Cái chết của một anh hùng - Chương 8: Chapter 8:
Ellyn Stern ngồi sát lò sưởi, thân hình nghiêng nhẹ về phía ngọn lửa, ánh sáng leo lét hắt lên khuôn mặt cô những vệt màu cam mờ nhạt. Trong ánh sáng ấy, làn da cô hiện rõ những mảng khô ráp và những đường mảnh nơi khóe mắt, dấu vết của sáu tháng mang thai, của những đêm mất ngủ và những ngày dài mỏi mệt. Bụng cô phồng lên dưới lớp váy len màu nâu sẫm phủ quá gối, phần eo đã được nới rộng để ôm lấy hình hài mới đang lớn dần bên trong.
Trên tay Ellyn là một mảnh len màu xám nhạt, kim đan khẽ chạm vào nhau tạo nên tiếng lách cách giữa không gian im ắng. Cô đang cố gắng hoàn thành chiếc áo len cho đứa con sắp chào đời.
Rồi Ellyn vuốt ve bụng, cảm nhận cái đạp nhẹ của đứa bé, nhưng niềm vui nhỏ nhoi đó bị che lấp bởi nỗi tự ti đang gặm nhấm tâm trí. Tấm thân từng gọn gàng giờ trở nên nặng nề, vòng eo thon thả biến mất, thay bằng những đường cong thô ráp. Bộ ngực trở nên trĩu nặng và đau nhức, còn làn da thì rạn nứt như mặt đất hanh khô.
"Mình đã trở thành cái gì thế này?" Ellyn nghĩ, mắt nhìn chằm chằm vào nồi súp đã nguội tanh trên bàn gỗ cạnh lò sưởi, mùi hành tây và thịt nguội phảng phất như lời nhắc về bữa tối cô chuẩn bị từ chiều.
Cánh cửa gỗ bật mở để gió lạnh ùa vào, Garrick Stern đã trở về, trên người anh ta mang theo mùi rượu thoang thoảng. Ánh lửa trong lò hắt lên gương mặt anh, gương mặt từng khiến Ellyn rung động vì vẻ cương nghị và nụ cười nửa miệng đầy cuốn hút. Nhưng tối nay, đôi mắt ấy vẩn đục và lờ đờ, hơi đỏ nơi khóe mắt, còn mái tóc màu hạt dẻ thì rối bời. Trên áo choàng còn dính vài vết bùn, cổ áo xộc xệch, và mỗi bước chân anh như nghiêng theo nhịp của cơn say.
Ellyn không đứng lên. Cô nhìn anh từ chiếc ghế gỗ, rồi lên tiếng. "Anh đi đâu mà giờ này mới về?"
Garrick đá giày ra, để mặc chúng lăn kềnh trên sàn. Anh tránh nhìn thẳng vào mắt cô.
"Quán Cái Vạc Lủng. Đi uống với mấy thằng bạn, mừng vợ của Pep vừa sinh con trai."
"Chỉ vậy thôi à? Sau đó thì sao? " Cô ngừng một nhịp, giọng lạnh đi. "Tiếp theo anh đã lên trên gác, rúc vào háng con ả hầu bàn Ivy trong phòng riêng có đúng không?"
Câu hỏi như một mũi kim chọc thủng lớp vỏ thờ ơ trên mặt Garrick. Anh khựng lại một thoáng, rồi bật ra một nụ cười chẳng có chút vui vẻ nào.
"Cô lại nghe lời mấy mụ hàng xóm ngồi lê đôi mách chứ gì? Ellyn, đừng suy đoán vớ vẩn."
"Vớ vẩn?" Ellyn đứng bật dậy khỏi ghế, cô quăng cái áo len vào mặt gã, nổi giận. "Tôi không mù cũng không điếc. Anh nghĩ tôi không nhận ra mùi nước hoa rẻ tiền trên áo anh lần trước à? Tôi giặt đồ cho anh, Garrick. Tôi biết chứ."
Garrick không né tránh, anh chỉ im lặng, đôi vai nhô lên rồi hạ xuống như nuốt lại lời phản bác.
Nước mắt trào ra trên khuôn mặt Ellyn, trượt xuống má và bỏng rát khi chạm vào làn da khô nẻ.
"Có phải anh chán ghét tôi rồi không?" Cô nghẹn ngào, đưa tay ôm lấy bụng. "Tôi biết mình đã thay đổi. Tôi béo lên, xấu xí hơn. Nhưng còn những lời hứa ngày xưa thì sao, Garrick? Những lời thề thốt, khi anh tìm mọi cách để kéo váy ra khỏi người tôi?"
Ngọn lửa trong lò rít lên một tiếng khẽ, như phản ứng với bầu không khí căng thẳng đang tràn ngập ngôi nhà. Garrick đứng bất động, bóng anh in dài và méo mó trên tường. Còn Ellyn thì nức nở khóc, chờ một câu trả lời mà có lẽ cô đã biết trước.
Tiếng chuông đột ngột vang lên từ tòa tháp làng, một âm thanh chói tai, dồn dập ba hồi liên tiếp. Thứ âm thanh báo hiệu một mối họa khẩn cấp, tín hiệu mà cả hai chưa từng nghe suốt bao năm sống ở đây.
Garrick và Ellyn giật mình nhìn nhau, rồi cùng bước vội ra hiên. Bên ngoài, bóng tối vẫn bao phủ, chỉ còn những ngọn đèn lồng le lói từ các ngôi nhà gỗ xung quanh. Dân làng đổ xô ra đường, khuôn mặt ai nấy đều ngạc nhiên xen lẫn hoảng loạn.
Một ông già hàng xóm, lão Harlan với bộ râu bạc trắng và lưng còng vì tuổi tác, lảo đảo tiến đến bên họ, tay cầm theo ngọn đuốc.
"Garrick, Ellyn, các con biết chuyện gì không?" lão hỏi, giọng run run, đôi mắt mờ đục quét quanh bóng tối.
Nhưng trước khi Garrick kịp trả lời, một tiếng vút sắc nhọn xé gió vang lên. Rồi một mũi tên bay đến, cắm phập vào mắt lão Harlan, xuyên qua đầu, khiến máu phun ra như suối dưới ánh đuốc. Harlan gục xuống trong chớp mắt, cơ thể lão vẫn còn giật nhẹ. Rồi tiếng gào rú kinh hoàng vang lên từ khắp nơi, như thể địa ngục đã mở cửa. Quái vật bắt đầu tràn ra từ rừng rậm, những bóng đen méo mó lao vào dân làng với tốc độ chết chóc.
"Quỷ tha ma bắt." Garrick chửi thề, kéo mạnh tay Ellyn vào nhà, cô suýt vấp ngã nhưng anh kịp ôm lấy cô, cả hai vào bên trong và đóng sầm cửa lại.
"Ellyn, giúp anh lấy cái tủ chặn cửa," Garrick hét lên một cách hoảng loạn, tay run rẩy cài then. Ellyn gật đầu, cô lao về phía cái tủ gỗ nặng trịch ở góc phòng, đẩy nó cùng chồng. Chặn xong cánh cửa, họ nhìn nhau để thấy nỗi kinh hoàng hiện hữu trong mắt đối phương.
"Garrick," Ellyn nuốt khan. "Chuyện gì…chuyện gì đang xảy ra ngoài kia vậy?"
"Anh không biết," Garrick đáp, mắt anh không rời cánh cửa.
Tiếng gào thét, cắn nuốt lẫn van xin đang vang lên ở bên ngoài, lũ quái vật đã bắt đầu bữa tiệc của chúng. Xen lẫn những âm thanh đáng sợ kia là tiếng đồ vật bị kéo lê trên mặt đất. Phải rồi, The Fallen sẽ luôn mang một phần con mồi về tổ.
Cặp vợ chồng trẻ ôm chặt lấy nhau, run rẩy, họ thầm cầu nguyện cho sự an toàn của bản thân, cầu mong những thứ ngoài kia sẽ bỏ qua căn nhà này.
Lời cầu nguyện của họ đã không được đáp lại.
Tiếng đập đầu tiên vang lên. Cánh cửa gỗ rung lên dữ dội, tiếng va đập nặng trịch như thể có cả một con bò mộng lao vào. Một tiếng gầm khàn vọng tới từ bên ngoài, kéo theo âm thanh cào xé chát chúa.
Ellyn thét lên, tay ôm chặt lấy bụng như bản năng của người mẹ. Garrick vội chạy về phía chiếc rìu dựng ở góc nhà, cầm lấy nó. Anh đứng chắn trước mặt vợ mình.
