Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 19: Lữ Như Yên toàn năng

Truyền tống trận được bố trí ngay tại đài luận bàn, trung tâm quảng trường.

Bảy trăm dặm đối với một Tam phẩm tu sĩ có thể ngự kiếm phi hành thì chẳng phải là xa xôi. Thế nhưng, đối với hơn năm nghìn tu sĩ Nhị phẩm, mà quá nửa trong số đó là tán tu, không có pháp khí hay linh thú phi hành, thì đó lại là một quãng đường không thể đi một sớm một chiều.

Phủ thành chủ bố trí trận pháp truyền tống âu cũng là đã cân nhắc đến nhiều khía cạnh của vấn đề.

Mỗi lượt năm mươi người, đó là quy mô của truyền tống trận này. Đặt tại tu chân giới, kích thước này cũng là hạng lớn. Bất quá, với quãng đường bảy trăm dặm, mức tiêu hao linh thạch này có thể coi là cực kỳ nhỏ, gần như không đáng kể.

Một trăm vị thiên kiêu mạnh nhất được ưu tiên đi trước.

“Trần huynh, xin nhờ huynh trông nom hai vị sư muội.” Tần Xuyên trước khi đi, ân cần dặn dò.

Trần Nguyên cũng gật đầu hứa hẹn.

Không lâu sau đó, những thiên kiêu còn lại cũng bắt đầu lên đường. Một nhóm lại một nhóm lần lượt thông qua truyền tống trận được đưa đến Thần Hà sơn.

Các tu sĩ thế hệ trước không đồng hành cùng. Họ giống như đạt được một sự ăn ý ngầm nào đó, mỗi người đều có lộ tuyến riêng, bỏ mặc cho những người trẻ tuổi tự lo liệu.

Lời tuy vậy, nhưng nếu tinh ý quan sát, sẽ thấy luôn có những ánh mắt như có như không từ trong bóng tối đặt lên những tu sĩ trẻ tuổi này.

Trần Nguyên kết nhóm với Lữ Như Yên, Hà Tiểu Thu, tùy ý chọn một lượt truyền tống trận tiến vào. Hắn lần đầu tiên trải nghiệm phương thức di chuyển này, trong lòng không khỏi cảm thấy hồi hộp và chờ mong.

Chờ cho đầy đủ năm mươi vị thiên kiêu trẻ tuổi đứng gọn gàng trong phạm vi trận pháp rộng năm trượng, tu sĩ của phủ thành chủ bắt đầu chất đầy linh thạch vào các vị trí cố định.

Thật nhiều! Đối với kẻ một nghèo hai trắng như Trần Nguyên, cảnh tượng đó khiến hắn hoa cả mắt.

Các tu sĩ kia không cho hắn thời gian thưởng thức. Ngay khi linh thạch được đặt đầy đủ, mười vị Tam phẩm tu sĩ lập tức hai tay kết ấn, miệng không ngừng lẩm nhẩm những câu chú khó nghe, dài dằng dặc. Mười hơi thở qua đi, vô số phù văn khắc họa bên dưới chân nhóm người Trần Nguyên phát sáng, một cỗ lực lượng thần bí, mạnh mẽ bao trùm lấy thân thể bọn họ trong khoảnh khắc. Toàn bộ tầm mắt bị che mờ bởi thứ ánh sáng trắng, tinh khiết, chói lòa.

Gần như đồng thời, Trần Nguyên cảm thấy hụt hẫng như mất trọng lượng. Phải, chính là cảm giác rơi tự do. Cảm giác này không kéo dài bao lâu, chưa đầy hai hơi thở thời gian thì kết thúc. Chân họ một lần nữa vững vàng trên đất bằng.

Mặt đất lúc này không còn là sự bằng phẳng, cứng cáp của nền đá bạch ngọc đắt tiền, tráng lệ, thay vào đó là sự mềm, xốp, ẩm ướt của đất. Mùi thơm tự nhiên của cỏ cây, hoa lá xộc thẳng vào mũi khiến tinh thần người ta phấn chấn.

