(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 659:
Lúc này, thấy tình cảnh giao thủ kinh tâm động phách đã tạm dừng, trên các khán đài cuối cùng bùng lên hàng loạt âm thanh bàn tán xôn xao.
“Động tay động chân ngay trên trường thương.”
“Mẹ kiếp, thế này thì khác gì dùng ám khí, thật quá đê tiện.”
“Trong Triêu Dương đại hội không hề quy định cấm sử dụng ám khí, việc dùng phi tiêu ám khí trong thi đấu cũng là bình thường, chỉ không được dùng độc mà thôi.”
“Đúng vậy, nếu tên béo kia cứ khăng khăng mang cung tên của Đại tiễn sư lên sân đấu, e rằng Ban tổ chức đại hội cũng chẳng có cách nào khác, trừ phi họ đặc biệt đặt ra quy định cấm, bằng không, chỉ cần không bị quy định hạn chế thì đâu có vấn đề gì.”
Nhìn những lời bàn tán xung quanh, Vũ Thiên đứng trên đài chủ trì nhìn về phía Tôn Liên Tinh. Thấy ông ta không chút dao động, hắn cũng không thể hiện điều gì.
Nhìn phản ứng của những người xung quanh, ánh mắt Ung Trạch Tuyết cuối cùng dừng lại trên người con trai mình, nhàn nhạt hỏi: “Đây là bằng hữu của con sao?”
Bởi vì bà thấy con trai mình đi chung với Tiêu Trường Đạo và Ngô Dung Quý, hai người đó lúc trước còn đặc biệt đến chào hỏi bà, mỗi lần gặp đều cung kính, khách khí, bình thường nhìn cũng không tệ lắm, nhưng câu hỏi lúc này hiển nhiên lại có hàm ý khác.
Thiện Thiếu Đình không đáp lời mẫu thân, nhưng cũng nhíu mày.
Ngồi ở bậc dưới, Ngô Dung Quý nghe thấy câu hỏi này của Thiện mẫu thì có chút bối rối, có phần xấu hổ quay mặt đi.
Hắn biết rõ, với thân phận địa vị của Thiện Thiếu Đình trong gia tộc, tình huống mờ ám như thế nào không cần phải rõ ràng, nhưng ít nhiều cũng cần chú trọng danh tiếng và biểu hiện công khai.
Hắn cảm thấy bản thân mình cũng bị Tiêu Trường Đạo làm liên lụy, đáng tiếc cho mối quan hệ đã rất vất vả gây dựng được với Thiện Thiếu Đình trong những ngày qua.
Không quan tâm những người khác bên ngoài sân đấu phản ứng ra sao, Nam Trúc trước tiên nhìn về phía Bách Lý Tâm. Ngay trước mặt nữ nhân mình thích mà lại xảy ra cảnh tượng xấu hổ như vậy, hắn cảm thấy rất bối rối, bởi vì hắn đã khoác lác không ít lời trước mặt Bách Lý Tâm, lúc này thật sự là khó có thể chịu nổi.
Bây giờ lại kéo tới chuyện gì mà “điểm đến thì dừng”, khác nào bảo hắn chịu thua chứ, bảo hắn làm sao có thể cam tâm nhận thua trước mặt bao nhiêu người khi Bách Lý Tâm còn đang ở đây?
Mập mạp một chút cũng chẳng sao, nhưng nếu ngay cả cốt khí cũng không có, chính hắn cũng không biết về sau phải đối diện với Bách Lý Tâm ra sao.
Đối diện với lời đề nghị của Tiêu Trường Đạo, hắn nhanh chóng nhấc tay điểm liên tục mấy huyệt vị trên người, trước tiên cầm máu cho vết thương đang chảy máu đầm đìa đã.
Đột nhiên, hắn đá chân một cái, hất tung một chùm cát đá bắn về phía Tiêu Trường Đạo, người cũng vọt xông tới, tái chiến!
Tiêu Trường Đạo như���ng mày, có chút kinh ngạc, cũng không kịp nghĩ nhiều, lại càng không dám sơ ý, bởi vì không biết thực lực của đối phương sâu cạn đến đâu, hắn lập tức hất thương vung ra.
Vù! Cây kiếm của Nam Trúc đã bị hắn vứt ra khỏi sân đấu.
Trường thương vung trên không lại xoay chuyển, xẹt qua mặt đất, đánh bay đất đá ra phản kích, thân hình hắn cũng xông tới.
Trong đám bụi bặm tung bay, chỉ vừa mới đối mặt, thân thể mập mạp của Nam Trúc đã phún máu bay ngược ra sau, bị Tiêu Trường Đạo đánh một thương mạnh mẽ nện văng ra ngoài.
Cục diện như vậy, Nam Trúc cũng không còn cách nào. Cánh tay bị thương, động tác vội vàng, đánh không trúng đối thủ, khi cơ thể động đậy thì bị vết thương lớn lôi kéo khiến cho động tác trở nên chậm chạp, vì vậy không thể ung dung ứng phó được nữa rồi.
Nhìn thấy Nam Trúc ầm ầm nện xuống đất, Mục Ngạo Thiết muốn hành động, nhưng bị Dữu Khánh đưa tay đè vai lại.
