(Đã dịch) Bắt Đầu Một Bản Phú Bà Sổ Truyền Tin - Chương 226: - A Tử đưa tới lễ vật
Sau một phen "giao lưu" thân mật, trời đã tối mịt, hơn tám, chín giờ. Tiểu Hi, cô gái mặc đồ bó sát, nằm trên chiếc giường lớn. Miệng nàng hơi tê dại, chủ yếu là do cổ họng vừa rồi đã làm việc quá sức.
Tuy nhiên, nàng không hề nhìn lầm. Sức mạnh của Tiêu Bạch quả thực rất lớn, khó trách y lại được Sơn Khẩu Tổ trưởng coi trọng. Quả nhiên không phải người bình thư��ng...
"Tôi phải đi về." Tiêu Bạch nhìn Tiểu Hi. "Đến khi tàu cập bến tôi sẽ thông báo cho cô."
Dù bây giờ vẫn chưa biết nên nói gì, nhưng vì người ta đã cống hiến, những chuyện đã hứa, Tiêu Bạch đương nhiên phải lo liệu.
Tiểu Hi cũng không giữ lại. Đôi mắt nàng hiện lên vẻ phức tạp, rồi lại nằm trên giường tiếp tục chìm đắm trong dư vị.
Sau khi Tiêu Bạch ra khỏi phòng, anh trở về phòng số 306. A Tử đang ngồi khoanh chân trong phòng khách chơi máy tính bảng, trên người mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình.
Thấy Tiêu Bạch vào cửa, vẻ mặt nàng lập tức trở nên căng thẳng. Cô bé vứt chiếc máy tính bảng đang cầm trên tay lên ghế sofa, rồi ngồi ngay ngắn. Trông giống hệt một cô gái ngoan ngoãn vậy.
Nhưng Tiêu Bạch làm sao tin được? Nhìn qua là biết A Tử đang giả bộ. Tiêu Bạch liếc nhìn rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Mở cửa ra, anh sững người.
Chính giữa giường phòng ngủ, đặt một chiếc hộp vuông màu hồng, kích cỡ vừa phải, còn được thắt nơ bằng hai dải ruy băng lụa màu xanh lam. Trên nơ đính một tấm thiệp nhỏ màu vàng nh��t, viết: "Gửi Tiêu Bạch ca ca."
Tiêu Bạch quay đầu liếc nhìn A Tử. Cô bé khi bị Tiêu Bạch nhìn lại thì mặt nàng lập tức càng thêm xấu hổ, cúi gằm mặt xuống, giống như đã làm sai điều gì đó.
Tiêu Bạch thấy vậy chẳng nói gì, bình thản đi đến bên giường, mở hộp ra.
Kết quả, trong chiếc hộp màu hồng đó lại chứa đựng... hai bộ nội y? Tiêu Bạch nhìn hai bộ nội y này, ngay lập tức chìm vào suy tư.
Ai lại tặng quà kiểu này bao giờ?
Một bộ nội y cotton trắng tinh khôi, phần áo là kiểu áo ngực quây, trông giống như một dải vải nhỏ. Màu trắng ngà vô cùng thuần khiết.
Một bộ màu tím... Viền ren lưới! Vô cùng gợi cảm!
Miêu tả đơn giản là mặc như không mặc. Nhưng cảm giác mà nó mang lại đương nhiên lại càng tuyệt vời hơn. Tựa như câu "ôm tì bà nửa che mặt", câu nói ấy chính là ám chỉ điều này.
Nhìn hai bộ nội y trong hộp, tổng cộng bốn mảnh vải bé tí này, cộng lại còn chẳng bằng một chiếc khăn mặt. Thật sự chỉ nhỏ bằng bàn tay!
"Cái cô bé này..."
Tiêu Bạch đóng nắp hộp màu hồng lại, rồi đi đến bên cạnh ghế sofa. A Tử khẽ ưỡn ngực, cẩn thận ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, y như lúc thầy giáo đến thăm nhà. Cái vẻ biểu hiện ra cực kỳ ngoan ngoãn.
"Chuyện gì vậy?" Tiêu Bạch mở miệng hỏi. "Cái hộp trong phòng kia là em tặng cho anh à?"
A Tử ngước mắt nhìn thoáng qua Tiêu Bạch, cảm nhận được ánh mắt trầm mặc của anh, nàng lập tức lại xấu hổ cúi gằm mặt, rồi khẽ gật đầu.
"Tặng cái đó làm gì?" Tiêu Bạch không nói hết câu. "Anh coi em như em gái nuôi rồi, tuổi em bây giờ thì..." Anh thật không biết cái cô bé này đang nghĩ gì, thôi thì đừng chọc ghẹo A Tử thêm nữa. Thấy nàng sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Không phải thế..." A Tử nói không nên lời, vì có chút ngượng ngùng. "Tiêu Bạch ca ca cứu mạng em, em nghĩ mãi không biết nên tặng gì. Sau đó em liền..."
"Sau đó em liền làm gì?" Tiêu Bạch cảm thán một tiếng. "Thật hết nói nổi!"
"Vậy em..." A Tử khẽ nói, "Tiêu Bạch ca ca nếu không thích, vậy thì em sẽ mang hộp về."
