(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 651:
Nam Trúc cũng cúi đầu trầm mặc, rồi rất nhanh lại ngẩng đầu lên cười nói:
“Thực ra, chúng ta cũng muốn nâng cao giá trị bản thân mình. Ngươi thử nhìn chút gia sản này của chúng ta mà xem, vẫn phải chật vật lo từng bữa. Vạn nhất có ngày nào đó không còn làm được nữa, ra ngoài làm thuê cho người ta thì cũng có thể kiếm thêm chút tiền công, phải không?”
“Chúng ta là người mạo danh tới đây tham dự, nâng cao giá trị bản thân có liên quan gì đến các ngươi chứ?”
Dữu Khánh thốt ra lời này liền bỏ đi, trực tiếp mở cửa bước ra ngoài, dáng vẻ vô cùng bực tức, đại khái là không muốn nói thêm lời nào.
Hai người ở lại trong phòng nhìn nhau.
Sau khi xuống lầu, Dữu Khánh rời khỏi tiểu lâu, đi thẳng đến nhà hàng xóm kế bên. Bách Lý Tâm vẫn luôn để ý đến hắn, thấy vậy, không rõ hắn định làm gì, liền lập tức đuổi theo.
“A! Khách quý hiếm thấy, đã ở đây lâu như vậy, hai vị đây vẫn là lần đầu tiên chủ động đến chỗ ta đó chứ?”
Nhận thấy có tiếng động, Kha Nhiên xuất hiện trước tiên để đón khách và lịch sự mời hai người vào.
Dữu Khánh quay đầu nhìn Bách Lý Tâm đi theo đến đây, nhưng chẳng nói gì, người ta cứ muốn bám theo, hắn cũng khó mà đuổi đi được, chỉ có thể chắp tay hành lễ với Kha Nhiên, nói: “Rảnh rỗi ghé chơi một lát, không làm phiền Kha huynh đấy chứ?”
Kha Nhiên cười l���n: “Trương huynh nói vậy, thế lúc trước ta thường xuyên sang nhà các huynh thì sao chứ? Đúng rồi, đã quên chúc mừng Trương huynh gặp may mắn, là người duy nhất trong hơn tám mươi người không cần thi đấu liền có thể vào vòng trong, không biết đã khiến bao nhiêu người ganh tị rồi đây.”
Dữu Khánh vẫy tay, “Ai chà, nếu như có thể rút được thăm này tại trận chung kết tiểu khu, thì không tệ chút nào. Nhưng rút được ở vòng đầu tiên thì thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.”
Kha Nhiên hiểu ý hắn, cười nói: “Có vẫn tốt hơn không, ít nhất cũng có thể chứng minh Trương huynh được trời cao ưu ái.”
Dữu Khánh không tin vào mấy chuyện thần quỷ này, cũng không muốn cứ mãi dông dài khách sáo với y, hắn nhìn quanh quất rồi trực tiếp đổi đề tài, “Ơ, vị Ngô huynh sắp thi đấu với người của chúng ta đâu rồi nhỉ?”
Lúc này Kha Nhiên mới có chút hiểu ra ý đồ đến chơi của đối phương, quả nhiên là không có việc gì không đến cửa, y lập tức đi đến cửa căn phòng cạnh đó, gõ cửa, nói: “Ngô huynh, Trương huynh nhà bên đến tìm ngươi.”
Rất nhanh, cửa mở ra, Ngô Cực bước ra khỏi phòng, đầu tiên gã thoáng nhìn phản ứng của Kha Nhiên, sau đó lộ vẻ thận trọng, nhìn chằm chằm Dữu Khánh rồi hỏi: “Trương huynh tìm ta có việc gì ư?”
Dữu Khánh cười lớn: “Ngô huynh có tiện không nhỉ? Chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát được không?”
Ngô Cực lại thoáng nhìn phản ứng của Kha Nhiên, sau đó lộ vẻ như không hề quen thuộc, cau mày nói: “Không cần phải ra ngoài đâu, có lời gì, Trương huynh cứ việc nói thẳng ra, đừng ngại.”
Dữu Khánh đành chịu, đành phải tiếp tục tươi cười nói: “Thực ra cũng không có gì cả, Đậu Quan, tên to con bên phía ta, các ngươi hẳn cũng đã gặp mặt rồi, hắn bốc được số ‘Mười ba’, hình như Ngô huynh cũng vậy phải không?”
Ngô Cực gật đầu, “Đúng vậy.”
