(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 589:
Không lâu sau, hai người lên đến đỉnh núi.
Trên đỉnh núi, đám người Dữu Khánh cũng đã ra khỏi nhà, đang ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Bọn họ cũng nhìn thấy hai người kia đang đi lên núi.
Sở dĩ Dữu Khánh chọn căn nhà trên đỉnh núi cũng là vì có ý đồ riêng, để tiện bề quan sát tình hình xung quanh.
Mặc dù bọn họ không quen biết hai người đang tới, nhưng cũng nhận ra đó là những người ở trong sơn đình lúc trước.
Đang lúc suy nghĩ ý đồ của đối phương khi đến đây thì Tiêu Trường Đạo vừa lên tới nơi đã cất tiếng cười ha hả, chắp tay chào: “Chào hàng xóm mới tới, hạnh ngộ hạnh ngộ.”
Nam Trúc liếc mắt nhìn Bách Lý Tâm ở bên cạnh, rồi lập tức rất có đảm đương mà bước ra, chắp tay cười nói: “Thì ra là hàng xóm, hạnh ngộ hạnh ngộ. Dám hỏi tôn tính đại danh của nhị vị?”
“Ngô Dung Quý.”
“Tiêu Trường Đạo.”
“Tại hạ Chu Chi Hải, là đệ tử Long Quang tông. Vị này chính là sư muội của ta, Bách Lý Tâm. Còn đây là hai vị sư đệ Trương Chi Thần và Đậu Quan.”
Đôi bên giới thiệu cho nhau, nhưng một mình Nam Trúc đã mở miệng giới thiệu toàn bộ những người phía bên mình, khiến cho mấy người Dữu Khánh không có cơ hội thể hiện.
Sau khi đôi bên trao đổi thêm những lời “hạnh ngộ” khách sáo, Tiêu Trường Đạo liền nói cho bên này biết bọn họ đang ở tại căn nhà nghiêng chếch đối diện, và cùng ở chung trong căn nhà đó còn có Thiện Thiếu Đình và Triệu Khuynh.
Nam Trúc hỏi một câu: “Là hai vị ở trong đình lúc trước sao?”
Tiêu Trường Đạo lập tức thuận lời, đáp: “Đúng vậy. Mấy vị có biết Thiện huynh và Triệu huynh là ai không?”
Nam Trúc ngạc nhiên hỏi: “Có lai lịch gì hay sao?”
Tiêu Trường Đạo: “Cháu ruột của Trang chủ Quy Kiếm sơn trang.”
Vừa nghe giới thiệu như vậy, đám người Dữu Khánh đều âm thầm rùng mình. Bọn họ đương nhiên từng nghe nói tới Quy Kiếm sơn trang đại danh lừng lẫy, đó chính là một trong những kiếm tông đỉnh cấp thiên hạ. Loại môn phái như Linh Lung quan so sánh với người ta, quả thực giống như hạt bụi.
Loại tiểu nhân vật như bọn họ quả thực rất kỳ quái, ngay cả một số môn phái trong khu vực có tông môn của mình thì không biết rõ ràng lắm, nhưng đối với một ít đại môn phái trong thiên hạ thì lại thuộc như lòng bàn tay.
Đương nhiên, Nam Trúc cũng chỉ cất lên một câu cảm khái mà thôi: “Xuất thân thực sự rất tốt.”
Phát hiện thấy đám người này cũng không có phản ứng gì chứng tỏ sự kính nể, hai người Tiêu, Ngô không khỏi nhìn nhau, cũng không quá nhiều khách sáo, xem như đã quen biết rồi, hai người liền cất tiếng cáo từ, lại quay trở xuống chân núi.
Đối với vị Thiện Thiếu đó, đám người Dữu Khánh quả thực cũng không có bao nhiêu kính nể, nhiều nhất chỉ là ngưỡng mộ xuất thân của người ta. Mặc dù bản thân bọn họ xuất thân chẳng ra gì, nhưng sau khi đã trải qua một ít sự việc mơ mơ màng màng kia, bọn họ xác thực đã gặp được một số đại nhân vật, ngay cả Minh tăng cũng từng có tiếp xúc. Vì vậy, đẳng cấp của Thiếu trang chủ Quy Kiếm sơn trang quả thực có hơi non một chút, khó thể làm cho bọn họ sinh ra bao nhiêu cảm giác phải ngước nhìn ngưỡng vọng.
Cũng thực sự là không còn cách nào, vừa rời núi đã đi sai đường. Đoán chừng hiện tại ít có người nào dám làm bằng hữu cùng bọn họ, cho dù bọn họ có muốn bám vào người ta cũng vô dụng. Về sau, một khi đã biết rõ được thân phận của bọn họ, chỉ sợ họ sẽ lập tức tránh xa.
