(Đã dịch) Cái Này Mẹ Nó Cũng Được? - Chương 222: Không cần nói cũng rõ.
Madoka-senpai: Mẹ nó! Cái điệu nhảy Hai Con Cọp Yêu quái quỷ gì thế này! Vừa nhìn là đã thấy, cái điệu này quỷ nào mà nhảy được hả giời? Tôi làm gì có nhã hứng đến thế!
Người Xa Lạ: Vấn đề không lớn đâu, chúng ta là sinh vật mạnh nhất trên Trái Đất, biến thân rồi thì thao tác cơ thể linh hoạt tuyệt đối.
Madoka-senpai: Mẹ nó chứ... Dao của tôi đâu! Các cậu thử tưởng tượng xem, một đám trai tráng cơ bắp cuồn cuộn cao mét tám vây quanh một cặp mẹ con giữa phố mà nhảy điệu Hai Con Cọp Yêu... Tôi nói thật, các cậu không sợ làm người ta ám ảnh tâm lý à?
Akemi Homura: Tôi biết ngay mà... (ლ_ლ)
Người Xa Lạ: Đây là sự hy sinh cần thiết mà! Chúng ta cũng đang cứu vớt mọi người đấy thôi!
Akemi Homura: Vậy nên cậu mới lôi chúng tôi vào cuộc à? Đồ máu lạnh.
Người Xa Lạ: Homura-chan! Sao cậu lại có thể gọi bạn tốt của mình như thế chứ!
Akemi Homura: Cậu còn mặt mũi mà nói à! Nghĩ lại xem cậu và Madoka-senpai đã làm những chuyện gì trước đây! Giờ tôi nhớ lại là chỉ muốn bóp c·hết các cậu thôi!
Madoka-senpai: Homura-chan, chúng ta là bạn thân, thân nhất của nhau mà!
Akemi Homura: Tôi không quen cái loại Madoka như cậu! Madoka của tôi rõ ràng dịu dàng, dứt khoát, thậm chí còn tràn đầy dũng khí, còn cậu thì xem mình là cái thá gì chứ!
Madoka-senpai: Ehe, cậu khen tôi quá lời làm tôi ngại quá.
Akemi Homura: Dao đâu rồi!
Tatsumi: Bình tĩnh! Bình tĩnh nào! Tôi thấy có vấn đề gì đâu, chỉ cần có thể cứu vớt mọi người thì bản thân có khổ một chút cũng chẳng sao. Đây đâu phải là t·ử v·ong xã hội! Vả lại cũng chẳng phải là lần đầu chúng ta "chết đi sống lại", đằng nào thì ở dị giới cũng có ai biết chúng ta đâu.
Satou Kazuma: Mẹ nó! Đúng là thiên sứ!
Kaneki Ken: Cái thứ người tốt chói mắt như vậy, chúng ta phải "tô đen" hắn mới được.
Kirito: Cậu không hợp à?
Người Xa Lạ: Đây là Kaneki – "tiểu thiên sứ" trong nguyên tác đó hả? Cậu thành ra đen tối từ lúc nào vậy?
Kaneki Ken: Thiên sứ? Cái gì cơ? Muốn sống sót trên diễn đàn này thì nhất định phải "áp lên" chứ! Muốn hỏi tại sao, A Mạch cậu chắc chắn có quyền lên tiếng đấy!
Người Xa Lạ: Cậu đang nói gì vậy? Tôi không biết đâu.
Kaneki Ken: Cậu tưởng cứ học Madoka-senpai là được sao! Tôi nói cho mà biết, không đời nào! Tuyệt đối không đời nào!
Akemi Homura: Các cậu không thể học một chút Tinh Thần Hoàng Kim như Tatsumi sao? Chỉ cần có một chút thôi, cũng đâu đến nỗi giờ đây tất cả đều t·ử v·ong xã hội như thế này.
Thủ Trượng: Hắc hắc! Thú vị thật đấy! Không ngờ ở nơi không có tôi, các cậu lại tràn đầy tinh thần "log out" đến vậy, nhưng không sao cả! Tôi hiểu các cậu mà, đầu bếp có tài năng của đầu bếp, binh lính có tài năng của binh lính, trời sinh ta tài ắt có dụng, đây chính là ý nghĩa sự tồn tại của các cậu.
Madoka-senpai: Hây A! Cái thằng nhóc này, một thời gian không gặp sao lại trở nên "DIO của DIO" thế rồi?
