(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 676:
Sau một hồi suy nghĩ, Dữu Khánh cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối: “Ta đường đường chính chính tham gia Triều Dương đại hội, không làm bất kỳ chuyện gì trái quy tắc.”
Hắn vẫn cảm thấy sự an toàn của Mục Ngạo Thiết vô cùng quan trọng, nếu không vì chuyện này, trước những lời khuyên nhủ như vậy, hắn đã đồng ý với đối phương rồi.
Nghe giọng điệu kiên quyết của hắn, Triển Vân Khí và Tần Phó Quân nhìn nhau, một người cau mày, một người khóe miệng khẽ co lại. Cả hai biết rằng đã gặp phải một nan đề, lời đã nói đến nước này mà vẫn không đồng ý, e rằng khó hoàn thành nhiệm vụ của Tông môn rồi.
Mấu chốt là bọn họ cũng không tiện dùng biện pháp mạnh để ép buộc.
Sự việc đã đến nước này, Triển Vân Khí gật đầu, đành phải dùng đến hậu chiêu dự phòng: “Vốn dĩ Đại Nghiệp ty cũng có ý này. Nếu Trương huynh đệ đã quyết như vậy, chúng ta cũng không tiện miễn cưỡng. Chuyện này Côn Linh sơn ta sẽ không quản nữa, giao lại cho Hướng đại hành tẩu của Đại Nghiệp ty xử lý đi.”
Dứt lời, y phất tay ra hiệu cho những người đi theo, rồi xoay người rời đi.
Hướng đại hành tẩu? Hướng Lan Huyên?
Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết đều giật mình kinh hãi, quay mặt nhìn nhau.
Dữu Khánh thì từ từ mở to hai mắt nhìn y, rồi nhanh chóng gọi theo bóng lưng rời đi của Triển Vân Khí: “Cũng không phải là không thể đồng ý, nhưng ta có một yêu cầu.”
Đã ra đến cửa, Triển Vân Khí dừng lại, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười có phần ngạc nhiên. Y không ngờ hiệu quả của hậu chiêu dự phòng này lại vượt quá tưởng tượng.
Phương án dự phòng này là do đích thân Hướng Lan Huyên dặn dò trước khi xuất phát. Nàng ta nói rằng nếu Trương Chi Thần không đồng ý thì cứ nói như vậy, nếu ngay cả như thế mà hắn vẫn không chịu đồng ý thì chính nàng sẽ ra tay xử lý.
Y không ngờ hiệu quả lại tốt đến lạ thường như vậy, vượt qua tất cả những lời tận tình khuyên bảo.
Y cũng không biết ẩn sau những lời này còn có chuyện gì khác hay không, hay là do sức uy hiếp quá lớn từ một đại nhân vật.
Vì vậy, y quay người lại, hỏi: “Có yêu cầu gì thì nói ra nghe thử đã.”
Tần Phó Quân cũng xoay người lại nhìn. Bởi vì càng nhìn càng thấy tên để ria mép hèn mọn này không vừa mắt, chỉ cần nhìn thấy hắn là y lại không nhịn được mà nhớ tới dấu tay còn lưu lại trên ngực, tóm lại, chỉ cần nhìn thấy người là y lại có cảm giác xấu hổ.
Dữu Khánh tiến đến, đưa tay hướng ra bên ngoài làm động tác mời: “Mượn một chỗ để nói chuyện riêng.”
Hành động này khiến nh���ng người trong nhà không hiểu ra sao, nhất là hai người Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết, không biết Dữu Khánh có lời gì mà cần phải tránh cả bọn họ.
Việc này cũng không có gì là không thể, Triển Vân Khí gật đầu đồng ý, cũng đưa tay ra hiệu mời.
Vì vậy, hai người đi ra cửa, cùng nhau đi tới bên mép núi. Dữu Khánh quay đầu lại, nhìn thấy Tần Phó Quân cũng không biết xấu hổ mà theo sát tới đây.
Dữu Khánh thấy bực bội, ra hiệu cho Triển Vân Khí về phía người vừa theo tới kia, để y xử lý một chút.
Triển Vân Khí lập tức có phần bối rối, nếu xét về bối phận, y còn phải gọi người ta một tiếng sư thúc.
