn vô cùng xinh đẹp. Đám người Thiết Diệu Thanh cũng quan sát tình hình trạm dịch một chút, rồi lại nhìn sang Dữu Khánh, cảm nhận đặc biệt sâu sắc về câu nói "Thiên hạ không có tiệc nào không tàn", đều hiểu rằng thời khắc biệt ly đã đến. Ba người nhìn ngắm khuôn mặt Dữu Khánh, hồi tưởng lại quãng thời gian hai bên gặp gỡ, nghĩ lại tất cả mọi chuyện liền cảm thấy thật khó tin nổi. Ngẫm lại hành trình này, ba người đều rõ ràng, nếu lần này không gặp được vị 'A Sĩ Hành' này thì sẽ không thể bắt được ba con Hỏa Tất Xuất, chỉ dựa vào sự có mặt của Trình Sơn Bình, bọn họ đã định trước là không có khả năng. Hiện tại chưa nói đến Thiết Diệu Thanh, ngay cả Tôn Bình và Chu Thượng Bưu cũng dần dần tin những lời đoán mệnh mà Dữu Khánh đã nói lúc mới gặp, rằng hắn là người có thể giúp đỡ bọn họ. Sự thật chứng minh, quả thật là như vậy! Mà Thiết Diệu Thanh còn nhớ một câu khác trong lời đoán mệnh mà Dữu Khánh nói, rằng hắn và nàng hữu duyên. Là duyên phận dạng gì? Nàng vô cùng hiếu kỳ. Phụ nữ khi ở trong nghịch cảnh thì dễ dàng tin số mệnh, nhất là phụ nữ xinh đẹp. Nàng muốn hỏi một chút, theo ngươi bói toán, lẽ nào trong tương lai, ngươi và ta còn sẽ gặp lại sao? Lời nói đặt trong lòng, không hỏi ra miệng, nàng có sự dè dặt của riêng mình, không có ý gì khác. Thiết Diệu Thanh: "Cũng chỉ có thể đưa các ngươi đến đây mà thôi." Dữu Khánh gật đầu, quay đầu lại lên tiếng với Trùng Nhi, "Xuống ngựa!" Lật tay túm lấy cánh tay Trùng Nhi, nhấc bổng lên rồi trực tiếp ném xuống ngựa. Trùng Nhi rơi xuống, mông đập xuống đất, Dữu Khánh cười hắc hắc trêu đùa. Ngẩng đầu nhìn thấy hắn cười vui vẻ, Trùng Nhi cũng không tiện cười lại, vội vàng bò đứng lên phủi bụi trên người. Dữu Khánh và Hứa Phí sau đó cũng nhảy xuống ngựa, lần lượt giao ngựa lại cho Tôn Bình và Chu Thượng Bưu, bảo họ mang đi, trên đường có thể đổi ngựa. Khi dây cương giao cho họ, Dữu Khánh cười nói với Tôn Bình: "Không tiễn." Tôn Bình nhận lấy dây cương, than thở: "A huynh đệ, dựa vào năng lực của ngươi mà không lăn lộn giang hồ..." Vốn định nói là quá đáng tiếc, nhưng lời đến cửa miệng lại sửa thành, "lăn lộn con đường làm quan cũng sẽ có tiền đồ, chúc ngươi tiến xa vạn dặm." Ánh mắt lại dừng trên người Hứa Phí, "Chúc nhị vị chuyến đi này được như ý nguyện, tiền đồ rực rỡ!" Nếu không phải lo lắng Dữu Khánh là người triều đình, sợ rước họa vào thân cho Diệu Thanh Đường, nàng thật sự muốn mời Dữu Khánh gia nhập Diệu Thanh Đường. Hứa Phí chắp tay cảm tạ, "Hữu duyên tạm biệt!" Trong lòng thì lại không bao giờ muốn tái ngộ những người này nữa rồi. Thiết Diệu Thanh tháo 'U Cư Bài' trên người xuống, ném cho Dữu Khánh, "Thật sự không tiện đứng ra chứng thực cho ngươi, dây dưa với người triều đình sẽ dễ dàng bị liên lụy không rõ ràng, ngươi cũng đã biết chúng ta đang tranh thủ thời gian. Nếu như bọn họ không tin các ngươi, có thể dùng thứ này làm bằng chứng, hoặc bảo bọn họ đến U Giác Phụ tìm chúng ta xác minh. Trong tương lai, nếu