Khi ánh sáng tan đi, thay vì tường hoa lầu các, những con phố tấp nập náo nhiệt, cung đình mái khuyết hay thành trì sầm uất, hiện ra trước mắt đám tu sĩ trẻ tuổi là trùng điệp sơn mạch bát ngát kéo dài liên miên ngàn dặm. Khắp mặt đất phủ kín bởi màu xanh mỡ màng của cỏ cây, trời trong mây trắng, ánh nắng ấm áp lan tỏa trên da thịt dễ chịu khó nói nên lời.

“Oa, đây chính là truyền tống trận.”

“Tu đạo hai mươi năm, đây là lần đầu tiên ta sử dụng truyền tống trận đấy.”

“Thật tiện lợi quá đi! Chỉ chớp mắt đã vượt qua bảy trăm dặm. Nếu như thành trì nào cũng lắp đặt trận pháp truyền tống, vậy thì việc đi lại sẽ chẳng tốn thời gian chút nào.”

“Thiếu kiến th��c đúng là thiếu kiến thức. Ngươi nghĩ một lần truyền tống tiêu tốn bao nhiêu linh thạch? Tán tu như chúng ta sao chịu nổi?”

Khắp nơi xì xào bàn tán. Những người này đại đa số là tán tu, trong đời không có nhiều cơ hội trải qua trải nghiệm như vậy.

Còn nhóm đệ tử đến từ thế lực lớn thì lại chú ý hơn đến Thần Hà sơn:

“Quả nhiên, đây chính là bảo bối bất truyền của Hoàng gia Viên Minh thành.”

“Thần Hà sơn mạch, quả nhiên bất phàm.”

“Nơi đây linh khí bức nhân, cảnh quan thanh tĩnh nhường này, quả nhiên là thánh địa tu hành.”

“Nghe nói, Thần Hà sơn mạch có lão tổ Hoàng gia bế tử quan ở sâu bên trong, cho nên nơi này thông thường không mở cửa đón người ngoài.”

Các loại lời bàn tán nổi lên không ngừng.

Chẳng bao lâu sau, một vị nam tử trung niên, khuôn mặt dài, mắt hơi híp, làn da ngăm đen, ngự kiếm phi hành tới. Thật bất ngờ, lại là một vị Tam phẩm tu sĩ cao thủ. Nhiệm vụ của hắn là tuyên bố các điều quy tắc cần lưu ý khi tiến vào Thần Hà sơn và quan sát thiên địa dị tượng.

Các lưu ý không quá nhi��u. Đại khái là, họ là những người không được ưu tiên, cho nên chỉ có thể quanh quẩn vòng ngoài, không được tiến vào khu vực hạch tâm. Hai nơi này được ngăn cách bởi trận pháp, nếu như cố ý vượt qua, sẽ bị xử tử mà không cần luận tội.

Ngoài ra, trong phạm vi vòng ngoài, bọn họ được tự do lựa chọn vị trí tĩnh tọa, cảm ngộ dị tượng. Vị Tam phẩm tu sĩ trung niên nhấn mạnh rằng, trong khu vực vòng ngoài này, bất kể chỗ nào cũng có hiệu quả như nhau, nên việc chọn vị trí không quan trọng.

Ngoài ra, dị tượng sẽ kéo dài liên tục một tháng, trong thời gian này, ai muốn rời đi đều có thể tự do rời khỏi Thần Hà sơn, sẽ không ai ngăn cản.

Những tu sĩ tham dự quan sát dị tượng bị cấm tấn công lẫn nhau, càng bị cấm giết người hay gây rối, nếu bị phát hiện sẽ tùy theo mức độ mà xử trí.

