(Đã dịch) Binh Vương Chi Siêu Cấp Thấu Thị - Chương 310: Đồng hành
"Ôi chao, tiểu tử, không ngờ cậu cũng là một cao thủ đấy chứ." Đúng lúc Vương Thanh còn đang thắc mắc, Diêu Dân ở bên cạnh lớn tiếng kêu lên.
"Đâu có, tôi chỉ chơi vài lần trước đây thôi, không tính là cao thủ gì đâu." Vương Thanh khiêm tốn đáp lại Diêu Dân.
"Cậu mà không lừa được tôi đâu. Súng ống tôi cũng đã thấy nhiều rồi, nhưng quả thật chưa từng thấy ai lắp ráp nhanh đến thế. Người ta nói lắp ráp súng là kỹ năng cơ bản, cậu có nền tảng vững chắc như vậy, tôi không tin là không biết chơi đâu." Diêu Dân thấy Vương Thanh khiêm tốn thì nói với cậu ta.
"Không ngờ cậu vẫn là một cao thủ chơi súng đấy, giấu nghề kỹ ghê." An Ca ở bên cạnh trêu chọc Vương Thanh, điều này khiến cậu khá ngạc nhiên, không nghĩ hắn lại không hề nghi ngờ gì về mình.
"Mấy món đồ này bao nhiêu tiền vậy? Số tiền này tôi không thể để An Ca chi trả được." Vương Thanh cũng biết giá trị của những món đồ này, ít nhất cũng phải bảy chữ số, bản thân cũng không muốn mắc nợ An Ca nhiều ân tình đến vậy.
"Đều là người nhà cả, nói gì mà khách sáo." An Ca nghe Vương Thanh nói vậy, giả vờ giận dỗi.
"Ha ha, hai cậu đừng ồn ào nữa. Mấy món đồ này coi như tôi tặng cho hai cậu. Bảo kiếm tặng anh hùng mà, cứ xem như là quà gặp mặt tôi tặng Vương đệ vậy." Diêu Dân nói với hai người.
"Không không không, sao có thể để Diêu Ca phải tốn kém được chứ." Vương Thanh nghe lời Diêu Dân, vội vàng đáp.
"Cậu cứ nhận đi. Lão thần giữ của này lần đầu tiên làm ăn lỗ vốn đấy, có món hời như vậy, ngu gì mà không lấy chứ." An Ca lại ở bên cạnh nói với Vương Thanh.
"Đã vậy thì tôi xin nhận, cảm ơn Diêu Ca." Vương Thanh nghe An Ca nói vậy cũng không khách sáo nữa, cảm ơn Diêu Ca một tiếng rồi dời đồ vật sang một bên.
Vương Thanh dọn dẹp lại trang bị, trông có vẻ là một bộ đồ nghề cá nhân hoàn chỉnh. Mọi thứ bên trong đều rất đầy đủ, có đủ mọi loại, so với đồ mình tự mua thì đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Nếu có những trang bị này, chuyến đi của cậu sẽ có thêm vài phần thắng lợi, ít nhất sẽ không bị những yếu tố bất ngờ ảnh hưởng.
"Đi thôi, lần này xin cảm ơn An Ca nhiều, tôi phải đi trước đây." Vương Thanh cảm ơn An Ca một tiếng rồi chuẩn bị rời đi. An Ca ngược lại không nói gì, thái độ rất rộng lượng.
Vương Thanh thấy mọi thứ bên mình đã chuẩn bị gần như xong xuôi, tiếp theo chỉ còn việc đi đón giáo sư và lão bà bà là có thể xuất phát.
Nhưng không ngờ, khi Vương Thanh đến nơi thì lại thấy một người quen cũ đang trò chuyện với giáo sư và mọi người.
"Triệu Hùng, cậu sao lại ở đây?" Vương Thanh nhìn Triệu Hùng trước mặt, nghi hoặc hỏi.