như có cơ hội đến U Giác Phụ, có thể đến Diệu Thanh Đường chơi một chuyến, người trong cửa hàng nhìn thấy khối thẻ bài này tự khắc sẽ thông báo." Dữu Khánh nhận lấy thẻ bài, trong lòng lại có ý nghĩ tương tự như Hứa Phí, không muốn gặp lại những người này nữa. Hắn dùng thân phận 'A Sĩ Hành' mà kết giao với mọi người, không thích hợp để người ngoài biết rõ sự thật, nếu không sẽ hại A Sĩ Hành. Nhưng có một chuyện hắn luôn muốn làm, lúc này cuối cùng mở miệng cười nói: "Lão bản nương, ta chưa từng thấy qua dung nhan thật của ngươi, có thể tháo khăn che mặt xuống cho ta nhận biết một chút không, tránh cho sau này gặp lại mà không nhận ra ngươi." Mắt Hứa Phí sáng lên một chút, kỳ thực gã cũng muốn xem dung mạo của nữ nhân này. Trùng Nhi mím môi không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Dữu Khánh. "Thôi được rồi!" Thiết Diệu Thanh cười buông lại một câu nói, không hề cho người như ý nguyện, lập tức quất roi phóng ngựa chạy đi, không hề quay đầu lại. Ngay cả việc bày tỏ lòng cảm tạ của mình với Dữu Khánh, nhưng thời gian quả thực không cho phép nàng tiếp tục dây dưa. Dưới chiếc khăn che mặt và vành nón, nét đẹp kiều diễm ẩn hiện, lại khiến người ta không nhìn rõ dung mạo mỹ nhân. Một bộ thanh sam phần phật phía sau, dáng vẻ oai hùng uyển chuyển, nhấc cương phóng ngựa, ào ào phi ngựa dẫn đầu. Nét tao nhã ấy há là nữ nhi nhà tầm thường có thể sánh bằng, như một làn khói xanh lướt qua phía ngoài hàng rào trạm dịch, khiến một đám thí sinh mắt tràn đầy kinh diễm mà nhìn theo ngây ngẩn. Bóng dáng nữ nhi đã lướt qua, không phải mười năm khổ học có thể thấy, không phải văn chương, nét vẽ có thể tả, là vừa nhìn thấy liền nhập mộng ảo, là dáng điệu chập chờn giữa cuồn cuộn hồng trần. Chúng thí sinh như nguyện say mê không tỉnh lại, nhìn theo thật lâu. Hồng trần như mộng, lại như bóng nhạn lướt ngang, hương hoa thoáng qua, thoáng chốc biến mất không thể truy tìm. Các thí sinh, kể cả Chiêm Mộc Xuân ở trong đó, lần lượt bình tĩnh lại, nhưng vẫn chưa thoát khỏi trạng thái tâm tình nào đó. Bọn họ chưa từng thấy qua nữ tử tao nhã đến vậy, ngẫm nghĩ thật lâu... Thủ vệ tại cửa vào nhìn ba người đi tới, ngăn lại, "Hôm nay Trạm dịch không tiếp nhận người ngoài, người đến hãy tìm nơi khác đặt chân." Hứa Phí đáp lại, "Tại hạ Hứa Phí, vị này chính là A Sĩ Hành, chúng ta vốn là thí sinh theo đội vào kinh thành, lúc trước trên đường gặp phải biến cố lớn, bị tách khỏi đội ngũ, vất vả lắm mới trở về, mong được thông báo." "Hứa Phí, Hứa huynh, quả nhiên là Hứa huynh." Một đám thí sinh hớn hở kêu to chạy tới, lại bị thủ vệ ngăn lại, không cho phép họ đi ra khỏi cổng. Trên tay cầm văn tế định đốt cho Hứa Phí, Chiêm Mộc Xuân sững sờ đứng tại chỗ, lại nhìn xung quanh mình, đã không còn một bóng người, vậy mà đều chạy đi nghênh đón Hứa Phí rồi. Thần sắc của y trong nháy mắt trở nên vô cùng phức tạp, lòng ngổn ngang khó tả. Dữu Khánh tận lực mượn nhờ thân hình to lớn của Hứa Phí