Nói rồi, nam tử đó liền ngự kiếm, chậm rãi phi hành dẫn đường, đưa đám người tiến vào khu vực vòng ngoài, nơi có thể quan sát thiên địa dị tượng. Truyền tống trận không thể đưa họ vào sâu bên trong.

“Sư tỷ, kế tiếp chúng ta nên làm gì?���

Hà Tiểu Thu có chút băn khoăn. Nàng tuổi còn nhỏ, bây giờ lại ở nơi hoang vu rộng lớn nên có chút không yên tâm.

“Diệp sư thúc truyền âm cho ta rằng, kế tiếp chúng ta tự mình định đoạt. Người sẽ không can thiệp vào.” Lữ Như Yên nói, đồng thời nhìn Trần Nguyên, hiển nhiên muốn giao cho hắn quyền quyết định.

Trần Nguyên nghe vậy liền biết, Diệp Trường Tuyết vẫn luôn âm thầm chú ý đến họ. Suy nghĩ kỹ thì chẳng có gì ngạc nhiên. Có ai lại yên tâm giao hai vị sư chất đẹp như hoa như ngọc vào tay một nam nhân xa lạ, ở một nơi rừng hoang núi vắng suốt một tháng trời sao?

Đây không phải đưa dê vào miệng cọp sao?

“Chúng ta trước tiên tiến vào bên trong, sau đó sẽ tách khỏi nhóm tu sĩ trẻ tuổi, tìm một nơi yên tĩnh ở lại.” Trần Nguyên suy nghĩ, phân phó.

Không có ai phản đối.

Ngay khi đã xác định chắc chắn vị trí thuộc về Thần Hà sơn, ba người Trần Nguyên bắt đầu tách ra. Những người khác cũng có tính toán như vậy.

Thần Hà sơn dị tượng đáng quý ở chỗ tu sĩ có thể cảm ngộ thiên địa đại đạo, trong lúc đó, tu sĩ đều dồn tâm thần vào việc quan tưởng, suy diễn, hấp thu những cảm ngộ thu hoạch được. Chẳng ai muốn có một kẻ xa lạ, không đáng tin lảng vảng gần đó, quấy rầy, thậm chí là đâm một đao sau lưng mình.

Bởi vậy, mọi người đều ngầm hiểu mà tìm một nơi biệt lập để ở lại trong suốt tháng này.

Thần Hà sơn lớn lắm. Mang danh là núi, nhưng trên thực tế, nó là một quần thể gồm hàng trăm tòa núi lớn nhỏ khác biệt, trải dài trên vùng đất rộng gần ngàn dặm, với vô số sông suối, thung lũng bên dưới.

Năm ngàn tu sĩ bỏ vào đó tựa như muối bỏ biển, khi tách ra liền chẳng còn nhìn thấy nhau nữa. Không gian trong nháy mắt trở lại yên tĩnh ban sơ vốn có, cũng chẳng ai để ý hay quấy rối lẫn nhau.

Trần Nguyên tìm đến một dải đất bằng, yên tĩnh nằm bên sườn núi. Sau khi sử dụng thần thức hùng hậu, xác định phạm vi mấy dặm xung quanh không có tu sĩ nào khác ở lại, hắn mới yên tâm chọn nơi này làm địa điểm dừng chân.

Trước sự ngạc nhiên của hắn, Lữ Như Yên thuần thục bày ra tầng tầng trận pháp, bao phủ khu vực rộng hai mươi trượng xung quanh họ.

Nhiều vô cùng.

Trận pháp phòng vệ, trận pháp cách âm, trận pháp chống nhìn trộm, trận pháp cảnh báo sớm…

Nàng mặc dù tu vi chỉ có Nhị phẩm tầng tám, nhưng bố trí trận pháp tinh diệu vô cùng. Theo lời nàng nói, ngay cả Tam phẩm tu sĩ cao thủ muốn xông qua những trận pháp này cũng cần hao tốn không ít tinh lực. Còn Nhị phẩm tu sĩ?