"À, lão đại, muội muội tôi vì ở đây học, mà tôi không có thời gian chăm sóc nên đã gửi cô bé ở nhờ chỗ lão bà bà này. Nhưng lão bà bà lại nói mấy hôm nữa bà ấy phải đi nên tôi đến giúp dọn đồ." Triệu Hùng giải thích với Vương Thanh.
"Mà lão đại, cậu đến đây làm gì vậy? Chuyện mà giáo sư và mọi người nói, chẳng lẽ là cậu đi sao?" Triệu Hùng kinh ngạc hỏi Vương Thanh.
"Ừm, đây chính là chuyện tôi muốn nói và cũng là việc tôi sẽ làm đây." Vương Thanh thấy vẻ mặt Triệu Hùng thì chắc chắn là đã nghe giáo sư nói gì đó rồi, cũng không giấu giếm nữa, khẽ gật đầu với cậu ta.
"Lão đại, tôi cũng muốn đi cùng cậu. Tôi đã nghe nói bên đó rất hung hiểm, tôi phải đi cùng cậu." Triệu Hùng nghe Vương Thanh muốn làm loại chuyện này, liền nói muốn đi cùng cậu.
"Cậu còn có muội muội mà, lỡ cậu xảy ra chuyện thì sao?" Vương Thanh đương nhiên không đồng ý Triệu Hùng đi theo, liền lấy đó uy hiếp cậu ta.
"Giờ con bé cũng đi học rồi, có thể tự lập được. Tôi cũng chẳng còn gì phải tiếc nuối, cậu cứ để tôi đi đi. Coi như là tôi cảm ơn cậu vì tất cả những gì cậu đã làm cho tôi." Triệu Hùng nói với Vương Thanh.
"Được rồi, muốn đi cũng được, nhưng chuyện này cậu phải giữ bí mật. Hôm nay cậu cứ thu xếp mọi việc cho ổn thỏa, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát." Vương Thanh thở dài, vẫn quyết định đưa Triệu Hùng đi cùng. Hai người lớn tuổi kia, một mình cậu cũng khó mà chăm sóc hết, có thêm một người cũng tốt.
"Được ngay, cậu đợi tôi, tôi về sắp xếp chút, ngày mai sẽ đến ngay." Triệu Hùng nghe Vương Thanh đồng ý mình đi theo, cao hứng nói một tiếng rồi liền chạy thẳng ra ngoài, xem ra là về thu dọn đồ đạc.
"Vương Thanh, cậu đến rồi à. Chúng tôi đã chuẩn bị xong cả rồi, lúc nào đi cũng được." Giáo sư thấy Vương Thanh đứng ở cửa ra vào, liền chào hỏi cậu. Vương Thanh nhìn giáo sư cười ha hả, xem ra mấy ngày nay tâm trạng ông ấy khá tốt.
"Tôi cũng chuẩn bị gần xong rồi, đợi ngày mai Triệu Hùng đến là chúng ta có thể xuất phát." Vương Thanh đi vào tìm một cái ghế ngồi xuống, rồi nói với giáo sư.
"Tốt thì tốt rồi, nhưng có chuyện này muốn nói với cậu." Giáo sư thấy Vương Thanh bước vào, ngượng ngùng nói với cậu.
"Có chuyện gì giáo sư cứ nói thẳng đi, nếu có thể giúp được thì tôi nhất định sẽ giúp." Vương Thanh nhìn giáo sư đang ngượng ngùng, cũng không biết là chuyện gì, liền nói với ông ấy.
"Là cái con bé Bạch Ngưng ấy mà. Nghe nói chúng ta sắp ra ngoài, bảo nhất định phải đi cùng. Vì cậu là người dẫn đầu nên tôi muốn nghe ý kiến của cậu." Giáo sư suy nghĩ một chút rồi nói với Vương Thanh.