Cánh cửa gỗ rung lắc lần cuối rồi văng ra khỏi bản lề, tung cả cái tủ chắn sang một bên. Từ khe tối bên ngoài, một con vật nhỏ lao thẳng vào, hình dạng như một con chó, nhưng lưng nó còng gập, da trụi lông loang lổ, mõm dài với những chiếc răng sắc nhọn.
Garrick lập tức giơ rìu chém mạnh xuống. Lưỡi rìu bổ sâu vào đầu con chó, máu đen đặc vọt ra, văng xuống sàn. Nó ngã vật xuống đất, quẫy đạp vài cái rồi nằm im.
Tiếp theo, hai sinh vật đáng sợ bước vào bên trong căn nhà.
Con đầu tiên cao lớn, một Cragbeast cơ bắp vạm vỡ như được tạc từ đá, nó có làn da đen xạm và đầy sẹo, cổ đeo một vòng xương trắng đã ngả vàng, tay nắm chặt một thanh đao ngắn lưỡi cong, sáng loáng ánh thép.
Bên cạnh là một sinh vật cao gầy, được gọi là Wraithstalker, da nó trắng bệch như xác chết, đôi mắt đỏ sẫm lấp lánh trong bóng tối. Khóe miệng vương đầy những vệt màu đỏ, nước vẫn còn nhỏ giọt xuống cái áo chẽn rách nát.
Garrick nghiến răng, hét lớn rồi lao tới, vung rìu như muốn chẻ đôi Cragbeast. Nhưng nó chỉ liếc một cái, rồi nhấc đao vung ngang với tốc độ đáng sợ. Lưỡi đao cắt phăng cán rìu thành hai khúc, gỗ bật ra như mảnh củi gãy. Garrick chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì con quái vật đã giơ chân đá thẳng vào ngực anh, hất anh văng ngược ra sau và ngã sấp xuống đất, con Wraithstalker liền xồ đến, ghì chặt vai Garrick, đôi tay gầy guộc của nó có một sức mạnh khó tin.
Ellyn chưa kịp chạy thì đã bị Cragbeast túm lấy, chúng ép cả hai quỳ xuống nền nhà. Mùi hôi thối từ hơi thở của bọn chúng tạt thẳng vào mặt họ, nó có mùi thối rữa như xác chết lâu ngày.
Con Cragbeast nhìn hai người, khóe miệng cong lên thành một nụ cười méo mó.
"Một trong hai đứa sẽ được tha, chọn đi."
Garrick cứng đờ người, mồ hôi lạnh túa ra khắp lưng anh. Rồi như một đứa trẻ bị dọa chết khiếp, anh ta đã tè dầm, thứ chất lỏng nóng ẩm chảy xuống dưới chân, để mùi khai xộc lên trộn lẫn với mùi máu và khói cháy.
"Xin các ngài tha cho tôi, tôi sẽ…tôi sẽ làm bất cứ điều gì," giọng anh ta run rẩy, nghẹn lại trong cổ họng.
Ellyn trừng mắt nhìn chồng mình, kinh ngạc đến chết lặng, môi mấp máy nhưng không thốt nổi lời nào.
Wraithstalker nhìn sang đồng bọn, nheo mắt. "Cô ta đang mang thai. Nên được ưu tiên hơn chứ."
Cragbeast gật gù, khuôn mặt xấu xí với lớp da đen xạm nứt nẻ của nó méo xẹo thành một nụ cười ghê rợn, những chiếc răng vàng khè ló ra như những mảnh xương gãy.
"Phải rồi, tha cho mụ đàn bà."
Rồi nó liếc xuống bụng Ellyn với ánh mắt thèm khát, như một con thú đói nhìn miếng mồi tươi. "Nhưng cô ta phải để lại đứa bé."
Nó khụy gối xuống để áp sát hơn, lỗ mũi phập phồng. Hơi thở nóng rực, hôi thối của nó tạt thẳng vào mặt Ellyn khi cái mũi khổng lồ dí sát bụng cô. Cragbeast hít sâu một hơi dài, như muốn nuốt trọn mùi sợ hãi tỏa ra từ người phụ nữ.
Wraithstalker nhăn mặt khó chịu, nanh vuốt sắc nhọn khẽ cào lên sàn gỗ, để lại những vết xước sâu. "Nhưng nếu mày lấy đứa bé khỏi người cô ta, cô ta sẽ chết," nó rít lên the thé, liếc nhìn Elly với chút thương hại giả tạo, miệng vẫn vương máu tươi từ bữa săn trước.
Cragbeast nhún vai, "Mấy con đàn bà trước đây tao thử làm vậy đều đã chết," nó nói, thản nhiên như kể chuyện thời tiết, "biết đâu lần này sẽ là ngoại lệ."
Hai con quái vật nhìn nhau rồi cười ré lên, tiếng cười khàn khàn vang vọng trong ngôi nhà nhỏ, như tiếng quạ kêu trong nghĩa địa, khiến Elly co rúm người, tay cô ôm bụng chặt hơn, cảm giác đứa con đang đạp bên trong một cách hoảng loạn như đang van xin được sống.
Rồi Cragbeast im bặt, nụ cười biến mất. Khuôn mặt nó co giật và thay đổi đột ngột. Đôi mắt trợn trừng vừa ứa nước mắt vừa long lên vẻ thèm khát. Giọng nó khàn đặc, run rẩy như một kẻ lên cơn nghiện.
"Tao muốn…đứa bé"
Nước bọt đặc sệt trào ra từ khóe miệng, chảy dọc xuống chiếc vòng xương trên cổ. Cùng lúc đó, những giọt nước mắt mờ đục cũng lăn dài trên má, hòa với máu khô và bụi bẩn. Nhìn nó lúc này, Ellyn không biết thứ gì kinh tởm hơn, sự khát máu dã man hay vẻ khổ sở bệnh hoạn trên gương mặt đấy.
Đột ngột, một quả bóng lửa bay đến từ đằng sau, trúng vào đầu con Wraithstalker khiến nó gào thét trong đau đớn. Một hiệp sĩ mặc giáp đen lao tới, anh ta vung kiếm lên, Cragbeast chỉ vừa quay người lại, thì lưỡi kiếm đã cắm sâu vào cổ họng nó, cắt đứt động mạch khiến máu đen đặc phun ra. Không để cho con quái vật có cơ hội để phản đòn, người hiệp sĩ tiếp tục xoay kiếm chém đứt cánh tay cầm vũ khí. Cragbeast cố giơ cánh tay lên trước khi đổ gục xuống đất. Hiệp sĩ nhìn về phía Wraithstalker đang gào thét vì bị thiêu đốt, anh ta đâm một nhát xuyên tim nó, kết thúc cuộc chiến.
Ellyn và Garrick ngồi phịch xuống sàn, thở hổn hển, máu và nước tiểu loang lổ quanh Garrick, mùi khai lẫn với tanh hôi của máu quái vật khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt. Hiệp sĩ quay lại nhìn họ, trên mặt anh là những vết sẹo dài còn đang rỉ máu, nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ sắc bén, đầy quyết tâm.
"Cảm ơn anh," Ellyn thì thầm, nước mắt trào ra lẫn với nỗi kinh hoàng. Còn Garrick thì run rẩy nói, "Anh đã cứu chúng tôi."
Hiệp sĩ chỉ gật đầu ngắn gọn rồi kéo họ dậy, dẫn ra ngoài ngôi nhà. Bên ngoài, hai pháp sư nữa đang đứng chờ, một nam một nữ, tay cầm trượng và đũa phép. Trên người họ là những bộ quần áo rách nát, đầy vết chém còn vương máu, và ở đằng sau là 1 con ngựa màu trắng đang nằm thoi thóp. Xác quái vật và dân làng rải rác xung quanh.
Người hiệp sĩ chỉ về phía một con ngựa khác đang đứng gần đó. "Lên đi và chạy về Darethorn ngay, cả hai người."
Ellyn siết chặt tay, cô nghẹn ngào hỏi, "Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao chúng tôi lại bị tấn công?"
Nữ pháp sư cúi đầu khi nghe câu hỏi, cô im lặng trong thoáng chốc, rồi ngẩng lên trả lời đầy buồn bã.
"Thalorenth đã thất thủ rồi, bọn ta là một trong số ít người chạy thoát được."
Từ ngực Ellyn bật ra một tiếng nấc nghẹn, còn Garrick thì đứng chết trân. Sự bàng hoàng và nỗi sợ siết chặt lấy họ như một sợi dây thừng. Rồi những tiếng gào rú lại vang lên từ bốn phía, như nhắc rằng họ không còn thì giờ để sụp đổ nữa.