che chắn, lui về phía sau Hứa Phí, chỉ sợ người khác gọi hắn, không muốn gây quá nhiều chú ý. Đây cũng là điều hắn lo lắng nhất khi trở về, thế nhưng không trở về lại không được. Kết quả phát hiện mình suy nghĩ nhiều, đã quá đề cao bản thân rồi. Đa số người không nhận ra hắn, cùng lắm chỉ là nhìn quen mặt. Đa số biết tên hắn thì lại không biết hình dáng ra sao, còn đám người Tô Ứng Thao nhận ra hắn thì khó chịu với hắn, lười chào hỏi hắn. Sau khi thông báo, nhanh chóng có người đi đến, không cho đám thí sinh này cơ hội ôn chuyện, trực tiếp dẫn ba người Hứa Phí vào gặp mặt quan viên phụ trách hộ tống. Đầu tiên là xác định thân phận. Xác định chủ yếu là xác định lai lịch của Dữu Khánh, còn với Hứa Phí thì không cần thiết, quan viên ở đây cơ bản đều nhận ra, dù ngay từ đầu không nhận ra, lúc trước trên đường cũng phải hỏi một câu 'Ai là Hoành Khâu Hứa Phí', người khác chỉ điểm một cái, a, tự nhiên liền nhận ra rồi. Hứa Phí không thành vấn đề, Trùng Nhi cũng không sợ xác nhận. Vì vậy Dữu Khánh lại gặp được Từ Giác Ninh và Đường Bố Lan của Tế Nam phủ. Nhìn thấy Dữu Khánh còn sống, hai người ngoài sự bất ngờ ra còn có phần vui mừng cho Dữu Khánh, hai người đã chứng thực lai lịch 'A Sĩ Hành' của Dữu Khánh. Sau đó liền là hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra, hỏi ba người vì sao tách khỏi đội ngũ, và làm thế nào để trở về. Ba người Dữu Khánh đã sớm chuẩn bị, thống nhất cách trả lời. Cách trả lời được thống nhất theo ý kiến của Dữu Khánh là chính, Hứa Phí muốn không nghe theo cũng khó, ai đó trong lời nói có nhắc tới chuyện lừa gạt Châu Mục đại nhân trong cuộc thi đoán chữ. Hứa Phí còn có thể nói thế nào? Họ nói lúc đó chính là vì đi tìm thư đồng Trùng Nhi, về sau ba người đụng phải một lượng lớn chuột, bị dọa cho chạy tán loạn khắp nơi, rơi vào một con sông ngầm, ôm cây trôi dạt thật lâu, trôi tới Yêu giới mới lên bờ, sau đó lại gặp được người của Diệu Thanh Đường tại U Giác Phụ hỗ trợ, người ta tiện đường đưa họ trở về. Việc tìm Hỏa Tất Xuất thì không nhắc tới một chữ nào. Chỉ cần xác định được thân phận thí sinh, làm cách nào trở về chỉ là chuyện thứ yếu, chủ yếu là hỏi rõ để ghi chép lại, phải có báo cáo cho cấp trên. Cấp trên có muốn đi xác minh hay không đó là chuyện của cấp trên, không thuộc phạm vi chức trách của họ. Trở về được rồi, quan viên hộ t���ng nói lời chào đón, khách sáo vài câu với Hứa Phí, không đáp lại Dữu Khánh lời nào, sau đó để người dẫn đi sắp xếp. Trong hành lang, Dữu Khánh thuận tay giật tấm mành vải, xé ra một mảnh lớn. Được Thiết Diệu Thanh gợi ý, hắn lấy nó bịt nửa khuôn mặt, buộc chặt ra sau đầu. "Chuyện gì?" Nghe thấy tiếng xé vải, tiểu lại (quan nhỏ) quay đầu nhìn một cái, sửng sốt, quay người hỏi: "Ngươi làm gì vậy?" Hứa Phí và Trùng Nhi cũng đồng thời sửng sốt, sắc mặt cũng đầy vẻ không thể lý giải. Dữu Khánh: "Ta không muốn về vấn đề mà chư vị đại nhân vừa mới hỏi chúng ta, lại bị người này người khác liên tục