Tần Phó Quân đã nhận ra, liền cất lời nói ra trước: “Nếu như là chuyện thì thầm mà ta không được nghe, vậy thì ta cảm thấy ngươi cũng không cần phải nói với hắn.”
Triển Vân Khí lập tức phụ họa: “Tần chấp sự được Chấp pháp trưởng lão phái tới giám sát việc này, nếu né tránh biến thành chuyện riêng tư thì không thích hợp, ngươi vẫn nên nói ra yêu cầu của ngươi đi.”
Thấy vậy, Dữu Khánh bĩu môi, nhịn xuống rồi nói ra: “Ta có thể lùi một bước, nhưng ta hy vọng có thể sắp xếp cho ta và Đậu Quan thi đấu với nhau ở vòng tiếp theo.” Hắn hất đầu ra hiệu về phía lầu nhỏ.
Triển Vân Khí hỏi: “Điều ngươi nói là yêu cầu chính là việc này sao?”
Dữu Khánh: “Đúng vậy, chỉ cần đồng ý yêu cầu này, ta liền đồng ý với yêu cầu của các ngươi.”
Nào ngờ Triển Vân Khí không chút do dự từ chối thẳng thừng: “Tuyệt đối không thể, không thể lén lút sắp xếp thi đấu với nhau mà không thông qua bốc thăm. Nếu ngươi vẫn giữ yêu cầu này thì cứ để đó mà nói trực tiếp với người của Đại Nghiệp ty đi.”
Dứt lời, y liền quay đầu bỏ đi.
Đã biết được hậu chiêu rất hiệu quả, y làm sao có thể đồng ý với điều kiện này? Chỉ khi đầu óc có bệnh mới làm vậy, y coi đó là điều vô lý, không nhượng bộ chút nào!
Khóe miệng Dữu Khánh giật giật, lập tức trả lời: “Thôi, được rồi, ta cũng lười nói nhiều nữa, cứ làm theo lời các ngươi nói đi.”
Triển Vân Khí dừng bước, quay đầu lại: “Nói cách khác, ngươi đã đồng ý?”
Dữu Khánh vuốt vuốt chòm ria mép: “Một mình ta sao địch lại số đông? Ta không thể đắc tội với Côn Linh sơn các ngươi, vạn nhất thật sự bốc trúng thẻ trống lần thứ ba, chẳng lẽ các ngươi không chỉnh cho ta sống không bằng chết sao?”
“Như vậy là tốt cho tất cả mọi người, hy vọng ngươi tạm thời không nên để lộ chuyện này.” Triển Vân Khí nghiêm chỉnh chắp tay khom người chào hắn, rồi kêu gọi những người đi theo cùng nhau rời đi.
Sau đó, đám người Nam Trúc đều tiến đến bên cạnh Dữu Khánh, hỏi thăm xem đã xảy ra chuyện gì. Ngay trước mặt Mục Ngạo Thiết, Dữu Khánh lắc đầu, không chịu nói ra.
Về sau, đám người Kha Nhiên cùng Thiện Thiếu Đình cũng đi đến đây hỏi xem chuyện gì đang xảy ra. Dữu Khánh bên này mượn cớ Côn Linh sơn không cho nói, ngăn chặn việc dò hỏi…
Tại buổi bốc thăm ngày hôm sau, trên khán đài xuất hiện một số khuôn mặt lạ lẫm.
Hướng Lan Huyên cũng nằm trong số đó. Mặc dù đây chưa phải là thi đấu, nhưng nàng ta vẫn đích thân tới quan sát. Nàng ta có phần lo lắng có thể xảy ra chuyện gì đó, bởi vì việc thay đổi phương thức rút thăm là do nàng chủ ý, nếu xảy ra chuyện gì thì nàng ta phải chịu trách nhiệm, muốn không quan tâm cũng khó.
Tuy nhiên, những người không biết về tình hình sẽ không nhận ra nàng ta. Nàng ta khoác một chiếc áo choàng phủ đầu che mặt, trên mặt còn bịt một tấm khăn lụa, ngồi một bên yên lặng quan sát tất cả mọi thứ, ánh mắt thỉnh thoảng cũng nhìn về phía Dữu Khánh.
