Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 272: Khua chiêng gõ trống. - Ba Con Trai Của Yến Vương

“A, thì ra là Dương đại nhân.”

Hoàng Chân vừa thấy hắn, vội vàng dừng bước, gượng gạo nặn ra một nụ cười, chắp tay chào hắn.

Hạ Tầm hơi lấy làm lạ, bèn hỏi: “Hoàng đại nhân có tâm sự gì mà trông có vẻ ủ rũ thế này?”

Hạ Tầm vừa hỏi, nhất thời khơi gợi nỗi lòng buồn rầu của Hoàng Chân, mắt Hoàng Chân hơi đỏ hoe hỏi: “Dương đại nhân, chuyện Yến vương phủ cháy lớn, ngài có biết không?”

Hạ Tầm đáp: “A, biết chứ, ngày đó hạ quan đang trực tại nha môn, nghe nói có cháy, chưa kịp mặc quần áo đã vội vàng rời giường, đứng ngoài sân hóng chuyện. Hắc, lửa cháy lớn lắm, nửa bầu trời đều đỏ rực cả. Hoàng đại nhân, ngài hỏi chuyện này làm gì thế?”

Mắt Hoàng Chân đong đầy nước, bắt đầu rơi lệ: “Lão phu… Nhà của lão phu tiếp giáp Yến vương phủ, cũng bị cháy rụi sạch sành sanh!”

“A?”

Hạ Tầm thực sự không biết Hoàng Chân đã dọn nhà, không khỏi ngạc nhiên nói: “Hoàng đại nhân, nhà ngài không phải ở Tam Sơn Môn sao, đã chuyển đến cạnh Yến vương phủ tự bao giờ vậy?”

Hoàng Chân giơ ba ngón tay lên, hướng về phía Hạ Tầm nói giọng đau đớn: “Ba ngày, ba ngày trước khi Yến vương phủ xảy ra hỏa hoạn.”

Hạ Tầm im lặng, cười khan nói: “Họa phúc khó lường. Cũng may… đại nhân không hề hấn gì, của đi thay người, đừng quá bận tâm!”

Hoàng Chân ủ rũ nói: “Ài! Thế sự khó lường, lão phu cũng đã nghĩ thông rồi. Thôi bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa, vừa nói đến là lòng lão phu lại đau như cắt ruột, khó chịu khôn tả! Dương đại nhân, ngài đây là muốn vào cung à?”

Hạ Tầm nói: “Đúng, Hoàng Thượng triệu kiến. Hoàng đại nhân vừa từ trong nội cung ra, chẳng lẽ cũng được Hoàng Thượng sai việc?”

Vừa nghe lời này, trên mặt Hoàng Chân lộ ra vẻ tươi tỉnh hơn một chút, hắn chắp tay hướng lên trời nói: “Nhận được tín nhiệm của Hoàng Thượng, hôm qua đã hạ chiếu, ủy nhiệm hai mươi bốn vị Phóng sứ đi tuần tra, trong đó có Hoàng mỗ. Hoàng mỗ vốn là Giám sát Ngự sử Hồ Bắc, lần này phụng hoàng mệnh, lại làm Phóng sứ Hồ Bắc, một người kiêm hai chức, cũng tiện.”

Hạ Tầm vừa nghe vội vàng chắp tay nói: “Chà, thì ra Hoàng đại nhân cũng là một trong hai mươi bốn Thiên sứ, chúc mừng chúc mừng. Chỉ không biết, đại nhân lần này đến Hồ Bắc tuần tra, là để điều tra việc gì? Chẳng lẽ Bạch Liên giáo lại gây họa sao?”

Hoàng Chân bĩu môi nói: “Bạch Liên giáo thì tính là gì, trong mắt đương kim Hoàng Thượng, giáo phái không phải là họa, chẳng qua chỉ là cái tật nhỏ, không đáng nhắc đến. Còn họa lớn trong lòng thì vẫn…”

Hoàng Chân chợt im tiếng, Hạ Tầm ngạc nhiên hỏi: “Hả?”