Hai vợ chồng lập tức leo lên lưng ngựa, Garrick ngoái về phía ba người kia, "Các người không đi với chúng tôi sao?"
Nhưng đáp lại anh chỉ là những nụ cười đầy mệt mỏi. Nam pháp sư lắc đầu.
"Chỉ còn duy nhất một con ngựa, không đủ chỗ cho cả ba người, chúng ta đã sống và chiến đấu cùng nhau, giờ bọn ta sẽ chết cùng nhau."
"Nhưng trước khi chết, chúng ta sẽ đảm bảo càng nhiều càng tốt lũ quái vật kia theo bọn ta xuống mồ." Người hiệp sĩ nắm chắc thanh kiếm, gằn giọng.
Garrick mím môi, không nói thêm lời nào. Anh thúc gót vào sườn ngựa, con vật hí vang rồi lao đi trong đêm.
Phía sau lưng, ba người kia vẫn đứng cạnh nhau. Nữ pháp sư nâng cao cây trượng, ánh sáng ma pháp tỏa ra, rực lên như một ngọn đuốc giữa bóng tối. Đám quái vật ở xung quanh gào lên rồi đồng loạt đổ dồn về phía ánh sáng ấy.
"Ta dâng tặng cái chết này cho Eryndor." Họ đồng thanh hét lên, vũ khí cầm trên tay, sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng.
Đôi vợ chồng không dám nhìn lại, nhưng từ đằng xa, ánh sáng từ cây trượng cứ mờ dần rồi tắt hẳn, để lại bóng tối nuốt chửng tất cả.
Trong suốt ba ngày đường từ làng Briar đến Darethorn, Ellyn gần như không biết mình vẫn còn sống hay chỉ đang chìm đắm vào một cơn mê mệt dài bất tận. Cơ thể cô mệt mỏi đến rã rời, phần bụng đau nhức theo từng cái nảy trên yên ngựa. Còn tâm trí cô thì như được bao phủ bởi một làn sương mù.
Tất cả những gì cô còn nhớ chỉ là những khung cảnh giống như bức tranh khắc hoạ chốn địa ngục ở những nơi mà cô đã đi qua.
Ngày thứ nhất, họ đi đến thị trấn Fairbrook khi trời đã sập tối. Đây từng là một trong những nơi phồn thịnh nhất vùng Thalorenth. Mới năm ngoái thôi cô còn cùng Garrick đến đây để hòa mình vào không khí của lễ hội mùa hè. Quãng thời gian hạnh phúc khi họ cùng nhau nhảy múa với những cặp đôi khác ở giữa khu vực quảng trường, thưởng thức rượu mật ong và bánh táo.
Giờ nơi này chỉ còn là một nghĩa địa với những ngôi nhà đổ nát, đen sạm đi vì lửa. Khói vẫn còn bốc lên mang theo mùi của than tro và gỗ cháy. Và khi cô cùng Garrick đi vào khu chợ để tìm kiếm thực phẩm, thì đập vào mắt họ là những gian hàng bị tàn phá. Hàng thùng hoa quả đổ tung toé trên mặt đất, thối rữa và bốc mùi. Những cuộn vải lụa, và các món đồ thủ công tinh xảo bị vứt chỏng chơ khắp nơi.
Còn trên mặt đường là những vệt máu khô sẫm màu như những con rắn chết, kéo dài từ ngưỡng cửa các ngôi nhà đến tận khu quảng trường. Chúng như những dấu vết câm lặng về những gì đã xảy ra với người dân thị trấn. Ellyn nhặt lên một con búp bê mất đầu, quyết định giữ lấy nó như một kỉ vật đau đớn.
Họ chỉ tìm kiếm được vài bộ quần áo để thay. Ngoài ra chỉ còn một ít bánh mì, pho mát và rượu vang còn sót lại, hầu hết thực phẩm và động vật đều đã bị mang đi hết. Về đêm, hai người chui vào một căn nhà còn tương đối nguyên vẹn để nghỉ ngơi.
Ellyn không phải một tín đồ ngoan đạo, cô thường trốn tránh việc đến nhà thờ vào mỗi chủ nhật. Nhưng đêm nay, cô đã thầm cầu nguyện với ba vị thần rất lâu trước khi ngủ.
Sáng hôm sau, họ tiếp tục lên đường khi mặt trời vừa mới ló lên khỏi lớp mây xám phía chân trời. Đến gần giữa trưa, trên con đường dài và vắng lặng, đôi vợ chồng đã gặp mặt một nhóm kị sĩ và pháp sư đang từ phương bắc tiến đến. Họ mang theo cờ hiệu in hình một con hươu xám với hai cành cây trên đầu thế chỗ gạc hươu.
Người đi đầu kéo dây cương dừng lại ngay trước mặt hai người, một hiệp sĩ tóc bạc với một con mắt bị sẹo trên khuôn mặt đầy vẻ cứng rắn, con mắt còn lại nhìn thẳng vào họ với vẻ dò xét, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm.
"Các người từ đâu đến?" ông ta hỏi, giọng khàn và cảnh giác.
"Chúng tôi…đến từ làng Briar." Garrick cúi đầu, mệt mỏi đáp.
Người kỵ sĩ liếc nhanh sang Ellyn, rồi nhìn về phía sau họ. "Đi một mình à? Không còn ai đi với các ngươi sao? "
"Không," Ellyn lắc đầu. "Từ hôm qua đến nay, chúng tôi không bắt gặp bất kì một người nào khác nữa cả." Cô chợt nhớ đến cha mẹ và gia đình anh trai của mình. Có lẽ họ đã bị giết hoặc bị bắt đi cả rồi. Và thật kì lạ là Elly chả hề cảm thấy tiếc thương cho họ chút nào. Tình cảnh hiện tại của cô khiến cô cho phép bản thân được trở nên ích kỉ.
Đối với những người không may mắn, họ có thể đổ lỗi cho số phận, cho Logan Blackwood, lãnh chúa của vùng Thalorent, hay cho gã vua ngu xuẩn đã chết trong cuộc chiến ba năm trước, phá vỡ hiệp ước hoà bình được kí kết với The Fallen.
Một nữ pháp sư trẻ tóc đen, mặt đầy tàn nhang ở phía sau giơ tay lên, có vẻ như muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng người kỵ sĩ đã ngăn lại.
"Chúng ta không còn thời gian để cứu tất cả, hãy nhớ nhiệm vụ của mình." Ông ta nhắc nhở cả nhóm, rồi quay lại phía hai vợ chồng.
"Nếu các ngươi muốn sống sót thì cứ tiếp tục đi thẳng đường này. Nhưng khi tới ngã rẽ có cây bạch dương gãy đôi, đừng rẽ vào lối mòn đi dọc sông Argen. Cũng đừng lui vào rừng Duskwood, có thể vẫn còn bọn quái vật lẩn trốn ở những địa điểm đấy."
Ellyn nghe mà cảm thấy dạ dày mình siết lại.
Một pháp sư khác nhìn xuống họ, tỏ ra thương hại. "Đi đi, và hãy nhớ nếu gặp bất kì người sống sót nào khác, hãy chỉ đường cho họ theo như hướng dẫn của chúng tôi."
Ellyn và Garrick gật đầu.
Đến sẩm tối, khi hai người đi đến gần địa điểm ngã rẽ có cây bạch dương gẫy đã được chỉ dẫn. Họ thấy một nhóm bốn người đang tụ tập quanh một đống lửa ven đường. Mùi thịt nướng lan toả trong gió khiến Ellyn phải nuốt nước bọt. Cô thấy đống xương thỏ vứt bừa bãi dưới đất.
Khi Garrick tiến đến gần với ý định nói cho đám người này lời nhắc nhở của kị sĩ. Chúng lập tức đứng dậy, bốn người tản ra vây quanh con ngựa. Một gã cao lớn, tay vẫn còn dính mỡ thịt thỏ, bước lên trước.
"Hai người có gì để ăn không?, con thỏ vừa rồi quả thật chả bõ dính răng." Gã hất hàm hỏi. Để lộ hàm răng vàng khè và sứt mẻ.
Garrick ngạc nhiên, anh do dự đáp. "Chúng tôi chỉ còn một ít thôi, đường còn dài, vợ tôi đang có thai, như anh thấy, chúng tôi cần…"
"Không còn nữa? " Hắn ta cười gằn, rồi cả ba gã đàn ông đều rút vũ khí từ sau lưng ra, những con dao ngắn nhưng sắc bén. Ả đàn bà thì nhìn xung quanh để cảnh giác cho đồng bọn.
