(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 16: Quy tắc luận bàn
Sau khi Hoàng Thạch lui xuống, một vị lão giả bước lên đài cao. Vị lão giả này thân hình lam lũ, râu tóc bạc phơ, làn da nhăn nheo, nâu sạm, khô quắt, héo gầy tựa như gốc cây khô ngàn năm. Lưng lão còng xuống, như thể cột sống chẳng thể nào chống đỡ nổi thân thể nhỏ bé, bộ áo bào xám xịt, vá chằng chịt rộng thùng thình ôm lấy thân hình ốm yếu.
Dẫu vậy, mỗi bước lão đặt xuống đều vô cùng vững vàng. Không một ai dám khinh thường kẻ này, bởi khí thế hùng hồn trên người lão hóa ra đã đạt đến hàng Tứ Phẩm chân nhân. Đôi mắt mờ đục của lão ánh lên sự tang thương của năm tháng, khiến cho các tu sĩ trẻ tuổi bên dưới có cảm giác như thể nhìn thấu hết thảy vạn vật thế gian.
“Đến đây, để lão phu trực tiếp điều hành buổi luận đạo này thôi. Sau đây là quy tắc luận đạo, lão phu sẽ chỉ nói một lần, các ngươi nghe cho rõ…”
Giọng của lão trầm đục mà rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường rộng lớn hàng trăm trượng. Hơn năm nghìn tu sĩ trẻ tuổi nín thở ngưng thần, chăm chú lắng nghe.
Trần Nguyên cũng không ngoại lệ, hắn vốn nghiêm túc đến đây để học tập, tự nhiên không muốn bỏ lỡ. Chỉ vài phút sau, hắn ngẩn người thốt lên:
“Lại là cái này?”
Trần Nguyên không thể tin vào tai mình. Chờ cho đến khi lão giả hoàn toàn trình bày xong, hắn một lần nữa quay sang xác nhận với Lữ Như Yên. Sau khi chắc chắn mình không nhầm lẫn, hắn thực sự ngỡ ngàng.
Hóa ra, cái hình thức luận đạo mà hắn nghĩ đến chính là hai hay nhiều tu sĩ, mặt đối mặt, ngồi bên bàn trà thơm, lần lượt trình bày kiến giải của bản thân về đạo. Sau đó, những người tham gia sẽ đưa ra ý kiến, tiếp thu, học hỏi từ người khác để hoàn thiện đạo của bản thân, từ đó gia tăng đạo hạnh. Tóm lại, hình thức này không khác mấy so với một buổi thảo luận nhóm.
Thế nhưng, điều lão giả vừa công bố lại hoàn toàn khác biệt. Nào là tranh đấu luân phiên, nào là thắng liên tiếp mười trận, nào là quyền khiêu chiến…
Đây là thế giới tu tiên, đâu phải thế giới kiếm hiệp. Trần Nguyên thật sự hoài nghi mình có đi nhầm thế giới hay không?
Thêm một lần nữa…
Lão giả nói rằng, các vị trí quan sát dị tượng tại Thần Hà sơn không hề giống nhau hoàn toàn. Vị trí càng gần, hiệu quả lại càng cao. Trong đó, có một trăm vị trí tốt nhất, cho khả năng thu hoạch lớn nhất, dành cho một trăm người giành được quyền ưu tiên trong cuộc luận đạo này.
Quy tắc luận đạo vô cùng đơn giản: một đối một, chỉ trên một đài giao đấu. Mỗi người đều có quyền tự do khi��u chiến. Nếu chiến thắng liên tiếp mười trận hoặc không có ai tiến lên khiêu chiến, người đó sẽ giành được một suất ưu tiên tại vị trí vip để quan sát dị tượng.
Bởi vì vị trí vip có hạn, nên nếu người có thực lực mà do dự không quyết đoán, đến khi một trăm vị trí đã có chủ, thì có hối hận cũng đã muộn.
