(Đã dịch) Cao Sơn Mục Trường - Chương 265: Giải quyết thủ tục
Cư An nhìn vào đôi mắt Dina, trong veo như hồ nước xanh thẳm, thấu tận tâm can nàng. Y liền nói: "Đây quả là một đại sự, về nhà cần bàn bạc với cha mẹ đã."
Nghe Cư An đáp lời, Dina biết y đã đồng ý phần lớn, liền nói với y: "Đa tạ chàng."
Cư An cười khổ: "Cũng tốt, chuyến này đến cô nhi viện lại có thêm một cô con gái." Nói rồi, y lại khởi động xe, hướng thẳng về nhà.
Vừa về đến nhà, y thấy bốn vị trưởng bối đều có mặt, có Melina phiên dịch giúp, nên bốn người trò chuyện khá vui vẻ. Hai gia đình Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng thì không thấy đâu, Cư An thấy vậy liền hỏi mẹ trước: "Hai gia đình kia đi đâu rồi ạ?"
Mẹ mỉm cười nói với Cư An và Dina: "Hai gia đình đó sáng sớm đã rủ nhau đi siêu thị rồi, cứ như đồ trong siêu thị không mất tiền vậy."
Cư An nghe vậy cười khẽ, kéo hai chiếc ghế ra, kéo Dina ngồi xuống, rồi nói với bốn vị trưởng bối: "Vừa hay Dina có chuyện muốn nói với mọi người, mong mọi người cho ý kiến."
Nghe Cư An nói vậy, ánh mắt bốn vị trưởng bối đều tập trung vào Dina. Dina liền kể lại chuyện của Ny Ny một lượt, sau đó nói về ý định của nàng và Cư An muốn nhận nuôi Ny Ny.
Dina này, rõ ràng là nàng muốn nhận nuôi, sao lại kéo cả y vào đây chứ.
M�� Cư An hiển nhiên cũng chưa từng nghĩ đến chuyện nhận nuôi một đứa trẻ như Cư An, liền hỏi Dina: "Vậy hai con là quyết định không muốn con à, hay là cơ thể có vấn đề gì? Không sao, cứ từ từ điều chỉnh, mấy người chúng ta đây sức khỏe đều rất tốt, không cần vội."
Cư An vừa nghe đã biết mẹ hiểu lầm, liền giải thích với mẹ: "Không phải đâu ạ. Chúng con cũng đang chuẩn bị có con, chẳng qua bây giờ Dina thích Ny Ny nên muốn nhận nuôi một bé."
Dina cũng vội vàng nói với mẹ Cư An: "Mẹ ơi, chúng con sẽ sinh con mà, con với Cư An dự định ít nhất phải có ba đứa lận. Bây giờ chỉ là có thêm một Ny Ny thôi ạ."
Mẹ vừa nghe nói có ba đứa cháu nội ngoại ruột làm nền tảng thì lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt!" Rồi không nói gì thêm nữa. Cư An nhìn thấy trong lòng không ngừng lắc đầu, ba đứa cháu nội ngoại này đã trực tiếp khiến mẹ y giơ cờ trắng đầu hàng rồi.
Marcos và Melina thì rất ủng hộ, Marcos mỉm cười gật đầu, rồi cùng Dina và Cư An nói với cha mẹ Cư An: "Bọn trẻ có lòng nhân ái. Chuyện tốt như vậy chúng ta nên ủng hộ mới phải."
Nghe Melina phiên dịch lời của Marcos, cha Cư An cũng gật đầu: "Ta cũng không có ý kiến gì, dù sao đây cũng coi như là kết một thiện duyên."
Bốn vị trưởng bối nhất trí thông qua. Cư An không nói gì thêm, còn Dina thì đạt thành mong muốn, tươi cười rạng rỡ. Nàng lập tức kéo Cư An quay lại viện mồ côi để làm thủ tục nhận nuôi.
Đến viện mồ côi. Bác sĩ Lưu nhìn hai người với vẻ mặt kỳ lạ, chắc hẳn trong lòng đang thắc mắc sao hai người này đi chưa được bao lâu lại quay lại rồi.
Cư An mỉm cười với bác sĩ Lưu rồi nói: "Ta và Dina muốn nhận nuôi Ny Ny, ngài xem rốt cuộc cần những thủ tục gì ạ?"
Bác sĩ Lưu nghe Cư An nói vậy, liền mời hai người vào phòng làm việc, rồi để họ ngồi xuống và nói: "Việc nhận nuôi trẻ em yêu cầu phải là vợ chồng, hơn nữa có thu nhập ổn định là được. Vì vậy, hai vị cần xuất trình giấy chứng nhận hôn nhân, cùng với một số giấy tờ về thu nhập."
Cư An vừa nghe thấy vậy thì nghĩ, chuyện này đơn giản thôi mà, liền cầm điện thoại gọi cho Nine, sau đó líu lo một tràng tiếng Anh. Y hỏi về giấy tờ chứng minh thu nhập, rồi cả tài liệu kết hôn gì đó, đủ mọi vấn đề. Bác sĩ Lưu nghe Cư An nói một hồi tiếng Anh, đợi y cúp máy xong liền hỏi: "Anh cũng là người nước ngoài ư?"
