(Đã dịch) Cao Sơn Mục Trường - Chương 214: Mang ngươi xem bầy sói
Thật lạ lùng, người ta thường nói nhà vàng nhà bạc chẳng bằng mái nhà của mình. Cư An sau khi ngủ một giấc ở nhà liền cảm thấy tinh thần sảng khoái ngay lập tức, bu���i sáng làm việc cũng nhanh nhẹn hơn hẳn. Sáng sớm bận rộn chăm sóc xong Đậu Cỏ và Bông Tuyết, y quay lại nhà ăn điểm tâm, món ăn không nghi ngờ gì nữa chính là thịt bò hầm.
Cư An vừa ăn vừa đọc báo. Một tin tức trên báo lại thu hút sự chú ý của y. Trên đó viết rằng, hai cha con nọ khi cắm trại trong núi sâu đã gặp một con gấu mẹ mang theo gấu con, ngay lập tức bị gấu mẹ tấn công. Hai cha con khá thông minh, liền nằm vật ra đất giả chết. Ai ngờ gấu mẹ vẫn xông tới cào xé. Hai cha con cho rằng hôm nay sẽ bỏ mạng tại đây, đúng lúc này, một bầy sói xuất hiện, đuổi gấu mẹ và gấu con đi. Hai cha con vừa thấy, nghĩ bụng: "Thế này là mới thoát khỏi miệng gấu lại chui vào hang sói sao?" Vận may đúng là đen đủi hết mức, tại sao lại vậy? Gấu thì không ăn thịt thối, nhưng bầy sói thì chẳng kén chọn gì. Trong lúc hai cha con ôm nhau run rẩy, bầy sói lại kêu lên hai tiếng về phía hai người rồi quay lưng bỏ đi. Cuối cùng, hai cha con thoát nạn đã kể lại tình hình lúc đó với phóng viên, nói có ba con sói rất lớn dẫn đầu bầy sói, ba con sói này lớn hơn nhiều so với những con khác, cao tới một mét ở vai, đã cứu mạng hai cha con họ.
Sau đó họ còn cảm khái với phóng viên rằng lúc đó sói vương nhìn họ với ánh mắt đầy an ủi, dường như lo lắng vết thương ở chân họ. Cư An đọc đến đây thì thấy càng nói càng hoang đường. Giúp ngươi đuổi gấu, nhưng ngươi cũng không thể thổi phồng thành Người Nhện được, quá sức rồi.
Cư An vừa nhìn miêu tả của hai người kia liền biết chắc chắn là lão Đại, lão Nhị và Tam cô nương, ba con sói đó. Mới có bao lâu mà ba đứa này đã tranh được ngôi vương rồi sao? Xem ra, cuộc sống gia đình tạm thời của ba anh em chúng cũng không tồi. Nhưng lời kể của hai cha con trên báo thì Cư An không tin, theo y thấy, ánh mắt của lão Đại và lão Nhị cũng không hề có vẻ lo âu như vậy. Phải nói Tam cô nương thì có vẻ có khả năng đó.
Không xem tin tức này, Cư An suýt chút nữa quên mất ba cái tên đó. Vừa hay trong nhà lại có nhiều thịt. Lát nữa sẽ cùng Dina mang thịt đến cho mấy đứa này. Nhưng y cũng nghĩ bụng không biết liệu có thể gặp được chúng trong cánh rừng đó không. Nhìn miêu tả trên báo thì ba đứa này dẫn bầy sói chạy khắp nơi, hẳn là không ở gần đây. Dù sao cũng muốn thử vận may một chuyến.
Nghĩ vậy, Cư An liền giơ tờ báo lên, nói với Dina bên cạnh: "Xem tin tức về bầy sói này này, mấy con sói bên trong ta còn quen đấy. Lát nữa ta sẽ đưa nàng đi làm quen một chút. Điều kiện tiên quyết là chúng vẫn còn ở chỗ cũ." Nói xong, y đưa tờ báo cho Dina.
Dina nhận lấy báo xem, vừa uống canh vừa hỏi Cư An: "Chàng còn nuôi cả sói sao? Sao thiếp chưa từng gặp bao giờ?"
"À!" Cư An nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không phải là nuôi lớn trong nông trại, mà là lúc ta tuần tra xung quanh nông trại, thấy một con sói cái một mình nuôi ba con sói con, thân thể gầy trơ xương, ta thấy đáng thương nên đưa cho chúng mấy lần thịt để chúng sống sót mà thôi. Không ngờ ba con sói con đó giờ lại thành sói vương, sau này nông trại cũng chẳng cần lo lắng bầy sói nữa, ta với lãnh đạo bầy sói có quan hệ tốt!" Nói xong, Cư An đắc ý cười ha hả.
"Được rồi, lát nữa chúng ta ăn xong thì đi xem bầy sói vương mà chàng nói." Dina đặt tờ báo trong tay sang một bên: "Nhưng mà, đọc báo thì nói, nếu là sói thật thì chắc chắn sẽ ăn thịt hai cha con đó. Nói không chừng đúng là chàng đã nuôi những con sói này. Chỉ là cái vụ sói cao hơn một mét ở vai thì không đáng tin lắm, có thể là hai người kia cố ý phóng đại mà thôi."