"Bạch Ngưng à? Việc chăm sóc giáo sư và lão bà bà đã đủ bận rồi, giờ lại thêm Bạch Ngưng thì khó mà chăm sóc tốt được."
Vương Thanh cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại, định từ chối, nhưng còn chưa kịp mở lời thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến từ bên trong.
"Sao vậy, tôi đi mà cậu còn không muốn à?" Quả nhiên, từ trong phòng bước ra một bóng dáng quen thuộc, không phải Bạch Ngưng thì còn ai nữa. Điều này khiến Vương Thanh một phen xấu hổ, cũng may là chưa nói ra, không thì con bé này không dễ trêu đâu.
"Không phải là không muốn, chỉ là cậu đi theo chúng ta thì có lợi ích gì đâu? Rốt cuộc cậu muốn gì vậy?" Vư��ng Thanh lúc này cũng sinh nghi, nói đến loại chuyện tốn sức mà chẳng có kết quả tốt này thì sao còn có người muốn làm chứ.
"Cậu quản làm gì! Tôi chỉ muốn đi xem chỗ giáo sư nói ra sao thôi." Bạch Ngưng đương nhiên sẽ không nói ra là vì sợ hắn gặp nguy hiểm mới đi cùng, chỉ là mắng thầm một tiếng rồi nói với Vương Thanh.
"Hơn nữa, nếu các cậu có chuyện gì thì sao? Huống hồ giáo sư và lão bà bà sức khỏe đâu có tốt, cậu có chăm sóc nổi không?" Bạch Ngưng nói với Vương Thanh.
"Còn nữa, nếu các cậu xảy ra chuyện gì, tôi có thể giúp băng bó vết thương các thứ. Cậu đừng quên tôi là người học y đấy." Bạch Ngưng đắc ý nói với Vương Thanh. Vương Thanh nghĩ cũng phải, mỗi đội đều cần một người làm quân y, hơn nữa bên mình còn có người lớn tuổi, đúng là cần người chăm sóc.
"Muốn tôi đưa đi cũng được, nhưng đến lúc đó cậu phải tuyệt đối nghe theo sự sắp xếp." Vương Thanh nghĩ một lát rồi nói với Bạch Ngưng.
"Vâng, tôi cái gì cũng nghe các cậu hết." Bạch Ngưng thấy Vương Thanh cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, đương nhiên là nói sao nghe vậy. Vương Thanh nhìn bộ dáng Bạch Ngưng, thở dài một hơi, xem ra trên lưng mình lại gánh thêm một phần trách nhiệm.
"Cậu về thu dọn đồ đạc đi. Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, cậu còn phải xin nghỉ việc các thứ nữa chứ." Vương Thanh nói với Bạch Ngưng đang cười ngây ngô.
"Không sao hết. Quần áo tôi cần đã sớm mang đến đây rồi, chìa khóa nhà tôi cũng đã đưa cho chú Trần. Còn việc xin nghỉ thì tôi đã xin nghỉ một năm rồi." Bạch Ngưng đắc ý nói với Vương Thanh, hiển nhiên cô nàng đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ rồi mới đến đây.
"Cậu chuẩn bị kỹ càng như vậy, vậy đêm nay cậu định ngủ ở đâu đây?" Vương Thanh nhìn Bạch Ngưng đang đắc ý, liền dội cho một gáo nước lạnh.
"Cái này thì... cậu đi đâu tôi đi đó." Bạch Ngưng hiển nhiên cũng chưa nghĩ đến vấn đề này, nhưng trên khí thế thì không thể yếu thế được, liền nói với Vương Thanh.
"Tôi đi tìm tiểu thư, cậu cũng đi theo sao?" Vương Thanh nhìn Bạch Ngưng đang cố gắng chống đỡ, khóe miệng hơi nhếch lên, nói với cô nàng.
"Cậu, cậu thật là ghê tởm!" Bạch Ngưng nghe Vương Thanh nói vậy, dậm chân, thở phì phì quay người bỏ đi. Vương Thanh nhìn Bạch Ngưng rời đi, cười ha hả.
