(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 105: Băng Ngọc Chân quân trở về
Lục phẩm Phật Môn Xá Lợi.
Một vạn cân Tứ phẩm Linh Thủy.
Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh lâm vào tĩnh lặng. Hơn ba mươi vị thiên kiêu trợn mắt há hốc mồm, nhìn chằm chằm hai người trước mắt. Bọn họ còn có thể nói gì đây? Lục phẩm bảo vật, vạn cân Tứ phẩm Linh Thủy, bất cứ món đồ nào trong hai thứ ấy đều vượt quá xa tầm với của họ. Không, ngay cả trăm cân T�� phẩm Linh Thủy bọn họ cũng không thể lấy ra. Một phần trăm giá trị của chúng đã vượt quá năng lực của họ rất nhiều.
Giờ khắc này, hơn ba mươi vị thiên kiêu cảm thấy mình và hai người kia không hề ở cùng một thế giới.
Sở Ninh Lan cũng sững sờ. Một vạn cân. Con số đối phương đưa ra nằm ngoài dự kiến của nàng. Phật Môn Xá Lợi trong tay nàng vốn là vô dụng. Mục đích ban đầu của nàng chỉ mong đổi được một hay hai nghìn cân Tứ phẩm Linh Thủy từ tay Trần Nguyên. Nàng thậm chí không dám chắc đối phương có thể lấy ra nhiều như nàng mong đợi. Một nghìn cân Tứ phẩm Linh Thủy đã đủ để nàng đột phá Tam phẩm hậu kỳ, đồng thời ôn dưỡng Mộc Linh thể, giúp thể chất của nàng mạnh hơn một chút.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để cò kè, mặc cả với đối phương.
Thực tế chứng minh, đối phương hào phóng hơn nàng nghĩ quá nhiều. Một vạn cân là quá dư dả để nàng tu hành một mạch đến Tứ phẩm Thượng nhân, thể chất của nàng cũng sẽ đạt được một bước tiến dài. Nếu như tận dụng tốt số Linh Thủy này, thể chất của nàng thậm chí còn có cơ hội tiến thêm một bước, đột phá cực hạn, thoát thai trở thành Thanh Mộc Vương thể.
Kìm nén sự kinh hỉ trong lòng, Sở Ninh Lan sảng khoái hô: “Tốt. Thành giao.”
Đối phương lập tức đáp ứng cũng khiến Trần Nguyên bất ngờ. Hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý nâng giá. Trong mắt hắn, Tứ phẩm Linh Thủy quá rẻ mạt. Kể cả khi tiêu tốn một vạn cân này, hắn vẫn còn rất nhiều. Hơn nữa, thứ này hắn có thể sản xuất hàng loạt, nên trong mắt hắn, Linh Thủy còn mất giá hơn Linh thạch.
Còn đối phương thì sao? Lại đưa ra Xá Lợi. Không nói đến việc thứ này cực kỳ thích hợp với hắn, chỉ riêng việc nó là vật phẩm cấp Lục phẩm đã có sự chênh lệch quá lớn so với Tứ phẩm. Từ trước đến nay, hắn chỉ nghe nói người ta nguyện ý đổi vật phẩm cấp thấp lấy vật phẩm cấp cao. Một người có thể sẵn lòng chi mười viên Nhất phẩm Linh thạch để đổi lấy một viên Nhị phẩm Linh thạch, nhưng gần như không có trường hợp ngược lại, dẫu cho cả hai giá trị tương đương.
Nghĩ thế nào đi chăng nữa, Trần Nguyên cũng cảm thấy mình đ�� lời to.
Bởi thế, hắn không suy nghĩ nhiều, vui vẻ đáp ứng: “Thành giao.”
Vụ trao đổi cuối cùng kết thúc trong vui vẻ.
Sau khi cẩn thận cất giữ vạn cân Linh Thủy vào nhẫn trữ vật, Sở Ninh Lan không quên quay sang Trần Nguyên, giọng điệu mang theo mong đợi nói: “Trần đạo hữu, nếu như đạo hữu còn có Linh Thủy từ Tứ phẩm trở lên, không ngại cùng tiểu nữ trao đổi.”
