(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 626:
Tiếng ngói vỡ giòn tan vang lên rõ mồn một, đối với đôi nam nữ trong phòng, đó chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang.
Sau một hồi động tĩnh lộn xộn, tiếng sột soạt vang lên, cánh cửa mới từ từ hé mở một khe nhỏ. Một ánh mắt từ bên trong dò xét xung quanh, rồi khe hở dần rộng ra. Tiền Ngũ Đồng bư��c vội ra ngoài, nhanh chóng đưa mắt quan sát.
Gã hy vọng động tĩnh vừa rồi chỉ là sự cố bất ngờ, nhưng ánh mắt nhanh chóng nhìn thấy một tờ giấy cài trên tường. Gã bước vài bước tới, đưa tay cầm lấy, đương nhiên cũng nhìn thấy sáu chữ “Sơn nhân đến đây dạo chơi”. Sáu chữ ấy khiến mặt mày gã tràn đầy kinh sợ, gã lắc mình nhảy ra giữa sân hét lớn: “Kẻ nào? Mau ra đây!”
Xung quanh chỉ có tiếng vang vọng nho nhỏ, nhưng không một ai đáp lời.
“Có chuyện gì thế?” Cuối cùng, trong phòng vang lên giọng nói run rẩy của một nữ nhân, nhưng nàng ta vẫn không lộ diện.
Tiền Ngũ Đồng cắn răng, lách người trở vào phòng, mang theo tờ giấy đó. Ngay sau đó, trong phòng truyền ra những tiếng cãi vã vô cớ.
Khi Tiền Ngũ Đồng trở ra, tờ giấy trong tay gã lúc nãy đã biến mất. Gã cúi đầu bước nhanh ra khỏi viện, trên đường thỉnh thoảng liếc ngang liếc dọc, vội vã rời đi mà không dám dừng lại chút nào.
Núp trên đỉnh đồi theo dõi, Nam Trúc có chút kinh ngạc, không ngờ đối phương chưa lục soát đã trực tiếp rời đi. Gã vốn đã chuẩn bị sẵn sàng lẩn ra phía sau đồi nếu đối phương tới tìm.
Nhưng nghĩ lại một chút thì cũng có thể hiểu, có lẽ đối phương có tật giật mình, đâu còn dám tiếp tục lộ diện khắp nơi.
Từ việc này, gã càng thêm khẳng định, giữa nữ nhân kia và Tiền Ngũ Đồng không phải chỉ có mối quan hệ nam nữ bình thường.
Bởi vậy, gã càng thêm không chịu rời đi sớm, tiếp tục ngồi đó trông chừng, một mực ở trên cao nhìn xuống theo dõi căn phòng “có cố sự” kia, chờ đến khi nữ nhân đó lộ diện, muốn nhìn xem nàng ta trông ra sao, muốn biết rốt cuộc nàng ta là ai.
Nhưng nữ nhân đó ở trong phòng rất lâu vẫn không đi ra, Nam Trúc không tin nàng ta có thể cứ mãi chết dí trong đó.
Chờ đợi xấp xỉ một canh giờ, khi Nam Trúc sắp sửa bỏ cuộc thì cửa căn phòng đó cuối cùng cũng mở ra. Một nữ nhân với dáng vẻ phụ nhân bước ra, nàng ta cũng mặc y phục của đệ tử Côn Linh sơn. Dung mạo cụ thể thế nào Nam Trúc không nhìn rõ lắm, chỉ có thể đại khái nhận ra, có lẽ gặp lại vẫn có thể nhận biết. Nàng ta có vẻ đẹp bình thường, chỉ tàm tạm chứ không thể n��i là xinh đẹp.
Nữ nhân đó dáng vẻ bình tĩnh ung dung, như thể không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn đi ra ngoài viện quan sát xung quanh một chút.
Nam Trúc chờ cho nữ nhân đó quay lại trong viện, đợi khi nàng ta vào phòng, gã mới lặng lẽ rút lui.
Gã không sợ mình bị phát hiện, nhìn dáng vẻ “cẩu nam cẩu nữ” kia của đối phương, phỏng chừng dù có phát hiện ra gã thì cũng không dám truy đuổi để gây ra động tĩnh.
Có lẽ chính bản thân gã cũng không nhận ra lá gan của mình bây giờ lớn đến cỡ nào. Gã đã dám làm ra loại chuyện này ngay trong đại phái tu luyện hàng đầu thiên hạ, nếu là những năm trước đây gã chắc chắn không dám làm như vậy.
Trên đường trở về, gã vẫn cẩn thận vì lo lắng bị người sát nhân diệt khẩu, một mực đề phòng cảnh giác xung quanh, tận lực đi đường lớn hết mức có thể.
