Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cái chết của một anh hùng - Chương 4: Chapter 4:

Khi thấy Elias đã ngồi xuống trên chiếc ghế ở phía đối diện, Seraphina mới tiếp tục, giọng nàng ân cần.

"Ngài Elias, tôi hi vọng ngài đã có một giấc ngủ ngon đêm qua? Căn phòng đấy có khiến ngài cảm thấy thoải mái không?"

"Cảm ơn, tôi đã có một giấc ngủ ngon. Chiếc giường thực sự rất êm ái" Elias gật đầu, dù sao đây cũng không phải lần đầu cậu ngủ ở một nơi xa lạ.

Đôi mắt Seraphina ánh lên vẻ hài lòng.

"Còn bữa sáng thì sao? Chúng hợp khẩu vị của ngài chứ? Nếu có bất cứ điều gì không vừa ý, xin đừng ngần ngại cho chúng tôi biết, nhà bếp sẽ chuẩn bị chu đáo hơn."

"Chúng…rất ngon." Elias ấp úng, sự quan tâm của cô khiến cậu cảm thấy ngượng ngùng, khác với khi còn ở nhà, câu nói mà cậu nhận được hẳn sẽ đơn giản như thế này.

"Ăn hoặc nhịn, chọn đi con"

Nhưng Elias hiểu, không phải ngẫu nhiên mà cậu có được những đặc ân trên. Lấy hết can đảm, cậu nhìn vào mắt Seraphina và hỏi điều mà mình muốn biết.

"Công chúa Seraphina, xin hãy trả lời tôi một cách chân thành. Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây? Và sứ mệnh của tôi là gì?"

Seraphina gật đầu, nét mặt nàng trở nên nghiêm trang

"Trước khi trả lời những câu hỏi này, tôi cần biết đôi điều." Nàng ngừng lại, ánh mắt dò xét. "Ngài...có biết đọc không?"

Elias có chút ngạc nhiên, rồi gật đầu. "Có, tôi biết đọc."

Seraphina mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng đưa tay với lấy một cuốn sách bìa da dày từ chồng sách trên bàn làm việc, đặt nó vào tay cậu. Đó là một cuốn sách khổ lớn, bìa gỗ sồi bọc da bê màu đen, bốn góc được nẹp đồng chạm hình lá nguyệt quế, một khoá nhỏ giữ chặt sợi dây da quấn quanh.

"Đây là cuốn 'Lịch sử của Eryndor' được biên soạn bởi Marcus Solvan, hộ sử nhân của vương triều hiện tại. Ông cùng con trai Vertas đang sống ở tháp sử viện, một địa điểm nằm ở phía đông vương đô, khá gần với khu quảng trường, ngài có thể đến thăm họ bất cứ khi nào muốn. Một anh hùng sẽ muốn chiến tích của bản thân được ghi lại một cách đầy đủ mà nhỉ" Nàng nháy mắt với cậu.

"Hộ sử nhân, họ là ai và công việc của họ là gì vậy?" Elias tò mò.

"Những người được giao nhiệm vụ ghi chép lại toàn bộ lịch sử hoàng gia và Eryndor một cách chân thực nhất, không được phép dối trá. Đổi lại, không một vị vua hay trưởng lão nào có thể tùy tiện ra lệnh xử tử hoặc tù đày một hộ sử nhân chân chính. Họ là đôi mắt và ký ức của vương quốc."

Elias lật vài trang, những con chữ cổ kính nhảy múa trước mắt cậu, và giống như cái cách mà cậu hiểu được từng lời Seraphina nói đêm qua, cậu cũng có thể đọc được nội dung của cuốn sách này.

"Ngài có thể đọc nó bất cứ khi nào ngài muốn, hoặc nếu mệt mỏi, có thể nhờ một nữ hầu đọc giúp. Những hầu nữ ở vương cung đa phần đều biết chữ cả, đấy là yêu cầu tối thiểu nếu muốn ở lại."

"Còn bây giờ, hãy để tôi cho ngài biết những gì mà tôi biết, trước hết là về Eryndor và sự hình thành của vùng đất này."