Nhìn thấy lão Thập Ngũ ngăn cản mình cứu người, Mục Ngạo Thiết trầm giọng hỏi: “Là quy tắc quan trọng, hay là mạng của lão Th��t quan trọng hơn?”
Triêu Dương đại hội có quy tắc của riêng mình, bất kể người thi đấu là ai, hoặc có thân phận như thế nào, đều cần phải biết một điều.
Để giúp người dự thi phát huy được toàn bộ thực lực, khi ra sân thi đấu sẽ không quản sống chết. Chỉ cần chính bản thân người thi đấu không bày tỏ thái độ muốn bỏ cuộc, sẽ không cho phép bất kỳ ai bên ngoài sân thực hiện hành động can thiệp nào.
Chỉ cần vào sân thi đấu, vậy thì sinh tử do mệnh.
Không chịu nổi thua thì đừng đến, kẻ tự ý can thiệp sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!
Ánh mắt Dữu Khánh nhìn chằm chằm vào sân thi đấu, không hề dao động, hờ hững nói: “Lão Thất sẽ không chết, có thách hắn cũng không dám!”
Chữ “Hắn” đó đương nhiên là chỉ Tiêu Trường Đạo.
Trong giọng nói bình tĩnh của hắn vào thời điểm này dường như ẩn chứa một sự khí phách, rất chắc chắn, tựa như do hắn định đoạt.
Ở bên cạnh, Bách Lý Tâm nhìn thấy tên ria mép trông hèn mọn này bộc phát ra khí độ như thế thì cũng trố mắt nhìn.
Kha Nhiên cũng đang chú ý đến phản ứng bên này, trên thực tế, y không hề có bất kỳ hứng thú nào với các trận thi đấu. Nhiệm vụ lớn nhất của y chính là chú ý tới Dữu Khánh, cho nên y cũng nhìn thấy động tác Dữu Khánh ngăn cản Mục Ngạo Thiết cứu người. Những tình huống này đều sẽ là thông tin y cần báo cáo.
Tình huống này dường như cho thấy, đối với vị ria mép này, tính mạng của tên mập đó cũng không quan trọng lắm!
Mục Ngạo Thiết cũng nhìn chằm chằm vào Dữu Khánh. Nếu lão Thập Ngũ đã chắc chắn như thế, y cũng tin tưởng, hẳn là không phải sợ quy tắc của đại hội, y liền ậm ừ bỏ qua.
Dữu Khánh dám chắc chắn như vậy tự nhiên là có nguyên nhân. Hắn đã nhận ra Tiêu Trường Đạo có cơ hội giết chết Nam Trúc nhưng không ra tay, không dùng mũi thương đâm mà chỉ dùng cán thương để nện. Việc Nam Trúc là đệ tử Long Quang tông hoặc thân phận Đại tiễn sư là nguyên nhân trọng yếu, bởi vì hắn từng uy hiếp Tiêu Trường Đạo.
Kết quả đã chứng minh phán đoán của hắn. Trong sân đấu, Nam Trúc nhiều lần bò lên muốn phản kích, nhưng rồi lại nhiều lần bị Tiêu Trường Đạo dùng cán thương nện văng ra.
Cho đến khi Nam Trúc với vẻ mặt đầy bi phẫn, cả người là máu tươi xen lẫn bụi đất, ngã xụi lơ trên mặt đất, không thể bò dậy nổi nữa, quả thực đã không còn sức lực phản kích, Tiêu Trường Đạo mới cẩn thận tiến tới lấy mũi thương đặt vào yết hầu của Nam Trúc.
Đến bước này, kết quả thi đấu đã được xác định.
Vì vậy Tiêu Trường Đạo chiến thắng, Nam Trúc cũng được đệ tử Côn Linh sơn khiêng ra khỏi sân đấu đưa đi cứu chữa.
Mục Ngạo Thiết và Bách Lý Tâm chạy đến quan sát, còn Dữu Khánh ngồi trên khán đài không động đậy, mặt không biểu cảm xem hết trận đấu còn lại mới đứng dậy.
Tuy nhiên, hắn vẫn không đi xem tình hình Nam Trúc bị thương, mà trước tiên cất bước đi đến chỗ đám người Thiện Thiếu Đình.
Hắn đưa hai tay giấu trong tay áo, khoanh trước bụng, ngăn chặn Tiêu Trường Đạo đang muốn rời đi, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, hỏi: “Đây là ‘Điểm đến thì dừng’ mà ngươi đã đồng ý sao?”
Thiện Thiếu Đình và đám người Ung Trạch Tuyết dồn dập dừng l���i nhìn, Kha Nhiên cũng nhanh chóng chạy tới đây xem xét tình hình.
Tiêu Trường Đạo có chút bối rối, nhưng rồi bất đắc dĩ buông tay nói: “Trương huynh, ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, ta cũng không còn cách nào khác, hắn không chịu nhận thua.”
Dữu Khánh khẽ gật đầu, vô cùng bình tĩnh, nói: “Vậy thì xem ra là lỗi của ta, không nên tìm ngươi nói những lời này. Ta rút lại lời nói lúc trước, nếu chúng ta gặp nhau trên sân đấu, cũng không cần làm cái gọi là ‘điểm đến thì dừng’ đó nữa.” Dứt lời liền chậm rãi xoay người rời đi.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free.