Khi thời gian đến, hai mươi ba người tham gia bốc thăm cũng đã đến đông đủ dưới sân khấu.
Hôm nay, Vũ Thiên đứng trên sân khấu với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
Gã lên sân khấu, quay nhìn mọi người phía dưới rồi trầm giọng nói: “Có một chuyện cần phải trưng cầu ý kiến của hai mươi ba thí sinh dự thi, mong chư vị nghe cẩn thận.”
Màn mở đầu này có phần đột ngột và khiến không ít người rỉ tai nhau thì thầm, kể cả những người ở trên khán đài.
Vũ Thiên đè đè hai tay xuống, ra hiệu cho mọi người yên tĩnh, sau đó chỉ về phía Dữu Khánh, thi pháp cất cao giọng nói: “Hai lần bốc thăm trước, Trương Chi Thần đều bốc trúng thẻ trống, không thi đấu vẫn vào được vòng trong, đã có rất nhiều người có ý kiến, thậm chí còn hô to rằng ‘Gian lận’. Sau khi nghe báo cáo, tệ phái cực kỳ coi trọng, đã phái Chấp pháp trưởng lão của tệ phái đến đây, kiểm tra kỹ càng và đánh giá lại toàn diện quá trình bốc thăm.”
Gã đưa tay chỉ về phía Vạn Lý Thu ngồi tại một góc sân khấu, rồi ngay trước mặt mọi người chắp tay khom người chào, nhằm bày tỏ sự tôn trọng.
Xung quanh hiếm khi lại trở nên yên tĩnh, mọi người đều muốn nghe xem lời này có ý gì.
Sau khi hành lễ, Vũ Thiên tiếp tục nói: “Nhưng tệ phái cảm thấy làm như vậy vẫn còn chưa đủ, vì để cho tất cả các bên có được lời giải thích thỏa đáng, chúng ta quyết định thực hiện một số điều chỉnh nhỏ đối với việc bốc thăm. Ngoại trừ Trương Chi Thần ra, phương thức bốc thăm của những người khác không thay đổi. Trên vách tường vẫn treo hai mươi ba tấm thẻ bài, do hai mươi hai người khác bốc thăm trước. Nói chung, chính là xếp Trương Chi Thần ở cuối cùng, các ngươi bốc thăm xong hết rồi, phần còn lại sẽ giao cho hắn. Điều chỉnh như vậy, các ngươi cảm thấy thế nào? Nếu như hầu hết các ngươi cảm thấy ổn, vậy thì sẽ điều chỉnh như thế. Còn nếu như đại đa số người cảm thấy không cần phải điều chỉnh, vậy thì cũng sẽ làm theo quyết định của các ngươi, và sẽ không thực hiện bất kỳ điều chỉnh nào. Nói chung, bất kể kết quả như thế nào, quyết định đều là do chính các ngươi thống nhất, tệ phái sẽ không tiếp tục tiếp nhận bất kỳ phản đối hay chỉ trích gian lận nào nữa. Nếu tiếp tục còn có ai đó lấy điều này ra quấy rối, tệ phái sẽ không khách khí. Được rồi, bây giờ giao cho hai mươi hai thí sinh các ngươi tự đưa ra quyết định, ai đồng ý điều chỉnh mời nhấc tay.”
Các thí sinh dự thi ở dưới sân khấu lập tức xì xào bàn tán, trao đổi ý kiến với nhau, trong khi đó, khán giả trên khán đài cũng rì rầm náo nhiệt.
Bất kể là nói to hay nói nhỏ, mọi người đều đã hiểu được ý nghĩa của việc điều chỉnh phương thức bốc thăm, ban tổ chức mới có thể có đủ lập luận để đáp lại ý kiến “gian lận”.
Lý lẽ rất đơn giản, hai mươi hai thí sinh dự thi còn lại không thể tập thể giúp tên Trương Chi Thần kia ăn gian. Hai mươi hai người bốc thăm trước, như vậy hắn hoàn toàn không thể kiểm soát được kết quả.