Seraphina dựa người vào thành ghế và nhìn về phía tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những đường biên giới cũ và mới đan xen. Rồi nàng nhắm mắt lại như thể đang lục lọi từng ngóc ngách trong trí nhớ của mình, sau đó bắt đầu kể với giọng điệu nhẹ nhàng

"Người Eryndor tin rằng tổ tiên của chúng tôi không rơi xuống từ bầu trời, cũng chẳng mọc lên từ đất như cây cỏ mà được sinh ra từ thứ gọi là bụi khởi nguyên, trong những hang động cổ xưa của dãy núi Astraquartz, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới. "

"Tương truyền, khi đứa con ánh sáng lần đầu xuất hiện trên thế giới, ngài đã để lại hơi thở của sự sống trong lòng núi. Thời gian trôi qua, những hạt bụi chậm rãi hút lấy từng hơi thở mà gom tụ thành thịt da, xương cốt. Dẫn đến sự xuất hiện của loài người. Rồi tổ tiên của chúng tôi bắt đầu di chuyển ra khỏi các hang động. Đó là cách mà nhân loại bước đi những bước đầu tiên"

Elias chăm chú lắng nghe. Cậu hình dung ra hình ảnh của những sinh vật dạng người bò ra từ bóng tối.

"Trước hết, họ tập hợp thành các bộ lạc nhỏ, cùng nhau sinh tồn bằng cách săn bắn và hái lượm, hằng đêm thì tụ tập để sưởi ấm quanh những ngọn lửa trại. Một cuộc sống bầy đàn đơn giản mà không cần phải lo lắng về tương lai"

"Nhưng rồi dần dà, một cách chậm rãi, hơi thở của sự sống trong mỗi người đã đánh thức một món quà kỳ diệu cho tâm trí. Nó được gọi là tri thức. Đây là thứ đã khiến cho họ bắt đầu có khả năng sử dụng ngôn ngữ để kể lại cho nhau nghe những câu chuyện, về những giấc mơ, về thời gian, về nỗi sợ hoặc niềm vui…"

Elias khẽ gật đầu, "Tri thức của nhân loại ở thế giới này...nó được sinh ra như vậy à?"

Và rồi cậu tự hỏi, đối với loài người ở thế giới của cậu thì sao nhỉ?

"Tuy nhiên, đi kèm với món quà đó, sự chia rẽ cũng bắt đầu xuất hiện trong những bộ lạc." Seraphina nhìn thẳng về phía Elias.

"Họ trở nên tham lam hơn, ích kỉ hơn, có những người chỉ muốn tích trữ của cải cho bản thân chứ không chấp nhận chia sẻ nó cho những người khác nữa, và rồi họ sẵn sàng chiến đấu với nhau để tranh giành những khu vực săn bắn màu mỡ, những nguồn nước trong lành…Mặt đất nhuốm màu máu và khói lửa, một cuộc chiến gây ra sự tổn thương cho tất cả "

"Vậy họ đã chiến đấu đến bao giờ?, và ai là người đã dừng chúng lại?" Elias hỏi cô.

"Thật may mắn là chiến tranh đã không diễn ra quá lâu, còn người đầu tiên kết thúc được những cuộc chiến đấy được gọi là Aldric vĩ đại, một thợ săn." Giọng Seraphina thay đổi, mang theo sự kính trọng khi nhắc đến cái tên này.

"Ông nói rằng bản thân đã nghe được những lời thì thầm trong gió từ các vị thần, rằng ba vị thần sáng tạo nên thế giới này muốn họ ngừng giết chóc lẫn nhau, rồi ông đích thân đi đến từng bộ lạc để giúp họ hình thành nên một sợi dây của sự gắn kết. Mặc dù phải trải qua vô vàn khó khăn và nguy hiểm, nhưng cuối cùng ông đã làm được"

"Và ngài nghĩ điều gì đã khiến họ tin vào Aldric, để gạt bỏ được sự bất đồng trong cuộc sống và đồng ý xây dựng một xã hội chung?" Seraphina chợt hỏi cậu

"Vậy...điều gì đã khiến họ tin vào ông ấy? " Elias hơi nghiêng người về phía trước, đôi tay vô thức đan lại trước ngực.

Cô mỉm cười "Họ không tin ông ta ngay lập tức."