Đến khi gã quay trở lại khu vực Đinh Dần của mình, đã qua giờ cơm, trời đã chạng vạng tối.
Gã không vội vàng đi đến nhà ăn, mà là chậm rãi quanh co dần dần đi đến phòng của Vũ Thiên, người phụ trách khu vực này. Nhìn thấy Vũ Thiên có mặt tại đó, gã vỗ vỗ hai chân mình, tìm lời gợi chuyện: “Ai, đi đến mỏi cả giò luôn rồi.”
Đang ghi chép gì đó, Vũ Thiên nghe vậy liền nở nụ cười, hỏi: “Nghe nói mấy ngày nay ngươi quả thực đã đi không ít nơi, mười hai tiểu khu trong khu chữ Đinh này dường như đều đã được ngươi dạo chơi hết rồi?”
Đã tới đây không ít ngày, đều đã thành người quen cũ, Nam Trúc cũng không khách khí, tự rót cho mình một chén trà, ngồi xuống ghế bên cạnh: “Khó lắm mới tới được một chuyến, phải tranh thủ thời gian đi xem một chút, sau khi đại hội kết thúc, e rằng không còn cơ hội đến lại nữa rồi.”
Vũ Thiên đặt bút xuống, khép quyển tập lại, mỉm cười nói: “Cũng không đến mức như vậy, Côn Linh sơn cũng không phải là nơi cấm kỵ gì, mà là một danh môn chính phái mở rộng cửa chào đón và giao lưu với bằng hữu và khách khứa khắp nơi. Nếu sau này có cơ hội đến thăm, ngươi có thể nói tên của ta, sẽ có người báo cho ta biết, ta tự nhiên sẽ đi đón ngươi vào núi chơi.”
Đối phương dù sao cũng không phải là tán tu bình thường, tuy rằng đã bị trục xuất khỏi môn phái, nhưng gã vẫn là một Đại tiễn sư, sớm muộn gì cũng sẽ có chỗ đứng trong một quân đội nào đó, cũng sẽ có tiền đồ của riêng mình. Vũ Thiên vẫn sẵn lòng kết thân với một người như vậy, có thể trở thành bằng hữu không phải chuyện xấu, tương lai đi ra ngoài hành tẩu thì cũng có thêm một mối quan hệ.
Nam Trúc cười ha hả, bỏ cốc trà xuống, chắp tay cảm tạ, tiếp đó lại nói: “Đúng rồi, lúc trước đi dạo vòng vòng, chợt phát hiện một khu viện lớn im lìm vắng lặng trong núi gần khu Đinh Mùi, hình như chỉ có một nữ nhân sống một mình ở đó. Nữ nhân đó trông có vẻ là lạ, cứ như muốn ăn thịt người vậy. Đó là ai thế?”
“Nữ nhân là lạ?” Vũ Thiên sửng sốt, thì thầm tự hỏi: “Khu viện lớn giữa núi khu Đinh Mùi…”
Tiếp tục thì thầm suy tư một hồi, rồi nghi vấn hỏi: “Nơi ngươi nói có phải là một khu nhà kho lớn hay không?”
Nam Trúc vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, hẳn phải là một khu nhà dùng làm nhà kho.”
Vũ Thiên hoài nghi: “Bên đó có một sư tỷ trông coi nhà kho, đúng là một n��� nhân, nhưng mà cô ấy rất bình thường. Nữ nhân mà ngươi nhìn thấy trông ra sao?”
Nam Trúc sờ cằm suy nghĩ: “Đại khái khoảng bốn mươi tuổi đi, ta thấy cô ấy có quan hệ rất tốt với một đệ tử Côn Linh sơn kéo xe.”
“Kéo xe…” Vũ Thiên hơi suy nghĩ, rồi nở nụ cười: “Vậy thì không sai rồi. Người mà ngươi nói hẳn là Trì Quyên sư tỷ, người trông coi nhà kho. Tính cách tỷ ấy không bon chen, t��nh tình ôn hòa, sống rất tốt, nào có ghê gớm như ngươi nói chứ. Có phải ngươi đã trêu chọc gì người ta hay không đó?”
Nam Trúc: “Ta cũng có làm gì đâu, chỉ là dạo một vòng bên ngoài khu nhà đó mà thôi, không lẽ đã quấy rầy sự yên tĩnh của phu thê bọn họ sao?”
“Phu thê?” Vũ Thiên không hiểu, hỏi: “Phu thê gì chứ?”
Nam Trúc: “Người kéo xe kia đó, quan hệ giữa bọn họ thoạt nhìn rất thân mật, không phải phu thê sao?”