"Để lại con ngựa và toàn bộ tiền bạc, thực phẩm chúng mày có. Bọn tao không muốn làm hại ai hết, nếu chúng mày biết điều."
Đôi vợ chồng choáng váng đến sững sờ. Ellyn lắp bắp, "xin các anh…làm ơn."
"Tao nói, cút xuống." Gã quát lớn, không cho phép sự thoả hiệp.
Ellyn cảm thấy cơ thể mình đang run lên từng đợt. Garrick khẽ thở hắt ra rồi cúi đầu, kéo cô xuống khỏi lưng ngựa. Cả hai từ từ bước qua một bên. Garrick mấp máy môi như muốn nói lời van xin nhưng rồi anh quyết định bỏ cuộc. Tên kia tiến đến, vỗ mạnh vào hông con ngựa để kiểm tra túi đồ buộc hai bên yên. Con vật chợt hí một tiếng lớn, quật đuôi loạn xạ rồi lồng lên. Nó dậm chân xuống đất rồi phóng thẳng vào khu rừng Duskwood phía bên đường.
Đám người kia chửi rủa và lập tức lao theo. Không ai ngoái đầu lại. Không ai quan tâm đến Ellyn và Garrick nữa.
Hai vợ chồng đứng im trong một khoảng lặng kéo dài. Trong khi Garrick vò đầu bứt tai vì tuyệt vọng, Ellyn chỉ mím môi, nhìn theo hướng con ngựa biến mất. Trong khoảnh khắc ấy, điều duy nhất cô nghĩ đến trong đầu không phải là nỗi sợ hãi. Mà là một sự căm ghét mơ hồ đối với tất cả.
·
Đêm đến, họ nghỉ ngơi dưới một gốc cây phong đỏ bên đường. Sau khi nhặt nhạnh được một vài cành cây, họ đã sử dụng chúng để đốt lửa. Garrick thiếp đi rất nhanh vì kiệt sức. Còn Ellyn thì mở mắt nhìn bầu trời tối đen. Khi mặt trăng đã treo cao và tiếng cú đêm săn mồi vang lên, cô bắt đầu thì thầm, không phải một lời cầu nguyện mà là những lời nguyền rủa tràn đầy oán hận.
"Lũ quỷ khốn kiếp, lũ người khốn nạn, cả anh nữa, thằng hèn Garrick Stern."
Và bất chấp những cơn gió lạnh của ban đêm, tiếng côn trùng kêu vo ve bên tai, hay nỗi lo sợ vì bị tấn công, Ellyn cuối cùng cũng nhắm mắt lại.
Ngày thứ ba bắt đầu bằng sự im lặng. Không có kẻ nào khác xuất hiện với vũ khí trên tay, không một lời phàn nàn. Chỉ có tiếng bước chân vang lên trên nền đất cứng. Đôi chân Ellyn nặng trĩu đến mức mỗi bước đi đều là một nỗ lực đau đớn. Còn cơ thể cô thì sưng phù lẫn ngứa ngáy khắp người bởi vết côn trùng và muỗi đốt từ hôm qua.
Cả hai đi bên nhau, nhưng không nói với nhau một lời. Garrick đi trước, Ellyn theo sau, cô cúi đầu nhìn mặt đường. Có đôi lúc, cô thật sự nghĩ rằng sẽ không sao cả nếu vài con quái vật xuất hiện ngay lúc này, để xé xác họ ra giữa ban ngày. Ý nghĩ ấy đến không phải vì cô muốn chết, mà chỉ bởi việc tiếp tục sống còn làm cô mệt mỏi hơn gấp nhiều lần.
Đến gần trưa, con đường dẫn họ đi ngang qua một cánh đồng lúa mì khổng lồ, hoặc đúng hơn là thứ còn sót lại của nó. Toàn bộ đồng rộng trơ ra những gốc lúa cháy đen, tro phủ dày đến nỗi mỗi bước chân đều in lại dấu giày trong lớp bụi. Không còn dù chỉ một bông lúa sống sót. Có chỗ nằm đổ rạp như thể bị giẫm nát dưới gót giày của cả một đạo quân. Trên cánh đồng vẫn còn xác của đám quái vật và một vài ả phù thuỷ.
Ellyn chợt nhớ về câu chuyện mà cô đã được nghe kể khi còn là một đứa bé, về cuộc hành trình của người anh hùng Xavier và nhóm của anh ta trên con đường tiêu diệt con sói khổng lồ Forn chuyên tàn phá ruộng vườn, họ đã chết cùng với con sói. Giờ anh hùng của Eryndor cũng đã chết, lũ quái vật có thể thoải mái phá huỷ mọi thứ mà chúng muốn.
Nếu cô ngã xuống ở đây thì sao nhỉ? Ai sẽ nhớ đến cô?. Có lẽ chỉ có lũ quạ bởi nhờ cô mà chúng có được một bữa tiệc thịnh soạn. Cũng được thôi, ít ra sẽ không phải nghĩ ngợi nữa.
Nhưng bọn quái vật không xuất hiện. Chỉ có gió từ phương bắc thổi qua, mang theo một hỗn hợp những mùi hương. Mùi người, mùi than củi, mùi bệnh tật, mùi của sự sống lẫn cái chết. Và rồi khi mặt trời đã xuống gần hết đường chân trời, họ trông thấy một thứ đứng sừng sững như vách núi giữa đồng bằng hiện ra trước mắt.
Thành Darethorn được dựng sát con sông Veydal đến mức tưởng như nước sông chính là một phần của tường thành. Phía tây, chân tường được nối thẳng xuống mặt nước. Còn trên mặt tường là những tháp canh vuông vức được dựng san sát, đốt lửa soi xuống dòng nước để đề phòng các sinh vật tiếp cận từ dưới sông. Ngay trên cổng đá chính là một lá cờ lớn màu xanh lá, khắc hình một con hươu bạc đang đứng với những cành cây mọc từ đầu thay cho gạc, gia huy của dòng họ Rowan, chủ nhân thành trì này.
Ngay dưới tường thành là một mảng đất rộng lớn, hỗn loạn hơn bất cứ nơi nào Ellyn từng thấy. Hàng nghìn người, có lẽ là nhiều hơn đang chen chúc dưới chân thành, những túp lều tạm được dựng lên để làm nơi cư trú.
Ellyn và Garrick gia nhập vào dòng người hỗn loạn bên dưới tường thành. Nơi này toát lên mùi nồng nặc của mồ hôi, thức ăn và thuốc…Họ chen lấn từng qua từng người một, cố tìm cách hỏi chuyện. Một lúc sau Garrick ghé sát một bà lão đang ngồi co ro bên một túp lều, hỏi vì sao không ai được vào trong thành.
Bà lão ngẩng lên, mệt mỏi đáp.
"Người của lãnh chúa Alistair Rowan đã thông báo từ đêm qua rồi. Bên trong đông quá, không chứa được thêm người nữa. Họ bảo sáng mai sẽ phát cháo, thuốc men, rồi sắp xếp chỗ nghỉ cho phụ nữ và trẻ con trước. Còn lại thì cứ nằm đây, đợi."
Ellyn nhìn bà lão, rồi nhìn hàng trăm khuôn mặt hốc hác xung quanh, tim cô thắt lại. Cô gật đầu, không nói gì mà chỉ ôm bụng chặt hơn, như thể muốn bảo vệ đứa con khỏi sự tuyệt vọng của chính mình.
Đêm đến, cô và Garrick phải chia nhau ra vì lều trại được ưu tiên dành cho phụ nữ và trẻ em. Garrick lẩm bẩm gì đó về việc tìm thêm thức ăn, nhưng cô không còn quan tâm. Ellyn quyết định chui vào một túp lều nhỏ, nơi vài người phụ nữ khác và mấy đứa trẻ nằm co ro trên nền đất lạnh. Một người phụ nữ đã đưa cho cô một mẩu bánh mì khô, nhưng Elly chỉ cắn một miếng, cô không có tâm trạng dành cho việc ăn uống.
Ellyn nằm xuống đất, đặt con búp bê mất đầu cạnh bên. Rồi cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít qua lều, hòa lẫn tiếng rên rỉ của dân di cư và tiếng sóng của dòng sông Veydal đang vỗ vào tường thành. Elly thầm cầu nguyện, mong rằng ngày mai mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn cho đến khi ngủ thiếp đi
Sáng hôm sau, khi nghe thấy tiếng chuông lệnh báo hiệu bữa sáng, Ellyn mới tỉnh giấc. Cô lồm cồm bò ra khỏi lều, nhìn về phía cổng thành vừa hé mở, nơi những người lính đang đi bên cạnh những chiếc xe ngựa chất đầy thực phẩm và thuốc men tiến về phía họ, khi Ellyn cố chen qua dòng người đang xô đẩy, thì một cơn đau quặn thắt bỗng bùng lên ở bụng, dữ dội và bất ngờ.