"Họ không hiểu được những gì ông nói. Nhưng sau những đêm dài giá lạnh, khi lửa sắp tàn và phải chịu đựng những cơn đói cào xé ruột gan, bên tai thì vang lên tiếng hú của đám thú hoang trong rừng rậm…những con người này nhận ra rằng, họ cần nhau để sống sót hơn là giết nhau"

"Aldric gom những người tin ông lại, dựng trại ở bờ sông. Ông chia thức ăn cho người đói, chia lửa cho người rét, rồi dạy họ khắc ký hiệu trên đá, trên gỗ, để lưu lại lời ông. Từ đó, người Eryndor bắt đầu học cách ghi nhớ, không chỉ bằng miệng, mà bằng văn tự."

"Và Aldric đã thành công trong việc đoàn kết họ lại với nhau" Elias đáp.

Đôi mắt Seraphina ánh lên vẻ tự hào.

"Đúng, đó là bởi Aldric đã chạm đến được thứ sâu thẳm nhất trong mỗi người dân. Ông không chỉ kể những câu chuyện, ông đã vẽ nên một viễn cảnh về một tương lai mà không ai phải lo lắng về chiến tranh hay đói khát. Ông cho họ thấy một mục đích cao cả hơn việc chỉ cố gắng sống sót qua ngày. Aldric đã biến những lời thì thầm thành tiếng nói chung của sự hợp tác và hy vọng vào tương lai."

"Họ đã nhận ra sự liên kết bẩm sinh từ trong máu thịt. Hiểu rằng họ không chỉ là những bộ lạc riêng lẻ mà là một thể thống nhất, cùng được sinh ra từ một nguồn cội. Giờ đây tất cả có thể đặt vũ khí xuống và nhìn về chung một hướng."

"Và thế là những con người đấy đã xây dựng nên một nền móng mới. Tạo ra luật lệ để duy trì trật tự, chia sẻ kiến thức về săn bắt, hái lượm…Cho đến khi bắt đầu biết đến cách trồng trọt lương thực, chăn nuôi gia súc, và xây dựng nên từ những ngôi làng, cho đến thị trấn, và cuối cùng là một vương quốc…"

"Đó là cách mà nền văn minh Eryndor bắt đầu những bước đi đầu tiên, Elias."

"Còn số phận của Aldric thì sao, có phải cuối cùng ông ấy đã được suy tôn làm vị vua đầu tiên của người Eryndor không? " Elias hào hứng hỏi.

"Không. Aldric không tự gọi mình là vua. Ông đã lập ra cái gọi là hội đồng trưởng lão, một tổ chức tập hợp những người cao tuổi tài năng và nhận được sự tín nhiệm của đông đảo người dân, rồi ông để lại mọi quyền lực cho họ, còn bản thân thì đi xa hơn về phương bắc, không ai biết kết cục của ông ra sao cả." Seraphina kết thúc

Elias chống khuỷu tay lên mép bàn.

"Vậy…người Eryndor có từng nghĩ họ là duy nhất?"

Cậu hỏi, mắt liếc thoáng qua những đường biên giới trên bản đồ.

Seraphina gật đầu, nàng tiếp lời.

"Có chứ. Thuở ban đầu, tổ tiên chúng tôi tin mình là những đứa con duy nhất của ba vị thần. Nhưng rồi… khi họ rời khỏi những hang động, vượt đồng bằng, băng qua rừng thẳm và sông lớn, họ đã nhận ra mình không cô độc. "

Ngón tay Seraphina chạm nhẹ vào một vệt xanh lá ở phía nam bản đồ.

"Những người đầu tiên họ gặp gỡ được gọi là Sylvaen. Chuyện kể lại rằng hơn hai trăm năm trước đây, vào một đêm mưa bão. Một nhóm thợ săn đã bị lạc khi đuổi theo đàn nai đuôi trắng vào sâu trong rừng Almyrath, một giống nai có hương vị thịt rất ngon." Seraphina nói với ánh mắt mơ màng, khiến Elias phải thầm nuốt nước bọt trong cổ họng.

"Họ lạc đường trong ba ngày mà không tìm ra được lối thoát, cứ như thể khu rừng là một sinh vật sống đang ngăn cản họ vậy.

Cho đến đêm thứ ba, khi cả nhóm gần như đã bỏ cuộc, thì họ thấy được ánh sáng phát ra từ trên cây, ánh sáng của những bầy Lumos, một sinh vật mà người Sylvaen nuôi dùng để soi đường trong đêm"

"Nhờ đi theo ánh sáng ấy, họ tìm thấy được một nhóm người sống ở giữa khu rừng, những người này dựng nhà trên ngọn cây, mặc quần áo từ vỏ cây và đeo dây chuyền kết từ lông chim. Dù không nói cùng ngôn ngữ, những con người xa lạ này vẫn sẵn lòng giúp đỡ các thợ săn và dẫn họ trở ra bìa rừng an toàn."