Hoàng Chân cười ha hả, nói: “Trong lòng Hoàng Thượng, tất nhiên dân chúng là trên hết. Lần này đây, Hoàng Thượng muốn ta tuần tra, thăm hỏi nỗi khổ của dân, khảo sát quan lại, khiển trách tham quan. Lão phu vừa mới tiến cung nhận lệnh, sáng mai phải lên đường, cần trở về dọn dẹp chút đồ đạc… Thôi! Mọi thứ đã cháy sạch, còn gì mà thu dọn nữa. Dương đại nhân, không làm chậm trễ ngài vào cung nữa, cáo từ, cáo từ!”

Hạ Tầm trầm ngâm nhìn bóng lưng Hoàng Chân vội vàng rời đi, trong lòng hiện lên nghi vấn: “Hoàng Thượng vào lúc này phái Phóng sứ đi, lại còn phái đến hơn hai mươi người một lượt, chuyện này… chẳng lẽ liên quan đến việc tước phiên chăng?”

***

“Khanh đã đến rồi.”

Nhìn thấy Hạ Tầm, trên mặt Chu Duẫn Văn lộ ra nụ cười.

Hạ Tầm khom người đáp: “Vâng, thần nghe Hoàng Thượng triệu kiến, lập tức chạy đến yết kiến, không biết Hoàng Thượng có gì chỉ bảo thần.”

Chu Duẫn Văn nói: “Dương Húc à, thế tử Yến vương và hai vị tiểu quận vương mấy ngày nữa sẽ đến kinh. Trước đó, Yến vương vào kinh thành, kết quả gặp kẻ xấu hành thích, Yến vương phủ cũng bị thiêu rụi, khiến trẫm khó xử. Trẫm không hy vọng lần này lại để xảy ra chuyện gì với ba thế tử Yến vương. Lúc ba thế tử Yến vương ở trong kinh, an toàn của bọn họ giao cho Cẩm Y Vệ các khanh.”

Hạ Tầm khom người nói: “Vâng, nhưng… việc lớn như vậy, có… nên triệu La Thiêm Sự đến nghe Hoàng Thượng phân phó không?”

“Trẫm sẽ thông báo cho hắn.”

Chu Duẫn Văn khoát tay, hớp một ngụm trà, liếc mắt nhìn Hạ Tầm, giống như cười mà không phải cười nói: “Dương Húc, gần đây khanh và Trung Sơn vương phủ qua lại thân mật, với Yến vương phủ cũng khá hòa thuận. Trẫm nhớ rõ, mấy ngày trước, Cẩm Y Vệ đến Bắc Bình điều tra vụ việc, cũng là do khanh và Yến vương phủ liên hệ. Những người này ở trong kinh, trẫm nghĩ đi nghĩ lại, người có thể quan hệ với Yến vương phủ thì chỉ có khanh, chuyện này đương nhiên phải giao cho khanh làm.”

Hạ Tầm biến sắc, cuống quýt cúi người nói: “Hoàng Thượng, thần và Trung Sơn vương phủ, thực sự có một vài giao dịch, cũng vì vậy mà bị Yến vương phủ biết được, nhưng thần và Yến vương phủ cũng không có qua lại cá nhân gì, lại càng không dám làm trái phép. Thần đối với Hoàng Thượng một lòng trung thành, trời đất chứng giám, thần từ khi nhậm chức Cẩm Y Vệ đến nay, luôn lo lắng cho Hoàng Thượng, vì Hoàng Thượng vui mà vui, vì Hoàng Thượng mà không tiếc thân mình, tuyệt đối không bao che hay tư thông với Yến vương phủ…”

Nói xong những câu này Hạ Tầm liền cảm thấy buồn nôn, mặt Chu Duẫn Văn lại lộ vẻ vui mừng, khoát tay cười nói: “Dương khanh không cần hoảng sợ, trẫm đối với tấm lòng trung thành của khanh đương nhiên là không chút nghi ngờ.”