"Đến lúc đó nàng sẽ biết thôi, nhưng ta không thể đảm bảo chúng có còn ở chỗ ta gặp lúc đầu hay không." Cư An cười nói với Dina.
Dina nghe lời Cư An, gật đầu một cái rồi tiếp tục thưởng thức bát canh thịt.
Ăn cơm xong, nhân lúc Dina dọn dẹp, Cư An quay người lên lầu. Đến một căn phòng trống rồi tiến vào không gian. Y chỉ dùng vài chiêu đã trèo lên ngọn cây lớn, hái xuống mấy quả cây. Trúc giản có ghi rằng loại trái cây này có thể phòng dã thú, y muốn lấy cho Dina một ít nhưng khoảng thời gian này bận bịu quá lại quên mất.
Vừa lấy được trái cây, định ra khỏi không gian, y liền thấy cách đó không xa, giá đựng tổ ong đã tràn ngập ong mật, ngay cả bên ngoài cũng bu đầy. Y tiến lại gần xem xét, chà, tất cả các thùng nuôi ong đều bị ong mật bao phủ, mấy ngày không gặp mà ong mật sinh sôi nhanh quá.
Sau đó y quay đầu nhìn xung quanh. Không chỉ có ong mật, mà trái cây dưới gốc cây cũng đã chất cao gần đến nửa thân cây khô.
Nhìn không gian bừa bộn, Cư An vỗ mạnh đầu: "Thế này phải làm sao đây? Ong mật thì không sao, kiếm thêm vài thùng nuôi ong nữa là ổn. Nhưng ngần ấy trái cây, phải đến 2-2.5 tấn, mang đi không dễ chút nào." Nghĩ vậy, y liền chạy đến xem hồ nước. May mắn là cá trong hồ không tăng thêm nhiều lắm, nếu không thì y lại đau đầu thêm một vòng nữa.
Y ngồi xổm bên bờ ao suy nghĩ một lúc. Thực sự không nghĩ ra cách nào tốt để xử lý đống trái cây kia. Dứt khoát cứ để sau này từ từ tính, trước tiên ra khỏi không gian đã.
Vừa ra khỏi không gian, y liền nghe thấy tiếng Dina: "An! Chàng ơi!" rồi gọi mấy tiếng nữa, sau đó Dina lại nói: "Lần này lại chạy đi đâu rồi?"
Cư An vội vàng cầm trái cây trong tay đi xuống lầu, cười giải thích với Dina: "Vừa nãy ta đang mải nghĩ chuyện, có chút thất thần nên không nghe thấy nàng gọi." Nói xong, y hái một quả trái cây đưa đến miệng Dina.
Dina vừa há miệng liền nuốt trái cây vào, nhai mấy cái rồi hỏi Cư An: "Đây là trái cây gì vậy, có chút ngọt, lại có chút vị chát rất đặc biệt, cho thiếp thêm hai quả nữa đi."
Cư An vội vàng đưa số trái cây còn lại trong tay cho Dina. Lúc mua về y mới phát hiện ra nó, ngay cả y cũng không nhận biết được, vì nó bị giấu lẫn trong một đống quả việt quất, nếu không nhìn kỹ thật sự không thể phát hiện.
Dina nhận trái cây, nhìn kỹ: "Quả thật có hơi giống việt quất!" Sau đó liền hái một quả bỏ vào miệng.
Cư An thấy Dina không hỏi thêm nữa thì yên tâm. Y đi vào bếp, tìm một túi lớn, đựng khoảng bốn năm mươi cân thịt vụn loại kém nhất. Vác lên vai, rồi cùng Dina đến kho hàng. Dù sao trong nhà có nhiều loại thịt vụn này, một lần dọn dẹp hết đi cũng tốt.
Hai người đẩy một chiếc xe máy hai cầu, chở số thịt bò vụn kia, chỉ một lát sau đã đến bãi đất trống cạnh rừng nơi Cư An lần trước phát hiện ba con sói con. Ai ngờ đến nơi, đừng nói là sói, ngay cả một sợi lông sói cũng không thấy đâu.
Dina ngồi sau xe máy, hơi thất vọng nói: "Chắc là chúng đã di chuyển đi rồi, bầy sói có phạm vi hoạt động đến mấy chục cây số lận, chàng tìm thế này làm sao mà gặp được?"
Cư An nghe lời Dina nói cũng hơi tiếc nuối. Chợt y nghĩ ra một ý, muốn xem bầy sói rốt cuộc có hoạt động ở vùng lân cận đó không. Liền lấy hết hơi, hướng về phía núi lớn phát ra tiếng "gào khóc". Khiến Dina giật mình thon thót: "Chàng còn biết làm thế này ư? Tiếng kêu của chàng còn khó nghe hơn cả tiếng sói hú, liệu có thể gọi được sói đến không?"