Vũ Thiên nghẹn lời trong chốc lát, rồi lắc đầu: “Ta nói Chu huynh này, cái miệng của ngươi sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện. Ngươi không nên đi ra ngoài nói mò. Đệ tử kéo xe mà ngươi nói hẳn là sư huynh Tiền Ngũ Đồng. Anh ta và Trì Quyên sư tỷ là cùng một sư phụ, quan hệ tốt cũng chỉ là mối quan hệ giữa sư tỷ và sư đệ, không phải là phu thê gì cả. Trượng phu của Trì Quyên sư tỷ là Đại sư huynh của tỷ ấy. Ngươi không nên chưa biết gì đã đoán bậy đoán bạ.”
Nam Trúc: “Là như vậy sao? Có phải là hai chúng ta đang nói tới hai người khác nhau hay không? Trong khu nhà kho đó còn có nữ nhân nào khác cùng trông coi nữa không?”
Vũ Thiên: “Hẳn là cùng một người. Chỉ là một khu nhà kho như vậy, bình thường cũng không có chuyện gì, không đáng phải bố trí hai người cùng trông coi.”
Nam Trúc “a” một tiếng, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là nhìn ta không vừa mắt hay sao?”
Vũ Thiên bật cười khanh khách: “Ngươi suy nghĩ nhiều rồi đó. Ngươi rảnh rỗi không có việc gì lảng vảng đến nơi đó, Trì Quyên sư tỷ có ý đề phòng cảnh giác cũng là bình thường. Chu huynh, ta nói ngươi nha, ngươi lang thang khắp khu chữ Đinh nhìn xem phong cảnh sẽ không ai nói gì, nhưng không nên tới gần chỗ đệ tử bản phái trông coi, tránh gây ra hiểu lầm không đáng có.”
“Ta không phải cố ý tới gần đâu, thực ra, ta chỉ là muốn tìm hiểu rõ hơn xem có những ai thực lực cao cường trong mỗi một tiểu khu đó…”
Trong khi hai người đang tán gẫu với nhau tại nơi này, bên ngoài có mấy người đi qua nghe tiếng thì dừng lại, thò đầu nhìn vào bên trong.
Mấy người này không phải ai khác, chính là Dữu Khánh, Mục Ngạo Thiết và Bách Lý Tâm.
Nơi Vũ Thiên ở nằm dưới chân núi, trên con đường mọi ng��ời đi tới nhà ăn, cũng là để bắt chuyện giao lưu với các thí sinh khác được thuận lợi. Ba người Dữu Khánh đang định đi xuống ăn cơm, bỗng nhiên nghe được giọng nói của Nam Trúc từ bên trong văng vẳng truyền ra, tự nhiên là nhịn không được dừng lại xem xét.
Dữu Khánh thử gọi: “Lão Thất?”
“Hả?” Nam Trúc nhanh chóng nhô đầu lên, quay nhìn ra. Thấy đồng bạn đang ở bên ngoài, gã lập tức quay đầu lại chào tạm biệt Vũ Thiên, sau đó đung đưa một thân thịt mỡ chạy tới, phất tay ra hiệu cùng đi ăn cơm.
Dữu Khánh không hiểu, hất cằm về phía phòng Vũ Thiên, hỏi: “Ngươi ở đó làm gì vậy?”
Hàm ý trong câu hỏi là: chẳng phải ta bảo ngươi đi tìm hiểu tình hình sao, đã qua mấy ngày rồi, tại sao vẫn còn quanh quẩn tại cổng vào tiểu khu chứ?
“Còn có thể làm gì?” Nam Trúc ném cho hắn một cái ánh mắt hàm ý “ngươi biết rồi mà”, rồi phất tay ra hiệu đi ăn cơm.
Trong lòng Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết chợt hiểu ra, nhìn nhau, không nói gì nữa, cất bước cùng đi nhà ăn.
Hì hục làm một trận lấp đầy bao tử, khi ra khỏi nhà ăn, Dữu Khánh nói với Bách Lý Tâm: “Chúng ta nói chuyện riêng một chút, tránh giùm một lát đi.”
Từ sau lần trước làm ra chuyện cởi quần áo xuống nước tắm để nói chuyện riêng, thấy có hiệu quả, vì vậy mỗi khi ba nam nhân muốn nói chuyện riêng với nhau thì lại sẽ cởi quần áo. Bách Lý Tâm không còn cách nào khác đành phải nhượng bộ đôi chút.
Nhưng lúc này nàng ta vẫn nhịn không được hừ lạnh một tiếng: “Lén lén lút lút, nhất định là trong lòng có quỷ.”
