Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 128: Gặp lại Ma Môn Thánh Nữ

Thần Luyện phong là một tòa sơn phong mới khai mở, tọa lạc trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, cách trung tâm nội viện hơn một nghìn năm trăm dặm về phía chính Nam.

Một nghìn năm trăm dặm, nếu quy đổi ra Trái Đất chính là bảy trăm năm mươi cây số. Khoảng cách này có lẽ trong suy nghĩ của người hiện đại là tương đối xa xôi, nhưng với Tam phẩm Đại tu sĩ mà nói, quả thực cũng chẳng đáng là bao. Một đường thẳng băng phi hành, không vướng bận hung thú tấn công, không lo lắng tu sĩ tập kích, không phải trốn tránh truy đuổi, Tam phẩm tu sĩ bay qua một nghìn năm trăm dặm chẳng cần mất bao nhiêu thời gian.

Trần Nguyên vừa đáp xuống chân núi, toàn bộ ánh mắt và sự chú ý của hắn đều bị một người thu hút. Dung nhan nàng bình thường, vóc dáng nàng bình thường, khí chất của nàng cũng bình thường, mọi thứ đều phổ thông như một cô gái không có gì đặc biệt, thuộc loại người mà người ta sẽ ngay lập tức quên đi sau khi ngoảnh mặt rời đi.

Thế nhưng, chiếc váy cùng áo khoác ngoài đỏ rực như màu máu tươi khiến nàng vô cùng hút mắt, hoàn toàn đối lập với thứ khí chất mà nàng tỏa ra. Không chỉ vậy, tuổi đời còn trẻ cùng với khí tức hùng hậu và kinh khủng từ một tu sĩ Tam phẩm tầng năm bộc lộ rõ ràng khiến nàng trở nên chói mắt dù đứng ở bất cứ đâu. Hơn nữa, từ trên người nàng, người ta còn cảm nhận được một loại cảm giác kỳ dị, thần bí và ma mị, khiến người đối diện không khỏi rùng mình mỗi khi đối mặt.

H���t thảy những điều đó, tưởng chừng như mâu thuẫn, khó hiểu, lại dung hợp hoàn hảo trong một con người, và đó lại là một nữ tử trẻ tuổi, khiến nàng càng trở nên thần bí, khó lường và tràn ngập sương mù.

Không một ai đối mặt với nữ tử này mà lòng không sinh ra đôi phần e dè, kiêng kỵ.

Ngay cả Trần Nguyên cũng không ngoại lệ.

Danh hiệu Giao Châu Yêu nữ, không phải hữu danh vô thực.

Tuy nhiên, Trần Nguyên đối với nàng không chỉ đơn thuần là kiêng kỵ. Hắn biết rõ, nàng còn một thân phận khác: Ma Môn Thánh Nữ. Hơn nữa, nàng còn là đệ tử thân truyền và rất được sủng ái của một vị Đại Năng khủng bố khác, La Sát Đại Thánh, một vị Cửu Kiếp Đại Thánh chân chính đứng đầu trong số các tồn tại.

Chỉ khi tiếp xúc càng nhiều kinh thư, bí tịch, càng hiểu rõ nhiều bí văn, sự thật, hắn mới minh bạch Thánh Vị đại biểu cho sự kinh khủng gì. Loại đại năng này, đã gần như sở hữu pháp lực vô biên, thần hồn giao hòa với trời đất, có thể trực tiếp tùy ý thao túng linh lực, điều khiển vạn vật trong thế giới, can thiệp và biến đ���i hiện tượng diễn ra, đạt tới trạng thái ngôn xuất pháp tùy, chính là như Thánh Nhân trong thần thoại cổ đại.

Thánh Vị Đại Năng đã gần như đại diện cho sức mạnh chiến đấu tối thượng tại ba nghìn thế giới, càng là lực lượng trụ cột, chống đỡ cho các thế lực hàng đầu như Thánh Địa, Tiên Triều, Thái Cổ Thế gia, được mỗi một thế lực đỉnh tiêm sử dụng như nội tình tích lũy, có sức chấn nhiếp các thế lực đối lập.

Tu hành đến Thánh Vị cảnh giới, tu vi tăng tiến theo từng kiếp nạn. Mỗi kiếp như mỗi tầng trời; không vượt qua, nhẹ thì bản thân trọng thương, căn cơ hao tổn, mà nặng thì thân tử đạo tiêu; vượt qua được, thì chẳng khác nào lột xác hóa rồng, tu vi tăng vọt, thực lực so với trước đó khác một trời một vực.

