(Đã dịch) Cao Sơn Mục Trường - Chương 81: Vương Phàm khổ não
Cư An và Vương Phàm đã ở New York được gần một tuần, các thắng cảnh đã tham quan hết cả. Vương Phàm còn thuê một thám tử tư để tìm hiểu tình hình của Cora. Cư An thấy trong phòng Vương Phàm treo mấy tấm ảnh của Cora, liền khuyên can: "Đâu cần phải bận tâm đến thế. Với gia thế của cậu, khối mỹ nhân trong nước tranh nhau dâng hiến đấy thôi."
Vương Phàm đảo mắt nhìn mấy tấm ảnh mèo rồi nói với Cư An: "Mấy ngày trước, ta mang lòng trả thù, chỉ muốn đùa bỡn chút thôi. Nhưng càng tìm hiểu, ta lại thật sự cảm thấy mình thích người phụ nữ này."
Cư An liếc Vương Phàm nói: "Đầu óc cậu có vấn đề thật rồi, bị cuồng ngược đãi à? Cái gì dễ dàng có được thì không muốn, cứ phải làm cái này. Vả lại, con gái Mỹ cậu đâu phải không biết, hai mươi mấy tuổi thì đã trải qua biết bao nhiêu rồi. Cậu thật sự yêu ư? Cho dù thật yêu đi chăng nữa, cha mẹ và người lớn trong nhà cậu có đồng ý không?"
Vương Phàm ngồi xuống giường, bất đắc dĩ nói: "Cậu cũng biết đấy, ta là dựa vào thành tích của mình mà thi đỗ vào trường chúng ta, chứ không phải dựa vào quan hệ gia đình. Nếu dựa vào quan hệ, thì Thanh Đại, Kinh Đại nào mà ta chẳng vào được. Ta chỉ không muốn giống như anh ta, mọi thứ trong nhà đều sắp xếp đâu vào đấy: khi nào làm cán bộ, khi nào thăng chủ nhiệm, khi nào điều về cơ sở rèn luyện, khi nào vào thành phố. Hơn hai mươi tuổi mà cứ như ông cụ non vậy, người ngoài thì ca ngợi anh ta trưởng thành, chững chạc. Giờ đây, hai anh em gặp nhau cứ mặt nặng mày nhẹ. Hồi nhỏ anh ta thương ta lắm, cứ dắt ta đi chơi khắp nơi, mà giờ thì cảm thấy chúng ta ở cạnh nhau cứ như có một bức tường ngăn cách vậy. Ta không muốn làm trong nhà nước, cũng ghét những chính khách quanh co, mờ ám. Từ nhỏ ta đã ghét loại người này, nhưng áp lực gia đình thì luôn hiện hữu. Người ngoài nhìn ta, tốt nghiệp đại học là được vào đài truyền hình tỉnh ngay, lương cao cả ngày mà chẳng phải làm việc gì, ai cũng ngưỡng mộ. Trước mặt thì cười tươi như hoa, sau lưng thì ra sức bôi nhọ."
Cư An cười nói: "Mẹ kiếp! Sống sâu sắc thế cơ à? Hồi đó ta cũng thật sự ngưỡng mộ cậu lắm, ước gì cha ta cũng giống cha cậu, thì ta chẳng phải lo ăn lo uống gì nữa, cả đời làm một công tử nhà giàu rồi."
Vương Phàm cười hỏi: "Vậy ta giúp cậu sắp xếp công việc, sao cậu không chịu đi? Lương tháng hơn gấp đôi ở trong nước, sống ung dung thoải mái, lại ch���ng ai làm khó dễ gì cậu."
Cư An sững người một chút rồi nói: "Có lẽ là ta không muốn mất đi một người bạn."
Vương Phàm dừng lại một chút rồi nói: "Xét từ một vài khía cạnh, tính cách chúng ta rất giống. Cậu ngoài mặt thì lạnh nhạt hờ hững, ta thì cà lơ phất phất, nhưng trong lòng thì đều cứng rắn cả. Lần trước, cái thằng Thiều Quang đến tìm ta, nghĩ ra đường dây rồi, đến gặp ta liền mang theo một bọc lớn quà. Lúc ấy ta trong lòng thật sự tức điên, mấy năm bạn học mà nó lại nhìn ta như thế. Ta không muốn đồ của nó, nhưng nó cứ cứng rắn bỏ xuống."