Cô kêu lên một tiếng, ôm bụng và khụy ngã xuống đất.
Cứ như thể có một bàn tay vô hình đang vặn xoắn từng thớ thịt bên trong cô vậy. Ellyn trào nước mắt, run rẩy cầu xin sự giúp đỡ. Đám đông xung quanh dừng lại, vài người phụ nữ kêu lên hoảng loạn, nhưng không ai dám tiến tới mà chỉ đứng nhìn với ánh mắt sợ hãi.
Bỗng nhiên, một bóng người len qua đám đông. Một chàng trai trẻ bước tới quỳ bên Ellyn. Đặt tay lên bụng cô và lẩm bẩm một câu thần chú. Rồi một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa từ bàn tay ấy, xoa dịu cơn đau đến khi nó biến mất hoàn toàn.
Ellyn dựa vào vai anh ta để đứng lên. Khi cô mở được mắt và nhìn ân nhân của mình, Ellyn chợt cảm thấy kinh ngạc đến mức phải nín thở. Bởi đứng trước mặt cô là một chàng trai trẻ tuổi đẹp một cách lạ lùng. Thậm chí còn hơn cả gã Sylvaen cô đã gặp tại thị trấn Fairbrook dịp lễ hội năm ngoái. Gương mặt của anh trông đầy vẻ nam tính với quai hàm vuông vức, mũi thẳng, đôi mắt toát lên nét sắc bén như của loài chim săn mồi, còn mái tóc bạc được phủ xuống tận gáy.
Mặt Ellyn đỏ bừng, cô cúi đầu xuống và lí nhí, "Cảm ơn...cảm ơn anh."
Chàng trai mỉm cười, "không sao cả, chỉ là một việc nhỏ mà thôi, tiểu thư hãy cẩn trọng hơn với cơ thể mình." Giọng anh trầm ấm và dịu dàng.
Rồi anh đứng dậy, bước qua đám đông. Người ta gần như vô thức dịch ra hai bên để nhường đường cho anh. Ellyn chưa từng thấy ai ở đây được đối xử một cách tự nhiên như thế.
Và "Tiểu thư ư?". Ellyn có cảm giác như mình vẫn còn là một trinh nữ mười sáu tuổi khi được nghe anh gọi như vậy, tim cô đập rộn ràng trong lồng ngực. Cô chợt nhớ ra mình vẫn chưa hỏi tên anh.
Ngay lúc ấy, Garrick xuất hiện ở phía xa, tay ôm một túi nhỏ đựng cháo loãng và vài bánh lương khô. Ellyn hít vào một hơi dài rồi bước về phía chồng. Tâm trí của cô trở lại thực tại.
Buổi tối, không khí dưới chân thành trở nên ấm áp hơn nhờ vào những đống lửa trại được thắp lên khắp nơi. Những tia lửa bụi bay lên trời rồi tắt dần trong bóng tối như những linh hồn của người đã khuất tan biến vào hư vô.
Tất cả mọi người tụ lại thành từng vòng quanh những đốm lửa. Người thì ôm lấy con cháu mình, cố gắng dỗ dành chúng, người thì ôm đầu, chìm đắm trong tuyệt vọng, người thì thì khóc lóc than thở cho số phận của bản thân, cho những người trong gia đình, làng xóm.
Họ nói về việc bao nhiêu người đã chết, bao nhiêu người bị bắt đi, lũ quái vật đã phá huỷ những gì, làm cách nào mà The Fallen vượt qua được lá chắn phép thuật ở tường thành Thalorent, ai là kẻ phải chịu trách nhiệm, lãnh chúa Logan Blackwood đã ở đâu…
Rất nhiều câu hỏi được đặt ra, rất nhiều thuyết âm mưu được nhắc đến, nhưng sau cùng thì không ai biết được câu trả lời, không một ai cả. Những người sống sót này chỉ có thể cầu nguyện và hi vọng.
Chàng trai trẻ lại xuất hiện lần nữa. Anh ngồi xuống bên cạnh mọi người và bắt đầu trò chuyện với thái độ thân thiện, vui vẻ.
Một người đàn ông râu rậm, mặc chiếc áo rách rưới, lên tiếng hỏi. "Có phải sáng nay cậu đã dùng phép thuật để giúp người phụ nữ kia không?"
Chàng trai gật đầu. "Chỉ là câu thần chú chữa trị đơn giản thôi, nó là tất cả những gì tôi làm được ngày hôm nay, đây đã là giới hạn của tôi rồi."
Những người đang có ý định muốn nhờ cậu chữa trị cho mình đều im lặng, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Nhưng tất cả đều đồng ý với nhau rằng ngày mai, hẳn sẽ có các trị liệu sư và bác sĩ bên trong thành được điều động ra ngoài này.
Một cậu bé chừng mười tuổi, với mái tóc rối bù và khuôn mặt lấm lem, từ phía sau bước lại gần, trước mặt mọi người, cậu vừa nói vừa nhìn về phía anh ta.
"Là anh ấy, anh ấy đã cứu cháu và chị gái."
Cậu hít một hơi dài rồi tiếp tục. "Cháu với chị Mia, chúng cháu đến từ làng Ember. Đêm hôm đó, khi lũ quái vật ập vào làng. Cha mẹ cháu…họ chết khi cố gắng ngăn cản bọn chúng."
Cậu khẽ run rẩy rồi bật khóc. Chàng trai lập tức lại gần, choàng tay ôm lấy cậu.
"Cháu và chị cùng mấy người nữa bỏ chạy đến bờ sông Argen. Ở đó chúng cháu gặp anh ấy và mẹ anh ấy. Lúc bọn quỷ bắt kịp, cháu tưởng mọi thứ đã hết rồi…"
Cậu nghẹn lại một lúc rồi nói tiếp, với đôi mắt đỏ hoe.
"Nhưng anh ấy đã cứu tất cả. Mọi người sẽ không tin đâu, nhưng cháu đã được chứng kiến anh ấy sử dụng thanh kiếm đeo bên mình đối đầu với lũ quái vật, bốn con bị hạ gục ngay lập tức, đám còn lại phải bỏ chạy," cậu bé kết luận, giọng đầy vẻ thán phục.
Cả đám đông lặng đi. Họ nhìn chàng trai trẻ tuổi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Còn anh ta thì xoa đầu cậu nhóc, mỉm cười.
"Anh chỉ làm điều mình có thể. Còn em, dù không có sức mạnh gì mà vẫn dám đứng chắn trước mặt chị gái. Em mới là một người hùng thật sự."
Những người lính có nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho khu trại cũng tỏ ra ấn tượng khi nghe về câu chuyện này, họ thì thầm bàn luận với nhau, khen ngợi chàng trai, bởi họ biết ngay cả một pháp sư hay chiến binh hàng đầu cũng khó mà thể hiện được như những gì cậu ta đã làm.
Cách đó không xa. Ellyn Stern đang chăm chú ngắm nhìn chàng trai, cô đã nghe toàn bộ câu chuyện được kể về chiến công của anh. Và bên trong cô bỗng nảy sinh một niềm tin mãnh liệt, phải chăng đây chính là vị anh hùng kế nhiệm đã xuất hiện để cứu rỗi tất cả bọn họ?
Hai cô gái xinh đẹp tiến đến ngồi cạnh anh. Họ trò chuyện, cười nói vui vẻ, gần như dựa hẳn cả cơ thể vào. Một cô thậm chí còn cúi sát gần tai, thì thầm điều gì đó, và nụ cười của anh ta càng trở nên dịu dàng hơn.
"Mấy con điếm," Ellyn thầm nghĩ. Cơn giận đột ngột trỗi dậy, cô nắm chặt tay lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng chỉ vài giây sau cô buông tay xuống, thở hắt ra, xấu hổ với chính ý nghĩ vừa rồi. "Cái quái gì thế này, mình đang ghen ư? Ellyn ơi, mày chỉ vừa mới biết anh ta ngày hôm nay. Đời nào anh ta thèm để ý đến một bà bầu xấu xí như mày chứ."
Đúng lúc đó, chàng trai trẻ nhìn về phía cô. Anh nói gì đấy với hai cô gái xinh đẹp, và sau khi họ rời đi, anh tiến thẳng về phía Ellyn.
