(Đã dịch) Cái Này Mẹ Nó Cũng Được? - Chương 588: Không tệ! Chính mình người!
Cùng lúc đó, Lãnh Mạch thấy người kia đột nhiên lơ mình đi, cũng không nói thêm lời nào.
Khi Lãnh Mạch và Kazuma trở về nhà trọ, Denji đã xem xong Chainsaw Man.
Hắn ngồi trong phòng khách với tâm trạng phức tạp, đầy vẻ bất đắc dĩ. Pochita bên cạnh lúc này cũng im lặng.
“Pochita...... Cám ơn ngươi.”
“Uông!” Pochita kêu một tiếng, tràn đầy vui vẻ.
“Kỳ thực ngư��i biết nói chuyện đúng không?”
Denji nhếch miệng cười, nhìn Pochita bên cạnh, tràn đầy mong đợi.
“Là vậy, nhưng chuyện này có quan trọng đâu chứ?” Pochita phát ra giọng nói đáng yêu, chẳng hề bận tâm đến điều đó.
Nếu như trước đây hắn còn có thể giữ im lặng, nhưng bây giờ thì khác rồi. Hắn thật lòng vì Denji, bởi vì hắn thích ở bên Denji.
Bằng không cũng sẽ không để chính mình cùng Denji dung hợp, để cho Denji đi hoàn thành giấc mộng của mình.
Nghe lời Pochita nói, Denji vui vẻ cười, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Trần nhà màu trắng cùng đèn trần màu trắng tràn ngập ánh sáng trắng.
“Nhưng mà này, bây giờ hình như không giống như trước nữa. A Mạch và họ nói thế giới này không hề đơn giản chút nào. Có Rồng, có Tà Thần, còn có nữ hầu kỳ lạ nữa. Oa! Thì ra thế giới rộng lớn đến thế sao? Thật sự là quá tuyệt vời!”
“Như vậy Denji ngươi muốn làm gì?”
“Đi theo A Mạch và họ cùng chơi đùa. A Mạch đã cho tôi tất cả mọi thứ ở hiện tại, cho nên đi theo hắn là đúng rồi!”
“Nói cũng phải, A Mạch và họ rất tốt.”
Pochita nở nụ cười. Cứ ngỡ sẽ chẳng tìm được gì, nhưng giờ đây lại có được tất cả.
Cái này là đủ rồi.
“Tiếp theo thì đi tìm Power thôi!”
Denji quyết định đi tìm Power, bởi vì Power là chân chính đồng bạn tốt, mà Makima......
Thật sự rất khó nói.
Makima cũng giống như Chainsaw Man, quá mạnh mẽ. Ở Địa Ngục, cô ấy chưa từng chết một lần nào. Chính vì thế mà họ rất cô đơn.
Đến cả một cái ôm bình đẳng cũng không nhận được, cho nên họ đã tự sát ở Địa Ngục.
Để đến nhân gian.
Một người là Pochita, một người là Makima.
Điểm khác biệt duy nhất là Pochita may mắn gặp được Denji, rồi Denji lại gặp được Lãnh Mạch.
Còn Makima thì không gặp được ai, vẫn chỉ một mình.
“Makima sao......” Denji nhìn lại tương lai, cũng hiểu được sự theo đuổi của Makima.
Chỉ là trong manga, bản thân mình thật đáng buồn... Không đúng! Là quá may mắn. Mặc dù mình không được Makima để mắt tới, nhưng tất cả những điều tốt đẹp đó đều bắt nguồn từ Makima, cho nên anh rất cảm kích Makima.
Đặc biệt là anh rất đồng ý với câu nói mà Denji của tương lai đã nói:
‘Ta không được đi học, không hiểu thế nào là phụ nữ xấu.’
Bởi vì Makima mà hắn mới có thể có được tất cả, cho nên Makima là người thế nào cũng không quan trọng. Dù bị lợi dụng, bị xem là công cụ, hay bị đối xử như chó đi chăng nữa, tất cả đều tốt hơn rất nhiều so với lúc ban đầu của mình.
Ngay cả việc cơm phải ăn kèm thức ăn cũng không biết, vậy mà khi ở bên Makima lại có được nhiều thứ đến thế. Ngoại trừ cảm tạ ra, còn có thể có gì nữa sao?
“Pochita, ngươi cảm thấy Makima như thế nào?”
“Không biết, nhưng mà ta có Denji là đủ rồi.”