Dựa theo phương thức bốc thăm ban đầu, xác suất để mỗi người bốc trúng thẻ trống đều là một phần hai mươi ba. Phương thức bốc thăm sau khi điều chỉnh có mục tiêu nhắm vào, biến Trương Chi Thần thành người khác biệt so với đám đông còn lại. Dù xác suất bốc trúng thẻ trống của mỗi người ban đầu là một phần hai mươi ba, nhưng với việc sắp xếp Trương Chi Thần bốc cuối cùng, tình hình đã khác. Bên nào dễ dàng bốc trúng thẻ trống hơn, ngay cả kẻ ngốc cũng biết được.
Ở một mức độ nào đó, bởi vì sự điều chỉnh thứ tự trước sau, bởi vì nỗ lực hết sức đẩy Trương Chi Thần xếp ở cuối cùng, cho nên xác suất của hắn thậm chí còn không đạt được một phần hai mươi ba.
Nói đến cùng, Ban tổ chức không quan tâm ai trong số hai mươi hai người kia bốc trúng thẻ trống, chỉ quan tâm đến việc Trương Chi Thần không bốc trúng là được.
Trên khán đài, vang lên những tràng tiếng cười không nhịn được, quả thực cảm thấy buồn cười, không ngờ Triều Dương đại hội lại làm ra chuyện thay đổi quy tắc chỉ vì một cá nhân có vận may tốt.
Nghe những người khác giải thích, khi đã hiểu rõ ý nghĩa vấn đề, Thiện Thiếu Vân cũng nhịn không được cười ha hả: “Quả nhiên kẻ ngông cuồng tự khắc có người trị, ngay cả Côn Linh sơn cũng sửa chữa quy tắc nhằm vào hắn. Để xem lần này ngươi gặp xui xẻo thế nào, tốt nhất là gặp phải ca ca!”
Trong đám người dự thi, Tiêu Trường Đạo và Ngô Dung Quý cũng cảm thấy buồn cười. Bọn họ bật cười với ‘đãi ngộ’ mà Dữu Khánh gặp phải, cuối cùng cũng hiểu được chuyện tối hôm qua là chuyện gì xảy ra.
Dữu Khánh ôm hai tay trước bụng, mặt không biểu cảm đón nhận những ánh mắt dò xét từ xung quanh quét khắp người mình. Hắn làm biếng không buồn nhìn cảnh tượng những cánh tay từ từ nhấc lên.
Từng cánh tay một, được đưa lên.
Cũng có người không nhấc tay. Thiện Thiếu Đình không nhấc tay, vẻ mặt có phần xem thường việc này.
Vị Hướng Chân có biểu hiện kinh người trong trận đấu đầu tiên kia vẻ mặt bình tĩnh, cũng không nhấc tay.
Tiêu Trường Đạo và Ngô Dung Quý nhìn số lượng cánh tay nhấc lên xung quanh, kiềm chế cánh tay đang muốn hành động của mình, cũng không giơ lên.
Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết cũng không nhấc tay.
Cuối cùng, Vũ Thiên đứng trên sân khấu kiểm đếm số người nhấc tay, sau đó cao giọng tuyên bố: “Trong số hai mươi ba thí sinh dự thi, có mười lăm người nhấc tay đồng ý, đại đa số người đã đồng ý điều chỉnh quy tắc bốc thăm. Trương Chi Thần, ngươi có đồng ý không?”
Nghe được lời này, ngồi trên khán đài, Hướng Lan Huyên dùng ánh mắt đầy đùa cợt nhìn Dữu Khánh. Việc khiến cho tài tử đệ nhất thiên hạ phải chịu thua, nàng ta cảm thấy rất thú vị.
Dữu Khánh hờ hững đáp lại một câu: “Đồng ý!”
“Tốt, mời mọi người thả tay xuống.” Vũ Thiên ra hiệu cho mọi người buông tay, sau đó lại nói với Dữu Khánh: “Mời Trương huynh đi ra, trước tiên ở một bên nghỉ ngơi.”
Nói nghỉ ngơi là nói lịch sự, thực ra chính là bảo hắn đi ra khỏi hàng, tránh gây trở ngại cho người khác bốc thăm.