Cô gần như đứng chôn chân tại chỗ, chờ đợi.
"Xin chào tiểu thư," anh dừng lại trước mặt Ellyn, hơi cúi đầu, lịch thiệp nói. "Sáng nay tôi đã quên không hỏi tên cô."
"Tiểu thư?" Bên tai cô dường như đang vang lên những nốt nhạc thánh thót. Ellyn thẹn thùng đáp.
"À…tôi là Ellyn…Ellyn…" Cô gần như suýt nói ra họ thời con gái. "Ellyn Stern. Cảm ơn vì chuyện sáng nay. Còn tên của anh là?"
"Brayce Vayne," anh đáp, ánh mắt sáng lên trong ánh lửa. "Hy vọng chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau nhiều hơn trong tương lai."
Ellyn gật đầu, có lẽ quá nhanh và quá mạnh, đủ để cảm thấy hơi xấu hổ một chút. Nhưng anh chỉ mỉm cười, rồi bước đi, để lại cô đứng giữa đống lửa ấm áp và không khí buổi tối đang lạnh dần.
Đêm hôm ấy, cô đi ngủ với hình ảnh của Bruce Vayne trong tâm trí. Lần đầu tiên sau nhiều ngay, cô cảm thấy bình yên và một chút hy vọng mong manh.
Sáng hôm sau, khi Ellyn đang ngồi chờ chồng đi nhận phần cháo sáng về, cô nhìn thấy Brayce từ xa. Anh đang đứng nói chuyện với vài binh sĩ Darethorn. Họ trao đổi điều gì đó với vẻ nghiêm túc, một người lính nói liền mấy câu, dường như đang thuyết phục Brayce, nhưng anh chỉ lắc đầu, mỉm cười, rồi sau đó lại gật đầu như thể đã đồng ý điều gì.
Một lúc sau, Garrick quay lại cùng hai cái bát gỗ đựng cháo loãng, nó có vị nhạt nhẽo kinh khủng, nhưng ở tình cảnh hiện tại thì phàn nàn chả có tác dụng gì. Ellyn cầm lấy bát cháo, họ chọn một góc tách biệt với đám đông rồi bắt đầu ăn trong im lặng.
Brayce chợt xuất hiện bên cạnh họ, tay cầm theo một bát cháo tương tự, anh ngồi xuống và bắt chuyện với hai người.
Họ vừa ăn vừa trò chuyện. Garrick là người mở lời trước, anh cảm ơn Brayce vì chuyện hôm qua.
"Không có gì. Chỉ là những việc tôi nên làm mà thôi." Brayce cho muỗng cháo vào miệng mình, nhẹ nhàng đáp.
Rồi anh hỏi. "Hai người đến từ đâu vậy?"
Garrick trả lời rằng họ đến từ làng Briar, rồi kể sơ qua về hành trình chạy trốn. Dĩ nhiên là đã bỏ qua chi tiết đáng xấu hổ khi họ bị tấn công bởi đám quái vật. Brayce tỏ ra cảm phục khi nghe câu chuyện về sự hi sinh của bộ ba kia. Và khẽ nhăn mặt khi nghe về vụ cướp.
"Thế còn cậu thì sao? " Garrick nói, bát cháo trên tay anh đã hết gần một nửa.
"Tôi và mẹ sống trong khu rừng Norhaven, phía bên kia sông Argen. Chúng tôi sống bằng nghề hái thảo dược và săn bắn." Brayce đáp. Rồi anh tỏ ra buồn bã.
"Sau khi chứng kiến sự tấn công của bọn quái vật, tâm trí mẹ tôi không còn ổn định nữa. Tôi đã xin cho bà vào trong thành, họ bảo bên trong có bác sĩ và trị liệu sư, ở đấy bà sẽ nhận được sự chăm sóc tốt hơn."
Ellyn cúi đầu, nắm chặt vạt áo, trong lòng thầm nghĩ nếu là anh ta thì chắc chắn sẽ họ cho anh bất cứ thứ gì anh yêu cầu.
Garrick tỏ ra cảm phục. "Mẹ cậu là một người phụ nữ may mắn, nhưng còn cậu thì sao? Tại sao cậu không vào bên trong thành?"
Brayce đặt bát xuống đất, nhún vai. "Bên ngoài còn cần người làm nhiệm vụ bảo vệ, giữ gìn trật tự. Ai cũng muốn vào trong cả, nhưng phải có ai đó để giữ mọi thứ không trở nên hỗn loạn ngoài này chứ."
Ellyn chợt cảm thấy trong lòng mình có gì đó rung lên lần nữa. Có lẽ chàng trai này không phải là một anh hùng, mà là một thiên thần được các vị thần gửi tới đây.
"Lúc nãy, " cô nói khẽ, "những người lính kia đã nói chuyện gì với anh vậy?"
Brayce mỉm cười khi nghe câu này, anh đưa tay vuốt qua mái tóc bạc. "Lệnh của Lãnh chúa Rowan. Họ muốn tôi gia nhập đơn vị chiến đấu của Darethorn. Họ nghe chuyện hôm qua và nghĩ tôi có thể giúp. Nhưng tôi đã từ chối."
Garrick nhíu mày. "Tại sao?"
"Tôi dự định đến Caelmont. Tôi muốn trở thành một pháp sư được công nhận ở thánh đường. Khi đấy tôi sẽ có thể giúp đỡ được nhiều người hơn, và nếu như bọn The Fallen xuất hiện lần nữa, tôi sẵn sàng để chiến đấu với chúng."
Trái tim Ellyn như thắt lại khi nghe về mục tiêu của Brayce Vayne, cô có cảm giác như sắp phải chia xa điều gì đó quý giá đối với bản thân mình.
Brayce tiếp tục. "Thế mục tiêu tiếp theo của hai người là gì?"
Garrick đặt bát cháo đã hết xuống đất. "Tôi có một người chú làm thợ rèn ở Caelmont. Tôi dự định đưa vợ đến tá túc ở đó, rồi tìm việc làm."
Ellyn ngạc nhiên, Garrick chưa hề nói gì với cô về việc này, nhưng nếu có thể tiếp tục đồng hành cùng chàng trai kia thì…
Brayce mỉm cười, gật đầu. "Vậy là chúng ta cùng hướng rồi. Rất mong được trở thành bạn đồng hành của cả hai, nếu các bạn không ngại."
Ellyn vẫn tiếp tục nhìn vào bát cháo đã cạn đáy, cố gắng không biểu lộ bất kì cảm xúc nào.
"Chúng tôi rất vui lòng." Garrick đáp, anh đưa tay ra trước mặt Brayce, bắt tay cậu.
"Mà này." Anh bông đùa. "Tôi muốn biết, đã có cô tiểu thư nào may mắn lọt vào mắt xanh của cậu chưa vậy?"
Brayce lắc đầu. "Chưa, tôi không gặp may mắn với phụ nữ." Và anh cười như thể đó là chuyện nhỏ nhặt.
"Chỉ có kẻ điên mới từ chối người như anh." Ellyn thầm nghĩ, và tiếng chim hót buổi sáng bắt đầu vang lên xung quanh như đồng tình với suy nghĩ này của cô vậy.
Đến giữa trưa. Một nhóm trị liệu sư và bác sĩ từ trong thành ra ngoài khu lều trại, để tổ chức khám chữa cho những người bị thương. Và Brayce nhanh chóng trở nên thân thiết với họ, anh hỏi rất nhiều về những cách có thể dùng để tăng thêm số lần thực hiện thần chú chữa trị cho người khác. Ellyn chăm chú ngắm nhìn anh, trong khi hướng ánh mắt chán chường về phía chồng cô, kẻ chỉ dùng cả ngày dài để ngồi tán dóc và chơi bài với những gã đàn ông khác.
Đêm hôm đấy, cô đã cầu nguyện với các vị thần rất lâu trước khi đi ngủ.
Sáng hôm sau, một tiếng thét kinh hoàng vang lên giữa khu lều trại. Khiến những người vừa thức giấc đều nhanh chóng đổ dồn về nơi phát ra âm thanh này. Một người phụ nữ khi đi vệ sinh buổi sáng đã phát hiện ra cái xác của Garrick Stern nằm dưới một gốc cây. Cơ thể của anh ta đã lạnh ngắt với đôi mắt trợn ngược, và điều đáng sợ nhất là cái hố đen đẫm máu trên ngực, nơi trái tim đã bị lấy mất.