Nhất Kiếp Thánh Vị, tại ba nghìn thế giới, đã có thể được coi là một trong những đại năng đứng đầu, thực lực đủ sức chống đỡ một thế lực đỉnh tiêm, bên dưới được vô số thế giới cung phụng, vô số chúng sinh kính ngưỡng. Mà đến như La Sát Đại Thánh, đạt tới Cửu Kiếp Thánh Vị, thì trong ba nghìn thế giới đã càng thêm hiếm thấy, tu vi đứng ở đỉnh cao, hầu như không một thế lực nào dám chống đối nàng.

Muốn có thể ngăn cản được nàng? Vậy thì, cũng chỉ có những tồn tại cổ lão, không màng đến trời đất, thế sự, hay sự hưng suy của thế gian, đã lâm vào bế quan hay ngủ say vô số kỷ nguyên mà thôi.

Trần Nguyên biết được tin tức từ thượng giới, cũng chỉ ít ỏi, rời rạc như vậy. Tuy nhiên, hắn cũng đủ để hài lòng, cũng có cái nhìn khái quát về vị La Sát Đại Thánh đại năng hàng đầu này. Thái Linh học viện có thể cung cấp cho hắn thông tin về ba nghìn thế giới cũng là nhờ vào truyền thừa lâu đời, lưu giữ thư tịch, tài liệu phong phú, trên thượng giới có thế lực chống đỡ, tu sĩ hai giới thượng và hạ thường xuyên đi lại, giao lưu.

Trần Nguyên ánh mắt không rời, nhìn chằm chằm vào thân ảnh ma mị trong váy áo đỏ tươi kia. Ma Môn Thánh Nữ đồng thời xoay người lại, ánh mắt chạm nhau, không chút e ngại đối mặt với hắn.

Cứ như vậy, thế giới thoáng chốc yên tĩnh lại. Vạn vật như ngừng lại. Mọi thứ dường như tan biến, chỉ còn lại hai con người đang đối mặt nhau, khoảng cách chưa đầy năm trượng. Chỉ còn hai con người tồn tại độc lập. Trong sâu thẳm tâm hồn, Trần Nguyên cảm nhận được một luồng lực lượng tiềm ẩn sâu trong cơ thể mình đang sinh ra cộng hưởng với người phụ nữ trước mặt.

Khởi Nguyên Kinh.

Trần Nguyên âm thầm giật mình. Lần đầu tiên hắn có loại cảm giác này, dù cho sự cộng hưởng ấy biến mất trong nháy mắt, khiến người ta dễ lầm tưởng là ảo giác. Không, Trần Nguyên chắc chắn sự cộng hưởng tồn tại, là một loại cảm giác kỳ dị mà hắn chưa từng nghe nói, nhìn thấy hay trải nghiệm qua, thần bí mà huyền diệu.

Đối phương dường như cũng nhận ra sự khác thường, lông mày khẽ nhíu lại.

Trần Nguyên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn vào đối phương, bình tĩnh truyền âm hỏi: “Ngươi đến thay sư tôn ngươi thực hiện giao dịch?”

Trần Nguyên đối với La Sát Đại Thánh ngoài sự e ngại còn mang theo cả sự mong đợi. Đối phương đã hứa với hắn Niết Bàn kinh. Vạn Ma Tâm Kinh hắn đã ghi nhớ cẩn thận, chỉ chờ có th���i cơ cảm ngộ, hiện tại giữ lại bên người chẳng còn tác dụng.

Ai ngờ, vị Ma Môn Thánh Nữ kia, đầu tiên là thoáng nhíu mày, biểu lộ sự ngạc nhiên khó hiểu. Tuy nhiên, nàng nhanh chóng khôi phục biểu cảm lạnh nhạt thường thấy. Nàng truyền âm trở về, giọng nói dễ nghe: “Không phải.”

“Ngươi không có ý định thu hồi Vạn Ma Tâm kinh?” Trần Nguyên truy vấn.

Nàng lạnh lùng đáp: “Thu hồi Vạn Ma Tâm kinh, đó là chuyện của các nàng, không liên quan đến ta. Sự xuất hiện của ta, việc ta làm, không liên quan đến La Sát Đại Thánh. Thân phận của ta cũng không phải là Ma Môn Thánh Nữ ngươi biết. Hiện tại, ta là Giao Châu Yêu nữ.”

Ma Môn Thánh Nữ. Không. Là Giao Châu Yêu nữ kết luận như vậy, sau đó xoay người đi, không còn ý định tiếp tục cuộc đối thoại. Trần Nguyên mặc dù khó hiểu, còn có một vài điều muốn làm rõ, nhưng lại không thể tiếp tục truy vấn nên đành nín nhịn trong lòng.