Đối với sự trung thành của Hạ Tầm, xác thực cho tới bây giờ Chu Duẫn Văn chưa từng có hoài nghi. Kẻ trung thành, lòng trung thành đương nhiên là trung với Hoàng Thượng. Quân thần phụ tử, người đọc sách thánh hiền há có thể không rõ thiên hạ đại nghĩa ở đâu? Chu Duẫn Văn một mực lý giải như vậy, một mực cho rằng đây là thiên kinh địa nghĩa.

Hơn nữa, nếu Dương Húc không trung thành, chỉ biết vụ lợi, như vậy hắn sẽ càng không phản bội mình. Ai lại không chọn thiên tử chính thống của Thiên triều, mà đi lựa chọn một Yến v��ơng đang đứng trước nguy cơ bất cứ lúc nào? Yến vương có năng lực gì mà tranh cao thấp với một thiên tử? Chỉ cần người có mắt, ai mà không nhìn ra, Yến vương sắp sụp đổ? Cho nên, Chu Duẫn Văn đối với Hạ Tầm rất yên tâm.

Hắn khẽ cười nói: “Là như thế này, Yến vương vừa mới vào kinh, đối với trẫm có rất nhiều nghi kỵ, dẫn tới dân chúng nghị luận. Sau nữa, hắn lại bị người hành thích một cách khó hiểu, rất nhiều người đem món nợ này tính đến trên đầu trẫm. Trẫm cũng lo lắng, nếu như ba đứa con Yến vương ở trong kinh gặp chuyện không may, chẳng phải trẫm biết giải thích thế nào sao?

Yến vương đối với trẫm có chút nghi kỵ, ba thế tử của Yến vương chính là bị ảnh hưởng của cha, e rằng cũng thành kiến rất sâu với trẫm. Nếu trẫm chọn người không thích hợp đi bảo vệ bọn họ, bọn họ sẽ sinh ngờ vực vô căn cứ, đề phòng đủ điều, nói không chừng lại gặp chuyện không may. Cho nên trẫm mới nghĩ tới khanh, khanh và Yến vương phủ ít nhiều cũng có chút giao tình, do khanh ra mặt, có lẽ có thể được bọn họ tín nhiệm.”

Lần trước Yến vương gặp chuyện, Chu Duẫn Văn không ngờ đến, quả thực có chút sợ hãi. Trước khi hắn không tìm được lý do đàng hoàng để có thể ra tay với Yến vương, hắn cũng không muốn để ba đứa con của Yến vương lại xảy ra chuyện gì.

Hạ Tầm nghe rõ nguyên do, không khỏi vừa mừng vừa sợ. Tuy hắn đáp ứng Yến vương âm thầm trông nom ba vị vương tử, đã lường trước những khó xử có thể xảy ra, không ngờ Chu Duẫn Văn lại trực tiếp giao việc này cho hắn, khiến cho hắn có cơ hội quang minh chính đại công khai tiếp xúc với ba thế tử của Yến vương. Ngẫm kỹ lại, trong kinh thành người quan hệ với Yến vương phủ chẳng có mấy ai, Kiến Văn Đế lựa chọn hắn, mặc dù nằm ngoài dự liệu, nhưng vẫn hợp tình hợp lý.

Hạ Tầm vội vàng khom người đáp: “Vâng, thần đã rõ! Thần nhất định không phụ lòng bệ hạ, sẽ bảo đảm an toàn cho ba thế tử Yến vương tại kinh thành.”