Trần Nguyên thật sự hoài nghi, dạng luận đạo như thế này, liệu có thực sự được coi là luận đạo?
Mặt khác, cao giai tu sĩ đấu pháp, vận dụng lực lượng liên quan đến pháp tắc, điều động lực lượng của thiên địa, vậy mà lại bắt đám Nhị phẩm tu sĩ múa kiếm như võ phu phàm tục, thi triển pháp thuật cơ bản, thì liệu có được bao nhiêu giúp ích trên con đường tu hành?
Lữ Như Yên một bên luôn quan sát hắn, thấy hắn khó hiểu thì nhẹ nhàng cười giải thích:
“Công tử hẳn là có điều chưa rõ. Không giống như công tử đã là Tam phẩm đại cao thủ, những Nhị phẩm tu sĩ như chúng tôi không thể tham dự loại luận đạo mà công tử nghĩ đến. Vậy nên, chúng tôi chỉ có thể dùng hình thức luận bàn đối kháng như thế này để thay thế.”
“Ồ, điều này giải thích thế nào đây?”
Lữ Như Yên hơi ngạc nhiên nhìn hắn, nhưng sau cùng vẫn kiên nhẫn nói:
“Tu sĩ Nhất Phẩm tập trung rèn luyện gân cốt, ngũ khiếu. Tu sĩ Nhị phẩm dẫn linh khí nhập thể, tôi luyện thành linh lực cất giữ trong đan điền, khiếu huyệt và kinh mạch. Thực chất, Nhị Phẩm tu sĩ chỉ được coi là một dạng cao cấp hơn so với võ đạo tông sư của phàm tục mà thôi. Khác biệt ở chỗ cường độ nhục thân mạnh mẽ hơn, Linh lực cô đọng, tinh khiết và cao cấp hơn Chân khí, hơn nữa, lượng Linh lực của Nhị phẩm tu sĩ cũng nhiều hơn võ đạo tông sư hàng chục lần. Tuy nhiên, trên thực tế, Nhị phẩm tu sĩ vẫn chưa thoát khỏi phạm trù phàm nhân.”
Ngừng một lát, nàng khó hiểu nhìn hắn rồi tiếp tục giảng giải:
“Chỉ khi đạt đến Tam phẩm mới thực sự được coi là bước chân vào con đường tu đạo. Bởi vì chỉ Tam phẩm tu sĩ mới có thể gây dựng căn cơ, hình thành nền móng vững chắc để tiếp thu áo nghĩa của đạo. Cũng bởi vậy, luận đạo thực sự chỉ dành cho Tam phẩm tu sĩ, những người đã có th��� trình bày đạo lý của bản thân.”
Trần Nguyên gật gù, xem như đã hiểu. Điều này cũng tương tự như những gì hắn vẫn hình dung về tu luyện. Rõ ràng phân chia các cảnh giới: Đoán thể, Luyện Khí, Trúc cơ, Ngưng Đan,... Thế nhưng, cẩn thận nghĩ lại, cái mà hắn đang tu luyện rốt cuộc là cái quái gì?
Hắn tu luyện đều được Khởi Nguyên kinh dẫn dắt. Hắn biết rất rõ mình đã làm gì, tiến độ ra sao và tiếp theo nên làm gì. Điều duy nhất hắn thiếu chính là sự cảm ngộ về quy tắc của thiên địa. Hắn càng hiểu rõ quy tắc vận hành của thiên địa, đạo hạnh càng tăng cao. Theo đó, tu vi của hắn tự động nâng lên, năng lượng trong cơ thể và nhục thân cũng nhận được sự đề thăng tương ứng.
Tuy nhiên, hắn lại không có cảm nhận rõ ràng về cảnh giới như lời Lữ Như Yên nói. Chính xác hơn là không có những sự chuyển biến đột ngột như vậy. Cái gọi là cảnh giới chỉ là cách hắn tự hiểu và phân loại mà thôi.
Về sự chuyển biến trong thân thể, hắn không có cảm nhận rõ ràng như Lữ Như Yên mô tả, mà là một quá trình thay đổi liên tục, từ từ.
