(Đã dịch) Binh Vương Chi Siêu Cấp Thấu Thị - Chương 256: Lưu manh gây chuyện
Chắc đã rất lâu rồi cô chưa từng dốc bầu tâm sự như thế, nên lần này Hàn Tuyết cứ thế khóc thật lâu, còn Vương Thanh vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh. Những người đi đường nhìn Vương Thanh bằng ánh mắt khác lạ, nhưng lúc này anh chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến họ.
Cứ thế, Hàn Tuyết khóc ròng trong vòng tay Vương Thanh suốt một giờ đồng hồ. Chắc là vì quá mệt nên cô mới dần ngừng tiếng nức nở, nhưng vẫn còn thút thít khe khẽ.
"Cảm ơn anh, Vương Thanh." Hàn Tuyết dụi mắt đỏ hoe rồi khẽ nói với Vương Thanh.
"Anh là bạn trai em cơ mà, có chút chuyện này thôi thì tính là gì." Vương Thanh thấy Hàn Tuyết đã ngừng khóc thút thít thì mới yên tâm được phần nào.
"Đúng đó, anh là bạn trai em mà. Giờ bạn gái anh đói bụng rồi, anh tính sao đây?" Hàn Tuyết khúc khích cười, xoa xoa bụng nhỏ rồi nói với Vương Thanh.
"À này, định nghĩa bạn trai của em là gì vậy?" Vương Thanh cũng thực sự hơi e ngại sức ăn của Hàn Tuyết nên mới hỏi thầm.
"Bạn trai chẳng phải là người có thể cùng em ăn cơm, đi dạo phố, hữu cầu tất ứng với em, và để em bắt nạt sao?" Hàn Tuyết thấy Vương Thanh hỏi thì vô cùng hùng hồn nói.
"Anh muốn hỏi một câu, giờ hối hận còn kịp không?" Vương Thanh nghe xong thì mồ hôi lạnh túa ra, khẽ hỏi Hàn Tuyết.
"Không được, anh đã đồng ý với em rồi. Chỉ có em không cần anh thôi, chứ anh không được hối hận đâu." Hàn Tuyết kiêu ngạo nói với Vương Thanh. Nghe xong, Vương Thanh đen mặt, thầm nghĩ chẳng lẽ mình đã lên nhầm thuyền cướp rồi sao, có nên nhảy tàu thoát thân không đây.
"Nhanh lên nào, anh muốn bỏ đói bạn gái anh à?" Hàn Tuyết thấy Vương Thanh đứng ngây người thì lo lắng giục. Vương Thanh nghe lời Hàn Tuyết nói thì đành bất đắc dĩ đứng dậy chuẩn bị đi mua đồ. Vừa đứng lên, anh liền cảm thấy một bàn tay nhỏ mềm mại trượt vào lòng bàn tay mình. Vương Thanh quay đầu lại, thấy khóe mắt Hàn Tuyết vẫn còn vương lệ, nhưng nụ cười dưới ánh nắng lại càng rạng rỡ, ấm áp lạ thường. Vương Thanh cảm giác trái tim mình như tan chảy bởi nụ cười ấy.
"À, ông chủ ơi, cho chúng tôi thêm hai phần vừa rồi." Vương Thanh nói với ông chủ tiệm ăn sáng ven đường. Nhìn Hàn Tuyết trước mặt, trong lòng anh cũng thấy ngao ngán, cô đã ăn hết ba khay bánh bao rồi. Đây đúng là quái vật mà, quan trọng là ăn nhiều thế mà không béo, thể chất này chẳng phải là loại thể chất mà mọi cô gái hằng ao ước sao?
"Không cần đâu, một phần là đủ rồi, em sắp no rồi." Hàn Tuyết thấy Vương Thanh gọi thêm thì lập tức ngăn lại.
"Anh vẫn chưa ăn gì, anh tự gọi cho mình một phần." Vương Thanh im lặng nói với Hàn Tuyết. Nãy giờ anh ch�� nhìn Hàn Tuyết ăn, giờ mới thấy bụng mình cũng hơi đói.