Chu Duẫn Văn vuốt cằm nói: “Rất tốt, Yến vương phủ vừa bị cháy hủy, hôm nay còn chưa xây lại. Từ Huy Tổ là cữu cữu (cậu) của các khanh, cháu ngoại (các khanh) đến ở nhà cậu, cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Vương tử các phiên vương khác cũng sẽ lần lượt vào kinh thành. Các khanh khó được đến kinh thành một chuyến, mấy ngày nay hãy nghỉ ngơi một chút cho tốt, tham quan cảnh đẹp Kim Lăng. Dương Húc sẽ chuẩn bị tất cả cho các khanh, cũng hộ vệ an toàn cho các khanh tại kinh thành. Còn nữa…”

Ánh mắt Chu Duẫn Văn nhìn Hạ Tầm tỏa ra vẻ thâm sâu, Hạ Tầm ngầm hiểu, vội vàng vuốt cằm nói: “Thần đã rõ! Thần tin tưởng, dưới thiên uy Hoàng Thượng, tất cả thủ đoạn yêu ma quỷ quái đều không thể che giấu được!”

Chu Duẫn Văn mỉm cười, hắn rất thích khi thần hiểu ý của vua.

“Thần đệ Chu Cao Sí, Chu Cao Hú, Chu Cao Toại, bái kiến Hoàng Thượng.”

“À! Ba vị Vương đệ ở triều cũng không có chức vụ, không cần làm lễ quân thần trên điện. Ở đây là nơi gia đình gặp mặt, lễ nghi người nhà, không cần câu nệ, không cần hành đại lễ như thế. Ba vị Vương đệ, mau mau đứng lên, mau mau đứng lên.”

Chu Duẫn Văn vẻ mặt hớn hở, vô cùng thân thiết đi đến phía trước đỡ người đường đệ Chu Cao Sí kém mình một tuổi dậy.

Chu Cao Sí thực sự là quá mập, so với Chu Duẫn Văn mi thanh mục tú, cao ráo mảnh khảnh, thân hình béo ụt ịt của hắn có thể bằng hai Chu Duẫn Văn cộng lại. Bởi vì quá béo, gương mặt cũng tròn xoe, hai má phúng phính chảy xệ, trắng bệch, mềm nhũn, lộ ra sắc da hồng hào.

Vừa thấy Hoàng Thượng đưa tay đỡ, Chu Cao Sí vội vàng dập đầu lần nữa nói: “Thần đệ tạ ơn Hoàng Thượng.”

Chu Cao Sí muốn đứng lên nhưng không được, thân hình hắn thực sự quá nặng, đôi chân gầy guộc của hắn hiển nhiên không thể chống đỡ sức nặng cơ thể, đã quỳ xuống thì nhất thời không đứng dậy nổi.

Chu Duẫn Văn vốn chỉ là làm ra vẻ đỡ, thấy bộ dáng hắn như vậy, đành phải đi đến bên cạnh hắn đỡ thật. Vừa đỡ lấy cánh tay Chu Cao Sí, chạm vào chính là một đống thịt béo mềm nhũn, thậm chí Chu Duẫn Văn có loại cảm giác không có điểm tựa. Hạ Tầm đứng ở góc điện thấy thế, vội vàng xông về phía trước một bước, giúp đỡ Chu Cao Sí đứng dậy.

Vừa thấy đại ca đứng lên, Chu Cao Hú và Chu Cao Toại đang quỳ trên mặt đất cũng vội vàng đứng lên theo. Chu Cao Sí thở hổn hển mấy hơi, lúc này mới hướng về phía Chu Duẫn Văn cười ngô nghê mấy tiếng, hơi ngại ngùng nói: “Thần đệ yết kiến, trong lòng khó tránh khỏi căng thẳng, hai chân mềm nhũn, nhất thời lại… để bệ hạ chê cười rồi.”

“Ha ha ha, Vương đệ nói đùa. Ta và khanh là huynh đệ trong nhà, có gì mà phải căng thẳng. Tiểu Lâm Tử, nhanh dọn chỗ ngồi cho ba vị Vương đệ.”

