(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 637:
Nghe hắn nói vậy, Mục Ngạo Thiết khẽ gật đầu, cũng đã nhận ra điều đáng ngờ, nhìn xuống khe núi, hỏi khẽ: “Vậy lời bà ta nói, liệu có đáng tin?”
Ý hắn muốn nói là Tiên Tuyền. Mục đích bọn họ đến đây là vì Tiên Tuyền, con Đằng Yêu kia nói hình như trong Tiên phủ có một dòng Tiên Tuyền, nếu lời bà ta nói không đáng tin, vậy còn cần thiết phải vào đó làm gì?
Điều này cũng khiến Dữu Khánh phải đau đầu: “Ngay cả chính lão yêu quái này cũng không dám khẳng định, khiến chúng ta chẳng biết đâu là thật, đâu là giả nữa rồi. Chẳng lẽ chỉ vì hoài nghi mà chúng ta phải bỏ qua cơ hội này sao?” Nói đoạn, hắn không kìm được đưa tay xoa xoa gáy.
Mục Ngạo Thiết: “Hình như bà ta rất muốn chúng ta vào đó.”
Dữu Khánh: “Vấn đề nằm ở chỗ này. Bà ta muốn chúng ta vào đó giúp bà ta làm việc, như vậy hẳn sẽ không hy vọng chúng ta bỏ mạng bên trong. Bởi vì bà ta không biết lai lịch của chúng ta, cũng chẳng hay có bao nhiêu người biết được bí mật này, nếu mạo hiểm dùng Tiên phủ để đùa giỡn với cái chết của chúng ta, thì không những không diệt khẩu được, còn kết thành thù hận, đó chẳng phải tự rước phiền phức vào thân sao?
Bà ta bị vây ở đây nhiều năm như vậy, hẳn là vì không có cách nào thoát thân dễ dàng. Cho nên, bà ta nói biết rõ nhược điểm của Thủ Sơn Thú bên trong hẳn là thật. Nếu bà ta có thể giúp chúng ta tránh được nguy hiểm lớn nhất, chúng ta vào đó tìm kiếm một phen cũng không phải không thể…”
Vừa nói đến đây, hắn chợt dừng lời, phất tay ra hiệu có người đến.
Mục Ngạo Thiết vội vàng đi theo hắn, lẳng lặng rời đi.
Hai người cũng cần phải rời đi thôi, chân trời đã ửng sắc bạc, nếu không thì trời sẽ sáng mất.
Hai người rời đi chưa được bao lâu, Lộc U Minh liền xuất hiện, tay cầm viên Huỳnh Thạch, rõ ràng là muốn đi kiểm tra xung quanh.
Gã đã tập trung tất cả nhân viên Linh Cốc ra ngoài làm việc trong đêm để hỏi thăm, mọi người đều nói không phát hiện thấy điều bất thường nào, nhưng hành vi của Hướng Lan Huyên thực sự quá quỷ dị, khiến bên này luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không rõ nguyên nhân, vì vậy gã đích thân đi một vòng xem xét, đây cũng là một trong những quy tắc.
Đi đến vách núi, rọi sáng nhìn khắp, không phát hiện thấy điều gì khác lạ, Lộc U Minh liền quay người, chợt dừng lại, chậm rãi xoay người, sau đó từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay nhặt một đóa hoa bìm bìm rụng trên mặt đất, đưa lên mũi ngửi ngửi.
Sau đó gã đứng dậy đi tới trước vách núi, nhíu mày, lẩm bẩm: “Không ngờ đêm qua Đằng Tinh này đã leo lên tận đây. Có liên quan gì đến việc vị Đại Hành Tẩu kia đến đây chăng?”
Gã lại nhìn xuống vách núi, quan sát một lát, rồi cầm theo đóa hoa bìm bìm kia rời đi, đi tìm Nhan Dược để báo cáo...
Trước khi trời rạng, sư huynh đệ Dữu Khánh đã chạy về tới khu vực xuống xe lúc trước. Bọn họ ẩn nấp gần đó, lẳng lặng chờ đợi.
Đến bình minh, mặt trời ló rạng, trời quang mây tạnh, khung cảnh Côn Linh Sơn đẹp đẽ vô cùng.
Khoảng cuối giờ Thìn, Tiền Ngũ Đồng điều khiển xe ngựa xuất hiện đúng hẹn, sư huynh đệ hai người lập tức nương theo sự che chắn của xe ngựa, hiện thân, sau đó rất nhanh lên xe, chui vào thùng gỗ ẩn nấp.
