(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 607:
Trở về căn lầu nhỏ, Dữu Khánh đưa mắt ra hiệu, gọi Nam Trúc, người vốn định cùng Bách Lý Tâm đi ngắm hoàng hôn, lên lầu.
Trong phòng, Dữu Khánh lấy ra tấm bản đồ cất giấu cẩn thận, mở ra và nói: “Lão Thất, đêm nay ta định đi một chuyến, ngươi ở lại đây trông coi, ta và lão Cửu sẽ đi.”
Nam Trúc ngẩn người, vừa nghe đã biết ngay là họ định đi Linh Cốc, vội vàng hỏi: “Muốn đi thì cùng đi, sao lại bỏ ta ở lại?”
Dữu Khánh lập tức quay đầu hỏi gã: “Ngươi trách chúng ta sao? Ngươi mà đi, lập tức sẽ bị bại lộ.”
Nam Trúc vô thức nhìn thân thể mình một cái, nói: “Đừng lấy chuyện ta mập ra mà nói.”
Dữu Khánh khinh bỉ nói: “Đêm tối mịt mờ, ai mà quan tâm ngươi mập hay gầy chứ. Ngươi thử xem mấy ngày nay ngươi đã làm gì đi, có đêm nào ngươi nhịn được mà không đi tìm nàng ta nói chuyện phiếm đâu? Chuyến này không phải đi một đoạn ngắn mà đi một lát là có thể quay về. Nếu ngươi đi theo chúng ta mà không tìm nàng ta nói dóc nữa, lâu dần tất nhiên sẽ khiến nàng ta hoài nghi. Mà khi nàng ta phát hiện ngươi không có mặt, lập tức sẽ lên lầu xem hai chúng ta có ở đây không. Nếu phát hiện tất cả đều vắng mặt, ai mà biết được sẽ gặp phải hậu quả gì.”
Nam Trúc tức thì không nói nên lời, không thể không thừa nhận sự thật này.
Mục Ngạo Thiết cũng gật đầu khẳng định: “Ngươi ở lại ổn định nàng ta, vừa hay cũng hợp ý ngươi.”
Nam Trúc cảm thấy cả người khó chịu, cựa quậy thân thể, nhưng cũng không phản đối, chỉ lầu bầu hỏi: “Các ngươi xác định có thể lẻn đến đó không? Ta nói thật, đại phái Linh thực đệ nhất thiên hạ, nền tảng căn cơ của một đại phái ngàn năm, e rằng không dễ dàng xông vào như vậy.”
Dữu Khánh không để ý đến gã, vì đã loại trừ gã khỏi hành động lần này, chỉ vào bản đồ cho Mục Ngạo Thiết thấy, nói: “Ta đã xem kỹ bản đồ rồi. Tuy rằng chúng ta có thể nắm rõ địa hình, nhưng không thể biết rõ những gì đang có trên từng địa điểm cụ thể, hoặc có bao nhiêu người. Cho nên ta quyết định đi đường thủy.”
Hắn đưa ngón tay chỉ vào dòng sông nhỏ trên bản đồ: “Ngươi nhìn xem, bắt đầu từ đoạn sông gần đây, chúng ta có thể theo nó đi một vòng đến gần Linh Cốc. Lên bờ ở đó, đi đến Linh Cốc ước chừng cũng chỉ còn khoảng bốn, năm dặm đường. Chúng ta đi trên mặt nước chứ không phải lặn dưới nước, nhưng cũng phải đề phòng có vật lạ dưới nước. Chúng ta sẽ đi dọc ven bờ, một khi phát hiện thấy trên mặt đất có gì đó khác thường thì chúng ta có thể chui xuống nước lặn đi một đoạn, như vậy có thể tránh được một chút. Côn Linh Sơn cũng không thể bố trí vật cản khắp nơi dưới nước. Theo cách này, chúng ta có thể đến Linh Cốc thuận lợi hơn.”
Nghe vậy, Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết đều hơi gật đầu, có thể thấy lão Thập Ngũ trong khoảng thời gian này cũng đã tốn không ít công sức suy nghĩ.
Dữu Khánh lại nói: “Ngươi ghi nhớ đường đi một chút. Vạn nhất gặp phải chuyện gì bất ngờ, cũng dễ biết cách tìm đường gặp lại, hoặc là đi về theo đường nào.”
“Ừ.” Mục Ngạo Thiết đáp lời, sau đó trải bản đồ ra sàn, ngồi quỳ trước nó cẩn thận ghi nhớ, phân tích địa hình, đường đi.