Có người nôn khan, có người thốt ra lời nguyền rủa. Nhưng không ai dám đến gần chạm vào cái xác, ngay cả đám lính canh xung quanh cũng tỏ ra bối rối và hoảng loạn khi chứng kiến sự việc này.
Ellyn vừa bước ra khỏi lều thì thấy đám đông đang tụ tập. Và bụng cô khẽ nhói lên như một linh cảm chẳng lành, Ellyn cố len vào giữa đám người này, và khi nhìn thấy thi thể kia. Cô đã biết ngay đó chính là chồng mình. Dáng người, bộ quần áo…không thể nhầm lẫn được. Cả khuôn mặt cô trở nên trắng bệch trong phút chốc. Môi cô mấp máy không thành tiếng, rồi cơ thể Ellyn đổ gục xuống. Mọi thứ chìm vào bóng tối trước mắt cô.
"Mẹ ơi, con muốn trở thành một nàng công chúa." Cô bé Ellyn vui vẻ tâm sự với mẹ mình khi đang nằm trên giường vào buổi tối.
"Chắc chắn rồi, con yêu, và ta cũng mong cái cây táo trước cửa nhà chúng ta mọc ra vàng bạc thay vì mấy quả táo héo chỉ có thể dùng để nuôi gia súc." Mẹ cô kéo chăn lên người con gái.
"Nhưng vàng bạc thì không mọc được từ trên cây mẹ à, ngay cả những pháp sư quyền năng nhất trong lịch sử như Nicholas Flamel, Barnaby Grock cũng đã tuyên bố như vậy rồi." Ellyn thao thao bất tuyệt.
"Và khả năng để con trở thành công chúa cũng giống như vậy, dòng họ nhà chúng ta không ai có cái họ Morningstar đâu." Mẹ cô cười, nháy mắt với cô.
Ellyn bĩu môi. "Vậy thì con sẽ kết hôn với một chàng hoàng tử mang họ Morningstar để được gọi như vậy."
"Con cần phải là một cô gái cực kì xinh đẹp, vô cùng may mắn, thậm chí hơn thế nữa để có cơ hội lọt vào mắt xanh của một hoàng tử." Mẹ cô vuốt tóc con gái, trìu mến đáp.
"Về phần may mắn, con có thể cầu nguyện, còn về sắc đẹp thì con có phải là cô gái xinh đẹp nhất trong làng này không hả mẹ?"
"Chắc chắn rồi con yêu, con của mẹ là cô gái xinh đẹp nhất ngôi làng này."
"Mẹ, đã có ai nói với mẹ rằng khi nói dối mẹ thường nhìn đi chỗ khác không vậy."
"Hừm, im lặng và ngủ đi nhóc con."
Khi Ellyn tỉnh dậy, cô thấy bản thân mình đang nằm trên một tấm đệm vải trong một túp lều nhỏ. Một người đàn ông đang đứng bên cô. Ông ta ở độ tuổi trung niên, mặc áo choàng màu nâu, hộp thuốc và thảo dược được đặt trên bàn, có vẻ như ông là một bác sĩ.
"Cô đã tỉnh rồi. Cố thở đều đi," người đàn ông đưa tay lên trán Ellyn, nhỏ giọng an ủi. "Tôi rất tiếc về chuyện xảy ra với chồng cô. Một được điều tra đang được tổ chức."
Ông ta ngừng lại một lúc, rồi nói thêm. "Có lệnh mới từ thành. Lãnh chúa Rowan đã ra quyết định di chuyển bớt dân tị nạn về phía Caelmont. Tối nay sẽ bắt đầu chọn người rời đi."
Ellyn không nói một lời. Cô nằm quay mặt về hướng ngược lại và bắt đầu khóc, từng giọt nước mắt chảy xuống làm ướt đẫm tấm đệm. Cô nhận ra mình đã thôi yêu Garrick từ cái đêm định mệnh ấy, bởi hành động hèn nhát của hắn ta. Nhưng cô vẫn cần sự tồn tại của gã để mà dựa vào, để có thể sống sót. Một bà bầu như cô có thể làm được gì, cô chả còn người quen hay họ hàng thân thích nào trên cõi đời này.
Còn về người chú của Garrick ở vương đô, cô chưa bao giờ gặp mặt ông ta cả, và nếu như đúng như những gì Garrick đã tâm sự, thì mối quan hệ giữa anh và gia đình ông là vô cùng lạnh nhạt, chả có lí do gì để họ vui vẻ đón nhận đứa cháu dâu xa lạ này.
Nỗi cô độc tràn lên cổ họng thay cho mọi điều Ellyn có thể nói. Cô cảm thấy lo sợ và tuyệt vọng. Khi nghĩ đến cái tương lai đen như hầm mỏ đang há miệng chờ cô cùng đứa trẻ trong bụng.
Bác sĩ để lại bình nước và một túi nhỏ bột lá rồi rời lều, để Ellyn nằm một mình. Đầu óc cô trống rỗng một lúc lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân vang lên dưới nền đất.
Brayce Vayne bước vào bên trong lều. Khuôn mặt anh ta trông mệt mỏi hơn thường ngày, nhưng ánh mắt thì đầy sự dịu dàng khi nhìn thấy Ellyn. Anh ngồi xuống bên cạnh mà không đợi cô lên tiếng
"Ellyn," anh gọi khẽ. "Ta rất tiếc vì chuyện đã xảy ra với chồng cô."
Cô nghe thấy nhưng không trả lời.
Anh một tay đặt lên vai cô. Rồi Ellyn như vỡ òa, cô quay người lại và úp mặt vào ngực anh, bật khóc thành tiếng, không còn có thể kiềm chế được nữa.
"Em… em không biết phải sống tiếp thế nào," cô nghẹn ngào. "Em đã mất tất cả rồi."
Brayce ôm lấy cô, siết nhẹ, như thể muốn che chở cho cô khỏi sự tàn nhẫn của thế giới này.
"Không sao đâu. Từ bây giờ ta sẽ ở đây, ta sẽ chăm sóc cho em. Em không còn phải chịu đựng một mình."
Ellyn vẫn nấc nghẹn. Nhưng khi nghe câu nói này của Brayce, tâm trí cô bỗng dịu đi như lần được anh sử dụng thần chú để chữa trị. Giọng nói trầm ấm đấy vang lên như một lời thề trước thánh đường.
"Ngay từ lần đầu nhìn thấy em, ta đã biết rằng em rất đặc biệt. Em có thể tin rằng ta là một kẻ dối trá, nhưng hãy để cho ta được nói điều này, ta muốn giữ em ở bên cạnh mình, ta cần đến em."
Anh đặt một nụ hôn lên môi cô, mềm mại như cái chạm của sương giá lên đất nền. "Và ta sẽ không để mất thứ gì ta cần."
Ellyn ngẩng đầu lên. Cô nhìn vào đôi mắt của Brayce để tìm kiếm sự lừa dối, và cô không hề nhìn thấy chúng. Một người phụ nữ khác có thể sẽ thấy câu nói này quá lãng mạn, quá phi thực tế. Nhưng với Ellyn bây giờ, nó giống như một phép màu đã trở thành sự thật
Có lẽ các vị thần đã đáp lại lời nguyện ước của cô.
Ellyn đã tìm thấy chàng hoàng tử của riêng mình.
Màn đêm đã buông xuống trên vương đô Caelmont. Trong một con hẻm ở phía nam, quán Trăng Đỏ nổi tiếng đang chìm trong bầu không khí vui vẻ của một quán rượu kiêm nhà thổ. Dưới tầng trệt là cảnh tượng quen thuộc khi rượu bia đổ tràn trên mặt quầy như nước mưa tràn qua mái bếp cũ. Những chiếc cốc gỗ hôi mùn men chua và nhựa cây va vào nhau, tạo ra những âm thanh trầm đục.
Ở giữa căn phòng, các nhạc công mặc áo nhung đen đang chơi lute và organ đúng nhịp, âm thanh tròn trịa đến mức tưởng chừng như đang ở một buổi tiệc của giới quý tộc. Nhưng giữa tiếng đàn ấy là tiếng cười hô hố, tiếng hà hơi bẩn thỉu phả lên cổ những cô gái điếm đang ngồi lên đùi khách. Một bàn bên trái có vài thương nhân đang lắc lư theo nhạc, trong khi hai cô gái vừa cười vừa rót rượu vào miệng họ, tay còn mơn trớn xuống tận vạt áo.
Một gã lính đánh thuê đang lớn tiếng khoe khoang. "Hãy nhìn vào đống cơ bắp trên cánh tay này của ta, chính nó đã siết cổ đến chết một con Cragbeast đang tấn công một đứa trẻ."