"Mấy lần cho chúng ăn, ta có học theo bọn nhỏ m���t chút, không chuyên nghiệp lắm, để nàng chê cười rồi. Cũng không biết chúng có nghe thấy không." Cư An cười nói với vẻ mặt tự đắc, chút nào không thấy xấu hổ vì tự nhận mình học chưa tới nơi tới chốn. Lúc đó vì muốn kiểm tra xem có hợp với bọn nhỏ không, Cư An đã học mấy tiếng, nhưng thực sự không có thiên phú gì, cuối cùng cũng không học được.
Cư An lại tiếp tục hú lên hai tiếng nữa, nhưng vẫn không có tiếng đáp lại. Hai người đang thất vọng chuẩn bị rời đi thì từ xa xa mới vọng lại một tiếng đáp, tiếng kêu của Tam cô nương. Cư An lập tức vui vẻ, quay sang nói với Dina phía sau: "Nàng đừng chê ta gọi khó nghe, nhưng không thể phủ nhận là nó rất đặc sắc chứ? Thấy không, bọn nhỏ lập tức biết ta đến rồi." Sau đó y lại dướn giọng hú liền mấy tiếng về phía rừng núi.
Lần này, tiếng sói hú từ xa vang lên liên tiếp. Nghe tiếng thì có vẻ chúng đang từ từ tiến lại gần. Cư An vừa đợi, vừa thỉnh thoảng lại hú lên hai tiếng.
Dina nghe tiếng sói hú ngày càng gần, ngược lại thấy vui vẻ.
Khoảng 10 phút sau, bầy sói đã đ���n bãi đất trống bên ngoài. Dẫn đầu chính là ba con sói xám cao lớn. Cư An nhìn ba đứa này. Lão Đại khẽ hú lên một tiếng trầm thấp. Tất cả các con sói khác đều ngồi xuống vòng ngoài. Lão Đại đưa lão Nhị và Tam cô nương đến cách Cư An không xa, nhưng cũng không tiến lại gần thêm.
Tam cô nương vừa gặp lại Cư An liền vô cùng thân thiết, lập tức chạy đến trước mặt Cư An, hít hà Cư An. Cư An ngồi xổm xuống, Tam cô nương như một chú chó con quen thuộc, bắt đầu liếm mặt Cư An. Thấy Cư An thân thiết với sói như vậy, Dina cũng từ từ tiến lại gần. Đưa tay sờ đầu Tam cô nương, thấy nó không có phản ứng gì, Dina dần dần bạo gan hơn, ôm lấy Tam cô nương hôn nồng nhiệt. Dường như ngửi thấy mùi của Cư An trên người Dina, Tam cô nương càng tỏ ra vô cùng nhiệt tình.
Cư An lấy số thịt phía sau xe máy xuống. Đi về phía trước hơn mười mét rồi đổ thịt ra. Lúc đi ngang qua lão Đại và lão Nhị, y xoa đầu hai đứa rồi gãi gãi cổ chúng. Hai đứa nhắm mắt lại hưởng thụ. Nhưng khi thấy Dina định đến gần, hai đứa lập tức cúi đầu nhe răng gầm gừ.
"Thôi nàng đừng lại gần nữa Dina, hai đứa này tính tình không tốt, hơn nữa bây giờ chúng đã là sói vương rồi, thân phận khác xưa." Cư An cười trêu ghẹo.
Cho dù có thịt ở đó, những con sói khác cũng không đến ngay. Chúng vẫn ngồi xổm ở gần rìa rừng. Lão Đại và lão Nhị lúc này đi tới chỗ thịt, bắt đầu gặm. Tam cô nương vừa thấy cũng sáp lại gặm cùng.
Một con sói đen thấy vậy cũng đi theo đến. Ba anh em lại không có động tác gì, mặc cho con sói đó ăn. Lúc này, một con sói khác cụp đuôi đi tới, dường như không chờ nổi muốn ăn thịt. Lão Đại và lão Nhị lập tức nhe răng đe dọa, Tam cô nương cũng theo đó gầm gừ ô ô. Con sói kia đành phải cụp đuôi ngồi xuống cách đó vài mét, ra vẻ đáng thương nhìn ba đứa ăn thịt.
Sau khi lão Đại, lão Nhị và Tam cô nương ăn xong, con sói kia mới tiến đến chỗ thịt gặm ăn. Rồi sau đó lại có thêm mấy con sói khác lần lượt đến gặm.
Từ cảnh ăn uống này cũng có thể thấy được địa vị trong bầy sói. Dina nhìn rồi nói: "Con sói cái đi theo mấy con đó ăn chung chắc là sói vương hậu, nhưng điều này cũng lạ. Sói vương thường chỉ ăn cùng sói vương hậu trước tiên thôi, chúng không có khái niệm anh chị em sâu sắc đến vậy. Chàng xem, ba anh em chúng ăn chung thật là tốt."
Để thưởng thức những trang truyện đầy huyền ảo, mời quý độc giả ghé thăm truyen.free.