Trần Nguyên cười: “Chuyện đó dễ thôi. Nếu như Sở tiên tử còn có bảo vật Phật Môn, Nho Gia hay Đạo Tông, bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc tại hạ, việc trao đổi có thể thương lượng.”
Sở Ninh Lan nghe vậy thì kinh ngạc: “Trần đạo hữu còn là Đạo tu sao?”
Trần Nguyên lắc đầu: “Đạo tu thì không dám nhận, bất quá là có tìm hiểu một chút da lông.”
Sở Ninh Lan không có ý định truy cứu, nói: “Thì ra là thế.” Ngay lập tức, nàng lại nhăn mày, có chút khó khăn: “Đồ vật Phật Môn thì có thể. Bất quá Nho gia cùng Đạo tông thì tiểu nữ không dám nói chắc. Tiểu nữ cũng không ngại nói thẳng, Sở gia có rất nhiều Đạo tu, Nho tu cũng chiếm đến ba thành. Bản thân tiểu nữ cũng là Nho tu. Cho nên số lượng có thể trao đổi với đạo hữu quả thực khó có thể hứa hẹn.”
“Kiểu này là muốn bức ta vào con đường quy y sao?” Trần Nguyên không khỏi buồn bực nghĩ thầm.
Bất quá, ngoài mặt hắn vẫn bất động thanh sắc, khoát tay nói: “Không sao, Phật Môn cũng được, Nho gia cũng tốt, Đạo tông cũng thế, vật gì tại hạ cũng nguyện ý trao đổi.”
Đồng thời, trong lòng hắn nghĩ thầm, có nên suy tính đến việc mua thêm Ngũ phẩm, Lục phẩm Ngưng Linh Hồ lô không nhỉ.
Sở Ninh Lan chỉ trao đổi một viên Phật Môn Xá Lợi, sau đó nàng liền lui xuống. Một viên Xá Lợi này đổi lấy thành quả đã khiến nàng vô cùng vừa lòng thỏa ý, cảm thấy chuyến đi không hề lỗ. Đến nỗi những vật trao đổi phía sau, nàng đã không còn ý muốn tham dự.
Quả đúng là vậy, so sánh với món bảo vật Lục phẩm nàng trao đổi, tổng giá trị các vật phẩm mà những người khác trao đổi cộng lại cũng không sánh bằng một phần mười của nàng.
Sau cùng, đến lượt trao đổi của Triệu Thanh Thanh và Tào Uyển Nhu, hai vị sư tỷ có tu vi cao nhất. Không mấy đặc sắc, đều là một chút vật phẩm Tam phẩm. Kết thúc lượt của hai người, trời đã về chiều, mặt trời sắp xuống núi.
Cho đến đây, buổi trao đổi hội mới chấm dứt. Giao lưu hội cũng chính thức giải tán vào lúc này.
--------------
Cùng lúc đó, Thái Linh học viện, Huyền Băng phong.
Tại Thái Linh học viện, Huyền Băng phong là một trong ba mươi sáu tòa Thượng Phong, tọa lạc trên một trong ba mươi sáu tiết điểm của long mạch, chếch về phía Bắc của quần thể kiến trúc. Huyền Băng phong chỉ có đơn độc một ngọn núi duy nhất, cao trọn vẹn một vạn trượng, bốn phía dốc thẳng đứng, khoác lên mình lớp băng dày hàng chục trượng, phẳng lỳ như một tấm gương khổng lồ, kéo dài từ chân núi cho đến tận đỉnh, nơi mà quanh năm suốt tháng bị bao phủ trong lớp mây mù dày đặc, âm u.
Thời tiết ở đây là vậy, không phải tự nhiên mà thành. Tất cả là do một tòa Lục phẩm trận pháp, lấy ngọn núi làm trung tâm, kéo dài ra trăm dặm mỗi phía, bao trọn cả khu vực rộng lớn. Trận pháp này chẳng những là hộ phong đại trận mà còn có chức năng chuy��n hóa linh khí bên dưới lòng đất thành Băng thuộc tính, Thủy thuộc tính cùng Âm thuộc tính Linh khí.