“Tạ ơn Hoàng Thượng!”

Chu Cao Sí chắp tay tạ ơn, khó nhọc lắm mới xoay người về phía ghế ngồi, chỉ một động tác đơn giản ấy mà trán hắn đã đầm đìa mồ hôi.

Chu Duẫn Văn lại liếc mắt nhìn Chu Cao Hú và Chu Cao Toại. Hai người này tuy thừa hưởng vóc dáng từ phụ thân, vô cùng khôi ngô cường tráng, nhưng xét về tuổi tác thì một người mới mười lăm, một người mười bốn. Tuy vẫn cao lớn thô kệch, râu ria trên môi còn chưa mọc hẳn, cặp mắt vẫn trừng mắt nhìn Chu Duẫn Văn, không chút che giấu địch ý.

Chu Duẫn Văn cười cười, xoay người bước đi, ánh mắt nhanh chóng lướt qua một tia khinh miệt.

Cha là anh hùng hảo hán, nhưng Chu Duẫn Văn lại hoàn toàn không cách nào cảm giác được phẩm chất đặc biệt ấy trên người ba đứa con này của Tứ thúc. Trước kia mỗi lần thấy Tứ thúc, từ trong đáy lòng hắn sẽ sinh ra một loại cảm giác kính sợ, cho dù là hắn giờ đây làm hoàng đế, Chu Lệ cúi đầu trước mặt hắn, dập đầu xưng thần, loại cảm giác bất an trong lòng hắn cũng chưa từng biến mất.

Trên người Chu Lệ có một loại khí thế rất cường đại, khiến cho hắn tự nhiên sinh ra một loại kính sợ. Loại cảm giác này, hắn chỉ cảm giác được trên người hoàng tổ phụ. Cho dù là Chu Nguyên Chương đối với hắn rất hiền lành, thậm chí không nói với hắn một câu nói nặng, nhưng loại cảm giác kính sợ này vẫn không mất đi được.

Nhất là hắn ở bên cạnh Chu Nguyên Chương, cho dù là nhìn thấy Chu Nguyên Chương vì người khác, việc khác mà giận dữ, hắn cũng sẽ câm như hến. Loại sợ hãi này, dường như là bẩm sinh, một sinh vật nhỏ yếu bẩm sinh kính sợ một sinh vật cường đại khác. Nhưng trên người ba đứa con của Yến vương này, hắn hoàn toàn không có loại cảm giác đó.

Thân hình mập mạp khiến người ta có cảm giác vụng về, Yến vương thế tử lại càng béo ị. Chu Duẫn Văn cảm thấy, với chiến công hiển hách của Yến vương, trưởng tử này chỉ sợ đến binh quyền cũng chưa từng sờ qua, đừng nói chi là cưỡi ngựa bắn tên, hắn đi vài bước cũng phải cần người ta đỡ mới được.

Về phần Chu Cao Hú và Chu Cao Toại, ngược lại mang dáng vẻ vũ phu oai hùng, thực chất chỉ là bộ dạng vũ phu thô lỗ mà thôi. Mà ngay cả phụ thân các ngươi, ở trước mặt trẫm cũng không dám lộ ra địch ý, các ngươi lại có thể dùng ánh mắt cừu hận nhìn trẫm, tâm tư đơn giản như vậy, có thể làm được chuyện gì?

Trở lại ngự án ngồi xuống, nụ cười trên mặt Chu Duẫn Văn càng thêm thân thiết: “Ba vị Vương đệ đường xa vất vả, trẫm đã bày gia yến trong nội cung, lát nữa Thái hậu cũng sẽ tới, chúng ta và Thái hậu lão nhân gia cùng ăn bữa cơm. Sau đó Dương Húc cùng đi với các khanh đến Trung Sơn vương phủ tạm nghỉ.”