Thủ Trượng: Hừ ↑ hừ ↓! Tôi cũng chẳng thay đổi gì đâu, hoặc có lẽ là tôi chỉ luôn học hỏi, mỗi lần học hỏi là một lần trưởng thành, mỗi lần trưởng thành lại giúp tôi nhận thức lại thế giới, nhận thức lại vạn vật.
Người Xa Lạ: Thôi chúng ta đừng bận tâm đến cái tên nhóc "DIO của DIO" này nữa, quay lại vấn đề ban nãy đi.
Madoka-senpai: Chúng ta đang nói đến đâu rồi nhỉ?
Akemi Homura: Các cậu nên học hỏi Tatsumi...
Người Xa Lạ: Ha! Không học được đâu! Chuyển sang vấn đề tiếp theo.
Akemi Homura:...
Satou Kazuma: Hắc! Mấy cậu! Tôi vừa nghĩ ra một ý tưởng chưa chín chắn lắm!
Kaneki Ken: Là gì thế?
Satou Kazuma: Nếu như mà, tôi nói là nếu như nhé! Chúng ta dùng phép màu và ma pháp để loại bỏ cái tính cách "máu lạnh" của thằng A Mạch thì sẽ ra sao nhỉ?
Người Xa Lạ: Nāni! Mấy cậu mẹ nó lại muốn động tay động chân với tôi rồi à!
Madoka-senpai: Ohhhhhh! Ý này không tồi chút nào! Đáng tiếc người hỗ trợ chỉ có A Mạch, chứ không tôi muốn xem thử A Mạch bình thường sẽ thế nào.
Người Xa Lạ: Không đời nào! Tuyệt đối không đời nào!
Akemi Homura: Tôi cũng đặc biệt muốn xem đấy, hay cậu thử xem sao?
Madoka-senpai: A Mạch, đồng ý đi mà! Chỉ cần cậu đồng ý, sau này tôi tuyệt đối nghe lời cậu răm rắp! Hắc hắc!
Người Xa Lạ: A! Madoka-senpai!
Kirito: Xin lỗi, tôi không tài nào tưởng tượng nổi A Mạch bình thường trông sẽ thế nào.
Sheele: Người tốt á?
Người Xa Lạ: Khoan đã! Sao trong mắt mấy cậu tôi lại trở thành không bình thường rồi? Tôi là người bình thường có được không chứ!
Satou Kazuma: Một người có thể nghĩ ra đủ trò điên rồ như vậy, cậu nói cho tôi biết đấy là người bình thường hả?
Người Xa Lạ: Chỗ nào không bình thường cơ?
Satou Kazuma: Cậu nói cho xem chỗ nào bình thường?
Người Xa Lạ: Emmmm... Cái này thì quả thật làm khó tôi rồi, nhưng không sao! Tôi cứ coi mình là bình thường là được.
Satou Kazuma: Cậu đây là cùn lý sự rồi đấy à?
Người Xa Lạ: Vấn đề không lớn!
Satou Kazuma: Vấn đề lớn chứ! Cậu nhìn Kaneki mà xem, rồi nghiêm túc nghĩ lại tại sao cậu ta không dám về thế giới của mình đi?
Người Xa Lạ: Khụ khụ!
Kaneki Ken: Nhắc tới là tôi lại tức điên lên đây, trước tôi dành thời gian về đó một chuyến, mấy cậu biết không! Bọn Ghoul thấy tôi đều nhiệt tình gọi tôi là đồ ngốc!
Sheele: Phốc! A... Xin lỗi, tôi không nhịn được, tự dưng câu đó ập đến...
Kaneki Ken: Không sao đâu, tôi quen rồi.
Satou Kazuma: Cậu thấy chưa! A Mạch! Tình huống thế này mà lương tâm cậu không thấy cắn rứt sao!
Người Xa Lạ: Đừng nói nữa! Tôi hiểu cảm giác của cậu, cậu biết trước đây tôi đi tìm Touka với Kamishiro Rize cũng... Khoan đã nào! Touka với Kamishiro Rize đâu rồi? (°△°皿)
Kaneki Ken: Σ(⊙o⊙)
Người Xa Lạ: Hai tay gãi đầu.JPG
Satou Kazuma: Đã tê rần.JPG
Madoka-senpai: Đừng hoảng! Để tôi đi tìm cỗ máy thời gian...
Akemi Homura: Không ngờ tôi cũng quên mất rồi... (ლ_ლ)
Tatsumi: Nhanh nhớ lại xem, lần trước chúng ta thấy các cô ấy ở đâu?
Akemi Homura: Hình như là ở... Đức... Cổng nhà Einzbern...