Chịu ảnh hưởng từ nó, vùng đất trăm dặm xung quanh Huyền Băng phong chỉ có một điều kiện khí hậu duy nhất: âm u và giá rét, mây mù che kín trời xanh, những cơn bão tuyết cùng gió lạnh thấu xương điên cuồng càn quét.
Huyền Băng phong, chính là cứ điểm của Băng Ngọc Chân quân.
Ngoại trừ Băng thuộc tính, Âm thuộc tính cùng Thủy thuộc tính tu sĩ, không mấy ai ưa đặt chân đến Huyền Băng phong. Điều kiện khắc nghiệt là một chuyện, bản thân tính tình của Băng Ngọc Chân quân lại là một nguyên do khác. Từ trước đến nay, hơn một nghìn năm làm đạo sư trong học viện, Băng Ngọc Chân quân chưa bao giờ được ai gán cho hai chữ ‘dễ tính’.
Cường thế. Bá đạo. Bao che khuyết điểm. Không nói đạo lý… Đây là những danh từ mà người ta thường dùng khi nói về vị Chân quân này.
Đối với các học sinh mà nói, Huyền Băng phong chính là ác mộng. Người của Huyền Băng phong ưa thích hiếp đáp đám học sinh khác. Tệ hơn nữa, đệ tử Huyền Băng phong thừa hưởng hoàn hảo thực lực của Băng Ngọc Chân quân, tu vi cùng năng lực chiến đấu luôn luôn vượt trội hơn đệ tử đồng lứa một bậc.
Trước tình cảnh này, các học sinh khác đương nhiên là giận dữ vô cùng, nhưng cũng đành bất đắc dĩ.
Báo cáo lên trưởng bối của mình ư?
Điều đó là không thể. Bởi vì các đạo sư e dè Băng Ngọc Chân quân còn gấp mấy lần đám học trò của họ. Nếu như chỉ là các học sinh gây chuyện, Băng Ngọc Chân quân còn lo ngại vấn đề mặt mũi, cũng lười nhác đích thân ra tay. Thế nhưng đạo sư mà dám kêu ca? Vậy thì vị Chân quân này có đủ lý do để xử lý bọn họ một trận.
Đối phương cường thế, bá đạo, mà lại sở hữu thực lực tương xứng. Không có gì làm người ta phiền muộn hơn. Đã như vậy, chi bằng tránh né đi thật xa.
Hết lý do này đến lý do khác, Huyền Băng phong vốn đã lạnh lẽo lại càng trở nên cô quạnh.
Treo leo trên đỉnh của ngọn cô phong quanh năm băng giá là tòa cung điện khổng lồ, nguy nga và tráng lệ, ẩn mình bên trong sương mù giá lạnh dày đặc. Giữa tòa đại điện to lớn, nơi mà các bức tường v�� cột trụ trong suốt như thể được đúc từ băng nguyên khối ấy, một nữ tử tuyệt mỹ lặng lẽ ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm hờ, để mặc cho những dòng khí âm sát, đen nhánh, vờn quanh thân thể. Theo từng đợt hô hấp đều đặn, lồng ngực của nàng nâng lên, hạ xuống nhịp nhàng, những dòng khí lạnh ngắt kia di chuyển theo quỹ đạo nhất định, phức tạp như quỹ đạo các vì sao trên màn trời đêm, lượn qua đầy đủ ba mươi sáu vòng trước khi tiến nhập vào thân thể nữ tử.
Dương Ly Tình đã ở lại tòa Băng cung này hai tháng có thừa. Đó cũng là khoảng thời gian mà sư phụ nàng, Băng Ngọc Chân quân rời đi biền biệt, không có tin tức.