Dữu Khánh dang hai tay ra, “Vậy thì tốt rồi. Hai người là đối thủ của nhau ở vòng đầu tiên, đều là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, khi thi đấu tuy rằng mỗi người cần phải dựa vào bản lĩnh của mình, nhưng cũng không cần phải làm t���n thương hòa khí, nên ‘Điểm đến thì dừng’ mới là tốt nhất. Ngô huynh thấy thế nào?”
Ngô Cực còn chưa kịp mở miệng, Kha Nhiên đã cười lớn nói:
“Đương nhiên rồi. Trương huynh, ta và Ngô huynh ở chung nhiều ngày nay, ta rất rõ tính cách của hắn, hắn không phải là kẻ ra tay độc ác, mong rằng Trương huynh cũng có thể nói với Đậu huynh một lời, đều điểm đến thì dừng.”
Ngô Cực cũng gật đầu nói: “Điểm đến thì dừng.”
Dữu Khánh lập tức vỗ ngực cam đoan, “Yên tâm, về phía hắn cứ giao cho ta lo liệu.”
Tiếp theo hắn lại khách sáo thêm một hồi, rồi cũng không nán lại lâu, sau khi cáo biệt hắn lại đi thẳng đến nhà hàng xóm khác, tìm đến Tiêu Trường Đạo, người cũng có cùng số “Bốn mươi mốt” giống Nam Trúc.
Đám người Thiện Thiếu Đình đúng lúc cũng đều đang ở trong nhà, một bên quan sát và theo dõi.
Ý đồ Dữu Khánh đến đây cũng giống như trước, cũng hy vọng bên này có thể điểm đến thì dừng.
Nghe nói là đến vì việc này, Tiêu Trường Đạo thở phào nhẹ nhõm, đạo lý rất đơn giản, điều này chứng tỏ thực lực cận chiến của những Đại tiễn sư này quả thực không tốt lắm, gã liền khách sáo nói: “Quen biết tức là bằng hữu, bằng hữu với nhau đương nhiên sẽ điểm đến thì dừng.”
Tuy rằng đối phương đã đồng ý, nhưng Dữu Khánh vẫn có chút không yên tâm, vì biết tên này hay giở trò sau lưng, hắn liền âm thầm tạo áp lực: “Tiêu huynh hẳn cũng đã biết thân phận của mấy người chúng ta, chúng ta đến đây chính là để mở mang kiến thức, không mong có ai gặp phải chuyện bất trắc gì. Triêu Dương đại hội chỉ là nhất thời, cuộc sống về sau còn dài, mọi người vẫn không nên làm tổn thương hòa khí thì tốt hơn, Tiêu huynh thấy thế nào?”
Hắn vừa dứt lời, Thiện Thiếu Đình dường như có vẻ không hài lòng, liền hừ lạnh một tiếng ở bên cạnh, “Họ Trương, ngươi đang lấy thân phận Đại tiễn sư ra để uy hiếp hắn đấy ư?”
Dù cho đúng là ý này, nhưng Dữu Khánh tất nhiên sẽ không thừa nhận, “Thiện huynh, ngươi nghĩ nhiều rồi.”
Thiện Thiếu Đình lại nhìn sang Tiêu Trường Đạo, “Tiêu huynh, chuyện thi đấu như thế này khó tránh khỏi lúc đao kiếm vô tình, lỡ như thật sự xảy ra chuyện ngộ thương, đó cũng là việc khó tránh khỏi. Tóm lại, không nên vì bị ai đó đe dọa mà ảnh hưởng đến khả năng của bản thân mình. Cơ hội hai mươi năm mới có một lần, cũng là cơ hội duy nhất trong đời, nên cứ làm hết sức mình mới xứng đáng với những năm tháng khổ tu. Tiêu huynh, ngươi cứ việc làm theo quy tắc đại hội, sau này, nếu có vấn đề gì, có ta đứng ra chịu trách nhiệm giúp ngươi, tuyệt đối không nuốt lời!”
Dữu Khánh lạnh lùng liếc nhìn y, cũng không nói ra lời trở mặt nào, thời điểm này cũng không cần phải gây thù chuốc oán với người khác, hắn chỉ nhắc nhở Tiêu Trường Đạo thêm lần nữa, “Tiêu huynh, ta nói lại lần nữa, chuyện thi đấu này đối với Đại tiễn sư chúng ta mà nói, thắng thua thực ra không quan trọng, chúng ta đến đây chỉ để mở mang kiến thức, mọi người điểm đến thì dừng, không nên làm tổn thương hòa khí!”
Dứt lời, liền chắp tay hành lễ, không nói thêm lời nào, rồi lập tức xoay người rời đi.
Ánh mắt Bách Lý Tâm lóe lên, quay đầu nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi cũng cất bước nhanh chóng đi theo.
Mọi bản dịch này đều là công sức của trang truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.