Satou Kazuma: Hồi đó vì Madoka-senpai bỏ chạy, chúng ta liền đuổi theo... Rồi thì...
Rồi sau đó...
Kaneki Ken: Sau đó chúng ta bỏ quên các cô ấy bên đó luôn.
Kaneki Ken: A ——!! Tou —— ka ——!! Sao tôi lại có thể quên mất chuyện quan trọng thế này chứ! A Mạch! Nghĩ kiểu gì cũng là lỗi của cậu! Tự dưng cậu lôi các cô ấy đến đây làm gì không biết!
Người Xa Lạ: Tôi cũng đâu có nghĩ đến! Chẳng phải là lỗi của Madoka-senpai thì còn gì! Tự dưng chơi khăm đồng đội làm gì không biết! Hồi đó tôi nóng đầu quá! Thế là quên béng đi mất!
Madoka-senpai: Cái gì mà lỗi của tôi chứ! Chẳng phải là A Mạch cậu tự dưng lôi các cô ấy đến đây làm gì! Xong rồi, tiêu rồi, lần này các cô ấy giận thì giận c·hết được, A Mạch cậu tự lo đi! Chuyện này không ai giúp cậu nổi đâu, nghĩ kiểu gì cũng là lỗi của cậu!
Người Xa Lạ: A cái này... A cái kia... Oa một tiếng khóc thành tiếng.JPG
Akemi Homura: Chuyện này e rằng không phải một lời xin lỗi là xong đâu... A Mạch. Vỗ vai.JPG
Người Xa Lạ: HO! MY! GOD ——!! Sao tôi lại có thể quên mất chuyện quan trọng đến thế chứ!
Satou Kazuma: Khoan đã, các cậu không lo lắng cho Kamishiro Rize à?
Kaneki Ken: A! Rize thì chẳng đáng bận tâm đâu!
Người Xa Lạ: Kamishiro Rize có gì mà phải nhắc đến! Tôi không nghĩ người phụ nữ bị chúng ta hành hạ đến mất trí nhớ đó sẽ tha thứ cho chúng ta đâu, nên chẳng cần bận tâm làm gì.
Kirito: Lại thêm một kiến thức kinh hoàng.JPG
Satou Kazuma: Các cậu thật là ác độc mà. Một cô gái xinh đẹp như vậy lại bị các cậu vứt bỏ không thương tiếc, đồ cặn bã!
Người Xa Lạ: Lúc cậu dốc toàn lực đạp thẳng vào mặt Kamishiro Rize thì đâu có nói thế.
Satou Kazuma: Thì đó chẳng phải là... tuyệt kỹ sở trường duy nhất của tôi sao? Đừng có trách tôi tiếc.
Kaneki Ken:...
Người Xa Lạ:...
Kirito: Lại thêm một kiến thức kinh hoàng nữa.JPG
Akemi Homura: Vậy là... Mấy cậu đàn ông này lại bỏ quên hai cô gái nhà người ta giữa trời băng tuyết à? Đồ cặn bã.JPG
Kaneki Ken: Đừng hoảng! Để tôi gọi điện hỏi thăm!
Nói thì chậm nhưng hành động thì cực nhanh, Kaneki lập tức rút điện thoại ra gọi cho Touka.
Lúc này đây, Kaneki đang vô cùng hoảng loạn, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán, cảm giác như mình đã xong đời thật rồi.
Tít tít tít...
Điện thoại reo, và trong ánh mắt căng thẳng của mọi người, đầu dây bên kia đã được kết nối.
"Này, Kaneki. Giờ cậu mới nhớ đến bọn tôi à?"
Trong điện thoại vang lên giọng Touka đầy oán trách, nghe như thể cô ấy tức giận quá hóa cười, thậm chí có chút không biết nên nói gì.
"A cái này... Tôi xin lỗi! Thật sự rất xin lỗi! Tôi đã làm chuyện không thể cứu vãn rồi! Touka, tôi không cầu xin cậu tha thứ, nhưng xin cậu nhất định phải cho phép tôi được nói lời xin lỗi!"
"Thôi thôi, tôi đâu có thèm để ý. Dù hơi không vui một chút, nhưng tôi vẫn hiểu tình huống của mấy cậu lúc đó mà."
"A! Đúng là thiên sứ!" Kaneki cảm thấy tim mình như trúng một mũi tên, xúc động đến mức muốn kêu trời gọi đất.
"Vậy, giờ muốn làm gì? Đưa bọn tôi về à?" Touka hỏi, giọng nói kèm theo nụ cười.