Seraphina khẽ mỉm cười.

"Người Sylvaen tin rằng mọi sự sống đều liên kết, cái chết nuôi dưỡng sự sống mới, không có gì bị lãng phí. Do vậy họ săn bắn chỉ để sinh tồn, và không quên việc dâng lời tạ ơn cho mỗi sinh linh mà họ lấy đi”

“Những con người này coi bản thân là mạch rễ, là hơi thở của rừng. Thú vị ở chỗ thường thì họ sẽ mang thảo mộc, hạt giống, gỗ thơm…ra chủ yếu để trao đổi lấy thực phẩm cơ bản như bánh mì, bơ, sữa… của người Eryndor, có vẻ như chúng rất phù hợp với khẩu vị cá nhân của họ"

"Chắc chắn là như vậy rồi" Elias nhún vai.

"Nếu như bản thân tôi từ bé đến lớn chỉ có thể ăn những dạng thức ăn từ tự nhiên, thì một miếng bánh mì nướng bơ ăn kèm xúc xích hẳn phải có vị như thiên đường vậy"

Seraphina gật đầu đồng ý với cậu, rồi ngón tay cô lại dịch lên một mảng màu sẫm trên bản đồ.

"Khi tổ tiên chúng tôi tiến hành khai thác các mỏ khoáng sản ở dãy núi Storgard, họ đã gặp gỡ người Dravenn, một nhóm người cao lớn, trầm lặng, râu tóc đa phần đều có màu hung đỏ của lửa. Họ không xuất hiện trên mặt đất nhiều mà phần lớn thời gian, Dravenn đào sâu xuống, dựng hầm đá, lắp đặt các trục gỗ để đưa đá quặng lên"

"Người Dravenn bị mê hoặc bởi mọi thứ sáng rực dưới lòng đất. Đá quý, vàng, tinh thể hiếm...Đối với họ chúng là những vì sao rơi xuống từ trên trời. Họ đào bới, gom góp rồi cất giữ những ngôi sao ấy làm của riêng, coi chúng như báu vật, chỉ thỉnh thoảng mang ra trao đổi một ít để đổi lấy thực phẩm, vải vóc, thuốc men, đặc biệt nhất là rượu vang…với chúng tôi. Những thứ họ không tự tay đào ra được dưới hầm mỏ"

Elias tưởng tượng ra hình ảnh một nhóm người đang đào bới dưới lòng đất, vừa làm việc vừa vui vẻ hát vang những lời ca sai nhịp bởi vẫn chếch choáng men say.

"Cuối cùng là Vaelis, một nhóm sinh vật có hình dạng giống với bò sát. Sống dọc theo các con sông lớn. Họ bơi giỏi như cá, săn lùng dưới đáy sông để kiếm ăn và chiến đấu như những chiến binh sinh ra từ dòng chảy.” Seraphina chỉ tay vào một mảnh màu xanh biển ở phía tây bản đồ"

"Khi tổ tiên chúng tôi mở rộng về phía hạ lưu sông Myrkhall, họ đã chạm mặt Vaelis. Không có lời chào hỏi nào cả, chỉ có những mũi lao và tiếng trống tay đập xuống mặt nước. Người Eryndor khi ấy còn ngờ vực giống loài xa lạ đầy hung hăng kia, còn Vaelis thì căm ghét kẻ dám đặt chân lên bờ sông và đụng tới nguồn cá của họ."

"Những cuộc đụng độ nổ ra, nhỏ lẻ nhưng đẫm máu. Chúng tôi dựng trại ven sông, Vaelis thì phục kích dưới nước, và sự căng thẳng kéo dài cho đến một mùa lũ. Nước dâng lên dưới lòng sông và mang theo thứ mà không ai mong chờ. Một bầy thủy quái bất ngờ xuất hiện, chúng là con cái của con rắn khổng lồ Nydross"

"Rắn khổng lồ ư" Elias thốt lên, giọng nói của cậu đầy sự phấn khích.