Haha… Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Trần Nguyên, Hà Tiểu Thu có chút tự đắc giới thiệu:

“Kinh ngạc hay không? Nhị sư tỷ đúng là toàn năng nha, cái gì cũng biết cả. Từ cầm kỳ thi họa, luyện đan, luyện khí, phù văn, trận pháp,... thứ gì cũng đạt được thành tựu. Trên từng lĩnh vực, trong cùng cảnh giới, hiếm người bì kịp. Bất quá, sư tỷ chưa từng lộ phong mang nên không nhiều người biết. Ngay cả trong Kính Nguyệt hồ cũng chỉ có một số ít người biết đến mà thôi.”

Lúc này, Trần Nguyên nhìn Lữ Như Yên đã không còn là sự kinh ngạc, mà đó là chấn động đến tột cùng.

Nàng lại tinh thông nhiều đạo đến như vậy?

Làm sao có thể? Mỗi một đạo ấy, muốn có chút thành tựu, hắn nghe nói rằng tu sĩ cần bỏ ra mười, hai mươi năm mới có kết quả.

Lữ Như Yên mới bao lớn? Tuổi còn chưa đến hai mươi, lấy đâu ra thời gian mà học được nhiều đến thế?

Lại nói, thời gian nào nàng bỏ ra tu luyện? Mười tám tuổi, Nhị phẩm tầng tám. Không hỏi thì không biết, hỏi rồi mới hay đó là chuy��n kinh khủng nhường nào.

Tần Xuyên hai mươi tuổi đạt Nhị phẩm tầng bảy đã được coi là thiên tài hiếm gặp, nhưng tốc độ tu luyện ấy chẳng thể so sánh nổi với Lữ Như Yên. Nàng hai mươi tuổi, e rằng đã là Tam phẩm rồi.

Lữ Như Yên không khỏi đỏ mặt, chỉ có thể càu nhàu sư muội:

“Sư muội, muội đúng là người chỉ biết nói lung tung thôi.”

“Ai nha, đệ lại nói sự thật thôi mà. Sư tỷ, tỷ thật sự biết nhiều đến thế mà.”

Lữ Như Yên xấu hổ, nói:

“Để cho công tử chê cười, tiểu sư muội của ta đây ưa ăn nói hàm hồ, mong công tử đừng bận tâm lời con bé.”

Trần Nguyên lại lắc đầu. Ánh mắt hắn lướt qua tầng tầng trận pháp vừa được bày ra, rồi thành thật nói:

“Ta lại không nghĩ như vậy. Trận pháp mà Lữ cô nương vừa bày ra tinh diệu vô cùng. Đệ tử trẻ tuổi mà có tạo nghệ trận pháp bậc này, phóng mắt nhìn khắp Thiên Nam quận, không, thậm chí toàn bộ Tô Châu, e rằng cũng đếm không quá năm ngón tay.

Nếu tạo nghệ trận pháp đã đến mức này, ta thiết nghĩ thì hẳn tạo nghệ của cô nương ở những đạo khác cũng kinh diễm vô cùng, như lời Hà cô nương đã hết lời khen ngợi.”

“Đúng nha, đúng nha… Trận pháp của sư tỷ tuy đã điêu luyện, nhưng vẫn chưa phải là cao nhất. Cầm đạo, Họa đạo của sư tỷ mới thực sự đạt đến tuyệt đỉnh. Nếu như công tử có dịp nghe một lần, chắc chắn sẽ mê luyến không rời.”

Lữ Như Yên trừng mắt nhìn vị sư muội đang nói không dứt miệng.

“Thì ra là vậy. Nếu có cơ hội, Trần mỗ rất mong chờ được nghe một khúc đàn của Lữ cô nương.”

Lữ Như Yên xấu hổ cúi đầu:

“Như Yên xin bêu xấu.”