Hai tháng trước, nàng trở lại học viện. Nàng có thể trở lại Thái Linh học viện, ấy là nhờ có Băng Ngọc Chân quân cường thế, ỷ vào tu vi và thực lực của mình mà cưỡng ép đưa nàng trở lại bên người. Thế nhưng, chưa kịp an bài vị trí cho nàng thì Tô Châu xảy ra biến cố. Băng Ngọc Chân quân cùng một số lượng lớn cao tầng đạo sư của học viện ngay lập tức phải lên đường. Kể từ đó đến nay, Dương Ly Tình v��n luôn ở lại Băng cung tu luyện.
Không thể không nói, điều kiện của Băng cung vẫn cực kỳ phù hợp với nàng. Bản thân nàng thức tỉnh Ma Sát Linh thể, thuộc tính thiên về Âm, mà cũng thích hợp với Băng hệ, nên không thể chất nào phù hợp hơn nàng tại nơi này. Không những thế, môi trường yên tĩnh không bị quấy rầy, ngu��n linh khí sung túc khiến cho tốc độ tu hành của nàng nhanh gấp nhiều lần ngoại giới.
Nếu là có thể một mực ở lại nơi này, Dương Ly Tình tình nguyện không rời đi.
Đúng lúc này, một giọng nam tử truyền vào bên trong: “Sư muội, sư phụ trở về rồi.”
Dương Ly Tình mở mắt, thoát khỏi trạng thái tu luyện. Nàng sơ chỉnh lại trang phục, sửa mái tóc có hơi rối, rồi vội vã bay ra khỏi tòa cung điện.
Đứng chờ nàng ở ngoài đó là một nam tử trung niên, vẻ ngoài như vừa bước qua tuổi ba mươi, khuôn mặt hiền hòa, sống lưng thẳng tắp, phong thái nho nhã, thân mặc trường bào xanh, bên hông mang bội kiếm.
Dương Ly Tình đáp lại nam tử: “Sư huynh.”
Người này là Linh Thuần Phong, đệ tử thân truyền của Băng Ngọc Chân quân, nhập môn trước Dương Ly Tình mấy chục năm. Trong khoảng thời gian Dương Ly Tình trở lại Dương gia, vẫn là Linh Thuần Phong một mực kề cận bên cạnh Băng Ngọc Chân quân.
Linh Thuần Phong thiên tư xuất chúng, hai mươi tuổi bái sư, khi đó hắn đã là Nhị phẩm tầng sáu, ba mươi tám tuổi đột phá Tam phẩm, chín mươi bảy tuổi thành tựu Tứ phẩm, nay đã gần hai trăm tuổi, đã bước vào Tứ phẩm tầng bảy, có danh tiếng không nhỏ trong học viện.
Linh Thuần Phong đối với Dương Ly Tình cười nói: “Sư muội, sư phụ truyền tin, lão nhân gia người chuẩn bị trở về.”
Hắn vừa mới dứt lời, một cỗ khí tức quen thuộc đã bao phủ toàn bộ Huyền Băng phong. Trận pháp thủ hộ tự động tản ra, mở một con đường lớn ở phía chính diện. Ngay cả đám mây mù quanh năm vây kín đỉnh núi cũng tách thành một lối đi nhỏ, như thể chào đón vị chủ nhân đích thực của nó trở về.
Ngay lập tức, một đạo lưu quang xẹt qua, cắt ngang bầu trời, đi xuyên qua tầng tầng bão tuyết xé rách không khí, một cái chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt hai sư huynh muội Dương Ly Tình.
Cùng lúc đó, cả hai người cảm thấy nhiệt độ chợt giảm đi mấy chục độ. Đỉnh Huyền Băng phong vốn đã lạnh giá, băng kết thành từng mảng lớn, giờ đây còn lạnh hơn nữa.
Bất quá, cả Linh Thuần Phong cùng Dương Ly Tình đều không hề kinh hoảng. Cả hai trước bóng hình xinh đẹp tuyệt mỹ, làn váy trắng bay phấp phới trong gió tuyết, cung kính chắp tay: “Cung nghênh sư tôn trở về.”
Truyện này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, hãy tiếp tục ủng hộ chúng tôi nhé!