Rồi nàng từ trên ghế sofa chậm rãi đứng dậy, cúi đầu muốn đi vào phòng Tiêu Bạch. Tiêu Bạch lập tức sững sờ. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh vừa thấy được, trong lòng lại có chút không đành. Mang về thì tiếc quá...
Dù sao Tiêu Bạch hiện tại chỉ có hai cô em gái nuôi, đây lại là lần đầu tiên có em gái nuôi tặng quà. Giá trị món quà này nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng chẳng phải nhẹ bẫng.
"Quay lại đây!" Tiêu Bạch vô thức nói.
A Tử lại quay trở lại.
"Ngồi xuống!"
A Tử chậm rãi ngồi xuống. Tiêu Bạch hít một hơi thật sâu rồi thành thật nói: "Lần sau không được làm như thế này nữa! Lần này anh sẽ không chấp nhặt chuyện này đâu!"
"Dạ..." A Tử đáp lại một tiếng. Trên mặt lộ ra nụ cười nhỏ xíu không thể nhận ra, tựa như một làn gió nhẹ thoảng qua. Nhưng làm sao thoát khỏi được đôi mắt của Tiêu Bạch? Sau khi đã mở "Kiến thức sắc" đến cấp tối đa, dù chỉ là một chút biến đổi nhỏ, Tiêu Bạch cũng có thể dễ dàng nhận ra.
"Không được 'dạ' vâng!" Tiêu Bạch nói. "Lần sau nhớ đấy! Tặng mấy thứ khác không được sao!"
"Tiêu Bạch ca ca..." A Tử nhỏ giọng nói. "Vậy em có thể tặng anh một nụ hôn không?" Trong mắt nàng lóe lên vẻ táo bạo và chờ mong.
"A Tử bé nhỏ ơi!" Tiêu Bạch đầy vẻ khó hiểu. "Anh thấy em lại muốn bị ăn đòn rồi!" Cái cô bé này học được những thứ này từ đâu ra? Mới gặp nàng lúc đó nàng vẫn còn ngây thơ chẳng biết gì. Mà sao mới mấy ngày nay... Ngoài miệng nói năng lanh lợi, hành động cũng không hề ngượng ngùng, nắm rõ tâm tư Tiêu Bạch. Thật đúng là vô sự tự thông!
"Có được không ạ?" A Tử dựa vào lí lẽ biện luận. "Anh đã nói làm em gái nuôi của anh thì có thể hôn nhau mà!"
"Vậy thì hôn đi!" Tiêu Bạch cảm thán nói.
A Tử lập tức nhào đến, không biết có phải cố ý hay không, tóm lại lần này sức lực không hề nhỏ. Trực tiếp đẩy ngã Tiêu Bạch. A Tử cũng không hề giữ sức, thuận thế nằm đè lên người anh. Rồi lại chống đầu lên. Ánh mắt nàng lảng đi một chút, tựa hồ nhìn thẳng khiến nàng rất xấu hổ. Tiếp đó, cái đầu nhỏ chậm rãi tới gần, môi nhỏ cũng khẽ mím lại vì căng thẳng. Chậm rãi cúi người...
Thế nhưng, miệng còn chưa kịp chạm vào thì chỗ khác lại "giáp giới" trước!
A Tử sững sờ. Vẻ mặt khó hiểu, nàng quay đầu nhìn lướt qua, rồi ngây người bất động, suy nghĩ vài giây. Sau đó A Tử như chợt nhận ra điều gì đó, hai tai nàng lập tức đỏ bừng.
Chưa kịp để Tiêu Bạch mở miệng giải thích, A Tử liền đứng dậy, vội vã chạy thẳng vào phòng. Giống như một chú nai con hoảng sợ. Vừa vào là đóng sầm cửa lại. Phịch một tiếng, cửa phòng đóng lại, rồi A Tử cả người chui tọt vào chăn. Cuộn tròn trong chăn, ý nghĩ nàng rối bời, đầu óc tê dại.
"Vừa rồi..."
"Kia là Tiêu Bạch ca ca..."
A Tử trùm kín chăn. Chỉ nghĩ thôi mà mặt nàng đã đỏ bừng lên, rồi bất chợt vui vẻ như một đứa trẻ. Nàng cuộn trong chăn lăn qua lăn lại trên giường.
"Biết ngay mà!" A Tử sau khi lăn mệt, nhìn lên trần nhà, nàng nói. "Tiêu Bạch ca ca vẫn có cảm tình với em!"
Mà trong phòng tắm, Tiêu Bạch đã tắm một trận nước lạnh sảng khoái. Rõ ràng là vào thời điểm tiết trời gần Đông, nhiệt độ khoảng chừng mười độ, tắm nước lạnh vẫn có chút buốt giá. Tuy nhiên, Tiêu Bạch thân thể tốt, hỏa khí trong người cũng nặng, vừa vặn dùng nước lạnh để vừa hạ hỏa khí.
Tắm xong xuôi, Tiêu Bạch thì về phòng chuẩn bị đi ngủ. Đầu tiên, anh đặt cái hộp cạnh gối đầu, rồi lại lấy món đồ bên trong ra. Không dùng thì phí...
Truyen.free giữ toàn bộ bản quyền đối với nội dung dịch này, xin cảm ơn sự ủng hộ của quý vị.