Thời gian cho đến khi dị tượng bắt đầu còn gần một ngày nữa. Ba người Trần Nguyên chẳng thể làm gì hơn là chỉ có thể tĩnh tọa điều chỉnh tinh thần, sau đó lại nói chuyện phiếm giết thời gian.

Trong kiếp này của Trần Nguyên, phần lớn thời gian dành cho khổ tu, cảm ngộ đại đạo, tính ra đây mới là lần thứ hai hắn bước chân ra ngoài, kiến thức tự nhiên còn thiếu hụt rất nhiều, có nhiều thường thức về tu chân giới mà hắn đã tranh thủ cơ hội này để học hỏi từ hai nàng.

Đổi lại, hắn lại đem những câu chuyện từ kiếp trước kể cho hai nàng nghe. Không thể không nói, những câu chuyện ấy, với văn hóa phá cách, lối tư duy mới lạ, không bị gò bó, đã hấp dẫn hai thiếu nữ vô cùng. Nói cho cùng, Lữ Như Yên và Hà Tiểu Thu đến từ thế lực lớn, từ bé đã được dạy dỗ kiến thức tu luyện và dành thời gian khổ tu, đời sống giải trí lại vô cùng khô khan. Đứng trước sức hấp dẫn của thế giới hiện đại muôn màu muôn vẻ, các nàng hoàn toàn không có sức chống cự.

Trò chuyện nửa canh giờ, hắn bỗng nhớ đến nhóm tu sĩ trẻ tuổi từng nhắc đến lão tổ Hoàng gia bế tử quan tại Thần Hà sơn mạch, không khỏi hiếu kỳ hỏi thăm.

Nàng đáp:

“Đúng thế, chuyện này không tính là bí mật gì. Đây là chuyện từ hơn năm mươi năm về trước. Nghe nói, khi đó vị tiền bối này đại nạn sắp đến, không có cách nào khác ngoài bế tử quan, trông chờ hy vọng đột phá, kéo dài thọ nguyên. Thời điểm đó, vị tiền bối này khi đó đã là Tứ phẩm tầng tám chân nhân.”

Trần Nguyên cau mày:

“Nếu đây đã là nơi vị tiền bối kia bế tử quan, vì sao Thành chủ lại cho phép chúng ta đặt chân vào?”

“Tiểu nữ cũng không rõ.” Lữ Như Yên lắc đầu: “Có thể vị trí bế quan của vị tiền bối ấy nằm sâu bên trong sơn mạch, chúng ta căn bản không có khả năng làm phiền được. Bất quá, cũng có thể có một khả năng khác…” Nói đến đây, nàng ngừng lại, tựa như e dè điều gì đó.

“Khả năng khác?”

Lữ Như Yên gật đầu, sau đó lấy hết quyết tâm, một hơi nói ra:

“Như Yên từng nghe sư phụ nói, khi vị tiền bối Hoàng gia nọ bế tử quan, hắn còn chưa đầy ba mươi năm thọ nguyên. Một Tứ phẩm chân nhân thông thường đều cần không dưới ba mươi năm để đột phá một tiểu cảnh giới. Vị tiền bối kia khi đó mới đạt Tứ phẩm tầng tám, cho nên rất có khả năng…”

“Khả năng là vị tiền bối kia đã tạo hóa?” Trần Nguyên hỏi.

Lữ Như Yên khẽ gật đầu, sau đó lại cân nhắc:

“Bất quá, Hoàng gia chưa từng công bố về việc này, không hề đề cập đến, nên người ngoài chỉ có thể phỏng đoán, không có ai biết sự thật chắc chắn. Có thể vị tiền bối kia có được cơ duyên nào đó chưa biết ch��ng. Tuy nhiên, khả năng này rất nhỏ, nhỏ đến mức hầu như không tồn tại.”

Đoạn văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ nguyên chất lượng nội dung như ý tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free