Cư An nói: "Chỉ vì chuyện này thôi ư? Giúp nó làm xong chẳng phải là được sao?"
Vương Phàm nói: "Cái vẻ mặt của hắn giả tạo, nụ cười cũng giả tạo, mời ta ăn bữa cơm hết hai ngàn tám tệ. Có mời cậu ăn chưa?"
Chạm vào mũi, Cư An không nói gì.
Vương Phàm đưa tấm ảnh trong tay cho Cư An nói: "Cậu xem cô ấy nuôi mấy con mèo này."
Cư An lật xem một chút, chỉ có ba con mèo thôi, liền ném lên giường: "Ta đâu phải chưa từng thấy mèo, có gì mà xem chứ?"
Vương Phàm cười nói: "Một con thì chân bị thương, một con thì mù một mắt, con cuối cùng thì cụt đuôi."
Cầm tấm ảnh lên, Cư An lại lật xem, quả nhiên là như vậy: "Cái này... có chút đáng sợ à, cô gái này chắc là có vấn đề về tâm lý rồi, ta thấy không ổn chút nào."
Vương Phàm nói: "Thám tử điều tra ra, tất cả đều là mèo được nhận nuôi từ các trạm cứu hộ động vật lang thang."
Cư An khựng lại, không nói gì thêm.
Vương Phàm nói tiếp: "Mấy cô gái được gia đình sắp xếp cho đi xem mắt, nếu không phải là ngốc nghếch thì cũng là quá cơ trí, tóm lại chẳng có ai bình thường cả. Có một cô gái ta nghe nói, mười bốn tuổi đã dám lái xe đâm cả cảnh sát trưởng."
Cư An chép miệng nói: "Mẹ nó, cô gái này ghê gớm thật."
"Mạnh cái rắm! Không phải cha cô ta, thì cô ta là cái thá gì? Ta cũng vậy thôi, không phải dựa vào ông nội, ông ngoại ta, thì ta là cái thá gì chứ!" Vương Phàm nói.
"Đầu óc cậu, lại lên cơn gì thế? Có bệnh thì đi chữa đi, nói với ta thì ích gì, ta đâu phải bác sĩ tâm lý." Cư An vừa thấy Vương Phàm đang nổi giận đùng đùng, liền nói.
Vương Phàm đáp lời: "Không mẹ nó nói với cậu thì nói với ai!"
Cư An nói: "Cậu đây đừng có nổi điên với ta, cậu nuốt bom à!"
Vương Phàm lắc đầu nói: "Trước khi vào cửa, ta nhận được một cuộc điện thoại."
Cư An nói: "Trời ạ, một cú điện thoại thì có thể xảy ra chuyện gì to tát chứ? Tiền có thể giải quyết được miệng đời. Giờ không đủ thì bán tranh đi, ta có thể góp cho cậu vài tấn đô la Mỹ."
Vương Phàm cười nói: "Nếu tiền có thể giải quyết, thì cái thằng bạn thân hồi nhỏ đó căn bản đã chẳng tìm đến ta rồi."
Cư An tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Vương Phàm nói: "Cha nó xảy ra chuyện, nó cũng không thoát khỏi liên lụy, phỏng chừng lần này ít nhất cũng hai mươi năm tù. Nó gọi cho ta nói là bạn bè thân thiết từ nhỏ, khi ta nghe điện thoại, nó khóc lóc cầu xin ta. Ta gọi điện cho cha ta, cha ta bảo ta ít nhúng tay vào, lần này ta cũng không thể nghe điện thoại của nó được nữa. Ta cảm thấy đau khổ trong lòng, dù sao thì giảm bớt được mấy năm án cũng tốt."