Vụt! Tiền Ngũ Đồng vung roi, tăng nhanh tốc độ xe rời đi...
Đối với Nam Trúc, người phải mòn mỏi chờ đợi ở cửa vào, phong cảnh Côn Linh Sơn dù có đẹp đến mấy cũng không có tâm tình thưởng thức, trong lòng cực kỳ giày vò, thấp thỏm lo âu, mãi đến khi trên bậc đá dọc sườn núi xuất hiện hai bóng dáng quen thuộc, gã thiếu chút nữa thì té ngã sấp mặt.
Mòn mỏi thức trắng một đêm không có tin tức, nhìn thấy hai vị sư đệ bình an trở về, gã quá kích động, quên mất dưới chân có ngưỡng cửa. Cũng may có tu vi trong người, bàn tay chống đất đứng dậy, cũng bình tĩnh lại đôi chút, khôi phục tự trọng.
Nhà hàng xóm sát vách cũng lập tức phát hiện Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết đã trở về, tại cửa sổ có bóng người lóe lên, Kha Nhiên hiện thân, đứng ở cửa sổ gọi: “Mấy vị, đã đến giờ cơm trưa, có muốn cùng đi nhà ăn không?”
Dữu Khánh phất tay đáp: “Không muốn ăn, các ngươi cứ đi đi.”
Kha Nhiên cười gật đầu, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn theo mấy sư huynh đệ đi vào trong nhà.
Sau khi bước vào nhà, Dữu Khánh liền xông vào phòng Bách Lý Tâm, hắn có chút lo lắng không biết Nam Trúc có làm gì Bách Lý Tâm hay không.
Nằm trên giường, Bách Lý Tâm xoay tròn con ngươi nhìn tới, nhìn thấy bọn họ, lập tức hô hấp trở nên gấp gáp, tròng mắt không ngừng chớp, xoay chuyển, có lẽ là muốn nhắc hắn cởi bỏ cấm chế cho nàng.
Dữu Khánh chắp tay đi đến trước mặt quan sát quần áo trên người nàng một chút, rồi nghiêng đầu hỏi Nam Trúc bên cạnh: “Lão Thất, ngươi không làm gì nàng ta chứ?”
Nam Trúc lập tức trừng mắt: “Nói bậy bạ gì vậy, ngươi coi ta là hạng người nào?”
Kỳ thực thì, ban đầu gã cũng có chút ý nghĩ lệch lạc, nhưng không đúng lúc, gã cứ lo lắng cho lão Cửu và lão Thập Ngũ, khiến gã chẳng còn tâm tình gì. Nếu không, nếu thật sự nhàn rỗi buồn chán thì chính gã cũng không dám đảm bảo mình sẽ không làm gì với Bách Lý Tâm.
Dữu Khánh cởi bỏ á huyệt cho Bách Lý Tâm, hỏi: “Hắn không làm gì ngươi chứ?”
Cũng không phải hắn quan tâm tới sự trong sạch của Bách Lý Tâm, mà là để biết nếu có xảy ra chuyện thì cần phải giải quyết hậu quả cho tốt. Vạn nhất nữ nhân này bị hủy đi sự trong trắng rồi muốn liều mạng thì bọn họ cần phải xử lý kịp thời.
Bách Lý Tâm tức giận đến mức muốn nổ phổi, nói: “Các ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Thả ta ra!”
Vừa nhìn thấy dáng vẻ của nàng, Dữu Khánh thở phào nhẹ nhõm, hẳn là không có chuyện gì, hắn l��p tức xoay người rời đi.
Bách Lý Tâm trở nên gấp gáp, vừa định cất tiếng tiếp tục ồn ào thì Nam Trúc đã ra tay, lại điểm á huyệt khiến nàng im lặng, sau đó nhanh chóng đuổi theo Dữu Khánh.
Nam Trúc cũng sợ Bách Lý Tâm dông dài ầm ĩ, hiện tại gã rất muốn biết những chuyện đã xảy ra tối qua, nên dứt khoát điểm huyệt khiến Bách Lý Tâm phải ngậm miệng lần nữa, dù sao thì cũng đã làm vậy với người ta rồi, không ngại làm thêm một lần nữa.
Ba sư huynh đệ lên lầu, Nam Trúc lập tức hỏi thăm tình hình.