Dám xưng huynh gọi đệ với bọn họ là cần phải có can đảm, không phải thế gia đệ tử gì đó là có thể chịu đựng được. Gia tộc lớn, nghiệp lớn e rằng càng có nhiều lo lắng.
Nếu đã kết giao cũng vô dụng, còn không bằng tiết kiệm chút công sức cho chuyện này.
Huống hồ, bọn họ tới đây cũng không phải để kết giao bằng hữu, cũng không muốn có quá nhiều người nhận biết bọn họ.
Vì vậy, vừa quay đầu lại bọn họ liền quan tâm tới việc của mình, đi giúp Bách Lý Tâm tìm sư huynh.
Về việc này, bề ngoài vẫn phải biểu hiện ra là muốn giúp, không giúp không được. Thật vất vả mới trà trộn vào được Côn Linh sơn, còn phải mượn thân phận Long Quang tông của người ta để tiếp tục lang thang trong Côn Linh sơn này, trở mặt với người ta thì chính mình cũng không chịu nổi.
Trong quá trình tìm kiếm, có đối tác bầu bạn thì mới thích hợp hơn. Tất cả tụ tập cùng một chỗ để tìm hiểu tình huống không có hiệu suất tốt, vì vậy bọn họ quyết định chia ra làm hai nhóm, nhưng mà người nào đi với người nào thì lại xảy ra tranh chấp.
Nam Trúc muốn cùng với Bách Lý Tâm làm một tổ, Bách Lý Tâm lại kiên trì muốn cùng với Dữu Khánh làm một tổ. Điều này khiến cho nụ cười trên gương mặt Nam Trúc rất gượng ép, ánh mắt nhìn Dữu Khánh trở nên không thích hợp.
Cũng may, Dữu Khánh không muốn đi cùng với Bách Lý Tâm, hắn muốn đi cùng Mục Ngạo Thiết, bởi vì hắn chẳng muốn giúp Bách Lý Tâm tìm sư huynh gì đó, hắn muốn đi tìm hiểu tình hình Linh cốc.
Duy độc chỉ có Mục Ngạo Thiết là không quan tâm đi cùng với ai.
Xét theo ý kiến của đa số người, Bách Lý Tâm cũng không thể nói ra lý do gì thích hợp, đành phải miễn cưỡng cùng với Nam Trúc thành một nhóm.
Bốn người chia làm hai nhóm, xuống núi theo hai con đường khác nhau, mỗi bên hướng về một mục đích.
Người tham gia dự thi mặc dù không đến mức bị giữ kỹ như ngồi tù, nhưng phạm vi cho phép hoạt động thực ra cũng không lớn, chỉ giới hạn tại bên trong khu chữ “Đinh”. Vượt qua phạm vi này chính là tự tiện xâm phạm, nhẹ thì được người nhắc nhở quay lại, nặng thì nhìn tình huống mà định.
Không gian hoạt động của mười ngọn núi cũng không nhỏ, cũng đủ để mọi người hoạt động gân cốt hoặc đi lại giải sầu.
Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết chính là định vượt ra khỏi phạm vi này. Hơi chút thăm dò thì đã bị thủ vệ xuất hiện cản lại thuyết phục trở về.
Hai người không rõ ràng lắm tình huống bên trong, cũng không dám lén lút chui loạn, đành phải quay đầu trở về. Tại trên đường đi, hắn tìm một đệ tử Côn Linh sơn đang quét dọn để tám chuyện.
Đầu tiên là tâng bốc một hồi, sau đó bộc lộ thân phận đệ tử Long Quang tông của mình, cho thấy mình là Đại tiễn sư, khiến cho vị đệ tử Côn Linh sơn vừa hưởng thụ khen ngợi vừa coi trọng bọn hắn. Dữu Khánh liền không e dè nữa, hỏi: “Nghe đồn Côn Linh sơn có một tòa Linh cốc, phong cảnh không tệ, bọn ta muốn đến đó nhìn xem, không biết có xa hay không?”
Kỳ thực chính là không rõ ràng địa hình, muốn biết rõ vị trí Linh cốc ở đâu.
Đệ tử quét dọn nghe vậy cười ha hả, quay đầu chỉ tới ngọn núi cao nhất giữa vùng núi non phía xa: “Có nhìn thấy hay không, đại điện tông môn ở tại trên ngọn núi cao nhất đó, tại phía sau núi có một cái sơn cốc, chính là Linh cốc, cách nơi này khoảng chừng ba mươi dặm đường. Ngươi nói xem, như vậy có xa hay không?”
Quay đầu lại, gã lại nói đùa: “Các ngươi cũng không đến đó được, chỉ có thể đi lại trong Đinh khu. Không có ai nói cho các ngươi biết sao?”
Tuyển tập độc quyền này được chuyển ngữ và giữ bản quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.