"Người hùng của em, em biết mà, chàng đã kể câu chuyện này lần thứ hai mươi rồi."
Trên cầu thang dẫn lên tầng hai, tiếng cười và nhạc dần bị thay thế bằng những âm thanh khác, những âm thanh ướt át, những tiếng rên rỉ tục tĩu…đang vọng ra từ những căn phòng bị khoá từ bên trong.
"Xin ngài… làm ơn nhẹ chút thôi."
"Nhẹ ư? Đây mới chỉ là một nửa những gì ta muốn làm thôi đấy."
"Này, tại sao em lại cắt phăng mái tóc dài dễ thương của mình đi vậy."
"Hừm, chẳng phải là tại đám đàn ông các anh toàn giật mạnh nó lúc đang hứng sao."
Ai đó trong phòng cười phá lên.
Trong một căn phòng ở cuối hành lang với cánh cửa khép hờ. Ariadne Lyst đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ, ả mặc chiếc váy lụa màu đỏ xẻ sâu lên tận đùi, trên tay cầm một mảnh giấy trắng, viết một thông điệp mà chỉ mình ả đọc được. Một con quạ đen đang đậu trên bệ cửa, ngoái đầu nhìn ả như thể đang chờ đợi một tín hiệu.
Ariadne đưa tờ giấy lên ngang tầm mắt, một nụ cười thoáng hiện trên môi ả khi đọc nội dung trên giấy.
"Vậy là hoàng tử sắp đến đây rồi ư."
Con quạ khẽ kêu lên, như một câu trả lời.
Cánh cửa phòng mở ra. Lily, cô hầu rượu trẻ tuổi bước vào, giọng cô ta đầy vẻ gấp gáp
"Chị Ariadne, bà chủ bảo chị chuẩn bị xuống tầng dưới, khách hàng đang chờ điệu múa hoa hồng của chị."
Ariadne vẫn nhìn con quạ, không quay đầu lại. Ả nói.
"Này Lily, cô biết loài quạ thông minh và thù dai đến mức nào không?"
"Em không rõ, nhưng chắc là hơn cái thằng đần con trai chủ quán thịt đêm nào cũng đến đây để ngắm chị nhỉ." Lily nhún vai, vẻ tò mò.
"Có một gã thợ săn nọ sống cùng gia đình ở trong rừng Grove. Vào một đêm mùa đông giá rét, khi đã hết sạch tiền trong túi vì thua bạc. Lão đã liều lĩnh trèo lên một cây thông cao để phá tổ quạ, mang cả trứng lẫn chim non về nấu thành bữa tối cho gia đình. Khi con quạ mẹ trở về thì chứng kiến sự việc này, nhưng đã quá trễ để nó có thể ngăn cản."
"Và em có biết, chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm sau không?" Ariadne quay mặt lại, nở một nụ cười toe toét.
Lily hơi rùng mình khi chứng kiến nụ cười này, một cảm giác rất đáng lo ngại chợt xuất hiện trong cô. Nhưng có lẽ nó chính là lí do khiến đám đàn ông phát điên lên vì Ariadne đến như vậy.
"Chuyện gì vậy ạ."
"Con quạ đã kéo theo cả bầy đàn đến nhà lão thợ săn để trả thù, nhưng khi ấy lão đã đi vắng, chỉ còn đứa con trai nhỏ đang chơi trước cửa, thế là lũ quạ đã tấn công thằng nhóc, móc cả hai mắt của nó ra ngoài."
Lily tái mặt, cô lí nhí.
"Một câu chuyện rất thú vị, nhưng chị làm ơn đừng kể cho khách nghe nhé, họ sẽ sợ chết khiếp mất."
"Dĩ nhiên rồi, nào, đừng tỏ ra căng thẳng như vậy, ta chỉ muốn trêu đùa em chút thôi." Ariadne nháy mắt, rồi ả tiến lại gần, vuốt má Lily.
"Mà này, em có biết Ava đang ở đâu bây giờ không?"
"Chị ấy đang đi đến điểm hẹn với khách ạ."
Và lần này, khách hàng của cô ta sẽ là ai nhỉ, một doanh nhân, một chiến binh, hay một mục sư?
Ả không bao giờ nói ra nhưng ả căm ghét Ava đến tận xương tủy. Đứa kỹ nữ luôn được coi là số một chỉ vì gương mặt ngây thơ và đôi mắt xanh khiến đàn ông mềm lòng như bột nở. Vì sự tồn tại của cô ta, Ariadne Lyst mãi chỉ là kẻ số hai.
Cho nên thỉnh thoảng, ả lại tự giải trí cho bản thân mình bằng cách tưởng tượng ra vài điều thú vị.
Trên một cái giường gỗ, Ava bị trói chặt trên giường, cô ta tuyệt vọng cầu xin sự thương xót. Và ả sẽ nhẹ nhàng vuốt ve khu rừng thưa giữa háng Ava, khiến cô ta cảm nhận được sự khoái lạc và đau đớn cùng một lúc. Rồi khi cô ta sắp lên đến đỉnh cao. Móng tay Ariadne sẽ móc vào đôi mắt xanh xinh đẹp ấy, lấy nó ra ngoài như lấy hai viên ngọc ra khỏi hộp châu báu.
Sẽ đến lúc chuyện đó không chỉ nằm trong đầu. Khi kế hoạch tối cao hoàn tất và phe của ả đã chiến thắng, Ariadne sẽ tự tay xử lý con điếm kia trước tiên. Từ tốn, chậm rãi.
Ả quay về bàn trang điểm, nhặt lấy một bông hồng đỏ đã được cắt gai, đưa lên mũi ngửi thử. Mùi hoa hơi héo nhưng vẫn còn chút hương nồng. Ả cài nó lên ngực áo, rồi soi gương một giây trước khi bước ra khỏi phòng.
Ta là một Succubus.
Tình dục đối với ả tự nhiên như hít thở, như ăn uống. Và chẳng phải dục vọng là bản năng nguyên thủy nhất của loài người sao?
Và vì thế ả luôn khinh bỉ những tên mục sư mặc áo vải bố ngày ngày đứng trên bục giảng trong nhà thờ, kêu gọi hãy biết kiềm chế dục vọng, rao giảng về lòng chung thủy.
Nhất là lão tư tế Theron gì gì đó kia, khuôn mặt của lão sẽ trông như thế nào nếu được nhìn vào tờ danh sách khách quen của quán Trăng Đỏ nhỉ.
Khi Ariadne bước xuống cầu thang, tiếng hò hét bắt đầu vang lên như một cơn bão, khi đám đàn ông nhìn thấy ả.
Đúng rồi đấy, những kẻ phàm nhân kia, hãy ngưỡng mộ ta đi.
Hãy nhớ đến ta, kẻ đã góp công viết lên những trang sử sách nói về chiến thắng của bóng tối.
Và mực của ta là máu và tinh dịch của các ngươi.
Hãy nhìn vào ta để cảm nhận được tình yêu và cả sự tuyệt vọng.
Ả hét lớn. "Mọi người đã sẵn sàng chưa vậy."
Rồi màn trình diễn bắt đầu.
Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng hét, tiếng vỗ tay và mùi mồ hôi nóng hổi. Ariadne cúi đầu chào khán giả, nhưng trong đôi mắt không hề có lấy một tia cảm kích, chỉ là một nghi thức quen thuộc.
Nhiều cánh tay vươn ra, nắm vào hông và cổ tay ả:
"Ở lại thêm chút nữa đi, người đẹp."
"Một vòng nữa đi, ta trả gấp đôi."
Ả giật tay ra nhẹ như không. Một cái liếc mắt cũng đủ để những kẻ ấy câm miệng. Rồi Adriadne bước tới một góc của quán, nơi một gã đàn ông đang ngồi, Lưng hắn rộng, áo da còn dính bụi than, tay chân to bè, gã là một người thợ rèn.
Ả ngồi xuống, bắt chéo chân, để mùi nước hoa trên người lan ra như một thứ bùa mê. Ariadne chạm tay vào mép bàn, nghiêng đầu.
"Em rất vui vì ngài đã nhận lời mời đến đây tối nay." Ả nháy mắt. "Mà tên ngài là gì í nhỉ? Thứ lỗi cho em, dạo này em hay quên lắm."
Gã nuốt khan một cái, tay ôm chặt cốc bia. "Jack. Jack Stern."
Ariadne mỉm cười. Đôi môi ả cong lên. "À phải rồi, là ngài Jack Stern."