Ba người không quan tâm tới nàng ta, cùng nhau đi lên một đồi nhỏ gần đó, đứng trên đỉnh đồi nhìn ngó xung quanh, sau đó mới tụ tập một chỗ dưới ánh nắng chiều chiếu rọi.
Dữu Khánh trước nhỏ giọng hỏi: “Có manh mối rồi à?”
Nam Trúc hắc hắc cười: “Đâu chỉ là có manh mối, mấy thứ mà ngươi nói như xe ngựa, chuông gió gì gì đó, quá phức tạp, rườm rà, hết thảy đều có thể miễn đi. Ta có cách giúp ngươi chỉ một lần gom đủ.”
Dữu Khánh hoài nghi, hỏi: “Làm thế nào?”
Nam Trúc lại nhìn ngó xung quanh, sau đó ra hiệu cho hai vị sư đệ đưa lỗ tai áp sát tới mình, thì thầm to nhỏ một hồi với hai người, tự nhiên là nói về việc của đôi nam nữ trong khu nhà kho kia.
Hai người Dữu, Mục nghe xong đều cảm thấy kinh ngạc, không nghĩ tới lại để Nam mập moi ra được một chuyện hay ho như vậy. Đây quả thực là một niềm vui bất ngờ.
“Nói cách khác, tên Tiền Ngũ Đồng kia là lén lút thông gian với lão bà của sư huynh mình sao?” Dữu Khánh thì thầm nói.
Nam Trúc cười hắc hắc: “Loại chuyện này, dù là ở trong môn phái nào thì đều không thể chấp nhận được. Không nói nhảm nữa, ta đã rất nòng lòng muốn đi gặp gã ta rồi, lúc nào xuất phát, cần cái gì, ngươi nói rõ ra đi, để ta dễ nói chuyện với gã.”
Dữu Khánh nhìn nhìn trời, nhìn chằm chằm ráng chiều đang từ từ buông xuống: “Không nhất định, phải đợi khi có thời tiết sương mù, dễ dàng cho chúng ta ẩn nấp.”
Cuối cùng có thể tra ra được cái gì hay không thì hắn không biết, hắn muốn đảm bảo một khi gặp nạn thì có hoàn cảnh thuận lợi để dễ dàng thoát thân, bởi vì ở tại đây, thế của bọn hắn quá yếu.
Nam Trúc: “Được, vậy ta đi tìm hiểu một chút tình huống của gã ta trước đã.”
Thấy gã lập tức muốn đi, Dữu Khánh nhắc nhở: “Trời tối rồi.”
“Không sao, ta biết rõ gã ta ở nơi nào, trời tối thì vừa vặn có thể che giấu một chút.” Nam Trúc quay đầu lại cười hắc hắc không quan tâm, vung tay lên, rồi rời đi.
Hai người Dữu, Mục nghẹn lời nhìn nhau, Dữu Khánh hỏi: “Ngươi có cảm thấy hôm nay hắn có vẻ rất tích cực hay không?”
Mục Ngạo Thiết thốt ra ba chữ: “Là hưng phấn.”
Bách Lý Tâm nhìn theo bóng dáng Nam Trúc biến mất trong màn đêm, sau đó quay đầu lại nhìn hai người Dữu, Mục đang từ trên đỉnh đồi đi xuống. Cho dù hoài nghi Nam Trúc đang âm thầm làm gì đó, nhưng sau chút do dự nàng ta vẫn đi theo hai người quay trở về…
Tại một thung lũng nhỏ giữa núi, trong đó có những lều lán, thả rông mấy chục con tuấn mã. Có thể xem đây là trại ngựa của vùng này.
Lối ra của chuồng ngựa bị một khu khuôn viên chặn lại. Mở ra hai cổng trước sau của khuôn viên này tương đương với việc mở cửa chuồng ngựa. Trong khuôn viên có hai căn nhà lầu, là nơi ở của đệ tử chăn ngựa và làm việc vặt, Tiền Ngũ Đồng ở trong đó.
Lúc này, Tiền Ngũ Đồng ngồi trong phòng mình với khung cảnh tối lửa tắt đèn, khi thì lo lắng đi tới đi lui, khi thì ngồi đó mất hồn mất vía. Sau khi từ khu nhà kho kia trở về đây, gã một mực lo lắng, sợ hãi, sợ sư môn đột nhiên có người đến bắt mình, sau đó trải qua một trận thân bại danh liệt khủng khiếp.
Bỗng nhiên, trong bóng đêm bên ngoài mơ hồ có giọng điệu như ngâm thơ văng vẳng truyền đến: “Sơn nhân đến đây dạo chơi!”
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.