Cư An vỗ vai Vương Phàm nói: "Cậu với cái tính cách này thì quả thật không nên làm chính trị, không khéo thì chết lúc nào không hay. Đã ph���m tội thì đương nhiên phải ngồi tù thôi. Thành thật mà nói, mấy cái loại công tử đời thứ ba như các cậu mà bị hạ bệ, ta mà không biết thì cũng phải vỗ tay tán thưởng."
Vương Phàm cười nói: "Đầu óc cậu, lỡ ngày nào ta gặp nạn, tìm đến cậu giúp đỡ, không chừng cậu lại bán đứng ta luôn."
Cư An bĩu môi nói: "Cậu cái dạng chim chóc này, có thể trị giá mấy tỷ đô la Mỹ ư? Chẳng đáng đồng nào, ta đây mắt không kém đâu, cậu mà đến là ta cho đi chăn bò."
"Đầu óc cậu! Này nhé, một ngày nào đó cái đầu ta mà đáng giá mấy tỷ đô la Mỹ thật, thì không cần cậu phải làm phiền, ta trực tiếp chặt nó ra rồi gọi người mang đến cho cậu." Vương Phàm ha ha cười nói.
"Tâm trạng cậu kém như vậy, cũng không thể vì thế mà tự giận mình tìm một cô gái không ra gì đâu." Cư An nói.
Vương Phàm nói: "Phụ nữ lẳng lơ tầm thường anh đây đã thấy không ít, cũng chơi qua không thiếu, cô gái này mới thật sự khiến ta động lòng. Gái không ra gì ư? Đầu óc cậu, cái cô Joanna đó chẳng phải là gái không ra gì sao, lúc đó cậu còn muốn tiến thêm một bước với cô ta đấy thôi."
Chạm vào mũi, Cư An cười nịnh nói: "Lúc đó ta không phải bị con côn trùng chui vào não, nên không nghĩ ngợi kỹ sao?"
"Rắm! Ta thấy là gái Tây làm cậu sung sướng quá rồi. Sợ rằng cậu ngay cả áo của Tề Nghiên cũng chưa từng cởi ra đâu." Vương Phàm nói.
Ờ... Cư An lại bị nghẹn lời, Vương Phàm nói trúng tim đen rồi.
Thấy Cư An cứng họng, Vương Phàm càng cười vui vẻ hơn.
Cư An đành phải đổi chủ đề, nói: "Ta thấy cậu mấy ngày nay chẳng có tiến triển gì, hay là ta về trước đi. Ta đang đợi theo lão Taylor và nhóm bạn đi cắm trại cưỡi ngựa dã ngoại. Bọn họ muốn sắp xếp lịch trình, chúng ta cũng đi theo mở mang tầm mắt."
Vương Phàm gật đầu nói: "Vậy được! Chiều mai chúng ta về. Ta ở đây cho thám tử theo dõi cô ấy rồi, đừng để người khác ra tay trước mất."
Cư An nói: "Cậu đây ít nhất cả tháng không ở bên cạnh người ta, cho dù là bạn gái cậu đi chăng nữa, thì cũng đã lăn lộn trên giường với người khác đôi ba lần rồi, huống hồ đây còn chưa phải bạn gái cậu."
"Đầu óc cậu lại nói những lời không hay rồi. Mấy ngày nay ta là ngày nào cũng một đóa hoa, một cái thiệp, mỗi ngày đợi tan làm, làm sao cũng phải để lại chút ấn tượng cho cô ấy chứ. Cậu chưa nói xong thật có chút giống cô gái trong cái scandal "chân lợn", mặt đặc biệt giống." Vương Phàm nói theo.
"Cái chân heo ấy là chảy ra từ phòng tắm đó. Tối nay cậu có thể tiếp tục xem, nằm trong chăn mà thử nghiệm đi, dùng phần mềm xử lý hình ảnh tốt nhất của cậu mà xử lý." Cư An cười chỉ vào đầu Vương Phàm nói.
Vương Phàm giả vờ vung một quyền về phía chỗ hiểm của Cư An: "Ta không bẩn thỉu như cậu!"