Dữu Khánh quay đầu lại nói với Nam Trúc: “Lấy cục vàng kia tới đây cho ta. Ta chuẩn bị sẵn, xem có thể phát huy tác dụng gì không.”
Đối với đề nghị này, Nam Trúc không chút do dự, lập tức ra khỏi cửa, xuống lầu về phòng mình, chẳng bao lâu sau đã cầm trái Phong lan hoàng kim đi lên.
Tác dụng duy nhất được biết hiện nay của thứ này là có thể chuyển hóa vật chất xung quanh thành vàng, còn có tác dụng gì nữa hay không thì vẫn chưa ai hay.
Lần này, hắn sở dĩ mang theo nó, một là vì đây là vật trong động phủ tiên gia, hai là nghe Lệ Nương nói lối vào nơi đó có rất nhiều hoa lan. Hắn chỉ đơn giản là chuẩn bị thêm một chút, bất kể có hữu dụng hay không.
Dữu Khánh cầm lấy quả Phong lan hoàng kim, hơi chút dặn dò rồi đuổi Nam Trúc xuống dưới.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, trăng khuyết nhô cao, nghe được tiếng ám hiệu trên lầu, Nam Trúc lại chạy đến gõ cửa phòng Bách Lý Tâm.
Lợi dụng tiếng động lúc mở cửa, cùng với việc Nam Trúc cố ý nói chuyện lớn tiếng để che giấu, Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết theo cửa sổ thoát xuống lầu, rồi lặng lẽ lẻn xuống núi theo một hướng không có đường mòn, dọc đường cẩn thận né tránh, vòng qua những căn nhà khác.
Khi đã xuống đến chân núi, ẩn mình vào khu rừng phụ cận, hai sư huynh đệ bắt đầu lách mình tiến về phía trước một cách thận trọng, lúc nhanh lúc chậm, thậm chí có khi còn phải đi vòng.
Mục Ngạo Thiết không hỏi vì sao, biết rằng trong chuyện này lão Thập Ngũ sẽ không hại mình, làm như vậy tất nhiên là có lý do. Y chỉ cần chú ý giữ yên lặng và đi theo là đủ.
Lén lút đi được khoảng ba dặm đường, cuối cùng hai người đã lẻn đến bờ sông, rồi dựa theo kế hoạch tiếp tục di chuyển dọc theo bờ sông tiến về phía trước.
Cũng như Dữu Khánh đã nói, trên đường đi thực sự có khi phải chui xuống nước tạm lặn đi một đoạn, sau khi nổi lên lại tiếp tục men theo bờ sông, một đường hữu kinh vô hiểm.
Tại thượng nguồn con sông có một hồ nước, mặt hồ yên tĩnh soi bóng trăng sao giữa trời đêm, lác đác ánh đèn trên đỉnh một ngọn núi.
Ánh đèn tỏa ra từ một kiến trúc tựa ngôi đền. Trên khoảng đất trống bên ngoài đền có một pháp đàn bằng đá. Một lão già mặc y phục màu trắng, tóc tai bạc phơ dưới ánh sao trăng, khoanh chân đả tọa trên pháp đàn, hòa mình vào thiên địa một cách tĩnh lặng.
Phía dưới pháp đàn có một con quái thú giống con nghé không sừng đang nằm nghiêng mình, tai to hơn tai trâu bình thường.
Vốn đang có vẻ như ngủ say, quái thú đột nhiên vươn người, đứng dậy, đi tới bên cạnh mỏm núi, nhìn về phía hạ lưu hồ nước, nói tiếng người: “Có vẻ như có hai vị khách không mời mà đến ở bờ sông đoạn cửa sông phía dưới hồ nước, hành động lén lút, không giống đệ tử bản phái.”
Lão già y phục trắng đột nhiên mở mắt.
Trên chiếc giường mềm mại treo dưới mái hiên ngôi đền, một nữ tử áo xanh đang ngủ say dưới ánh trăng bỗng vươn mình, thân hình uyển chuyển xoay một vòng, chợt tung mình bay vút lên bầu trời đêm. Nàng xoay mình trên không trung phía trên đền rồi biến thành một con chim lớn lông xanh đuôi dài. Sau đó, nó sà xuống, lướt nhẹ theo triền núi, tựa một bóng ma, lặng lẽ xuyên qua rừng núi không một tiếng động.
Nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.