Vương Thanh thấy Bạch Ngưng thật sự tức giận, đến bữa ăn cũng không thèm để ý đến mình. Nhưng Vương Thanh lại không có thời gian quan tâm cô nàng, vì đồ ăn của lão bà bà nấu ngon quá, cậu căn bản không có thời gian để ý đến cô nàng.
Ăn cơm xong, Vương Thanh liền đi ra ngoài, định bụng tìm chỗ ngủ. Đúng lúc Vương Thanh định đi thì Bạch Ngưng lại theo sau. Vương Thanh đương nhiên biết cô nàng muốn đi cùng mình tìm chỗ ngủ, nhưng cô nàng cứ đi theo sau mình mà không nói một lời nào, cứ như là vẫn còn giận chuyện vừa rồi vậy.
"Cậu không lẽ vẫn còn giận thật đấy à?" Vương Thanh nhìn cái đuôi nhỏ đang bám theo sau lưng mình, buồn cười nói. Nhưng Bạch Ngưng vẫn không để ý tới Vương Thanh, chỉ lặng lẽ đi theo sau lưng hắn.
Vương Thanh nhìn bộ dáng cô nàng thì cũng biết chắc là vẫn còn giận, hiện tại sẽ không thèm nói chuyện với mình đâu. Vương Thanh thấy trời còn sớm liền định đi dạo trên đường, còn Bạch Ngưng thì cứ như một cô vợ nhỏ, lẽo đẽo theo sát bên cạnh Vương Thanh.
Người đi đường nhìn thấy cảnh tượng đó, ai mà chẳng ngỡ họ là một đôi tình nhân ân ái. Vương Thanh không thèm để ý đến ánh mắt người qua đường, chỉ thản nhiên bước đi phía trước.
"Aiya, anh đẹp trai, ghé qua xem một chút đi, chị đây cái gì cũng biết hết đấy." Vương Thanh đi dạo một hồi cũng không biết mình đi đến đâu thì một người phụ nữ xinh đẹp trang điểm đậm tiến lại gần nói với cậu. Vương Thanh nhìn người phụ nữ trước mặt là biết ngay có lẽ đây chính là cái gọi là "phụ nữ sa ngã" rồi, nhưng vì muốn trêu chọc Bạch Ngưng đang đi phía sau, cậu lại không hề xua đuổi người này.
"Chỗ cô giá cả thế nào, có chỗ nào đặc biệt không?" Vương Thanh nhìn người phụ nữ trước mặt, trêu chọc hỏi.
"Ôi chao, anh chàng này chê tôi rồi à? Chỗ này của chúng tôi thì tôi là tốt nhất rồi, nếu không tôi sẽ tính cho anh rẻ hơn chút." Người phụ nữ kia cũng biết mình đã làm cái nghề này lâu năm rồi, tự nhiên là chỉ có thể hạ giá để kiếm khách cuối cùng thôi.
"Vậy thì tốt quá, đi thôi chị ơi!" Vương Thanh nghe người phụ nữ kia nói, liền lập tức hai mắt sáng rỡ như một kẻ háo sắc nghèo túng, định đi theo người phụ nữ kia. Đúng lúc hai người chuẩn bị đi thì Bạch Ngưng từ phía sau vươn tay túm lấy tay áo Vương Thanh, không cho hắn đi.
"Em gái, cô làm vậy là ý gì? Anh này tôi đã nói chuyện xong xuôi rồi, cô có hiểu quy củ không hả?" Người phụ nữ phía trước thấy có người từ phía sau đến giữ chặt tay áo Vương Thanh, tưởng là đồng nghiệp của mình, liền tức giận nói với cô nàng.
Mọi nội dung trong chương truyện này đều thuộc bản quyền của truyen.free, hãy đón đọc các chương mới nhất tại đây.