"Ai bảo anh không ăn, trách em sao?" Hàn Tuyết lè lưỡi trêu Vương Thanh, thì thầm nói. Vương Thanh thấy chuyện vừa rồi hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng Hàn Tuyết thì yên tâm. Có lẽ vì đã quen với cuộc sống như vậy, nghĩ đến đây, ánh mắt Vương Thanh nhìn Hàn Tuyết cũng thêm một chút dịu dàng. Dù sao anh cũng đã sớm không còn cha mẹ, có lẽ đây chính là điểm chung giữa anh và cô ấy.
"Đến rồi đây, hai vị, dùng từ từ nhé." Chẳng mấy chốc, ông chủ đã bưng đến hai khay bánh bao nóng hổi. Vương Thanh gắp một cái bánh bao, cắn một miếng, thấy vị thực sự không tồi, vỏ mỏng nhân đầy, thảo nào Hàn Tuyết lúc nãy ăn ngon lành đến thế. Nhưng sao người qua lại nhiều thế mà khách ăn bánh bao thì lại ít ỏi vậy nhỉ?
"Ông chủ ơi, sao bánh bao nhà ông ngon thế mà khách lại ít vậy ạ?" Vương Thanh thấy ông chủ rỗi việc thì cũng bắt chuyện.
"Buôn bán khó khăn thật, giờ người ta chuộng mốt đi ăn mấy thứ KFC gì đó, vừa đắt vừa chẳng ngon. Khách đến đây cơ bản đều là mối quen, lại còn phải nuôi mấy đứa thu tiền bảo kê, mấy đứa trật tự đô thị nữa chứ, tiền tôi kiếm chẳng bõ dính răng để đóng cho chúng nó. Tôi nghĩ làm hết tháng này chắc nghỉ luôn, về quê làm ruộng thôi." Ông chủ thấy cũng chẳng có khách nào đến nên đốt một điếu thuốc, hít mấy hơi rồi kể lể với Vương Thanh.
"Lưu manh vặt? Xã hội này vẫn còn loại người đó sao?" Vương Thanh cũng thấy khó hiểu, cái quán nhỏ ven đường này có thể thu được bao nhiêu tiền mà lại có người đến thu.
"Anh đừng nói thế, mấy thằng côn đồ vặt kia tháng nào cũng đến đòi tiền đúng hẹn hơn cả mấy đứa trật tự đô thị. Nếu mà mình không đưa thì chúng nó ngày nào cũng đến quậy phá ở đây. Vốn dĩ làm cái nghề buôn bán nhỏ này chẳng có lời lãi gì, nếu bị chúng nó phá đám thì còn làm ăn gì được nữa. Chỉ đành chịu thôi, coi như bỏ tiền mua yên ổn." Ông chủ cũng cười khổ một tiếng, kể với Vương Thanh. Nghe đến đó, Vương Thanh cũng chẳng biết nói gì, ai cũng có cách sống của riêng mình, mình cũng đâu thể tùy tiện can thiệp được.
"Ông chủ, hôm nay làm ăn thế nào?" Vương Thanh nghe thấy có người đẩy ông chủ đang hút thuốc bên cạnh, ra hiệu có khách đến. Nhưng Vương Thanh lại chẳng thấy ông chủ lộ vẻ vui vẻ chút nào.
"Anh Hổ, các chú đến rồi à, hôm nay ăn gì?" Ông chủ cười gượng gạo, nịnh nọt nói với người đàn ông ở giữa. Vương Thanh nhìn đến đây thì hiểu ngay, mấy người này chắc là đám lưu manh ông chủ vừa kể rồi. Nhìn mấy tên đó trên người đều xăm trổ, tóc xanh đỏ, trông rất xã hội đen. Vương Thanh khinh thường nhất chính là loại người này, những người lính như mình ra chiến trường liều mình bảo vệ đất nước, thế mà người nhà lại bị bắt nạt như vậy ngay ở quê hương.