"Đúng" Seraphina đáp

"Lũ quái vật thảm sát các loài động vật khác dưới lòng sông rồi trồi lên bờ xé lều trại, tấn công cả hai nhóm người. Eryndor và Vaelis đều bất lực nếu chiến đấu riêng lẻ với chúng. Sự tuyệt vọng bao chùm cho đến khi họ quyết định gạt bỏ mọi bất đồng mà tổ chức một cuộc gặp để bàn về cách tiêu diệt bầy thủy quái, hoặc bị nuốt chửng cùng nhau"

"Một cái bẫy đã được đặt ra, dê sống được đặt trên bè tre được cột ở một góc sông để làm mồi nhử, còn bên dưới thì cọc nhọn và lưới thép đã giăng sẵn. Khi lũ thuỷ quái ngửi thấy mùi máu, chúng đã lao vào và bị mắc kẹt trong bẫy, lúc này cuộc chiến đã trở thành một chiều, liên quân Eryndor và Vaelis đã tiêu diệt được gần hết đám quái vật, chỉ số ít chạy thoát, chúng không còn dám xuất hiện trở lại nữa"

"Vậy đấy là cách mà người Eryndor và Vaelis trở thành bạn bè sau tất cả" Elias chạm tay vào tấm bản đồ, câu chuyện nghe thật quen thuộc.

Seraphina lắc đầu, nàng mỉm cười.

"Không, Họ tôn trọng nhau nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như sông suối và đất liền không bao giờ hoà làm một. Một liên minh lỏng lẻo, kết nối với nhau chỉ bằng lưỡi kiếm và máu của các chiến binh. "

"Đó là cách mà người Eryndor học được rằng, trên mảnh đất này, chẳng có gì là đơn độc, và cũng chẳng có gì bền vững nếu quên đi những gì họ đã hi sinh để có được nó. "

Elias gật gù, trong đầu cậu đang sắp xếp lại những mảnh ghép về thế giới mới này. Người Eryndor, Sylvaen, Dravenn, Vaelis… Một bản đồ sống động đang hiện lên trong tâm trí. Sau một lúc im lặng, Elias quyết định hỏi điều mà mình muốn biết nhất.

"Còn những kẻ được gọi là ‘quỷ dữ’, có phải cũng là một trong những chủng tộc mà tổ tiên cô đã từng gặp gỡ không? " Cậu hỏi, giọng pha chút tò mò lẫn cảnh giác.

Khuôn mặt Seraphina lập tức thay đổi. Nét dịu dàng, trầm tư ban nãy tan biến, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng pha lẫn căm ghét không thể che giấu. Đôi mắt xanh của nàng co hẹp lại, hàm răng nghiến nhẹ, và bàn tay nắm chặt mép bàn. Căn phòng dường như chìm vào một bầu không khí nặng nề.

Nàng nhìn thẳng vào Elias, giọng nói vang lên đầy lạnh lẽo

"Không, chúng không phải. Chúng không phải là bất kỳ chủng tộc nào. Và…chúng chính là lý do mà chúng tôi cần đến ngài."

Sự căm ghét cuộn trào trong mắt Seraphina không giống bất kỳ cảm xúc nào cậu từng thấy ở cô từ khi họ gặp gỡ. Nó mãnh liệt đến mức đủ để khiến Elias hiểu rằng đám" quỷ dữ" này không chỉ đơn thuần là kẻ thù, mà là một mối họa thù địch, ăn sâu vào tận gốc rễ của vương quốc.

"Vậy… công chúa cần tôi làm gì? " Elias chậm rãi nói, một sự thôi thúc kì lạ đang trỗi dậy bên trong.

Seraphina không trả lời ngay. Nàng khẽ nới lỏng bàn tay đang nắm chặt rồi nhìn thẳng về phía Elias. Đôi mắt xanh của nàng như muốn xuyên thấu qua lớp áo choàng, nhìn sâu vào bên trong cơ thể.

"Từ khi ngài nhấc thanh kiếm lên vào đêm qua, cho đến giờ, khi ngài đang ngồi trong căn phòng này…" Nàng nói, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một sự kỳ vọng mơ hồ.

"Ngài có cảm nhận được bản thân có gì thay đổi không? Có cảm nhận được cái gọi là ‘ánh sáng’ đang bao quanh cơ thể ngài? "

Elias khẽ chớp mắt. Cậu định nói về việc khuôn mặt mình đã trở nên khác biệt, nhưng khi nghe Seraphina nhắc đến "ánh sáng", cậu lại lắc đầu.