Càng tu luyện, hắn càng cảm giác Khởi Nguyên kinh khác thường. Có loại tu luyện nào mà mỗi khi đột phá một tầng cảnh giới lại sinh ra một loại thể chất, thiên phú hay thần thông mới sao?
Ừm, có lẽ là có, nhưng dù thế nào đi nữa, hắn vẫn cảm thấy Khởi Nguyên kinh không giống những thứ thuộc về thế giới này.
Trong khi Trần Nguyên còn suy nghĩ miên man thì Lữ Như Yên tiếp tục giải thích:
“Kỳ thực, những cuộc luận bàn so đấu này cũng không phải vô ích đối với Nhị phẩm tu sĩ. Chiến đấu có thể giúp tu sĩ mài dũa thể thuật, vận dụng linh lực trong cơ thể; việc sử dụng thuật pháp linh hoạt cũng vô cùng có lợi cho việc xây dựng đạo cơ sau này.”
Trần Nguyên gật đầu. Xem ra hắn đã suy nghĩ quá chủ quan, mang theo thành kiến. Có lẽ những người đi trước không làm việc vô ích bao giờ.
Lúc này, trên đài cao đã có hai tu sĩ trẻ tuổi đối chiến.
Trần Nguyên nhìn qua, một gã mười bảy tuổi, tu vi Nhị phẩm tầng sáu; còn kẻ kia hai mươi ba tuổi, tu vi Nhị phẩm tầng năm.
Tốc độ tu luyện này thực sự không thể coi là xuất sắc. Nếu nh�� giả định họ bước vào Nhị phẩm khi mười tuổi, và mất thêm một năm để vững vàng cảnh giới hiện tại, vậy thì trung bình mỗi người phải mất đến bốn năm mới đột phá một tiểu cảnh giới. Thiên phú như vậy chỉ có thể coi là ưu tú.
Người ta vẫn nói: năm năm là bình thường, bốn năm là ưu tú, ba năm là xuất chúng, hai năm là thiên tài, một năm là thiên cổ thiên kiêu. Đây chính là cách đánh giá tốc độ tu luyện của Nhị phẩm. Tất nhiên, đây là trong tình huống thuần túy tu luyện, không tính đến sự trợ giúp của ngoại vật.
Những trận chiến của Nhị phẩm tu sĩ không quá đặc sắc, có phần tương tự như các võ đạo tông sư giao đấu trong thế gian phàm tục. Khác biệt ở chỗ tốc độ, linh lực, cường độ nhục thể và sức mạnh phá hoại đều vượt xa giới hạn thông thường của con người. Ngoài ra, pháp thuật cũng là một điểm khác biệt, nhưng tốc độ thi triển không nhanh, và càng không thể mang sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Trận chiến kéo dài chừng nửa nén hương thì kết thúc. Kết quả không có gì bất ngờ, tu sĩ hai mươi bảy tuổi, nhờ vào tu vi áp đảo, luôn chiếm thế thượng phong và giành chiến thắng.
Tiếp thêm hai trận chiến nữa, vị tu sĩ này vẫn giữ vững chiến thắng. Ở giai đoạn đầu, các thiên kiêu, những nhân vật mạnh nhất, vẫn chưa có ý định lộ diện, nên đối thủ của hắn đều chỉ có tu vi Nhị phẩm tầng bốn hoặc tầng năm.
Mãi cho đến trận thứ tư, hắn gặp phải một đệ tử từ Thanh Vân tông. Người này cũng chưa hẳn là thiên kiêu đứng đầu, chỉ hai mươi tuổi, tu vi Nhị phẩm tầng năm. Tuy nhiên, xuất thân từ đại tông đại môn, công pháp tu luyện cao cấp giúp linh lực hùng hậu, thân pháp, kiếm pháp, pháp thuật tinh diệu mà tu sĩ bình thường khó lòng sánh kịp.