"Đừng có nói nhiều, hôm nay đến hạn đóng phí bảo kê rồi." Hổ ca ném chiếc túi trong tay lên bàn, nói. Vương Thanh thấy trong túi đã có không ít tiền, chắc là chúng nó không chỉ thu mỗi nhà này.
"Các vị đại ca, không phải mấy hôm trước vừa đóng rồi sao? Sao mới mấy ngày lại phải đóng nữa? Anh xem, hôm nay tôi còn chưa mở hàng nữa là, lấy đâu ra tiền." Ông chủ cũng bất đắc dĩ nói.
"Mấy hôm trước đóng cho thằng đại ca trước, gần đây chúng tôi vừa đổi đại ca, nên đến đây lấy tiền mừng." Hổ ca sốt ruột nói.
"Anh Hổ, hôm nay tôi thực sự hết tiền rồi, ngày mai tôi nhất định sẽ bù." Ông chủ chắc là hết tiền thật, đau khổ nài nỉ.
"Ối, em gái xinh đẹp đang ăn gì thế? Có muốn anh đây ăn cùng không?" H�� ca vừa giơ tay định đánh ông chủ, thì ánh mắt thoáng nhìn thấy Hàn Tuyết đang ngồi ăn bánh bao. Hai mắt hắn ta liền sáng rực lên. Bình thường chỉ được chơi bời với mấy em gái làng chơi, giờ gặp được một cô gái xinh đẹp nhường này thì sao mà không rung động cho được.
Hổ ca vừa nói vừa tiến về phía này, cười tủm tỉm nhìn Hàn Tuyết. Mà Hàn Tuyết thì liếc hắn một cái rồi chẳng thèm để ý, tiếp tục ăn bánh bao của mình.
"Đừng lạnh nhạt thế chứ, chúng ta có thể làm quen, kết bạn gì đó. Em ăn ở đây cứ tính là anh bao, ông chủ này cũng nên cho tôi chút thể diện, phải không ông chủ?" Hổ ca nói với Hàn Tuyết, còn quay đầu hỏi ông chủ.
"Đúng... đúng, hôm nay miễn phí, cứ coi như tôi mời các cậu ăn." Ông chủ cũng lúng túng nói.
"Không cần đâu, số tiền đó chúng tôi vẫn có thể trả được." Hàn Tuyết uống một ngụm canh rồi lau miệng, nói với Hổ ca.
"Ấy khoan, chúng ta có thể giao lưu trao đổi thêm mà." Hổ ca thấy Hàn Tuyết lau miệng muốn đi thì vội vàng tiến lên, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Hàn Tuyết, nói. Hắn ta hoàn toàn không thèm để ý đến Vương Thanh.
Hàn Tuyết thấy hắn ngồi bên cạnh mình thì cũng lộ ra vẻ chán ghét, dùng ánh mắt đe dọa liếc Vương Thanh, ra hiệu anh tự xem mà giải quyết. Vương Thanh nhìn ánh mắt cô mà rợn hết cả người, giờ cô ấy no rồi, lát nữa mà khóc lên thì chắc là đến bữa trưa luôn.
"Xin lỗi, xin phép cho chúng tôi đi." Vương Thanh lấy tiền lẻ ra thanh toán, rồi bước đến chỗ Hổ ca, nói.
"Em nhìn hôm nay trời đẹp thế này, có muốn anh dẫn đi chơi một chút không?" Hổ ca như thể không nghe thấy lời Vương Thanh, vẫn tiếp tục nói với Hàn Tuyết.
"Xin lỗi, xin nhường đường cho chúng tôi đi." Vương Thanh thấy hắn không thèm để ý đến mình thì trong lòng một trận bực tức. Anh hít một hơi thật sâu, gằn giọng bên tai Hổ ca.
Hổ ca đang tán gái ngon ơ, kết quả bị Vương Thanh quát một tiếng, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất, tai thì ong ong.