Dữu Khánh cũng không giấu giếm gã, kể lại đại khái tình hình cho gã nghe.
Nam Trúc nghe xong thì trợn mắt há mồm, mặt đầy kinh ngạc ngây người hồi lâu, cũng chẳng rõ là kinh hãi hay vui mừng. Rồi gã chợt vỗ tay cất tiếng tán thưởng: “Thấy chưa, may mà có ta nha? Lúc trước khi ta hái trái cây đó thì các ngươi còn chỉ trích, chê trách ta, bây giờ biết rõ cái gì gọi là kinh nghiệm lão luyện rồi chứ? Bây giờ biết rõ cái gì gọi là kinh nghiệm giang hồ rồi nha? Làm việc không thể chỉ nhìn trước mắt, phải nhìn lâu dài. Nếu không có ta, lần này muốn vào thì ngay cả cánh cửa cũng không thấy đâu!”
Gã thao thao bất tuyệt tự khen mình, mặt đầy đắc ý, dáng vẻ như một sư huynh nghiêm chỉnh răn dạy hai vị sư đệ.
Trong ba người, gã dù sao cũng là sư huynh, mỗi lần gặp chuyện đều không thể lập công thì bản thân cũng thấy áy náy không yên. Bây giờ thì hay rồi, cần phải đặc biệt khen ngợi mình một phen, bởi vì trông chờ vào hai tên s�� đệ này có giác ngộ mà khen ngợi mình là không thể, hai tên này không phá hoại cũng đã may lắm rồi.
Dữu Khánh nhìn gã với vẻ mặt khinh thường, hắn rất muốn nhắc nhở gã: "Lúc đó làm giật mình vị Hoàng Kim Đại Lực Sĩ kia tỉnh giấc, khi bị ông ta truy sát thì ai sợ đến chết khiếp chứ?"
Mục Ngạo Thiết "xì" một tiếng, quay đầu bỏ đi: “Mèo mù vớ cá rán!”
Nam Trúc tức giận, chỉ vào bóng lưng hắn rời đi, cất tiếng phê bình: “Lão Cửu, ngươi chỉ được cái tứ chi phát đạt, đầu óc đơn giản. Khi có đồ vật gì đó đặt trước mắt mọi người, các ngươi đều không chiếm được, chỉ có ta là có thể lấy được sao? Vận khí cũng là một bộ phận của thực lực, có hiểu không?”
Dữu Khánh vỗ vỗ vai gã, chỉ chỉ xuống dưới lầu, ra hiệu cho gã "lăn" xuống dưới: “Ngươi nên dành thời gian suy nghĩ làm thế nào để trấn an nữ nhân kia đi. Bây giờ giết thì không thể giết, thả cũng không được. Nếu không sợ Côn Linh Sơn không nhìn thấy người, chúng ta không có cách nào giải thích, thả nàng ra lại sợ nàng gây sự, làm ầm ĩ. Nói chung ta không cần biết ngươi nghĩ ra biện pháp gì, cho dù là quỳ xuống cầu xin nàng, ngươi cũng phải giải quyết nàng cho được.”
Nghĩ tới việc đã khống chế người ta lâu như vậy, Nam Trúc có chút thấp thỏm: “Chuyện này, ta cũng không dám đảm bảo có thể giải quyết được. Lão Thập Ngũ, ta nói ngươi này, lúc đó đã chuẩn bị sẵn biện pháp để ứng phó rồi, ngươi vậy mà lại quá đơn giản thô bạo, trực tiếp bắt trói người ta lại, ai mà chẳng tức giận cho được? Ngươi đi ị, lại kêu ta tới chùi đít, thật quá buồn nôn, ta không nhất định có thể lau sạch sẽ đâu.”
Dữu Khánh: “Tùy ngươi, dù sao cũng không phải ta muốn theo nàng ta. Nếu ầm ĩ quá lớn, ngươi sẽ vô duyên với nàng ta đấy.”
Nam Trúc tức thì mặt đầy bối rối.
“Lão Thất, ta nhắc nhở ngươi, nếu có thể giải quyết được nàng ta, chúng ta còn có thể lưu lại mở rộng tầm mắt, xem xong Triêu Dương Đại Hội mới rời núi. Còn xử lý không được thì chúng ta chỉ có thể xuống núi rời đi ngay hôm nay.”
“Xuống núi rời đi? Nơi đó, chúng ta không vào thăm dò sao?”