"Thay đổi? " Elias lặp lại.

"Tôi… tôi không chắc. Cơ thể tôi vẫn bình thường. Nhưng thanh kiếm… Về Luminaris, nó hơi nhẹ khi cầm lên. Tôi không có cảm giác mình đang cầm một thanh kiếm thật sự, cứ như thể nó là một cây gậy gỗ vậy." Cậu chạm vào thứ đang đeo trên vai.

Đôi mắt Seraphina thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng nàng nhanh chóng giấu nó đi. Rồi bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa.

"Mời vào"

Cánh cửa được mở ra, hai người bước vào trong. Một người đàn ông hói đầu, bờ vai rộng với bộ râu quai nón ưa nhìn, và một người phụ nữ có mái tóc bạc đến ngang vai, dáng người cao, hơi gầy. Họ đều khoác áo choàng dài xanh pha trắng, trên ngực áo thêu hình ba lưỡi kiếm bắt chéo bằng chỉ bạc. Vạt áo buông gọn, lưng thắt đai da đen.

Elias còn đang nhìn thì Seraphina đã rời ghế, bước nhanh về phía hai vị khách. Ngay trước mặt họ, nàng khẽ cúi người, giọng điệu trang trọng.

"Thật vinh dự khi được đón hai người ở đây, hơn lúc nào hết, chúng ta cần chung tay góp sức để bảo vệ quốc gia này"

Rồi nàng quay lại phía Elias.

"Ngài Elias, xin được giới thiệu: đây là Rodrik Daelwyn, đại pháp sư của học viện hoàng gia Eryndor, và bên cạnh ông là Maera Wyncrest, cũng là một pháp sư đại diện của học viện. Họ sẽ hướng dẫn ngài mọi điều cần biết để kiểm soát phép thuật và rèn luyện khả năng chiến đấu, những kiến thức cần phải biết của một anh hùng"

Rodrik Daelwyn bật cười, như đã chờ đến đúng lúc mình được phép lên tiếng. Ông sải bước lại gần Elias, đặt tay lên vai cậu và bóp nhẹ.

"Cơ thể này khá ổn đấy, nhưng vẫn cần thêm chút cơ bắp. Một cơ thể yếu ớt thì phép thuật chạy qua cũng như rượu loãng thôi. "

Ngay phía sau, Maera Wyncrest hừ lạnh, giọng điệu của bà đầy sự chỉ trích.

"Lão hói, cậu ấy là anh hùng mới của chúng ta, đừng có sờ soạng cậu ấy như cái cách mà ông hay vỗ mông mấy ả hầu bàn ở quán trăng đỏ"

Rodrik liếc về phía bà với vẻ trêu chọc.

"Tôi nhớ hồi còn chung giường bà đâu có phàn nàn gì chuyện đó, Maera nhỉ.

Người phụ nữ khịt mũi, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tóe lửa nhưng không đáp lại câu đùa bỡn. Seraphina chỉ khẽ lắc đầu và cười, có vẻ như nàng đã quen với cảnh tượng này.

"Thôi được, chúng ta hãy đi thôi, xe ngựa đang đợi sẵn ở bên ngoài, anh hùng Elias, đó có phải là tên của cậu không nhỉ? Hãy chuẩn bị sẵn sàng đi, chúng tôi là những người thầy rất nghiêm khắc đấy" Rodrik lớn tiếng.

Trước khi họ rời đi, Elias nhìn quanh căn phòng lần cuối, rồi cậu hỏi Seraphina.

"Công chúa, như tôi được biết, cha của cô vốn là một vị vua, vậy giờ đây khi ông ấy đã qua đời, thì cô đang làm công việc gì thay cho cha mình? "

"Ngài có thể gọi tôi là một nhiếp chính, anh hùng Elias. Còn giờ xin hãy sẵn sàng cho chuyến đi, định mệnh đang chờ đón ngài" Seraphina mỉm cười khi chia tay.

Và khi đã đứng chiếc cỗ xe ngựa màu đen ở bên ngoài cung điện, Elias mới bắt đầu cảm thấy thật kì lạ khi căn phòng kia không hề treo một bức chân dung nào của vị vua quá cố.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free