“Trần huynh, huynh đã đến.” Đúng lúc này, bên tai Trần Nguyên vang lên thanh âm nam tử trầm ấm. Nhìn lại thì hắn phát hiện, Hàn Tường Minh đang chắp tay chào hỏi hắn.

Hóa ra, khoảnh khắc vừa đến, sự tập trung của hắn hoàn toàn dồn vào Giao Châu Yêu nữ mà không để ý đến hai người khác. Hắn vội vàng nói: “Gặp qua Hàn huynh, gặp qua Thanh Uyển tiên tử.”

Hàn Tường Minh cười khách khí với hắn. Thanh Uyển tiên tử chỉ khẽ gật đầu rồi thôi. Trần Nguyên không bận tâm. Tính cách của nàng vốn là lạnh lùng như vậy, hắn đã từng thấy qua tại buổi chiêu sinh của Thần Luyện phong. Nàng vốn không hề có thành kiến với ai.

Trần Nguyên chuyển sang hỏi chuyện khác: “Chúng ta chưa lên núi sao?”

Hàn Tường Minh đáp: “Chúng ta còn muốn đợi thêm một người nữa. Năm nay Thần Luyện phong chỉ chiêu mộ được năm vị tân sinh.”

Ngay khi lời hắn vừa dứt, một cái bóng từ trên trời cấp tốc giáng xuống mặt đất. Tốc độ thật nhanh khiến Hàn Tường Minh và Thanh Uyển tiên tử không kịp phản ứng, cả hai giật mình. Cái bóng kia, lao xuyên thấu qua tầng mây thấp, xé nát mấy trăm trượng cành lá rậm rạp phía dưới sơn phong, cuối cùng vì không dừng kịp mà tạo thành một cái hố lớn, đất đá văng tung tóe.

Chờ cho khói b��i tán đi, một khối thịt tròn lẳn, đồ sộ, lững thững bước ra khỏi hố đất sâu một trượng. Không, đó là một con người, nhưng thân hình cao lớn, vượt quá người thường một cái đầu không nói, cả người béo ú, tròn vo, tựa như một quả bóng thịt.

Trần Nguyên khẳng định, hắn chưa từng gặp qua ai béo đến như thế. Tay và chân đều ngắn, nhưng tròn, to và làn da bóng nhẫy. Gương mặt kẻ này tròn tròn, hai má phúng phính, mũi tẹt, mắt hơi to, tai lớn, mũi thấp, tổng thể hợp lại không đến mức xấu xí, ngược lại thật là có mấy phần phúc hậu, đáng yêu, chỉ là cái cổ to đùng, đầy ngấn không phân biệt nổi với cằm của kẻ này khiến cho chút ưu điểm ấy biến mất sạch trơn không còn dấu vết.

Hắn nhìn về phía mọi người, tay sờ sau gáy, cười ngây ngô một tiếng rồi nói: “Các vị, thật có lỗi, tại hạ thức dậy hơi muộn, vội vã phi hành, cho nên vừa rồi không kịp đáp xuống. Không gây phiền phức cho các vị chứ?”

Giao Châu Yêu nữ, từ đầu đến cuối, hoàn toàn không thèm nhìn, còn chẳng thèm phản ứng. Thanh Uyển tiên tử chỉ đảo mắt qua một chút rồi thôi. Trần Nguyên thì ngạc nhiên: “Gã này là ai thế?”

Chỉ có Hàn Tường Minh đáp lời: “Không có chuyện gì, Liễu huynh.”

Vị nam tử họ Liễu kia lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Trần Nguyên tò mò, hỏi Hàn Tường Minh: “Hàn huynh, vị… huynh đệ họ Liễu này là ai?”

Hàn Tường Minh cười đáp: “Lúc nãy, chẳng phải tại hạ nói Thần Luyện phong còn thiếu một người sao? Người kia chính là vị này, Liễu Viễn Duệ, Liễu huynh, cũng là đến từ Đông Châu Thái Linh ngoại viện cùng với tại hạ.”

“Thì ra là vậy.” Trần Nguyên tỏ vẻ đã hiểu.

Liễu Viễn Duệ lúc này lại có chút lo lắng hỏi: “Hàn huynh, ta cũng không đến muộn đấy chứ?”

Hàn Tường Minh lắc đầu đáp: “Không muộn, Liễu huynh, người đến vừa đúng lúc.”

“May mắn, may mắn mà đến kịp.” Liễu Viễn Duệ lại thở dài một hơi.

Lúc này, Thanh Uyển tiên tử vẫn luôn không nói chuyện, lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, linh hoạt và kỳ ảo: “Nếu tất cả mọi người đều đã có mặt, như vậy, chúng ta lên núi thôi.”