"Vâng, tôi và Dina đều mang quốc tịch Mỹ," Cư An gật đầu đáp lời bác sĩ Lưu: "Chuyện này có vấn đề gì đặc biệt sao ạ?"
Bác sĩ Lưu dừng một chút rồi nói: "Chuyện này thì hơi phiền phức một chút. Anh biết đấy, những năm gần đây, do số lượng vợ chồng nước ngoài nhận nuôi trẻ mồ côi Trung Quốc tăng lên hằng năm, nên để đảm bảo lợi ích của các em, quốc gia đã bổ sung thêm một số điều kiện mới."
Cư An vừa nghe thấy sao lại rắc rối nữa rồi. Y còn chưa kịp mở miệng, Dina đã không chờ được mà hỏi: "Tại sao ạ? Không phải vừa rồi ngài nói, chỉ cần là vợ chồng và có giấy chứng nhận thu nhập là được rồi sao?"
Bác sĩ Lưu giải thích: "Vừa rồi ta cứ ngỡ cậu ấy là quốc tịch Trung Quốc, nên việc nhận nuôi Ny Ny chỉ cần những điều kiện đó là được. Nhưng nếu cả hai vợ chồng đều là người nư��c ngoài, thì yêu cầu lại khác. Hai người phải kết hôn được một thời hạn nhất định, hơn nữa số lần ly hôn của cả hai bên không được vượt quá năm lần. Vậy hai vị kết hôn khi nào?"
Cư An nghe xong lắc đầu: "Thời hạn đó chắc chúng tôi không đạt tới được rồi. Chúng tôi mới kết hôn được một tuần mà thôi." Nghe Cư An nói vậy, mặt Dina tràn đầy vẻ thất vọng. Nàng nhìn Ny Ny đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh cửa, ánh mắt không rời đi.
Bác sĩ Lưu cũng chú ý tới ánh mắt của Dina, liền nói với Cư An và Dina: "Thấy hai vị cũng thật lòng yêu quý Ny Ny, tôi sẽ giúp hai vị báo cáo lên cấp trên xem liệu có thể nới lỏng điều kiện phù hợp hay không, hơn nữa tình trạng của Ny Ny cũng có chút đặc biệt."
Dina nghe bác sĩ Lưu nói vậy, trong mắt lại lần nữa dấy lên hy vọng, nàng liên tục nói: "Đa tạ! Đa tạ!"
Vừa đợi Dina dứt lời, bác sĩ Lưu liền lập tức cầm điện thoại lên gọi, kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối, sau đó nói rõ tình trạng đặc biệt của Ny Ny, rồi lại nhấn mạnh hai tiếng "quốc tịch Mỹ, đúng là quốc tịch Mỹ" xong mới cúp điện thoại, quay sang nói với Cư An và Dina: "Cần phải đợi ông ấy xin phép lãnh đạo trong huyện mới có thể quyết định được. Hai vị cứ về nhà trước chờ tin tức nhé, khi nào có tin tôi sẽ gọi điện thoại cho hai vị ngay."
Cư An lại trò chuyện thêm vài câu với bác sĩ Lưu, rồi cùng Dina đứng dậy cáo từ. Khi cùng Dina đi đến cửa, nàng vẫn lưu luyến nhìn Ny Ny hai mắt. Cư An nhìn thấy cảnh đó trong lòng cười khổ không thôi, xem ra vợ y thật sự đã "phải lòng" bé Ny Ny này rồi. E rằng nếu không đưa được bé gái này về, thì "cô nàng lớn" trong nhà sẽ buồn lòng mất.
Cùng về đến nhà, hai gia đình Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng đều đã quay về. Thấy Cư An và Dina bước vào cửa, biết hai người họ vừa đi viện mồ côi làm thủ tục nhận nuôi con, Cư Sơn liền hỏi: "Hai đứa đi hỏi han thế nào rồi?"
Cư An kể lại đại khái chuyện đã qua, mọi người liền rõ ràng. Anh rể ở bên cạnh nghe xong liền nói với Cư An: "Chuyện này cũng không phải là quá khó khăn đâu."
Dina vừa nghe anh rể nói vậy liền lập tức hỏi: "Anh rể có cách nào sao ��?"
Anh rể cười nói: "Các em đúng là 'thờ Phật mà chẳng biết chùa', không phải đi tìm đâu xa, có sẵn người đang ở trước mắt mà các em lại không biết tìm."
Cư An nói với anh rể: "Anh có cách sao? Có biết ai không? Biết thì nói ngay đi, còn quanh co làm gì nữa, chúng em đâu phải học sinh của anh mà phải làm cái kiểu giáo dục gợi mở đó chứ!"