"A cái này... Cũng không phải, mà là, mấy cậu giờ đang ở đâu?"
"Vẫn đang ở Đức, cảm thấy nơi này cũng không tồi. Coi như là một chuyến du lịch nước ngoài cũng hay, tôi mua cho cậu rất nhiều quần áo đấy, dành thời gian mà thử xem, chắc là vừa người cả chứ?"
"Touka... Huhu, cậu thật sự quá tốt với tôi rồi!"
Kaneki nghe đến đó liền tức thì cảm động rớt nước mắt, nước mũi tèm lem, trong lòng ngập tràn xúc động.
Còn đám người Lãnh Mạch đứng một bên thì im lặng bĩu môi, nói xin lỗi mà cuối cùng lại ăn "cơm chó" no bụng, thật khó chịu hết sức.
"Khụ khụ! Nói chuyện chính nào!" Lãnh Mạch ho khan một tiếng, nhắc nhở.
Kaneki nghe vậy gật đầu, nghiêm túc nói: "À đúng rồi, Touka. Các cậu có đủ tiền không? Có cần gì nữa không?"
"Tiền thì vẫn đủ, phải nói là ở chỗ này người ta không nhận ra tiền của bọn tôi là từ thế giới khác đến, nên họ đổi luôn cho chúng tôi, thành ra chúng tôi cũng chẳng thiếu tiền."
"Ừm? Còn có chuyện đó nữa à?"
Kaneki nghe xong thì ngớ người, đồng thời cảm thấy ánh mắt của mấy người bên cạnh mình bỗng trở nên sắc bén hẳn.
Cứ như thể họ đã nhận ra phương pháp làm giàu phát tài vậy.
Chẳng phải thế thì cứ mang tiền từ dị giới sang các quốc gia khác mà đổi, rồi lại quay về đổi, là nghiễm nhiên trở thành tiền tệ hợp pháp luôn rồi còn gì.
"Ban đầu bọn tôi cũng chỉ ôm tâm lý thử xem sao, không ngờ lại được thật. Thế này cũng tiện lợi hơn nhiều, vả lại tiền chắc chắn là tiền thật, chỉ là không phải của thế giới này mà thôi."
"Thì ra là thế, vậy cậu có cần tôi làm gì không?"
"Không có."
"Vậy được rồi, à đúng, nếu mấy cậu chơi chán muốn về thì cứ gọi điện đến Đảo Dũng Sĩ, số tôi đã gửi cho cậu rồi đó. Chim Dodo sẽ đưa các cậu về, mà Đảo Dũng Sĩ bên đó cũng không tệ đâu, mấy cậu có thể tha hồ chơi, nhớ là phải trộm thật nhiều củ cải trắng về, đừng để ai phát hiện nhé. Vậy thôi."
"Được."
(Vỗ tay.)
Kaneki mãn nguyện cúp máy, gửi số điện thoại của Aether trên Đảo Dodo cho Touka, rồi trên mặt cậu tràn đầy nụ cười hạnh phúc, không thể tả được là vui vẻ đến nhường nào.
Thấy vậy, Lãnh Mạch nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, quả thật Touka đã quá tốt với Kaneki rồi, tình yêu nồng nàn đến mức khiến người ta "chua chát".
Còn Kazuma thì đúng là ngưỡng mộ ra mặt.
"Đáng ghét thật! Kaneki lại có thể may mắn đến thế, gặp được Touka! Còn bên tôi thì mấy cô em toàn là đồ hố, không hố tôi đã là may mắn rồi chứ đừng nói đến chuyện không nghĩ tôi là cặn bã... Oa một tiếng khóc nấc lên." Hắn ngưỡng mộ đến mức sắp khóc, nhưng lại chẳng có cách nào.
Chủ yếu là, sự so sánh này quả thật như một đòn chí mạng kèm theo xuyên giáp vậy.
Thấy vậy, Lãnh Mạch thấu hiểu vỗ vai Kazuma, đoạn nói với giọng bất lực: "Thôi đừng ngưỡng mộ nữa, chúng ta đi cứu phu nhân với Illya đi."
"Ừm."
Kazuma nghiêm túc gật đầu, sau đó nhìn Lãnh Mạch nở một nụ cười bí ẩn.
Lãnh Mạch thấy thế, hai mắt lập tức sáng lên lấp lánh, rồi cũng nở một nụ cười bí ẩn.
Không cần nói cũng tự hiểu.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, được kiến tạo từ những dòng chữ bay bổng nhất.