Mặt khác, vị tu sĩ lớn tuổi hơn đã chiến đấu liên tục nên tinh thần uể oải, linh lực không còn ở trạng thái đỉnh phong. Cuối cùng, hắn bị đệ tử Thanh Vân tông đánh văng khỏi đài.
Trần Nguyên không tiếp tục xem nữa, vì hắn đã không còn nhiều hứng thú với những trận giao đấu ở cấp độ này.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, phát hiện lầu các phía trên chẳng biết tự lúc nào đã chật kín người. Những người này có nam có nữ, có người mang dáng vẻ lão giả, râu tóc bạc phơ, mười phần tiên phong đạo cốt; có người mang dáng dấp trung niên, tóc điểm bạc, uy thế nghiêm nghị; cũng lại có trung niên phụ nhân, ung dung hoa quý, áo bào bồng bềnh, vẻ đẹp quyến rũ vô cùng; lại có nữ tu sĩ với ngoại hình thướt tha yêu kiều, môi son, tr��n điểm hoa văn, nhìn qua cứ như nữ nhân chưa đến ba mươi, cực kỳ trẻ trung.
Những người này hẳn đều là trưởng bối mà Tần Xuyên từng nhắc đến. Trần Nguyên thử dùng thiên nhãn kiểm tra, phát hiện những người này có tu vi thấp nhất cũng là Tam phẩm tầng ba, còn đến bảy phần là Tứ phẩm. Ngược lại, Ngũ phẩm thì không xuất hiện.
Vừa lúc có một nữ tu sĩ cũng nhìn về phía hắn. Nàng mặc váy màu vàng nhạt, bồng bềnh để lộ thân hình cuốn hút mê người. Gương mặt nàng hình trứng ngỗng, đôi mắt to tròn, lông mày lá liễu, đôi môi đỏ son, ba nghìn tóc đen buông theo gió, đỉnh đầu cài trâm gỗ, dung nhan khuynh quốc khuynh thành.
Bốn mắt đối diện, nàng vậy mà khẽ mỉm cười, gật đầu với hắn.
Trần Nguyên sửng sốt một hồi, sau đó dùng Khởi Nguyên Nhãn phát hiện ra, nàng chính là Diệp Trường Tuyết, tu vi Tứ phẩm tầng tám. Càng quan trọng hơn, người này là sư thúc của ba người Lữ Như Yên.
Biết vậy, hắn chắp tay, cúi đầu hành lễ từ xa với đối phương. Diệp Trường Tuyết dường như hơi bất ngờ vì cử chỉ của hắn, sau đó lại mỉm cười. Kẻ này xem ra lễ nghĩa không tồi.
Chưa chào hỏi Diệp Trường Tuyết được bao lâu, Trần Nguyên bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, cả người không được tự nhiên, như thể bản thân đang bị theo dõi vậy.
Không đúng, cảm giác đó giống hơn là cả người bị lột trần, bị nhìn thấu không còn sót lại gì.
Hắn theo bản năng dò xét về phía Diệp Trường Tuyết, nhưng sự chú ý của nàng đã không còn đặt trên người hắn, và nguồn gốc sự khó chịu cũng không đến từ nàng.
Trần Nguyên lại tìm kiếm một lần nữa quanh quảng trường. Lúc này, hắn phát hiện một bóng người mờ ảo, quỷ dị như thể cả thân hình được cấu tạo từ sương mù, hư hư thực thực không rõ hình dạng thật. Kẻ này tựa như là quỷ, là ma, đứng lẻ loi trong một góc quảng trường, nơi không một ai để ý đến hắn.
Trần Nguyên khẽ giật mình, dùng Khởi Nguyên nhãn thăm dò đối phương. Cái tên đầu tiên hiện lên lại nằm ngoài dự đoán của hắn:
Ma môn Thánh Nữ.
Bản dịch này thuộc về kho tàng kiến thức không ngừng của truyen.free, nơi mỗi dòng văn chương đều được trau chuốt tỉ mỉ.