“Vậy...... Tôi đi tìm Makima nhé, cho cô ấy một cái ôm thật chặt. Nói cho cô ấy biết, cô ấy không đơn độc.”
“Tốt lắm.”
“Ừm!”
Denji cười vui vẻ, hắn hiện tại chỉ muốn cho Makima một cái ôm bình đẳng.
......
Sáng sớm hôm sau.
Madoka-senpai và Rebecca đã cải tạo nhà trọ thành một phòng thí nghiệm phù hợp với cách thao tác của mình. Hai người điên cuồng gõ bàn phím.
“Chết tiệt! Sao tôi cứ phải gõ bàn phím lạc hậu thế này chứ! Không thể dùng thẳng thiết bị đầu cuối của tôi sao!?” Rebecca ấm ức càu nhàu với Madoka-senpai. Đã lâu lắm rồi cô ấy không gõ bàn phím.
“Thao tác máy tính mà không gõ bàn phím thì chẳng có linh hồn!” Madoka-senpai kiên định quan điểm của mình. Thực ra, không có bàn phím thì cô ấy cũng chẳng biết dùng máy tính.
“Cái quái gì mà có linh hồn chứ?” Rebecca lẩm bẩm chửi rủa, phát điên lên, nhưng tay vẫn thao tác thoăn thoắt.
Ngay lúc này, Madoka-senpai nhìn chằm chằm màn hình trước mặt và không khỏi sững sờ.
“Chết tiệt! Kẻ bí mật xuất hiện!”
“Cái gì cơ!?” Rebecca ngơ ngác quay đầu nhìn vào máy tính của Madoka-senpai.
Chỉ thấy trên màn hình xuất hiện một cậu bé đội chiếc mũ nồi màu hồng phấn, mắt hai màu, thâm quầng. Trong mắt có hình khối và chấm đen, dưới mắt còn có dấu đào hồng.
Cậu bé mặc áo khoác màu đỏ, áo cộc tay màu xanh lục, quần đùi màu lam, cùng với một đôi giày ống.
God of Games, Tet!
“Trời đất ơi! Cái tên này sao lại xuất hiện ở đây?” Madoka-senpai trừng lớn hai mắt, tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Ai ��ây?” Rebecca ngơ ngác hỏi.
“Thần Trò Chơi, Tet!”
“Cái gì!? Thần?”
Rebecca hơi sửng sốt, hoàn toàn không ngờ thế giới này lại còn có thần.
......
Diễn đàn, khu trò chuyện.
Madoka-senpai: @Riku @Shuvi, Ê, xem tôi tìm thấy ai này?
Riku: Chuyện gì?
Shuvi: Không thể tin được!
Madoka-senpai: Thần Trò Chơi Tet cũng ở thế giới này.
Người xa lạ: Mày đùa tao à!?
Riku: Gì?! Không phải chứ? Ai cơ? Khoan đã!
Shuvi: Tet? À! Vị Thần đó à.
Kaneki Ken: Thế giới này rốt cuộc còn muốn loạn đến mức nào đây......
Tatsumi: Nhẩm tính mà xem, kế bên thì có Rồng, có Tà Thần, bên ngoài còn có Spartan chi tử, bây giờ lại xuất hiện thần... thế giới này mà không có Hệ Thống Nhân thì thật khó tin. À, còn có Ký Sinh Thú Kiseijū nữa chứ......
Người xa lạ: Thật đáng sợ! Cũng may Denji gặp được chúng ta, nếu không thì chết thế nào cũng chẳng hay.
Denji: Đáng sợ đến vậy sao? Tôi xem trong manga cũng đâu thấy nói có những thứ này đâu?
Altair: Trong manga chỉ là câu chuyện của riêng cậu, nhưng thế giới này rõ ràng không chỉ có chuyện của cậu, mà còn có chuyện c��a những người khác nữa.
Denji: Oa, thế giới này thật thú vị, chưa từng nghĩ rằng thế giới sẽ thần kỳ đến vậy.
Betty: Nguy hiểm thì đúng rồi, nhưng đại khái tình hình tôi vẫn hiểu rõ. Gần đây tôi vẫn luôn bổ sung kiến thức về thế giới này.
Rebecca: Thực ra cũng không liên quan gì đến chúng ta lắm nhỉ? Thế nào cũng chẳng đáng k��� gì đâu mà.
Người xa lạ: Đúng là vậy. Chúng ta đến là để giúp Denji, và giờ Denji đã không cần phải dè chừng những thứ trong thế giới này nữa.
