Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 160: Người Kính Nguyệt hồ đến

Trần Nguyên hơi bất ngờ: “Theo lời Chân quân, học viện hẳn là đã tra ra được manh mối rồi?”

Logic của hắn rất đơn giản.

Thái Linh học viện là một thế lực đỉnh cấp, truyền thừa qua vô số năm tháng, kẻ địch chắc chắn tồn tại. Mặc dù học viện luôn tuân thủ tôn chỉ không can thiệp vào tranh đấu giữa các thế lực và giữ thái độ trung gian trong hầu hết mọi trường hợp, nhưng sự tồn tại của nó tất yếu sẽ dẫn đến xung đột lợi ích. Tồn tại càng lâu, lợi ích cần càng nhiều, xung đột càng lớn. Cho nên, Thái Linh học viện cũng có kẻ thù của riêng mình, hơn nữa, số lượng kẻ thù còn không hề ít.

Chỉ có điều, những kẻ địch như vậy hầu hết ẩn núp trong bóng tối, hoặc đơn giản là che giấu địch ý của chúng thật sâu, thật kỹ mà thôi. Bởi lẽ, Thái Linh học viện, với thế lực hiện tại đứng hàng đầu Nam Hoàng vực, nhờ cách hành xử thân thiện mà có không ít đồng minh; việc trực tiếp gây sự với họ không phải là lựa chọn sáng suốt.

Kẻ địch đã nhiều, từng tên lại ẩn núp kỹ lưỡng như vậy, nếu không tìm ra chứng cứ xác đáng, thật khó mà kết luận ai là kẻ chủ mưu đứng sau.

Thế nhưng, lời nói của Khinh Vũ Chân quân lại khiến Trần Nguyên bất ngờ: “Chứng cứ? Cái này thì lại không có. Những tên gian tế lẩn vào Thái Linh nội viện này hành động rất kín kẽ. Bọn chúng chưa bao giờ trực tiếp ra mặt công kích học sinh. Ngược lại, chúng sử dụng khôi lỗi hoặc những công cụ tương tự khác; đặt chúng rải rác ở khu vực ngoại vi nội viện, chờ đợi khi khí tức đơn bạc, không quá mạnh của học sinh đi ngang qua, kích thích trận pháp khắc họa trên chúng. Khi đó, những khôi lỗi này sẽ tự động sống dậy, công kích mục tiêu đã khóa chặt.”

Trần Nguyên nghe vậy cũng hiểu ra. Thì ra, đây chính là trò chơi đặt bẫy sao?

Thay vì đào hố, chôn cọc gai hay đặt mìn, đặt bom như những loại bẫy thô sơ, đơn giản kia, những con khôi lỗi này phản ứng tự động khi gặp khí tức của học sinh, tấn công họ theo đúng cách chúng được lập trình. Loại khôi lỗi chiến đấu này thật không hiếm. Mà khi cuộc phục kích diễn ra, những kẻ hung thủ thực sự đã cao chạy xa bay, chặt đứt liên kết với các khôi lỗi, xóa sạch chứng cứ.

Loại thủ đoạn như thế có tính bảo đảm bí mật và an toàn tương đối cao.

Khinh Vũ Chân quân thấy Trần Nguyên đang nghiền ngẫm, suy tư thì bổ sung: “Mặc dù chúng ta không có chứng cứ hay manh mối xác đáng, thế nhưng chúng ta đại khái có thể đoán ra thế lực nào đứng sau lưng việc này. Còn về thế lực đó là kẻ nào, ngươi không cần hỏi thăm, với thực lực của ngươi hiện tại, biết cũng không có lợi ích gì.”

Trần Nguyên thở dài một hơi, chắp tay với Khinh Vũ Chân quân nói: “Đa tạ Chân quân cáo tri. Thời gian tới, học sinh sẽ cẩn trọng hành sự.”

Người kia nhẹ gật đầu, sau đó lại trấn an hắn: “Ngươi không cần quá lo lắng. Học viện cao tầng đã bắt đầu nghiêm túc với việc này. Các đạo sư cấp bậc Ngũ phẩm đã bắt đầu tiến hành thanh lý nội viện ba tháng trước. Đoán chừng trong vòng một, hai năm, loại chuyện này sẽ chấm dứt.”

Trần Nguyên ở lại Nguyệt Vũ phong thêm chừng hai ngày nữa liền rời đi. Lữ Như Yên không có chút dấu hiệu nào cho thấy sẽ tỉnh lại, nhưng nàng cũng không có dấu hiệu nguy hiểm nào. Hắn theo thói quen trông chừng nàng vài ngày rồi cáo lui. Khinh Vũ Chân quân không quá chào đón hắn.

Lần này, Trần Nguyên trực tiếp để lại trăm vạn cân Tứ phẩm Linh Thủy rồi mới rời đi. Vừa ra đến cửa động phủ, thanh âm nhẹ nhàng của Khinh Vũ Chân quân truyền vào trong tai hắn: “Những gì ta nói với ngươi hôm trước, không cần loạn truyền lung tung. Thông tin này, học viện giữ bí mật tương đối kỹ càng; ngay cả tầng lớp đạo sư cũng không có mấy người biết đến.”

Trần Nguyên giật mình, sau đó hướng về phía động phủ, cảm tạ: “Một lần nữa, học sinh đa tạ Chân quân.”

Trong động phủ, Khinh Vũ Chân quân khẽ hừ nhẹ, thanh âm lí nhí trong họng nàng: “Hừ, ngươi có gặp chuyện thì liên quan gì đến bản Chân quân. Ta chỉ lo lắng, nha đầu kia biết ngươi gặp chuyện liền đau lòng, đến lúc đó lại oán hận ta.”

Bất quá, ngoại trừ khoảng không yên tĩnh, không một ai có thể nghe tới thanh âm của nàng.

--------------------

Trần Nguyên trở lại động phủ, sắp xếp lại đồ vật, sắp xếp lại công việc. Hắn bắt đầu bế quan, mục tiêu của hắn là trùng kích Cảnh giới thứ Năm. Hắn có cảm giác, hắn đã đến rất gần rồi, thứ hắn thiếu chỉ là một cơ hội.

Nửa năm sau, Trần Nguyên… thất bại.

Nửa năm này, mặc cho hắn cố gắng đến mức nào, mặc cho hắn nỗ lực hệ thống hóa, phân loại, một lần nữa dò xét lại tất cả cảm ngộ, tất cả thu hoạch trong quá khứ, nỗ lực tìm một con đường đột phá giới hạn, dỡ bỏ gông xiềng, hắn vẫn thất bại.

Tuy nhiên, Trần Nguyên không đến mức tuyệt vọng. Ngược lại, hắn tràn đầy lạc quan. Hắn đã có cảm giác, hắn đã đạt đến cực hạn của Cảnh giới thứ Tư, không thể tiến thêm được nữa, trừ phi đột phá. Loại cảm giác đi đến cực hạn này, nửa năm trước, hắn chưa từng thấy.

Loại cảm giác cực hạn ấy, hắn chỉ cảm nhận được duy nhất mấy lần. Mà những lần đó, đều là vào thời điểm hắn đứng tại Đại Cảnh giới viên mãn, cách thời cơ đột phá không xa. Đúng thế, Trần Nguyên có cảm giác, hắn chỉ cách điểm đột phá một tia, một ly mà thôi. Hắn có tự tin, trong vòng nửa năm đến một năm tới, hắn sẽ tìm thấy cơ hội.

Tuy nhiên, Trần Nguyên không vội vàng bế quan lần nữa. Hắn lại bỏ ra mấy ngày thư giãn tâm tình. Nhàn hạ và cố gắng phải đan xen mới có hiệu quả. Không nên quá thúc ép bản thân, có đôi khi sẽ phản tác dụng.

Trần Nguyên ghé thăm Thiên Lan. Những năm này, họ đã hình thành một loại ăn ý: mỗi năm một lần đi một chuyến Tàng Kinh các thu thập kinh thư, công pháp; nửa năm sau đó, hai người sẽ trao đổi với nhau những kinh thư, công pháp ấy.

Tiếp đến, Trần Nguyên lại ghé qua quảng trường giao dịch một lần, thử tìm kiếm xem có bảo vật nào bị bỏ sót hay không. Đáng tiếc, vận may một lần nữa không mỉm cười với hắn. Dường như, vị sư huynh bất lương kia đã hoàn toàn mang đi toàn bộ bảo vật có giá trị ở đây.

Trần Nguyên tùy tiện dạo chơi một vòng, đi ngang qua Diễn Võ trường, Đan các, Ngự Thú viên, Linh Thực viên, Luyện Khí các... những nơi này đối với việc hắn nâng cao đạo hạnh thực sự không có nhiều tác dụng. Thế nhưng, đối với hắn mở mang kiến thức lại có trợ giúp không ít. Chẳng lẽ lại đến mức, sau này ra ngoài lịch luyện, nhìn gì cũng không biết, gì cũng không hiểu sao? Những kiến thức này, có lẽ không phải là thực lực trực tiếp, thế nhưng, chưa biết chừng sẽ có lúc người ta tha thiết cần đến chúng.

Kiến thức, biết nhiều một chút, chắc chắn không thua thiệt.

Trải qua nửa ngày, Trần Nguyên theo thường lệ ghé thăm Nguyệt Vũ phong.

Lữ Như Yên vẫn chưa hoàn thành thức tỉnh thể chất. Tu vi của nàng vậy mà đã đột phá tầng thứ năm, bước vào tầng thứ sáu. Tốc độ tăng trưởng nhanh đến đáng kinh ngạc. Linh lực trong cơ thể nàng hùng hậu đã sánh ngang với một tôn Tứ phẩm Thượng Nhân hậu kỳ.

Khinh Vũ Chân quân cũng không khỏi kinh ngạc.

Trần Nguyên từ Khinh Vũ Chân quân biết được, ba tháng trước, các đạo sư học viện đã bắt được một nhóm gian tế trong nội viện, là những học sinh nhập học từ bảy mươi năm trước. Số lượng không nhiều, chỉ có ba kẻ. Tuy nhiên, những kẻ này đều là tử sĩ, ngay tại chỗ đoạn kinh mạch, phá hủy nhục thể, tự diệt linh hồn, thân tử đạo tiêu.

Đáng tiếc là, gian tế đã chết, dấu vết cũng bị hủy, không khai thác được bao nhiêu thông tin. Học viện càng không thể tuyên truyền việc này.

Trần Nguyên chỉ có thể cảm khái; những thế lực kia thật sự có thể hy sinh lớn như vậy. Kẻ nào có thể bước vào Thái Linh nội viện mà chẳng phải thiên chi kiêu tử; cho dù là hạng bét nhất, đặt ở bất kỳ Vương triều, tông môn phổ thông nào cũng đều là những nhân tài kiệt xuất. Vậy mà đây? Chúng đã được cài cắm vào học viện, rồi không tiếc vứt bỏ.

Đồng thời, điều này cũng có thể chứng minh, những thế lực đó không hề tầm thường. Có thể đối chọi với Thái Linh học viện, thực lực lại có thể yếu kém được sao? Chỉ e sau lưng chúng còn có nhân vật tầm cỡ Thất phẩm Tôn giả chống lưng.

Trao đổi cùng Khinh Vũ Chân quân, Trần Nguyên cũng biết được, nhờ sự can thiệp mạnh mẽ của các đạo sư học viện, mà nửa năm qua, số vụ tập kích học sinh thành công cũng giảm mạnh. Sáu tháng này chỉ ghi nhận ba vụ mà thôi. Tần suất so với trước đó giảm đi một nửa. Theo lời Khinh Vũ Chân quân, chuyện này sẽ sớm được dẹp yên.

Trần Nguyên nghe vậy, trong lòng tương đối an tâm. Hắn an tâm không phải vì bản thân mà là vì Lữ Như Yên. Đoán chừng, khi nàng tỉnh lại, cuộc náo loạn này đã kết thúc. Thậm chí, nàng còn không biết rằng nó từng xảy ra.

Không chỉ có nàng, có lẽ đại đa số học sinh trong học viện đều không biết đến điều này.

Kỳ lạ sao?

Không kỳ lạ. Nếu như không phải Khinh Vũ Chân quân nhắc nhở, nếu như không phải chính hắn cũng bị phục kích, đoán chừng Trần Nguyên cũng không biết đến sự tình này.

Đây lại không phải triển khai chiến tranh toàn diện. Các vụ công kích học sinh, nhìn trong mắt các đạo sư thì diễn ra tấp nập, thế nhưng trên thực tế, mỗi năm chỉ xảy ra chừng mư��i, mười hai vụ. Hơn nữa, thời điểm xảy ra đều là lúc trời tối, vắng người hay nơi vắng vẻ, ít có thần thức đảo qua, không có ai chứng kiến. Học viện mấy vạn học sinh, mười mấy người bị tấn công, lại không mất mạng, không thể gây ra sóng to gió lớn gì.

Con người là vậy, thường ôm tâm lý may mắn. Trong mắt họ, những người bị tấn công kia là chuyện xa vời, không chạm tới bản thân mình. Người cần tu luyện thì cứ tu luyện, người cần làm nhiệm vụ thì cứ làm nhiệm vụ, chuyện có người không may mắn bị phục kích kia, nhiều nhất cũng chỉ lưu lại trong tai mười ngày, nửa tháng rồi quên ngay.

Trần Nguyên để lại thêm trăm vạn cân Linh Thủy rồi một lần nữa cáo từ rồi rời đi. Khinh Vũ Chân quân chỉ nhẹ nhàng phất tay, cũng không có thêm nhiều lời với hắn.

Khoảng nửa canh giờ sau khi Trần Nguyên rời đi, viên ngọc phù truyền tin trong nhẫn trữ vật của Khinh Vũ Chân quân khẽ run lên. Nàng lấy ra, rót một chút linh lực vào. Quang mang từ viên ngọc phù lóe sáng nhè nhẹ. Từ bên kia truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng, thanh thoát: “Lão thái bà, ta đã đến.”

Khinh Vũ Chân quân khóe miệng co giật, tuy nhiên, sau một hơi thở sâu, nàng bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng, chỉ lạnh nhạt nói: “Lão thái bà, vào đi.”

Lại qua chừng nửa khắc đồng hồ, trận pháp trước động phủ tách ra một lối đi, cửa động phủ trực tiếp mở rộng. Có ba thân ảnh chậm rãi tiến vào. Hai nữ một nam.

Nữ nhân đi đầu trẻ trung vô cùng, thoáng nhìn qua sẽ chỉ thấy như một thiếu nữ, tuổi chưa đến đôi mươi. Làn da nàng trắng nõn, gương mặt xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành, đôi môi nhỏ đỏ son, hai hàng lông mày lá liễu hơi cong, tràn đầy quyến rũ; điều duy nhất không hợp trên gương mặt tuyệt sắc là đôi mắt toát ra quang mang tràn đầy tuế nguyệt. Nàng thân hình không cao nhưng dáng vẻ yểu điệu thướt tha, kết hợp với chiếc váy xanh nhạt cùng mái tóc đen dài buông tự do đến quá hông, tạo nên hình tượng tựa như tiên nữ. Nàng để chân trần, gót sen đạp hư không, nhẹ lướt trong không khí không dính chút bụi trần, càng tô điểm cho nét thánh khiết, cao quý.

Mặc dù dung nhan của nàng không thể sánh bằng Khinh Vũ Chân quân, nàng cũng thuộc về đỉnh cấp mỹ nhân, hiếm thấy trên toàn bộ Minh Nguyệt giới.

Theo phía sau vị mỹ nhân này là một nam một nữ, song song đi cạnh nhau, chậm hơn nàng hai bước chân.

Nữ nhân là một mỹ phụ trung niên, tóc đen buộc cao ba búi. Trang phục của nàng tương đối giản dị, vải vóc không lộ ra hoa văn lòe loẹt nhưng lại hoàn mỹ tôn lên dáng người thành thục, đầy đặn, quyến rũ tựa một quả mật đào chín mọng. Và dù rằng, dung nhan của nàng không thể rực rỡ như nữ tử đi trước, không có khí chất thánh khiết, thanh cao như nàng, người ta không thể phủ nhận rằng nàng cũng là một mỹ nhân hiếm gặp.

Mà đứng cạnh nàng là trung niên nam nhân mang áo xanh đạo bào, gương mặt anh tuấn tuấn dật, sống lưng thẳng tắp, khí chất ôn hòa, nho nhã. Mỗi bước đi, mỗi cử chỉ của hắn đều toát ra phong thái nhã nhặn, nhẹ nhàng, tựa một công tử phiêu nhiên, tuấn lãng. Và dẫu rằng, dung nhan của hắn không phải loại công tử trẻ tuổi mà là trung niên đạo nhân, điều này chỉ càng làm nổi bật hơn khí phái thành thục, ổn trọng của hắn.

Nếu như Trần Nguyên có mặt ở đây, hắn sẽ ngay lập tức nhận ra hai người đi sau. Thanh Minh Chân nhân và Yên Nguyệt Thượng nhân, lần lượt là sư phụ và sư nương của Lữ Như Yên.

Thì ra, Lữ Như Yên thức tỉnh thể chất thần bí, đặc thù và cường đại, thời gian đã kéo dài hơn ba năm mà không có dấu hiệu tỉnh lại. Vốn dĩ trước đó, nàng nghĩ có thể để Lữ Như Yên hoàn tất thức tỉnh rồi mới thông báo cho tu sĩ Kính Nguyệt hồ. Tuy nhiên, theo thời gian càng trôi qua, nàng nhận ra sự tình càng nghiêm trọng. Chuyện này, nếu như có sai sót xảy ra, rất dễ gây ra hiểu lầm, thậm chí là thù địch.

Một năm trước đó, Khinh Vũ Chân quân bèn dùng Ngọc phù truyền tin, đưa thông báo này đến cho bằng hữu cũ tại Kính Nguyệt hồ – cũng chính là vị nữ tử mỹ mạo, gót sen đạp hư không đang đi phía trước này. Và sau một năm, ba vị này mới xuất hiện ở Nguyệt Vũ phong.

“Thanh Minh/ Yên Nguyệt xin ra mắt Khinh Vũ tiền bối.” Sư phụ và sư nương của Lữ Như Yên cung kính khom người hành lễ với người kia. Người sau chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lại.

Không phải Khinh Vũ Chân quân lãnh đạm hay coi thường bọn họ, mà là vì sự tập trung của nàng đều đặt lên nữ tử mỹ mạo phía trước. Quan hệ hai người tuy có gần gũi, nhưng không phải dạng tương thân tương ái như khuê mật.

Quả nhiên, lời đầu tiên Khinh Vũ Chân quân nói với nữ tử kia: “Lão thái bà!” Nàng chỉ vào Lữ Như Yên và nói: “Đồ tôn của ngươi đã vay ta mười hai vạn điểm cống hiến chưa kịp trả. Ngươi đến làm công cho ta trả nợ thay nàng đi.”

Nữ tử mỹ mạo: “???”

Thanh Minh Chân nhân: “???”

Yên Nguyệt Thượng nhân: “???”

Bản biên tập này được thực hiện bởi đội ngũ truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free