hỏi tới. Một lát nữa khẳng định sẽ có thí sinh khác hỏi chúng ta làm thế nào trở về, ta không muốn tiếp tục trả lời, vì vậy bịt kín mặt. Với người không nhớ rõ tướng mạo ta, ta liền có thể không để ý tới họ, ta liền có thể chuyên tâm ôn tập chuẩn bị cho thi cử." Hắn đã dự liệu được, tin tức hắn và Hứa Phí còn sống trở về khẳng định sẽ lan truyền khắp trong chúng thí sinh, sau đó khẳng định sẽ có rất nhiều người tới thăm. Ở một địa phương như vậy, lại thêm một đoạn đường đồng hành, trốn cũng không thoát, liền dứt khoát, công khai mà che mặt lại. "..." Hứa Phí và Trùng Nhi đều nghẹn họng không nói nên lời, có chút không thể lý giải được ý nghĩ của vị này, còn có thể làm như vậy sao? Về phần ôn tập sách vở gì đó, Hứa Phí rất không tin, vị này ngay cả cây bút cũng không mang theo, ôn cái quỷ sách gì. Gã lại nghĩ đến việc mình bây giờ đã không có hành lý, ngay cả cây bút cũng mất rồi. "Ách..." Tiểu lại phụ trách làm việc lặt vặt cũng cạn lời rồi, không nhịn được gãi gãi mặt vài cái, không biết đáp lời thế nào. Việc này hình như không có lý do gì để quản tới, đành phải phê bình một câu, "Xé mành che của trạm dịch là không đúng, để người khác phát hiện thì ngươi phải đền tiền." Thấy như vậy, Hứa Phí hướng về phía Dữu Khánh đưa tay ra muốn lấy mảnh vải còn lại, muốn học theo. Dữu Khánh thuận tay ném mảnh vải mành lên xà nhà, gạt tay gã ra, "Ngươi thì khỏi đi, mọi người đều biết ngươi, che mặt cũng chẳng có tác dụng, dù sao ngươi xã giao cũng rộng." Hứa Phí nghĩ lại cũng phải, hơi bối rối. Tiểu lại lắc đầu, ngoắc tay ra hiệu ba người đi theo. Lần này thì chỗ nào trống liền được lấp vào đó. Dữu Khánh và Hứa Phí được sắp xếp vào cùng một gian, Trùng Nhi cũng nằm nghỉ trên sàn trong gian phòng đó. Lúc trước khi bị tấn công thì thư đồng không có bất cứ vật phòng thân nào, lại không có bất cứ năng lực tự bảo vệ nào, cho nên có thể nói là thương vong thảm trọng, người sống sót không nhiều, nhu cầu phòng ốc cũng giảm đi không ít. Tám thí sinh ở trong một gian, giường ghép, trong gian này chỉ có năm người ở, hiện tại chỉ có hai người trong phòng, đang lặng lẽ đọc sách. Biết Hứa Phí sẽ ở chung với họ, có phần hoan nghênh. Dữu Khánh chỉ bắt chuyện đôi chút, xác nhận chỗ nằm của mình, sau đó liền không để ý tới người khác nữa. Về phần tại sao dùng vải che mặt thì Dữu Khánh không nói, người khác hỏi cũng không giải thích, hắn chính là thể hiện ra vẻ mặt không biết xấu hổ. Thí sinh khác còn biết làm gì? Dù sao hiện tại hoặc tương lai đều không muốn qua lại với những người này, về sau cũng sẽ không lui tới. Chuyện chữa trị quan hệ cứ giao cho bản tôn A Sĩ Hành. Sự tình không ngoài dự liệu của hắn, tin tức hắn và Hứa Phí trở về rất nhanh lan truyền khắp trong đám thí sinh. Hắn là thứ yếu, trọng tâm là Hứa Phí. Hai người vào phòng đặt chân chưa được bao lâu, liền có nhiều thí sinh kéo bè kéo phái tới gõ cửa bái phỏng.
Tuyệt tác này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ.