Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cấp Không Nổi Lễ Hỏi, Đành Phải Cưới Ma Môn Thánh Nữ - Chương 79: Quá khi dễ người

Lưu Tô năm tuổi đã gia nhập Thanh Liên Môn.

Thiên phú tu hành của nàng bình thường, có thể bước chân vào Thanh Liên Môn, ấy là nhờ nàng trời sinh có Linh Lung Nhãn.

Nói về tu hành, đừng nói so với Đại sư tỷ Xuân Hồng Đường hay Hạ Thanh Liên – người nhập môn cùng đợt với nàng, mà ngay cả đại đa số sư huynh sư tỷ nàng cũng kém xa.

Bất quá, ông trời vốn công bằng, đã ��óng một cánh cửa lại thì cũng không quên khóa chặt luôn cả ô cửa sổ. Lưu Tô không chỉ có thiên phú tu hành bình thường, linh căn phổ thông, mà ngay cả thân thể cũng chẳng khá khẩm là bao.

Khi còn bé, nàng thường xuyên nằm liệt trên giường dưỡng bệnh. Không có việc gì làm, nàng chỉ có thể lật xem những cuốn thoại bản mà các sư huynh sư tỷ mang về từ bên ngoài. Trong lúc rảnh rỗi, nàng vừa đọc thoại bản vừa bắt chước những tài tử giai nhân trong đó. Cứ thế dần dà, nàng luyện được kỹ năng mà ngay cả trong lúc hít thở cũng có thể khóc tuôn như mưa, há miệng ra là có thể bịa đặt một câu chuyện "cẩu huyết" lâm li.

Chẳng hạn như lúc này.

Chỉ thấy Lưu Tô nước mắt ào ào tuôn, thần sắc bi thương thảm thiết, giọng nói khàn đặc:

“Không dám giấu hai vị đạo hữu, ta từng có một vị sư huynh yêu dấu. Chúng ta đã hẹn ước, đợi đến ngày hắn Trúc Cơ thành công sẽ cùng nhau kết làm đạo lữ. Vì mục tiêu ấy, ta đã liều mạng kiếm linh thạch, chỉ để mua linh tủy, linh đan, giúp hắn tu hành.

Cuối cùng, hắn Trúc Cơ thành công, thậm chí còn tiến vào Trấn Dương Tông. Hắn đã hứa với ta, đợi khi nào đặt vững gót chân ở Trấn Dương Tông sẽ quay về cưới ta.

Ta lòng tràn đầy mong đợi, huyễn tưởng một ngày hắn sẽ giẫm lên tường vân ngũ sắc xuất hiện trước mặt ta, đường đường chính chính cưới ta về làm dâu.

Ai ngờ......”

Lưu Tô hai tay che mặt, khẽ nheo mắt lại, xuyên qua kẽ tay quan sát. Chỉ thấy gã đàn ông bạc tình kia đang nghe đến mê mẩn, còn nữ tu nhỏ nhắn xinh xắn kia thì mặt mày không chút biểu cảm. Nàng tiếp tục diễn:

“Nào ngờ ta khổ đợi mấy năm trời mà hắn bặt vô âm tín. Sau này ta tìm đến Trấn Dương Tông mới hay, hóa ra hắn đã sớm cùng một vị nữ tu của Trấn Dương Tông kết làm đạo lữ!

Ta muốn vào Trấn Dương Sơn tìm hắn hỏi cho ra lẽ, ngờ đâu lại bị nữ tu kia sai người đánh cho trọng thương, suýt chút nữa thì tan biến hết tu vi.

Ta nản lòng thoái chí, đành buông thả bản thân, bởi vậy mới đặt chân vào Di Hồng Lâu.

May sao hôm đó lại gặp được đạo hữu.”

Lưu Tô nhìn về phía Tần Canh Vân: “Đêm đầu tiên của ta, đạo hữu đã bao trọn nhưng lại chẳng hề động đến ta. Chính lúc đó ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ, vì một kẻ bạc tình như thế mà tự hành hạ bản thân, quả là ngu xuẩn khôn cùng.

Cũng bởi thế mà ta quyết tâm rời khỏi Di Hồng Lâu, bắt đầu một cuộc sống mới.

Hôm đó ta chặn đường đạo hữu, không phải có ý muốn dây dưa, chỉ là muốn mượn tay đạo hữu đ�� thoát khỏi Di Hồng Lâu. Ở đây, ta xin bồi tội với đạo hữu về sự đường đột lúc ấy.

Hôm nay chúng ta gặp lại, ta nguyện toàn lực hỗ trợ đạo hữu luyện đan, tuyệt không có ý đồ gì khác!”

Lưu Tô uyển chuyển thi lễ với Tần Canh Vân, còn Tần Canh Vân thì lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Khá lắm, lại còn "cẩu huyết" đến thế ư?

Chẳng lẽ nàng ta bịa đặt tại chỗ à?

Tần Canh Vân hỏi: “Gã sư huynh bạc tình kia tên gì? Còn nữ tu cùng hắn kết làm đạo lữ, lại sai khiến đồng môn đánh đả thương ngươi là ai?”

Lưu Tô khịt mũi một tiếng, vẻ mặt bi thương, thảm thiết nói:

“Kẻ phụ tình đó tên Tiêu Lãng, còn nữ tu hung ác kia tên là...... Diệp Tích Nguyệt!”

“Diệp Tích Nguyệt? Tiêu Lãng?” Tần Canh Vân trợn tròn mắt:

“Đại sư tỷ Trấn Dương Tông Diệp Tích Nguyệt? Vị Tiêu Lãng đoạt đầu bảng thí luyện Bắc Hoang của ba tông năm ngoái?”

Lưu Tô gật gật đầu, buồn bã nói: “Chính là!”

Tần Canh Vân nhất thời ngây người.

Diệp Tích Nguyệt thì khỏi phải nói, nàng là một trong hai người duy nhất trong thiên hạ sở hữu cực phẩm linh căn trời sinh, mười tuổi Trúc Cơ, hai mươi lăm tuổi Nguyên Anh. Là người có khả năng phi thăng nhất trong thế hệ trẻ.

Còn Tiêu Lãng thì vài năm gần đây thanh danh vang dội, nghe đồn thiên phú siêu phàm. Trong cuộc thí luyện Bắc Hoang của ba tông năm ngoái, hắn đã đánh bại vô số thiên tài, đoạt được vị trí đầu bảng.

Hai vị đại nhân vật "trên mây" này, một người là kẻ bạc tình ruồng bỏ Tô Tô, một người là "tiểu tam" câu dẫn tra nam?

Nghe sao mà "cẩu huyết" quá vậy?

“Đủ rồi.”

Tần Canh Vân còn muốn hỏi thêm, nhưng Thu Tri Hà bên cạnh đã cắt ngang lời hắn, nói với Lưu Tô:

“Mỗi tháng năm linh thạch. Buổi tối ở phòng luyện đan, một ngày ba bữa ăn theo chúng ta. Tiền ăn ở mỗi tháng sẽ trừ hai linh thạch của ngươi.”

Tần Canh Vân nghe xong ngây người. Một linh phiến dược thị thông thường đã đòi 5-7 linh thạch. Thu Tri Hà đã trả công thấp nhất rồi, lại còn muốn trừ thêm hai linh thạch tiền ăn ở.

Nàng tử nhà ta hóa ra còn "đen tối" hơn mình nữa.

Chợt thấy Lưu Tô vậy mà chẳng hề cò kè mặc cả, chỉ cười hắc h��c:

“Tốt!”

Lập tức lại cúi người thi lễ với Tần Canh Vân: “Chủ nhân, Tô Tô xin có lễ ra mắt!”

Tần Canh Vân ho khan một tiếng: “Ngươi gọi ta Tần đạo hữu là được rồi.”

Hắn luôn cảm thấy có gì đó là lạ. Cứ thử ngẫm lại, chuyện này từ đầu đến cuối đều đầy rẫy điểm đáng nghi. Nhưng nhất thời hắn cũng chẳng tìm được lý do gì để từ chối Lưu Tô. Cảm giác giống như Thu Tri Hà trực tiếp sắp xếp cho hắn một linh phiến dược thị vậy.

Lưu Tô này nhìn kỹ thì đâu phải kẻ tầm thường, cớ sao Tri Hà lại hết lần này đến lần khác nhìn trúng nàng ta?

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, Thu Tri Hà đã nói với hai người: “Hai ngươi cứ tiếp tục luyện đan đi.”

Nói rồi nàng rời khỏi phòng luyện đan. Lưu Tô liền nháy mắt mấy cái với Tần Canh Vân:

“Chủ nhân, chúng ta tiếp tục đi.”

“Ta đã nói đừng gọi ta chủ nhân rồi.”

“Chủ nhân, lần này ngươi muốn luyện đan gì đây?”

“......”

Hai canh giờ sau, Tần Canh Vân mặt mày rạng rỡ bước ra khỏi phòng luyện đan, theo sau là Lưu Tô có vẻ hơi mệt mỏi.

Trong hai canh giờ ngắn ngủi ấy, Tần Canh Vân vậy mà liên tiếp luyện thành hai viên Băng Thanh Đan! Phải biết, lần trước hắn luyện chế một viên Băng Thanh Đan đã tốn trọn vẹn hai canh giờ. Hơn nữa, viên đan cuối cùng còn bị nứt. Giờ đây, dùng cùng khoảng thời gian, hiệu suất luyện đan đã tăng gấp đôi. Hơn nữa, hai viên Băng Thanh Đan không hề có chút vết nứt nào, phẩm chất cũng cao hơn khoảng ba phần mười so với Băng Thanh Đan thông thường!

Không thể không thừa nhận, mặc dù Lưu Tô này lai lịch không rõ, đầu óc cũng có phần "có vấn đề", nhưng nàng đích thị là một linh phiến dược thị xuất sắc. Thậm chí, kinh nghiệm luyện đan của nàng còn phong phú hơn cả Tần Canh Vân. Vừa rồi cũng chính nhờ vài câu chỉ điểm của nàng mà Tần Canh Vân mới có thể thành công luyện ra hai viên Băng Thanh Đan như vậy.

Nàng tử nhà ta quả nhiên là vì tốt cho mình mà!

“Ăn cơm.”

Thu Tri Hà bưng một chậu canh thịt cùng cơm trắng bước ra, nhàn nhạt nói:

“Oa, thơm quá a!”

Ba người ngồi xuống, Lưu Tô hít hà cái mũi, mắt sáng rực lên.

“Đây là thượng phẩm linh nhục sao?”

Nàng cầm đũa định gắp miếng thịt thơm lừng trong chậu, nhưng lại bị đũa của Thu Tri Hà chặn lại.

“Ngươi uống cháo.”

Lưu Tô mở to hai mắt: “Không phải chứ? Các ngươi ăn thịt, còn ta lại phải húp cháo sao? Quá đáng thật đó!”

Thu Tri Hà nói: “Thịt là dành cho một mình hắn ăn. Ta và ngươi, đều húp cháo.”

Tần Canh Vân vội vàng nói: “Tri Hà, ngươi cũng ăn thịt đi.”

Thu Tri Hà bình tĩnh nói: “Ngươi luyện đan cùng tu luyện cần bổ sung nguyên khí, ta không cần.”

Huyền Băng Ly Hỏa Công là công pháp nghịch luyện song tu, chỉ cần cùng đạo lữ song tu là có thể bổ sung linh khí và tinh khí cần thiết cho việc tu luyện. Vì thế không cần nhờ vào việc ăn uống để bổ sung.

Tần Canh Vân cũng không phải lần đầu tiên nghe Thu Tri Hà nói thế, bất quá hắn vẫn bới thêm một chén canh thịt đặt trước mặt nàng:

“Tri Hà, ăn uống không chỉ bổ sung nguyên khí, mà còn có thú vui ẩm thực. Ngươi mua thức ăn nấu cơm vất vả, sao có thể không ăn thịt?”

Lưu Tô nhìn xem trong chén mùi thơm nức mũi thượng phẩm linh nhục, nước bọt đều nhanh chảy ra:

“Đúng đó đúng đó, thú vui ẩm thực là một trong những niềm vui lớn nhất thế gian mà phu nhân. Nếu phu nhân không thích ăn thịt thì cứ cho ta đi!”

Nàng đưa tay định với lấy bát của Thu Tri Hà thì đã thấy Thu Tri Hà nhanh hơn một bước, cầm chén lên và ngửa đầu uống canh. Nàng không hề hứng thú với cái gọi là thú vui ẩm thực, nhưng chén thịt này là do Tần Canh Vân tự tay bới cho nàng. Trong vô thức, nàng không muốn bất cứ ai chạm vào.

Lưu Tô trơ mắt nhìn Thu Tri Hà và Tần Canh Vân chén lớn uống canh, miếng lớn nuốt thịt, mắt đều xanh lè.

“A a a! Các ngươi quá đáng lắm đó!”

***

Mọi quyền lợi sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free