Vì vậy, Dữu Khánh chậm rãi đi ra ngoài. Hắn vốn còn định nhìn xem quá trình bốc thăm, muốn nhìn xem thẻ trống nằm ở đâu, hoặc nhìn xem Mục Ngạo Thiết bốc thăm trúng người nào, nào ngờ Vũ Thiên lại ra hiệu cho hắn xoay người đưa lưng về phía sân khấu.
Dữu Khánh rất muốn hỏi một chút, ngay cả xem cũng không cho xem, là có ý gì?
Nhưng mọi việc đã như vậy rồi, nghĩ lại, thấy cũng không tiện so đo chuyện này ngay trước mặt mọi người, hắn liền làm theo ý người ta, xoay người lại, đưa lưng về phía sân khấu, đứng đối diện với đám người bốc thăm, bản thân cũng cảm thấy sự lẻ loi của mình thật đặc biệt.
Nhìn thấy bộ dạng thờ ơ không chết không sống của hắn, Hướng Lan Huyên cải trang ngồi trên khán đài cười rất vui vẻ. Mặc dù không cười ra tiếng, nhưng cũng cười đến mức hai vai rung động dưới lớp áo choàng, rõ ràng là nhìn xem rất vui.
Những người khác bốc thăm như bình thường, vẫn đi vòng quanh như trước, vẫn là tiếng trống ầm ầm, tùng tùng dồn dập vang không ngừng, vẫn cắm cây cột chơi trò dựng sào thấy bóng.
Tiếng trống vang lên một hồi lâu, sau đó đột nhiên dừng lại. Người đầu tiên tại vị trí có bóng cột vung tay ném ra chiếc phi tiêu đầu tiên lên vách treo thẻ bài, sau đó đi ra khỏi vòng tròn, người thứ hai tiếp theo sau phóng phi tiêu.
Hai mươi hai người, hết người này đến người khác, rất nhanh chóng đã ném xong một vòng, đều đứng sang một bên chờ đợi.
“Trương huynh, Trương huynh.”
Phía sau đột nhiên vang lên giọng kêu gọi của Vũ Thiên.
Dữu Khánh đứng ngây ra đó giống như kẻ khờ, hắn có phần không kịp phản ứng để nhận ra mình là “Trương huynh”. Sau đó, khi giọng nói đã quá gần, hắn mới quay lại nhìn. Hắn nhìn thấy Vũ Thiên đứng ở phía sau trên sân khấu, cúi người kêu gọi mình, lúc này hắn mới kịp phản ứng lại: “Ta thành thành thật thật đứng yên ở đây, cũng chẳng làm gì cả, lại có chuyện gì nữa rồi?”
“Ai.” Vũ Thiên có chút dở khóc dở cười, phất tay ra hiệu về phía bức vách treo thẻ bài: “Ngươi là người cuối cùng, đến phiên ngươi bốc thăm rồi.”
Dữu Khánh chỉ vào mình, ra hiệu, dùng cử chỉ để hỏi: “Ta có thể xoay người rồi chưa?”
Sau khi đã được cho phép, hắn mới xoay người lại hỏi: “Ta đã là người cuối cùng rồi, phóng hay không phóng thì thẻ bài cuối cùng cũng là của ta, còn cần phải làm điều thừa nữa sao?”
Vũ Thiên thở dài: “Còn phải dựa theo thứ tự và tên trên phi tiêu để gọi người lên nhận chứ, vẫn phải làm theo quy tắc thôi.”
“Quy tắc?” Dữu Khánh cất lời châm biếm, cũng không nói thêm gì nữa, bởi vì nói nhiều cũng không có ý nghĩa. Hắn lấy phi tiêu ra, ra hiệu cho Vũ Thiên tránh ra sau, nhìn tới bức vách treo thẻ bài, phát hiện thấy các thẻ bài đã cắm đầy phi tiêu, chỉ còn thừa lại tấm thẻ bài thứ hai từ dưới đếm lên là còn trống. Hắn cũng không suy nghĩ gì thêm, thuận tay vẫy phi tiêu bay ra, *cộp*, phi tiêu cắm vào trên thẻ bài.
Nội dung này được truyen.free giữ quyền biên dịch và phát hành duy nhất.