"Mẹ kiếp, mày chán sống rồi sao mà dám động đến đại ca bọn tao?" Mấy tên khác thấy đại ca mình suýt ngã thì liền đá đổ cái bàn, chộp lấy chân bàn, hướng về phía Vương Thanh nói, như thể chỉ một lời không hợp là sẽ đánh nhau. Vương Thanh nhìn hành động của chúng mà không khỏi im lặng. Chân bàn ư? Mình cứ như đang xem mấy đứa học sinh tiểu học đánh nhau ấy nhỉ.
"Tôi... tôi... tôi nghĩ đại ca các người có vấn đề về tai, nên tôi mới quát lớn vậy." Vương Thanh cũng giả bộ sợ hãi, để phối hợp diễn xuất của bọn chúng, vừa nói vừa hướng về phía Hàn Tuyết.
"Ha ha, thằng ranh con, đại ca của chúng tao có vấn đề hay không thì không đến lượt mày đánh giá. Nhưng bây giờ tai mày e là có chút vấn đề rồi đấy!" Một tên lâu la bên cạnh Hổ ca nói.
"Ha ha, thằng nhóc này cũng thú vị đấy. Nhưng mày thế này thì tao cũng không dám động đến mày à? Thằng nhóc mày không khỏi quá ngây thơ rồi đấy!" Hổ ca thấy Vương Thanh vẫn còn nói đùa thì sắc mặt tối sầm lại.
Thuận tay chộp lấy chai rượu trên bàn: "Đã không nể mặt thì đừng trách bọn tao không khách khí!"
"Được, tôi cũng muốn xem mấy người không khách khí kiểu gì!" Vương Thanh nhìn chai rượu trong tay hắn, cười nói.
"Các huynh đệ, cho tao đánh cho cái miệng nó không nói được nữa, xem nó còn láo với chúng ta cái gì!" Hổ ca thấy Vương Thanh ngông nghênh như vậy thì trong lòng thật sự tức giận, hung tợn nói.
"Thôi mà, các cậu đừng như vậy, tôi xin các cậu đấy." Ông chủ thấy bọn chúng muốn động thủ thì cũng hết sức ngăn cản, dù sao đánh nhau ở đây thì cuối cùng người đền tiền chẳng phải là mình sao? Mấy tên côn đồ thấy đại ca mình đã ra lệnh thì cũng chẳng thèm để ý đến lời ông chủ ngăn cản, lao thẳng về phía Vương Thanh.
Vương Thanh lạnh lùng nhìn mấy tên côn đồ đang xông đến, trong lòng tràn đầy khinh thường. Những kẻ này thực sự nên bị lôi ra chiến trường để chúng nó trải nghiệm sự khủng khiếp của chiến tranh, thì chúng nó sẽ không còn chơi trò lưu manh vặt này nữa. Đúng lúc Vương Thanh đang suy nghĩ miên man thì mấy tên kia đã xông đến. Chúng thấy Vương Thanh đứng yên không nhúc nhích thì tưởng rằng anh đã sợ vỡ mật, trong lòng không khỏi thầm mừng rỡ.
"Em gái xinh đẹp, em cứ chờ xem, nhìn cái thằng bạn trai hèn yếu của em bị bọn anh đánh gục thế nào nhé." Hổ ca cười tủm tỉm nhìn Hàn Tuyết, đã hình dung ra cảnh lát nữa Vương Thanh bị đánh gục xong thì Hàn Tuyết sẽ quỳ lạy hắn như thế nào.
Nhưng sự thật thì sao? Chưa nói đến thực lực của Vương Thanh, cho dù Vương Thanh có bị đánh nằm xuống, với tính cách của Hàn Tuyết thì liệu cô ấy có quỳ lạy ai không? Hàn Tuyết chỉ mỉm cười nhìn Hổ ca một cái, ý tứ châm chọc vô cùng rõ ràng. Trong lòng Hàn Tuyết, Vương Thanh chính là một sự tồn tại vô địch, ngay cả sát thủ còn có thể hạ gục thì sao phải bận tâm đến mấy tên lưu manh vặt này?
Đồ ngốc.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, một sản phẩm của công sức và sự sáng tạo không ngừng.