"Anh làm gì có cách nào, người ta đây biết, Cư Sơn chắc chắn có thể giải quyết chuyện này," anh rể cười nói.
"Tôi ư?" Cư Sơn chỉ vào mũi mình nói: "Tôi thì biết gì về lãnh đạo cấp trên của viện mồ côi chứ, làm sao mà có cách được! Tôi tốt nghiệp cũng rời quê nhà cả chục năm rồi còn gì."
Anh rể liếc nhìn đại ca: "Anh không quen lãnh đạo cấp trên của viện mồ côi, nhưng anh quen lãnh đạo cấp trên của họ mà. Chẳng phải anh đang chuẩn bị đầu tư xây nhà xưởng ở trong huyện sao, ai là người tiếp đãi anh, anh cứ gọi điện thoại nói với người đó một chút là em trai với em dâu anh muốn nhận nuôi một đứa bé, đảm bảo có tác dụng ngay."
Cư An nghe vậy cũng vỗ đùi nói: "Đúng là tôi quên mất, trong nhà mình còn có một nhà đầu tư đây mà."
Dina nghe thấy chuyện có hy vọng lớn hơn, liền nhìn Cư Sơn nói: "Đại ca, anh thật sự có thể giúp được không ạ?"
Cư Sơn vội vàng khoát tay nói với Dina: "Em dâu à, anh cũng không dám đảm bảo, chỉ có thể giúp các em hỏi thăm một chút thôi." Dưới ánh mắt dò xét của Dina, y liền móc điện thoại di động ra gọi, đợi điện thoại vừa kết nối liền nói: "Thư ký Cố đó sao, tôi là Cư Sơn đây mà. Em trai tôi và em dâu muốn nhận nuôi một đứa trẻ ở viện mồ côi. Đúng vậy! Em trai ruột của tôi. Nhưng bây giờ hai đứa nó đều là người nước ngoài, mà mới kết hôn nên thời hạn kết hôn chưa đủ. Tôi muốn hỏi xem điều kiện này liệu có thể nới lỏng một chút không. Tình hình kinh tế của hai đứa cũng rất tốt. Đúng vậy, tình hình là như thế đó, phiền ngài giúp tôi hỏi thăm nhé." Nói xong y liền cúp điện thoại.
Dina thấy Cư Sơn cúp điện thoại liền lo lắng hỏi: "Đại ca! Sao rồi ạ?"
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Dina, Cư An cười nói: "Giờ này làm sao đã có kết quả ngay được. Chuyện này cũng phải để người ta cân nhắc một chút chứ, nhưng mà theo lẽ thường thì cũng không sai biệt lắm đâu."
Dina nghe Cư An nói vậy liền vui vẻ. Lúc này mẹ đi ra nói với mọi người: "Ăn cơm trước đã, mọi người dùng bữa xong rồi hãy nói chuyện sau."
Chờ ăn cơm xong, mọi người ngồi lại trò chuyện chưa được bao lâu thì điện thoại của Cư Sơn reo lên. Cư Sơn vừa nghe máy liền cười nói: "Thư ký Cố, ngài khỏe, ngài khỏe. Ừ, đúng là đứa bé kia có chút tình huống đặc biệt. Vậy thì đa tạ ngài nhé. Ừ, ừ, ngày mai tôi sẽ bảo chúng nó mang theo tài liệu thu nhập và giấy chứng nhận kết hôn qua."
Điện thoại của Cư Sơn còn chưa dứt, Cư An đã làm động tác tay ra hiệu 'ok' với Dina. Dina mặt cười tươi như hoa nói với Cư Sơn: "Đa tạ đại ca!"
Cư Sơn vội vàng nói: "Đều là người trong nhà, khách sáo làm gì chứ."
Vừa nói xong, Dina liền bắt đầu giục Cư An, nhanh chóng bảo Nine giúp chuẩn bị tài liệu, hận không thể lập tức mang những tài liệu này bay đến viện mồ côi để đón Ny Ny về.
Cư An nhìn Dina đang sốt ruột nói: "Giờ này ở đây là hai ba gi�� trưa, bên Mỹ đã là ban đêm rồi. Lúc này Nine đang nghỉ ngơi, sớm nhất cũng phải đợi đến khi bên đó trời sáng mới gọi điện thoại được."
Cuối cùng gần đến buổi tối, Cư An liền gọi điện thoại cho Nine. Trong điện thoại, y nói rõ chuyện này với Nine, bảo Nine gửi gấp tài liệu cổ đông công ty hóa chất, cùng với một số giấy tờ kết hôn. Nine thì rất nhanh nhẹn, một tiếng sau đã gửi tài liệu đến cho Cư An.
Bên này tài liệu vừa gửi xong, thì bên bác sĩ Lưu cũng gọi điện thoại tới. Chắc hẳn là đã nhận được chỉ đạo từ cấp trên, thông báo Cư An và Dina ngày mai đến viện mồ côi.
Chân thành cảm tạ quý độc giả đã dõi theo bản dịch độc quyền này tại truyen.free.