“Tốt.” Hàn Tường Minh gật đầu: “Thời gian không còn sớm, chúng ta cũng nên lên núi bái phỏng Hạo Nguyệt Chân quân.”

Không có ai phản đối.

Thần Luyện phong được bảo vệ bởi một tòa Lục phẩm đỉnh cấp trận pháp, bao trùm bán kính trăm dặm, lấy Thần Luyện phong làm trung tâm, đồng thời là mắt trận. Trận pháp này chia làm ba lớp: vòng trong, vòng giữa và vòng ngoài. Vòng ngoài trận pháp có phạm vi lớn nhất, có bán kính rộng trăm dặm, hội tụ linh khí, tác động đến môi trường, đồng thời cũng là lớp trận pháp phòng ngự bên ngoài. Lớp phòng ngự này không mạnh, miễn cưỡng có thể ngăn cản Tứ phẩm Thượng nhân công kích. Tác dụng của nó nhiều hơn là câu giờ và cảnh báo sớm cho người của Thần Luyện phong khi có kẻ xâm nhập.

Vòng giữa, tính từ Thần Luyện phong ra chỉ rộng hai mươi dặm, nồng độ linh khí hội tụ dày đặc hơn, thiết kế trận pháp cũng tinh tế, tỉ mỉ hơn, cường độ phòng ngự cũng mạnh mẽ hơn một bậc, đủ để ngăn cản Ngũ phẩm Chân nhân một quãng thời gian, đồng thời, còn bố trí kết hợp nhiều tòa huyễn trận và khốn trận. Muốn mạnh mẽ xông qua tầng trận pháp giữa? Ngũ phẩm Chân nhân không thể phá được nếu không mất một hai canh giờ.

Vòng trong là khu vực trận pháp trung tâm, bao trọn lấy toàn bộ ngọn núi. Vòng trong này cũng là một lớp phòng ngự cực mạnh, tổ hợp từ trận pháp huyễn hoặc, vây khốn, công kích, ngăn chặn, chống nhìn trộm, chống thăm dò,... tổng cộng hơn hai mươi loại Lục phẩm trận pháp kết hợp với nhau. Cường độ phòng ngự của trận pháp vòng trong mạnh đến nỗi, nếu như toàn lực mở ra, nó có thể hạ sát ba, năm vị Lục phẩm Chân quân cùng một lúc. Tất nhiên, tiêu hao linh khí và linh thạch cũng là con số trên trời.

Vị trí năm người Trần Nguyên tụ họp nằm ngay bên ngoài vòng trong trận pháp, dưới chân Thần Luyện phong. Mang theo lệnh bài thân phận Thần Luyện phong, cả ba vòng trận pháp đều mở rộng cửa chào đón họ, không hề gây chút ngăn trở nào.

Đám người Trần Nguyên sau khi vượt qua vòng trận pháp trong cùng, liền không ngự kiếm phi hành, mà chậm rãi từng bước đi bộ lên đỉnh sơn phong. Đây là truyền thống của học viện, cũng là một cách để biểu đạt sự tôn trọng của học sinh đối với đạo sư. Nếu tùy tiện ngự kiếm bay lượn trước mặt đạo sư, còn ra thể thống gì nữa?

Thần Luyện sơn phong không lớn, độ cao chừng trên dưới ba ngàn trượng, đặt tại Trái Đất chính là mười cây số. Đừng lầm tưởng mà lấy thước đo của Trái Đất đ�� đánh giá. Ba ngàn trượng tại thế giới này vô cùng nhỏ bé. Sơn phong ở thế giới này cao đến năm, thậm chí mười vạn trượng cũng không phải hiếm gặp, sông lớn rộng tám trăm dặm, chảy xa mười vạn dặm cũng không phải là không có.

Sông không sâu, núi không lớn, như thế nào nuôi nổi những con hung thú cao đến chín tầng mây?

Năm người Trần Nguyên đều là tu sĩ với tu vi không hề thấp, thể chất xa xa mạnh hơn thường nhân rất nhiều. Ngay cả vị Liễu Viễn Duệ kia, thân hình tròn lẳn, chân ngắn, nhưng mỗi bước đi cũng nhẹ nhàng, linh hoạt cực kỳ.

Ba ngàn trượng núi cao, đối với họ mà nói, dẫu là đi thong thả, cũng chỉ là chuyện trong một khắc đồng hồ. Cũng chính trong một khắc đồng hồ này, Trần Nguyên hỏi rõ lai lịch của những người đồng hành.

Nội dung này thuộc sở hữu của truyen.free, được diễn giải mới mẻ để bạn đọc có những giây phút thư giãn tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free