“Chuyện này ta và lão Cửu đã thương lượng với nhau, việc tìm kiếm cũng chỉ có thể để sau đại hội. Mục đích chúng ta trà trộn vào đại hội chỉ là để biết rõ tình hình. Bây giờ chúng ta đã nắm rõ đường lối ra vào, ngay cả lối vào cũng đã thăm dò được. Về sau, khi đại hội kết thúc, Côn Linh Sơn thả lỏng cảnh giác, lúc đó tiến vào lại, có thể làm một lần là xong, cho dù có gây ra chút động tĩnh gì thì cũng không nghi ngờ đến chúng ta.”
Nam Trúc nghĩ cũng phải, khẽ gật đầu, sau đó lại thở dài, nghĩ tới việc phải đối phó Bách Lý Tâm, gã lắc lắc đầu bối rối đi xuống dưới.
Gã đi xuống dưới chưa được bao lâu, dưới lầu mơ hồ truyền đến tiếng tranh cãi kịch liệt của Bách Lý Tâm, sau đó là một tiếng "Bốp" đặc biệt rõ ràng.
Rất nhanh, lại truyền đến tiếng bước chân ầm ầm lên lầu.
Rầm! Cửa phòng Dữu Khánh bị ai đó một cước đá bật ra, không cần nghĩ cũng biết là ai.
Bách Lý Tâm nổi giận đùng đùng bước vào, Nam Trúc theo ở phía sau, bộ dáng như đang van xin người khác, trên mặt còn có một dấu vết bàn tay đỏ tươi!
D���u Khánh kinh ngạc, cau mày hỏi: “Bách Lý Tâm, ngươi điên rồi sao, không biết gõ cửa khi vào phòng nam nhân à?”
Bách Lý Tâm: “Khi ngươi động tay động chân với ta thì tại sao không nói tới sự khác biệt nam nữ chứ? Ta nói cho ngươi biết, nếu không giải thích rõ ràng cho ta biết tối qua các ngươi đã làm gì, thì chúng ta còn chưa xong đâu!”
Dữu Khánh lập tức chỉ vào Nam Trúc, đùn đẩy trách nhiệm: “Nhìn hắn tướng mạo phúc hậu, tuổi tác già dặn chín chắn, cũng có thể biết hắn là lão đại của chúng ta. Chúng ta đều nghe lời hắn, ngươi muốn giải thích gì thì tìm hắn đi, đừng tìm ta.”
Nam Trúc liên tục gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, có chuyện gì chúng ta chậm rãi nói.”
Bách Lý Tâm đưa tay đẩy gã ra, không cho gã tới gần, nhìn chằm chằm Dữu Khánh nghiến răng nói: “Ta không có mù, ngươi mới là chủ mưu, ta nhất định phải tìm ngươi! Ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi không nói, ta liền tìm Côn Linh Sơn để tự thú, tất cả mọi người đều đừng nghĩ được thoải mái.”
Dữu Khánh buông tay nói: “Cũng không liên quan gì đến ngươi, chuyện cũng đã qua rồi. Ngươi đã biết tự thú thì tất cả mọi người đều không được thoải mái, tội gì phải tự rước phiền toái vào thân chứ?”
Bách Lý Tâm: “Ta không biết các ngươi đang có âm mưu gì, cũng không biết các ngươi đã làm ra chuyện gì tại Côn Linh Sơn, tám chín phần mười là chuyện mờ ám không thể công khai. Ta tự thú có lẽ còn có thể lập công chuộc tội, ít nhất nếu xảy ra chuyện còn có thể phủi sạch liên quan đến ta. Ta không thể nào chẳng biết chuyện gì mà chỉ biết ngồi đợi các ngươi làm liên lụy tới ta.”
Dữu Khánh rất bất đắc dĩ, đã biết nữ nhân này lại muốn lấy việc bị liên lụy làm lý do để kiếm chuyện, nhưng lời người ta nói quả thực cũng là đạo lý, bất cứ ai cũng không thể trơ mắt nhìn mình bị liên lụy. Chuyện đến nước này hắn chỉ có thể dứt khoát nói: “Ngươi có thể yên tâm, tuyệt đối không liên lụy tới ngươi. Bây giờ chúng ta liền rời khỏi đại hội, lập tức rời khỏi Côn Linh Sơn. Như vậy ngươi có hài lòng không?”
Chỉ duy nhất tại truyen.free, thế giới tu tiên này sẽ mở ra trước mắt bạn.