Chu Duẫn Văn nhìn Hạ Tầm đứng hầu một bên, nói: “Mấy ngày trước Yến vương phủ bị cháy hư hại, hôm nay còn chưa xây lại. Từ Huy Tổ là cữu cữu (cậu) của các khanh, cháu ngoại (các khanh) đến ở nhà cậu, cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Vương tử các phiên vương khác cũng sẽ lần lượt vào kinh thành. Các khanh khó được đến kinh thành một chuyến, mấy ngày nay hãy nghỉ ngơi một chút cho tốt, tham quan cảnh đẹp Kim Lăng. Dương Húc sẽ chuẩn bị tất cả cho các khanh, cũng hộ vệ an toàn cho các khanh tại kinh thành.”

Chu Cao Toại không kìm được bèn mạo muội hỏi: “Bệ hạ, chúng ta khi nào thì có thể trở về Bắc Bình?”

Chu Duẫn Văn liếc mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Nơi này là thiên triều, Kim Lăng là nơi đế vương, cảnh tượng hùng vĩ, chẳng lẽ còn kém Bắc Bình sao? Vương đệ cớ gì phải vội vàng như thế?”

Chu Cao Sí cười nói: “Mẫu thân chúng ta chỉ có ba đứa con. Hôm nay chúng ta cùng vào kinh thành, mẫu thân rất nhớ nhung. Lúc đi đã dặn dò hết sức chúng ta, sau khi đến kinh sư sớm gửi một phong thư về nhà, báo ngày trở về, để mẫu thân khỏi nhung nhớ. Tam đệ vừa hỏi, có chút lỗ mãng, kính xin bệ hạ đừng trách.”

Chu Duẫn Văn nói: “A, ha ha… Trẫm nghĩ thế này, trẫm là vua của một nước, cần lo liệu đại sự thiên hạ, vì giang sơn xã tắc. Vốn nên vì tiên đế mà giữ đạo hiếu ba năm, nhưng lại chỉ có thể tính bằng ngày. Trong lòng trẫm vẫn luôn tiếc nuối về việc này. Mà các Vương thúc ở khắp nơi, gánh vác trọng trách, không thể tự ý rời khỏi phiên quốc.

Trẫm càng nghĩ, trách nhiệm giữ đạo hiếu cho tiên đế, cũng cần phải đặt lên vai các vương tử của các phiên vương. Đợi ngày giỗ tiên đế bắt đầu, sau khi trẫm dẫn bọn khanh tế lễ ở Hiếu Lăng, trẫm định tu sửa nhà cửa, xây dựng thêm tại Hiếu Lăng, để tất cả vương tử các phiên vương đều đến đó cư ngụ, thay mặt vua cha giữ đạo hiếu, đồng thời tuyển chọn những đại nho nổi tiếng, đến đó dạy học cho các vương tử.”

Chu Cao Hú, Chu Cao Toại nghe đến đó sắc mặt khẽ biến, sắc mặt Chu Cao Sí cũng trắng bệch đi một chút. Chu Duẫn Văn liếc mắt nhìn bọn họ, ra vẻ kinh ngạc nói: “Ba vị Vương đệ, chủ trương của trẫm có chỗ nào không ổn sao?”

Trên mặt Chu Cao Sí chậm rãi nở ra một nụ cười, hơi chắp tay nói: “Hoàng Thượng thông hiểu đạo lý, thuận lòng dân, thần đệ khâm phục vạn phần. Thần đệ đã là con cháu tiên đế, nay phụng chỉ Hoàng Thượng, xây nhà ở Hiếu Lăng, tận hiếu ba năm, dù nói thế nào đi nữa, cũng là vô cùng thỏa đáng…”

Nói đến đây, cặp mắt của Chu Cao Sí bởi vì mập mạp n��n chỉ lộ ra một khe hở nhỏ, hướng về phía Hạ Tầm đứng ở góc điện liếc một cái nhìn đầy ẩn ý.

Nội dung bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free