Cư An cười nói: "Chiêu này của cậu làm ta nhớ tới một bộ phim của Tinh Gia. Trong phim, Tinh Gia cứ gặp phải một cô gái, cô ta thì nghĩ hắn rình mò mình, đổi bao nhiêu công việc vẫn cứ gặp phải hắn. Cuối cùng, cô ta kéo Tinh Gia lại nói: 'Đến đây, làm nhục ta đi, làm nhục xong rồi thì đừng dây dưa ta nữa.' Nói không chừng chẳng bao lâu nữa, cô gái phương Tây này sẽ nói với cậu y như vậy: 'Đến đây, đến đây, lần này xong rồi thì đừng để ta thấy mặt cậu nữa.'"
"Đầu óc cậu, cút ngay cho ta!" Vương Phàm rống giận một tiếng.
Cư An cười, trở về phòng ngủ, xem ti vi một lúc rồi lên giường nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Vương Phàm đi ra ngoài tặng hoa, Cư An thì ở trong phòng xem ti vi. Gần trưa, anh gọi điện cho Mike, bảo rằng mình sẽ chuẩn bị về vào buổi chiều, lần này may mà có anh ấy giúp đỡ, mong sau này có dịp rảnh rỗi anh ấy đến nhà mình chơi.
Đến gần trưa, lúc sắp ăn cơm, Vương Phàm vẫn chưa về, Cư An liền gọi điện thoại, nhưng Vương Phàm lại tắt máy. Điều này khiến Cư An có chút lo lắng: Chẳng lẽ trên đường gặp phải mấy tên da đen cầm súng, xin tiền mà hắn không chịu, nên bị chúng nó tiễn vong rồi ư? Đây chính là khu Brooklyn đấy. Chuyện quái quỷ gì mà chẳng thể xảy ra.
Cư An còn đang lo lắng thì không bao lâu sau, Vương Phàm đã trở về, miệng còn hừ hừ mấy điệu dân ca.
Cư An vừa thấy, liền nói: "Chuyện này là có manh mối rồi à?"
Vương Phàm nói: "Trưa nay chúng ta cùng ăn cơm, cô ấy giải thích một chút, nói rằng vừa mới có một vụ việc nên không muốn bận tâm chuyện riêng. Vả lại cô ấy cũng không có hứng thú gì với ta, cuối cùng còn uy hiếp ta rằng nếu ta cứ tiếp tục như vậy, cô ấy sẽ tố cáo ta vì tội quấy rối. Sau đó ta nói với cô ấy rằng ta đã hỏi luật sư rồi, thế là cô ấy cứng họng."
"Vậy mà cậu lại hừ cái bài ca em gái cậu à?" Cư An không hiểu nói.
Vương Phàm cười nói: "Bảo cậu là trẻ con thì cậu đúng là trẻ con thật. Cậu có biết vì sao phụ nữ đều thích đàn ông xấu xa không? Dù sao thì nói cậu cũng chẳng hiểu đâu."
Cư An nói: "Ai nói? Ta sao mà chưa thấy bao giờ? Cậu là chuyên gia mà lần này lại bị nói vậy. Đừng có lôi ta vào. Cái thằng nhóc cậu vừa đến đây ngày đầu tiên đã bị đưa đến đồn cảnh sát rồi, ta đến đây bao nhiêu lần đều chẳng sao cả."
"Theo đuổi con gái không thể cứ mãi bám riết không buông. Cậu phải cho cô ấy chút không gian, nhưng cũng không thể quá nhiều đến mức cô ấy quên mất cậu. Lần này ta đi chính là để lại không gian cho cô ấy, mỗi sáng sớm một đóa hoa, chính là để cô ấy nhớ đến ta. Con gái càng khó theo đuổi thì anh đây càng vui vẻ, có như vậy mới có cảm giác chinh phục. Loại gà mờ như cậu sẽ không hiểu được cảnh giới đại sư như ta đâu." Vương Phàm đắc ý nói.
Nội dung chuyển ngữ này chỉ dành riêng cho độc giả tại truyen.free.