Denji: Tất cả đều là những thứ chưa từng thấy, tôi rất muốn đi xem thử.
Người xa lạ: Vậy đơn giản thôi, đi! Cho Denji mở mang tầm mắt!
Denji: Được thôi!
Betty: Luôn có cảm giác chẳng có chuyện tốt lành gì sắp xảy ra......
Sawa: Chính xác.
Người xa lạ: Khụ khụ khụ, tôi cảm thấy không có vấn đề gì đâu mà.
Yakumo Yukari: Cậu còn không bằng để Denji tự đi tìm họ chơi đi.
Denji: Ơ? Hình như cũng phải. Vậy tôi với Pochita ra ngoài chơi đây.
Người xa lạ: Thôi được rồi...... Chúng ta vẫn nên xem xem thế giới này có gì thú vị thì hơn.
Denji: À đúng rồi, tôi phải làm sao để tìm họ đây?
Madoka-senpai: Tôi cho cậu mượn radar của Madoka này, chỉ cần nhập chủng tộc vào đó là có thể tìm thấy được.
Denji: Được thôi!
......
Một bên khác, Denji vui vẻ ôm Pochita đi ra khỏi nhà trọ.
Cậu dự định bắt đầu tìm kiếm tất cả những điều chưa từng thấy ở thế giới này, nhưng v��a ra cửa lại gặp phải Tiểu Tà Thần Jashin-chan.
“Ài? Ngươi là ác ma?” Denji kỳ quái nhìn Tiểu Tà Thần Jashin-chan hỏi.
“Ác ma cái gì mà ác ma! Tôi là Tà Thần! Tà Thần tối cao đây, chứ không phải loại ác ma hễ đánh một cái là nát bét như bên ngoài kia!” Tiểu Tà Thần Jashin-chan nghe vậy lập tức phát điên phản bác, cảm thấy bị xem là ác ma thì quá thấp kém.
“À... cái này... xin lỗi.”
“Một câu xin lỗi là xong à? Đâu có chuyện tốt như vậy. Chuyện này không có một vạn yên thì không xong đâu!”
Tiểu Tà Thần Jashin-chan lập tức lưu manh vô lại, bĩu môi lớn tiếng uy hiếp Denji, đơn giản là còn hơn cả xã hội đen.
“Không được! Một vạn yên nhiều thế!” Denji nghe vậy lập tức từ chối. Một vạn yên đủ cho cậu ta ăn mấy tháng trời.
“Hả? Ta không quan tâm, hôm nay ngươi không đưa đủ một vạn yên thì ta sẽ không đi đâu!”
Tiểu Tà Thần Jashin-chan mặt dày mày dạn hét vào Denji, không có ý định buông tha cậu chút nào.
“Ngược lại ta không cho!” Denji kiên định thái độ của mình.
“Hả?”
Lần này Tiểu Tà Thần Jashin-chan trên mặt đã lộ vẻ trầm tư, nhưng mà không thành vấn đề! Nàng đột nhiên nở một nụ cười gian xảo, nhìn quanh một lượt thấy không có ai rồi thì thầm nói: “Đã vậy, vậy ta dẫn ngươi đi kiếm tiền!”
“Có thật không?” Denji ngây thơ, chẳng suy nghĩ nhiều, nghe được chữ “kiếm tiền” là lập tức vui vẻ ra mặt.
Tiểu Tà Thần Jashin-chan giả bộ lão luyện vỗ vai Denji, cười nói đầy tự tin: “Đương nhiên rồi, chúng ta là hàng xóm láng giềng mà. Chắc chắn sẽ không lừa gạt ngươi đâu. Nhân sinh khổ đoản, kiếm được tiền nào hay tiền đó, một đợt phát tài nhanh mới là chân lý cuộc sống. Haha haha......”
“Được thôi! Kiếm tiền!” Denji kích động nhảy dựng lên, cười toe toét.
“Đi đi đi, ta dẫn ngươi đi kiếm tiền đây.”
Nói rồi Tiểu Tà Thần Jashin-chan kéo Denji đi ra bên ngoài, trên mặt nàng nở một nụ cười rạng rỡ.
Trên đường, Tiểu Tà Thần Jashin-chan vừa ăn vặt vừa cười nói: “Tiểu tử, ta dẫn ngươi đi kiếm tiền rồi, mời ta ăn vặt cũng là phải phép chứ?”
Bản dịch tinh chỉnh này là công sức của truyen.free, rất mong bạn đọc không tùy tiện sao chép.